Jason thức dậy trong âm thanh của tiếng sấm. Rồi cậu nhớ ra mình đang ở đâu. Luôn luôn có tiếng sấm trong Nhà số Một.

Phía trên giường cậu, trần nhà hình vòm được tô điểm bằng một bức tranh khảm màu xanh và trắng như một bầu trời đầy mây. Những mảng tranh mây di chuyển khắp trần nhà, biến đổi từ trắng sang đen. Sấm chớp ầm ầm khắp căn phòng, những mảnh tranh khảm vàng lóe sáng như những tia chớp.

Ngoại trừ chiếc giường mà các trại viên khác mang đến cho cậu, căn nhà chẳng có lấy một vật dụng thông thường nào – không ghế, không bàn hay tủ quần áo. Đến chừng mực mà Jason có thể nói, nó thậm chí chẳng có lấy một phòng vệ sinh. Các hốc tường được tạo thành trên tường nhà, mỗi một hốc là một lò than bằng đồng hoặc một bức tượng đại bàng làm bằng vàng đặt trên bệ đá hoa cương. Ở chính giữa căn phòng, một bức tượng thần Zeus đầy màu sắc, cao sáu mét, khoác lên mình chiếc áo thụng dài kinh điển của người Hy Lạp, đứng sừng sững với một cái khiên ở một bên tay và một tia chớp đang được nâng lên, sẵn sàng để trừng phạt người nào đó.

Jason nhìn chăm chú bức tượng, tìm kiếm bất cứ điểm gì đó cậu có chung với Chúa tể Bầu trời. Tóc đen ư? Không. Vẻ mặt hay càu nhàu ư? Ừm, có thể. Râu? Không, cám ơn. Với chiếc áo thụng dài và đôi xăng đan, thần Zeus trông như một người hip-py cực kỳ đáng sợ, cực kỳ giận dữ.

Đúng vậy, Nhà số Một. Một niềm vinh dự lớn, các trại viên khác đã nói với cậu. Chắc thế rồi, nếu như bạn thích ngủ trong một ngôi đền lạnh cóng chỉ có mình bạn với bức tượng thần Zeus hip-py đang cau mày nhìn xuống bạn suốt cả đêm.

Jason ngồi dậy và xoa xoa cổ mình. Toàn thân cậu vẫn còn căng cứng vì không ngủ đủ giấc và do việc gọi tia chớp đến. Trò gian trá nhỏ đó tối qua đã không thực sự dễ dàng như cậu từng giả vờ. Nó gần như khiến cậu bị ngất đi.

Kế bên giường, quần áo mới được mang đến cho cậu: quần jean, giày đế mềm, và một chiếc áo sơ mi Trại Con Lai màu cam. Cậu rõ ràng là cần thay quần áo, nhưng khi nhìn xuống chiếc áo sơ mi màu tía tả tơi của mình, cậu miễn cưỡng thay ra. Việc mặc vào áo sơ mi của trại có gì đó không đúng. Cậu vẫn không tin mình thuộc về nơi này, bất chấp những gì mà họ đã nói với cậu.

Cậu nghĩ về giấc mơ của mình, hy vọng sẽ có thêm nhiều ký ức quay trở lại với mình về Lupa, hay ngôi nhà đổ nát trong cánh rừng tùng bách. Cậu biết mình đã từng ở đó trước đây. Lũ sói có thật. Nhưng đầu cậu đau nhức khi cậu cố nhớ lại. Những dấu hiệu trên cẳng tay cậu dường như bị đốt nóng.

Nếu tìm được đống đổ nát đó, cậu có thể tìm lại quá khứ của mình. Bất kể thứ gì đang trỗi dậy bên trong chóp đá nhọn đó, Jason đều phải ngăn nó lại.

Cậu nhìn lên bức tượng thần Zeus hip-py. “Ông cứ việc giúp đỡ.”

Bức tượng chẳng nói gì.

“Cám ơn, cha,” Jason làu bàu.

Cậu thay quần áo và kiểm tra lại ảnh phản chiếu của mình trên chiếc khiên của thần Zeus. Khuôn mặt cậu trông nhợt nhạt và lạ lẫm trong miếng kim loại, như thể cậu đang tan vào một bể bơi bằng vàng vậy. Chính xác là cậu trông cũng chẳng khá hơn chút nào so với những gì Piper nhận được tối hôm qua sau khi cô đột ngột biến đổi.

Jason vẫn không chắc mình cảm thấy thế nào về điều đó. Cậu đã cư xử như một thằng ngốc, tuyên bố trước mọi người rằng cô là một người kỳ lạ. Không phải là có gì không ổn với cô trước đây. Dĩ nhiên là cô trông thật tuyệt sau khi được nữ thần Aphrodite biến đổi, nhưng đồng thời cô cũng không giống với bản thân mình, không thoải mái với sự chú ý.

Jason cảm thấy chuyện này thật tệ hại với cô. Có lẽ điều đó là điên khùng, xét về khía cạnh cô được thừa nhận một nữ thần và biến thành một cô gái xinh đẹp nhất ở trại. Mọi người bắt đầu xu nịnh cô, ton hót rằng cô tuyệt như thế nào và chuyện cô sẽ là một trong số những người thực hiện cuộc tìm kiếm ra sao – nhưng sự chú ý đó không liên quan gì đến việc cô là ai. Áo đầm mới, lớp trang điểm mới, cả người phát ra ánh sáng màu hồng, và bùm: đột nhiên mọi người thích cô. Có vẻ như Jason thấu hiểu được điều đó.

Tối qua, khi cậu gọi tia chớp xuống, phản ứng của các trại viên khác dường như khá quen thuộc với cậu. Cậu khá chắc là mình đã phải đối phó với điều đó trong một quãng thời gian dài – mọi người nhìn cậu đầy kính sợ chỉ vì cậu là con trai của thần Zeus, đối xử đặc biệt với cậu, nhưng nó chẳng liên quan gì đến cậu. Không ai lo lắng về cậu, mà là về người bố đáng sợ to lớn đứng đằng sau với tia chớp gây chết người như muốn nói, Hãy tôn trọng đứa trẻ này hoặc ăn điện!

Sau phần lửa trại, khi mọi người bắt đầu quay lại nhà của mình, Jason đã tiến về phía Piper và chính thức đề nghị cô cùng tham gia vào cuộc tìm kiếm với cậu.

Cô vẫn còn trong tình trạng choáng váng, nhưng cô gật đầu, xoa xoa khắp hai cánh tay bị lạnh trong bộ đầm không tay đó.

“Nữ thần Aphrodite lấy đi áo khoác của tớ,” cô lầm bầm. “Bị cướp mất bởi chính mẹ mình.”

Ở dãy đầu tiên của đài vọng, Jason tìm thấy một chiếc chăn và quấn nó quanh vai cô. “Chúng ta sẽ kiếm cho cậu một chiếc áo khoác mới,” cậu hứa.

Cô cố mỉm cười. Cậu muốn quàng tay quanh người cô, nhưng cậu đã kìm lại được. Cậu không muốn cô nghĩ cậu cũng hời hợt như mọi người – đang cố tán tỉnh cô vì cô trở nên xinh đẹp.

Cậu vui mừng vì Piper sẽ đi cùng cậu trong cuộc tìm kiếm. Jason đã cố hành động dũng cảm trong giờ lửa trại, nhưng nó chỉ có thế – chỉ là giả vờ. Ý nghĩ về việc chống lại thế lực xấu xa hùng mạnh đủ sức bắt cóc nữ thần Hera đã khiến cậu sợ mất mật, nhất là khi cậu còn thậm chí không biết đến quá khứ của mình. Cậu cần sự giúp đỡ, và có vẻ hợp lý khi Piper đồng hành với cậu. Nhưng chuyện đã thực sự phức tạp mà không cần đoán cũng biết cậu thích cô nhiều như thế nào và tại sao. Cậu đã làm cô rối tung đủ rồi.

Cậu trượt chân vào đôi giày mới, sẵn sàng để ra khỏi ngôi nhà trống rỗng và lạnh lẽo này. Rồi cậu nhận ra vài điều tối hôm trước cậu đã không chú ý. Một lò than đã được dịch chuyển ra khỏi một trong số các hốc tường để tạo thành một hốc tường có túi ngủ, một cái ba lô, thậm chí còn có một vài bức tranh được dán lên tường.

Jason bước về phía đó. Cho dù ai từng ngủ ở đây, chuyện đó cũng đã xưa lắc xưa lơ rồi. Chiếc túi ngủ có mùi ẩm mốc. Một lớp bụi mỏng bám trên ba lô. Một vài bức ảnh dán trên tường đã mất đi chất kết dính và rơi trên sàn nhà.

Trong một bức ảnh là Annabeth – trẻ hơn nhiều, có lẽ được tám tuổi, nhưng Jason có thể nói đó là cô ấy: vẫn mái tóc vàng và đôi mắt xám, vẫn cái nhìn lơ đãng như thể cô đang suy nghĩ một triệu điều cùng lúc. Cô đứng cạnh một anh chàng tóc hung đỏ khoảng mười bốn hay mười lăm tuổi đang cười láu lỉnh và bộ áo giáp bằng da tả tơi phủ bên ngoài một chiếc áo phông. Anh ta đang chỉ về lối đi phía sau họ như nói với người chụp ảnh rằng, Chúng ta hãy giáp mặt với những thứ ở trong lối đi tối tăm kia và giết chúng đi nào! Bức ảnh thứ hai là hình ảnh Annabeth và anh chàng đó đang ngồi cạnh đống lửa trại và cười ngặt nghẽo.

Sau cùng Jason nhặt lên một trong số các bức ảnh đã bị rơi xuống. Đó là một dãy ảnh như kiểu bạn chụp trong các quầy chụp ảnh tự động: Annabeth và anh chàng tóc hung đỏ, nhưng cùng với một cô gái khác ở giữa họ. Cô ấy khoảng mười lăm tuổi, với mái tóc đen – được cắt nham nhở giống tóc của Piper – một chiếc áo khoác da màu đen, trang sức bằng bạc, vì thế cô ấy trông giống như một người theo phong cách goth; ngoài ra cô ấy hé miệng cười, một minh chứng rõ ràng cho việc cô đang ở cùng với hai người bạn thân nhất của mình.

“Đó là Thalia,” giọng nói ai đó vang lên.

Jason quay lại.

Annabeth đang nhìn qua vai cậu. Nét mặt cô buồn bã, như thể bức ảnh đã mang lại cho cô những ký ức đau buồn. “Cô ấy là một đứa con khác của thần Zeus đã sống ở đây – một thời gian ngắn thôi. Xin lỗi, tôi nên gõ cửa trước.”

“Không sao,” Jason nói. “Tôi không coi nơi này như nhà mình.”

Annabeth ăn mặc để đi xa, với một chiếc áo khoác mùa đông phủ bên ngoài đồ của trại, dao giắt kèm một bên thắt lưng và ba lô trên vai.

Jason nói, “Không phải cô đổi ý về việc đi cùng chúng tôi đấy chứ?”

Cô lắc đầu. “Cậu đã có những người đồng đội tốt. Tôi ra ngoài để tìm Percy.”

Jason hơi thất vọng một chút. Cậu sẽ đánh giá cao việc có ai đó đi cùng biết được họ đang làm những gì, vì như thế cậu sẽ không cảm thấy như mình đang dẫn đường cho Piper và Leo rơi xuống khỏi vách đá.

“Này, cậu sẽ làm tốt thôi,” Annabeth hứa. “Có gì đó mách bảo với tôi rằng đây không phải là cuộc tìm kiếm đầu tiên của cậu.”

Jason hoài nghi mơ hồ rằng cô nói đúng, nhưng điều đó không làm cậu cảm thấy tốt hơn chút nào. Mọi người dường như nghĩ cậu quá dũng cảm và tự tin, nhưng họ không nhận ra được cậu thấy bối rối như thế nào. Sao họ có thể tin tưởng cậu khi mà Jason thậm chí còn không biết mình là ai?

Cậu nhìn vào các bức ảnh Annabeth đang mỉm cười. Cậu tự hỏi đã bao lâu rồi kể từ khi cô nở nụ cười như thế. Cô phải thực sự thích anh chàng Percy này mới có thể cực nhọc tìm kiếm cậu ta như thế, và điều đó khiến Jason cảm thấy ganh tị. Hiện giờ có ai đang tìm kiếm cậu không? Liệu có ai đó để tâm đến cậu nhiều đến vậy và lo lắng đến phát điên lên không, và thậm chí cậu còn có thể nhớ đến cuộc đời cũ của mình không?

“Cô biết tôi là ai,” cậu đoán. “Phải không?”

Annabeth nắm chặt lấy cán dao. Cô tìm ghế để ngồi xuống, nhưng dĩ nhiên ở đây chẳng có bất kỳ cái ghế nào. “Thành thật mà nói, Jason... tôi không chắc lắm. Theo suy đoán tốt nhất của tôi, cậu là một người thích đơn độc. Điều đó đôi khi cũng xảy ra. Vì lý do này hay lý do khác, trại không bao giờ tìm thấy cậu, nhưng cậu cũng đã sống sót được bằng cách di chuyển liên tục. Tự mình rèn luyện cách chiến đấu. Tự mình giải quyết lũ quái vật. Cậu đã đánh bại những điều kỳ lạ.”

“Điều đầu tiên bác Chiron nói với tôi,” Jason nhớ lại, “là cậu đáng lẽ đã chết rồi.”

“Đó có thể là lý do,” Annabeth nói. “Phần lớn các á thần sẽ không bao giờ tự mình làm những điều đó. Và một đứa con của thần Zeus – ý tôi là, nó cũng không có bất cứ nguy hiểm nào hơn so với những người khác. Cơ hội của việc cậu đã mười lăm tuổi mà không tìm thấy Trại Con Lai hoặc mất mạng – là rất nhỏ. Nhưng như tôi đã nói, việc đó có xảy ra. Thalia đã bỏ đi khi cô ấy còn rất trẻ. Cô ấy tự mình sống sót trong nhiều năm. Thậm chí cô ấy còn chăm lo cho tôi trong một quãng thời gian. Vì thế có lẽ cậu cũng là một người thích đơn độc.”

Jason chìa tay mình ra. “Còn những dấu hiệu này?”

Annabeth liếc nhìn vào những hình xăm. Một điều cà chúng khiến cô lo lắng. “Ừm, đại bàng là biểu tượng của thần Zeus, thế là hợp lẽ rồi. Mười hai vạch – có lẽ chúng đại diện cho từng năm, nếu cậu đã có chúng từ khi cậu lên ba. SPQR – đó chính là khẩu hiệu của Đế chế La Mã cổ đại: Senatus Populusque Romanus, nghĩa là Thượng viện và Người dân La Mã. Tuy nhiên, tại sao cậu lại nung chúng lên tay mình, thì tôi không biết. Trừ phi cậu có một người giáo viên dạy tiếng Latinh cực kỳ khắc nghiệt...”

Jason biết rất rõ rằng đó không phải là lý do. Điều đó dường như không thể xảy ra với chính bản thân cậu, cả cuộc đời cậu. Nhưng còn điều nào khác có lý hơn? Annabeth đã nói rất rõ – Trại Con Lai là nơi an toàn duy nhất trên trái đất này dành cho các á thần.

“Tôi, ừm... có một giấc mơ lạ tối qua,” cậu nói. Kể chuyện này cho ai đó nghe có vẻ thật ngu ngốc, nhưng Annabeth trông chẳng ngạc nhiên gì lắm.

“Điều đó lúc nào cũng xảy ra với các á thần,” cô nói. “Cậu đã nhìn thấy những gì?”

Cậu kể cho cô nghe về những con sói, căn nhà đổ nát và hai chóp đá. Khi cậu nói, Annabeth bắt đầu đi tới đi lui, trông ngày càng kích động.

“Cậu không nhớ căn nhà đó nằm ở đâu ư?” cô hỏi.

Jason lắc đầu. “Nhưng tôi chắc là mình đã từng ở đó trước đây.”

“Rừng cây tùng bách,” cô suy ngẫm. “Có thể là ở phía bắc California. Và con sói cái... tôi đã nghiên cứu về các nữ thần, các tinh linh, và quái vật trong suốt cả cuộc đời mình. Nhưng tôi chưa bao giờ nghe đến cái tên Lupa.”

“Bà ta nói kẻ thù là ‘bà ta’. Tôi nghĩ có thể đó là nữ thần Hera, nhưng...”

“Tôi sẽ không tin nữ thần Hera, nhưng tôi không nghĩ bà ấy là kẻ thù. Và vật đó trỗi dậy từ lòng đất...” Nét mặt Annabeth tối sầm lại. “Cậu phải ngăn chặn điều đó.”

“Cô biết đó là gì, đúng không?” cậu hỏi. “Hay ít nhất, cô đã đoán được đó là gì. Tôi đã nhìn thấy nét mặt của cô tối qua ở lửa trại. Cô nhìn bác Chiron như thể điều đó đột nhiên lóe lên trong đầu cô, nhưng cô không muốn làm chúng tôi khiếp sợ.”

Annabeth ngập ngừng. “Jason, về những lời tiên tri ấy... càng biết nhiều về chúng, cậu sẽ càng cố để thay đổi chúng, và điều đó có thể là thảm họa. Bác Chiron tin rằng tốt hơn hết cậu nên tự tìm kiếm con đường của riêng mình, khám phá mọi thứ trong thời gian của cậu. Nếu bác ấy nói cho tôi tất cả những gì bác ấy biết trước cuộc tìm kiếm đầu tiên của tôi và Percy... tôi phải thừa nhận rằng, tôi không chắc mình có thể vượt qua được hay không. Với cuộc tìm kiếm của cậu, điều đó còn quan trọng hơn.”

“Nó nguy hiểm lắm sao?”

“Sẽ không nếu cậu thành công. Ít nhất... tôi hy vọng thế.”

“Nhưng tôi thậm chí không biết mình phải bắt đầu từ đâu. Nơi tôi cần phải đến là nơi nào?”

“Hãy đi theo những con quái vật,” Annabeth gợi ý.

Jason nghĩ về điều đó. Tên tinh linh bão, người đã tấn công cậu ở Grand Canyon đã nói hắn ta được chủ gọi về. Nếu Jason có thể lần theo dấu vết của bọn tinh linh bão, cậu có thể sẽ tìm được người sai khiến chúng. Và may ra điều đó sẽ dẫn cậu đến nơi giam giữ nữ thần Hera.

“Được rồi,” cậu nói. “Làm thế nào tôi mới tìm ra được các cơn gió bão?”

“Theo tôi, cậu nên hỏi một thần gió,” Annabeth nói. “Thần Aeolus là người điều khiển tất cả các loại gió, nhưng ông ấy hơi... khó lường. Không ai tìm được ông ấy trừ khi ông ấy muốn mình bị tìm thấy. Tôi sẽ cố thử với một trong bốn thần gió mùa làm việc cho thần Aeolus. Người ở gần nhất, hay tiếp xúc nhiều nhất với các á thần là thần Gió Bấc Boreas.”

“Vậy nếu tôi tìm kiếm ông ấy trên bản đồ của Google...”

“Ồ, ông ấy không khó tìm lắm đâu,” Annabeth cam đoan. “Ông ấy cư ngụ ở Bắc Mỹ như tất cả các thần khác. Vì thế dĩ nhiên ông ấy chọn nơi định cư cổ nhất ở phương bắc, khoảng xa xa về phía bắc nơi cậu có thể đi đến.”

“Maine?” Jason đoán.

“Xa hơn.”

Jason cố hình dung ra một tấm bản đồ. Vùng đất nào ở hướng bắc mà còn xa hơn cả Maine? Nơi định cư cổ nhất ở phương bắc...

“Canada,” cậu quả quyết. “Quebec.”

Annabeth mỉm cười. “Tôi hy vọng cậu nói được tiếng Pháp.”

Jason thật sự cảm nhận được tia sáng của sự phấn khích lóe lên trong cậu. Quebec – ít nhất giờ cậu đã có đích đến. Tìm kiếm thần Gió Bấc, lần theo dấu của các tên tinh linh bão, tìm ra chúng làm việc cho ai và ngôi nhà đổ nát đó nằm ở đâu. Giải thoát nữ thần Hera. Tất cả chỉ trong bốn ngày. Dễ như ăn bánh.

“Cám ơn, Annabeth.” Cậu nhìn các bức ảnh được chụp ở quầy ảnh tự động vẫn còn trong tay mình. “Vậy, ừm... cô nói là con của thần Zeus thì nguy hiểm. Vậy chuyện gì đã xảy ra với Thalia?”

“Ồ, cô ấy ổn,” Annabeth nói. “Cô ấy trở thành Thợ Săn của nữ thần Artemis – một trong số người trợ giúp của nữ thần. Họ rong ruổi khắp đất nước để tiêu diệt quái vật. Chúng ta không thường nhìn thấy họ ở trại.”

Jason liếc về phía bức tượng thần Zeus to lớn. Cậu đã hiểu tại sao Thalia lại ngủ trong cái hốc tường đó. Đó là nơi duy nhất trong nhà mà ánh mắt của thần Zeus hip-py không chiếu đến. Và thậm chí điều đó cũng chưa đủ. Cô đã lựa chọn đi theo nữ thần Artemis và trở thành một phần của nhóm còn hơn là ở lại trong ngôi đền lạnh lẽo này với người cha cao sáu mét của mình – cũng là cha của Jason – nhìn trừng trừng xuống cô. Ăn điện! Jason dễ dàng nhận biết được cảm giác của Thalia. Cậu tự hỏi liệu có một nhóm Thợ Săn nào dành cho con trai hay không.

“Đứa trẻ còn lại trong ảnh là ai thế?” cậu hỏi. “Người có mái tóc màu hung đỏ.”

Nét mặt Annabeth căng cứng lại. Một chủ đề nhạy cảm.

“Đó là Luke,” cô nói. “Anh ấy đã chết.”

Jason quyết định là tốt hơn hết không nên hỏi thêm gì nữa, nhưng theo cái cách Annabeth nói tên của Luke, cậu tự hỏi liệu Percy Jackson có phải là chàng trai duy nhất mà Annabeth đã từng thích không.

Cậu tập trung nhìn vào mặt Thalia thêm lần nữa. Cậu vẫn nghĩ tấm ảnh này là quan trọng. Cậu đang bỏ sót điều gì đó.

Jason cảm nhận được một cảm giác liên kết khác lạ với đứa con khác của thần Zeus – người có thể sẽ hiểu được sự bối rối của cậu, thậm chí có thể trả lời một vài câu hỏi. Nhưng rồi giọng nói khác bên trong cậu, một lời thì thầm phản đối, vang lên: Nguy hiểm. Tránh xa.

“Giờ cô ấy được bao nhiêu tuổi rồi?” cậu hỏi.

“Khó nói lắm. Cô ấy là một cái cây trong một thời gian. Giờ cô ấy bất tử.”

“Gì cơ?”

Nét mặt cậu chắc hẳn khá thú vị, vì Annabeth cười lớn. “Đừng lo. Đó không phải là điều mà tất cả con cái của thần Zeus phải trải qua. Đó là một câu chuyện dài, nhưng... ừm, cô ấy đã không thực hiện nhiệm vụ trong thời gian dài. Nếu tính tuổi đều đặn, hiện cô ấy có thể ở độ tuổi hai mươi, nhưng cô ấy trông vẫn giống y như trong bức ảnh đó, như thể cô ấy khoảng... ừm, bằng tuổi cậu vậy. Mười lăm hay mười sáu gì đó?”

Điều gì đó mà con sói cái đã nói trong giấc mơ giục giã Jason. Cậu thấy mình hỏi, “Thế họ cô ấy là gì?”

Annabeth trông lo lắng, “Thực ra cô ấy không thường dùng họ của mình. Nếu buộc phải làm thế, cô ấy sẽ sử dụng họ của mẹ mình, nhưng họ không hợp nhau lắm. Thalia đã trốn khỏi nhà khi cô ấy còn khá trẻ.”

Jason chờ đợi.

“Grace,” Annabeth nói. “Thalia Grace.”

Những ngón tay của Jason tê cóng. Bức ảnh nhẹ nhàng đáp xuống mặt sàn.

“Cậu ổn chứ?” Annabeth hỏi.

Một mảnh nhỏ ký ức đã tan chảy – có thể là một mảnh nhỏ bé mà nữ thần Hera đã quên không đánh cắp. Hoặc có thể bà ta đã để nó ở đó có mục đích – chỉ đủ để cậu nhớ được cái tên đó, và biết rằng việc đào bới lại quá khứ của cậu là một hành động cực kỳ, cực kỳ nguy hiểm.

Cậu đáng lẽ đã chết, bác Chiron đã nói thế. Đó không phải là một lời bình luận cho việc Jason một mình đánh bại những điều kỳ lạ. Bác Chiron rõ ràng đã biết được điều gì đó về gia đình của Jason.

Những lời mà con sói cái nói trong giấc mơ cuối cùng cũng có lý, lời nói đùa thông minh về cái giá phải trả của cậu. Cậu có thể tưởng tượng ra tiếng cười rền rĩ của Lupa.

“Có chuyện gì thế?” Annabeth thúc giục.

Jason không thể giữ điều đó trong lòng. Nó sẽ giết chết cậu, và cậu phải nhờ sự giúp đỡ của Annabeth. Nếu cô biết Thalia, có thể cô sẽ gợi ý cho cậu.

“Cô phải thề không được nói chuyện này cho bất cứ ai khác

“Jason...”

“Hãy thề đi,” cậu nài nỉ. “Cho đến khi tôi hiểu ra chuyện gì đang xảy ra, tất cả điều này có nghĩa là gì...” Cậu xoa lên những hình xăm đã được nung cháy trên cẳng tay cậu. “Cô phải giữ bí mật.”

Annabeth chần chừ, nhưng sự tò mò của cô đã chiến thắng. “Được rồi. Cho đến khi cậu nói với tôi mọi thứ đã ổn, tôi sẽ không chia sẻ những gì cậu nói với bất cứ người nào khác. Tôi thề với Sông Styx.”

Tiếng sấm rền vang, thậm chí còn lớn hơn thường lệ ở trong nhà.

Con là người giải cứu cho chúng ta, Grace, con sói từng cằn nhằn.

Jason nhặt bức ảnh từ dưới sàn lên.

“Họ của tôi là Grace,” cậu nói. “Đây là chị gái tôi.”

Mặt Annabeth tái mét. Jason có thể nhận ra cô đang vật lộn với sự bất an, hoài nghi và giận dữ. Cô nghĩ cậu đang nói dối. Lời thú nhận của cậu là không thể nào. Và một phần trong con người cậu cũng cảm nhận như thế, nhưng ngay khi nói ra những lời đó, cậu biết đó là sự thật.

Rồi các cánh cửa của ngôi nhà được mở toang. Nửa tá á thần tràn vào, dẫn đầu là anh chàng trọc đầu đến từ nhà nữ thần Iris, Butch.

“Đi nhanh nào!” cậu ta nói, và Jason không thể nói nét mặt của cậu ta là phấn khích hay sợ hãi. “Con rồng đã quay lại.”
Loading...

Đọc Tiếp Chương 15:Piper

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Người Anh Hùng Mất Tích Chương 14:Jason