Ta tên Mộ Ngôn Tín, năm nay 28 tuổi, là chủ tịch tập đoàn Mộ Lâm, được thành lập bởi ông nội ta là Mộ Thức, cha ta là người phát triển tập đoàn, mẹ ta lạ người đầu tư đại học [Y], bởi vì độ nổi tiếng không ít của họ mà học rất ít khi ra ngoài.

Ta từ nhỏ lớn lên xinh đẹp, chính vì thế vô luận ta đi đến đâu đều được chú ý. Từ bạn bè của cha mẹ đến bạn học của ta, ai cũng nói ta càng lớn càng xinh đẹp. Ta vốn là không để ý, nhưng là gặp ai cũng nói, lặp đi lặp lại ta đâm ra tính tự tin dẫn đến lạnh lùng.

Ta có một người anh, năm 20 tuổi đã qua đời vì tai nạn giao thông, cho nên ta không thể không kế thừa tập đoàn của cha ta.

Bởi vì từ nhỏ ta đã thích làm lão sư, cho nên dù là chủ tịch tập đoàn ta cũng không buông bỏ lý tưởng, dù chỉ được làm lão sư có vài năm đi nữa.

Tập đoàn Mộ Lâm dưới sự điều hành của cha ta phát triển ra ngoài nước, cũng vì vậy mà cha cùng mẹ ta đã sang nước ngoài định cư. Ta từ nhỏ không có áp lực gì, cha mẹ không có vì chuyện kế thừa tập đoàn mà bắt ta học những thứ ta không thích. Nhưng ta và anh ta rất hiểu chuyện, thành tích học tập đều đạt loại tốt. Khi ta học cấp 3, chúng ta cùng đi du học, đến năm 20 tuổi hoàn thành học vị tốt nghiệp cũng là lúc anh ta rời xa ta. Ta không đành long nhìn cha mẹ vất vả cho nên dứt khoác quay về tiếp quản công ty.

Bởi vì cái chết của anh trai khiến cho tính tình ta vốn lạnh lại ngày càng lãnh đạm. Chỉ có trở nên mạnh mẽ tài năng mới có thể lãnh đạo tập đoàn phát triển tốt, cho nên khi ta tiếp nhận tạp đoàn, ta mạnh dạng thay đổi đội ngũ nhân viên, sẵn sang tiếp thu ý kiến, dùng thủ đoạn cứng rắn trong 3 năm đưa tập đoàn vào vị trí hạng nhất trong nước.

Bởi vì áp lực công tác ở vị trí cao lâu ngày, tính tình ta càng ngày càng lạnh, ta biết bọn họ sau lưng kêu ta là băng sơn, ta không ngại.

Theo năm tháng tuổi cũng tăng lên, trong lòng ta cảm thấy càng lúc càng cô độc. Ta ngủ nửa đêm thường giật mình thức giấc, nhìn trong phòng không một người khiến ta cảm thấy lạnh, khi đó ta ao ước một gia đình ấm áp, có một yêu thương ở bên cạnh ta. Chỉ là ta chưa từng nói qua yêu đương, không biết cái gì gọi là động tâm, cũng không có cái cảm giác đau lòng như trong phim truyền hình.

Kỳ thật ta có rất nhiều người theo đuổi, nhưng những người này không thể khiến ta có hứng thú, có rất nhiều người đều chưa kịp thổ lộ đã bị ta phóng băng đi về.

Hiện tại ta đã qua 27 tuổi, cha mẹ bắt đầu sốt ruột chuyện hôn sự của ta, không ngừng giới thiệu công tử những công ty lớn cho ta làm quen. Ta biết rõ cha mẹ sợ ta quá mệt mỏi, không muốn ta cô độc suốt đời, muốn tìm người giúp ta quản lý tập đoàn, tuy nhiên ta không có làm trái ý cha mẹ, ta sẽ đi tham gia cái loại tiệc tối, nhưng không có nghĩa là ta tiếp nhận một người không có cảm giác. Một năm qua ta không ngừng tiếp xúc với những người cố gắng thân cận ta, khiến ta đối với tình cảm ngày càng nghi ngờ, cảm thấy ta có lẽ là người cả đời này sẽ không động tâm rồi. Nếu thực sự là như vậy, không bằng qua hai năm nữa ta chấp nhận an bài của cha mẹ.

Nhưng số phận đã định trong hai năm cuối ta làm lão sư (ta đáp ứng cha mẹ chỉ dạy học đến năm 30 tuổi) cho ta đụng phải người khiến ta động tâm. Khi đó ta rốt cuộc biết được ta không bị lãnh cảm a, chỉ là ta chưa gặp đúng đối tượng, cái này nhắc ta nhớ tới Nhâm Sơ (cũng là đại tiểu thư một tập đoàn, bằng hữu tốt nhất của ta) thường hay nói một câu "Don't try so hard, the best things come when you least expect them to" (Đừng cố gắng khó khăn như vậy, những thứ tốt nhất đến khi bạn ít ngờ tới nhất).

Lý lịch Mộ Ngôn Tín:

Giớ tính: Nữ

Tuổi: 28

Chiều cao: 170 cm

Cân nặng: 105 pounds ~ 47.6 kg

Ba vòng: Bí mật (Nhất Nhất nói mọi người rất biết dự đoán nhá)

Tính cách: Lãnh đạm (trừ Tiểu Nhất Nhất ra a)

Chức vị: Chủ tịch, giáo sư

Lý tưởng: Quản lý tốt công ty (đó là chuyện trước khi gặp Nhất Nhất)

Loading...

Đọc Tiếp Chương 9

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Ngự Tỷ Lão Sư Chương 8