Từ lúc chào đời đây là bữa cơm Dương Nhất ăn ít nhất. Nguyên nhân là nàng thích cơm Tàu, cơm Tây với miếng thịt không đến năm phần chin kia thiệt ăn không quen, thật sự không dám ăn nhiều. Bạn học Dương của chúng ta có di truyền bệnh bao tử, cộng thêm dạ dày rất mẫn cảm, ăn thức ăn lạ nhất định không tới nửa giờ sẽ bị tiêu chảy. Nhưng tiếc là Mộ ngự tỷ hiện tài chưa biết, sau này, khi nàng biết được, nàng tận cùng cũng không cho Dương Nhất nếm qua, hì hì, Mộ ngự tỷ của chúng ta vẫn là tri kỷ a.

Sau khi ăn cơm xong, Mộ Ngôn Tín chỉ đường Dương Nhất chạy đến tập đoàn Mộ Lâm, ngừng xe trước của ra vào, Dương Nhất nhanh chóng tắt máy, lấy chìa khóa ra, mở cửa xuống xe, điđến bên kia mở cửa cho Mộ Ngôn Tín, động tác lên tục, có cảm giác rất điêu luyện, thật tình không biết, bạn học Dương đi thăm cha mẹ ở nước ngoài đều làm động tác này.

Mộ Ngôn Tín nhìn người kia động tác thuần thục, cau mày, thu tất cả vào tầm mắt rồi đi vào công ty, Dương Nhất đi theo sau, vào thang máy chuyên dụng, đi lên tầng cao nhất vào phòng làm việc của mình, gọi điện gọi thư ký vào.

"Mộ tổng."

"Lấy lịch làm việc của ta đưa cho nàng một bản, mang nàng đi lấy đồng phục công ty thay vào."

"Vâng, Mộ tổng." Thư lý nói xong, quay đầu nhìn Dương Nhất, "Tiểu thư, mời theo ta." Dương Nhất cũng không nhiều lời, nhìn thoáng qua Mộ Ngôn Tín đang xem văn kiện trên bàn làm việc, rồi theo thư ký ra ngoài.

Thư ký đối với con người này rất ngạc nhiên, đáng ngờ hỏi nàng vấn đề, "Ngươi tên gì? chưa từng gặp qua ngươi nha, ta tên Trần Hi, người có thể gọi là Hi tỷ. Ngươi như thế nào quen biết Mộ tổng, ta làm thư ký cho nàng nhiều năm, chứng kiến nàng từ đại tiểu thư đến khi nhậm chức chủ tịch, nàng đối nhân xử thế bên ngoài rất tốt, nhưng là chưa từng mang người khác đến công ty, ngươi đây là người đầu tiên a."

Thật không hổ danh là thư ký, có thể nói nhiều như vậy, Dương Nhất có chút không chống đỡ được, nhưng vẫn lễ phép trả lời Trần Hi.

"Hi tỷ, xin chào, ta tên Dương Nhất, là sinh viên đại học [Y], tổng tài của cái vị là lão sư của ta, về sau xin ngươi chiếu cố."

Dương Nhất nói lời này xem ra không giống sinh viên còn chưa tốt nghiệp, Trần Hi cảm thấy Dương Nhất ăn nói không tầm thường, hơn nữa vẻ ngoài xán lạn, rất ưa nhìn a.

Sau khi nói xong, Trần Hi mang Dương Nhất đi thử quần áo, đưa cho Dương Nhất một bản hành trình, rồi quay lại vị trí của mình làm việc.

Dương Nhất cầm lịch làm việc, gõ cửa, tiến vào văn phòng của Mộ Ngôn Tín, nhìn thấy Mộ Ngôn Tín đang cau mày xem văn kiện, Dương Nhất không dám quấy rầy nàng, đi đến ghế sofa, ngồi xuống, bắt đầu xem bản hành trình. Không hổ danh là chủ tịch a, thật bận rộn, ngoại trừ những cuộc hợp đàm phán, còn phải quan sát dò xét những công ty con, Dương Nhất càng xem càng thương cảm, cái này cũng quá không phù hợp thực tế, ta như thế nào lại quen một người như vậy, tâm lại đau một cái, nhắc nhở chính mình. Dương Nhất biết rõ mình đối với người này là có hảo cảm, chỉ là người này không phải mình có thể trèo cao. Trong thế giới của Dương Nhất rất đơn giản, cũng rất thuần túy, nàng muốn có một gia đình ấm áp, có con, mặc dù nàng thích nữ nhân, nhưng cũng sẽ có cách có em bé mà, rồi sẽ có một gia đình viên mãn.

Nàng chưa từng nghĩ mình sẽ có dính dáng tới chủ tịch tập đoàn đa quốc gia, hay cũng chưa từng nghĩ tới dính vào một người giàu có nào, bởi vì nàng biết, thế giớ kia quá xa lạ với nàng. Kiếp này nàng chỉ mơ ước có một căn nhà riêng, không cần lớn lắm, vì lớn quá sẽ có cảm giác cô đơn tịch mịch. Ban công sẽ trồng rất nhiều loài hoa, bên cạnh sẽ có một cái xích đu. Phòng khách treo ảnh gia đình, mỗi ngày buổi sang cùng người mình yêu đi làm, tan tầm cùng về nhà nấu cơm, hoặc làm tốt cơn chờ người yêu về cùng dùng, sau khi có hài tử thì cả ba người sẽ cùng ăn tối. Cuối tuần cả nhà cùng lái xe ra ngoài vui chơi, tìm một địa điểm sơn minh thủy tú nghỉ ngơi cuối tuần. Nuôi them một con chó hay hai con mèo cho them phần náo nhiệt. Giấc mộng trong đáy lòng Dương Nhất, nàng không có nói cho ai nghe, nhiều năm cô độc làm cho nàng không muốn nói với bất kỳ ai.

Dương Nhất đắm chìm trong giấc mộng của mình hoàn toàn không để ý tới xung quanh, Mộ Ngôn Tín đi đến bên người nàng cũng không phát giác. Mộ Ngôn Tín vốn là đang chuyên chú đọc văn kiện hạng mục đầu tư, lại phát hiện xung quanh không có động tĩnh gì, ngẩng đầu nhìn lên, con tôm nhỏ kia đang ngẩn người, biểu lộ trạng thái ánh mắt si ngốc, qua thời gian lâu mới phát hiện người kia chắc đang suy nghĩ điều gì, đến tột cùng là nghĩ chuyện gì đây, cuối cùng còn mỉm cười nữa. Mộ Ngôn Tín phải thừa nhận, dáng cười của người này có lực hấp dẫn rất mạnh, để cho lòng nàng dao động, lại cho nàng nhìn thấy lúm đồng tiền, thật sự ôn hòa a.

Lúc Dương Nhất hoàng hồn trở về mới phát hiện Mộ Ngôn Tín cách mặt mình thật sự gần a, con tôm nhỏ nhìn chằm chằm vào ánh mắt câu dẫn của Mộ Ngôn Tín, mặt không tự giác đỏ lên, lại ngửi thấy mùi hương trên người Mộ Ngôn Tín, là mùi Chanel 5 nàng yêu thích. Hai người cứ nhìn nhau, đây là thời khắc hài hòa tốt đẹp biết bao nhiêu, vô luận ai nhìn cảnh tượng này đề sẽ thấy duy mỹ. Đáng tiếc, trên đời này còn có người không biết cái gì gọi là lãng mạn, lúc bạn học Dương phát hiện hai người nhìn nhau quá lâu, há miệng nói "Mộ tổng, tiền lương của ta tính toán thế nào?"

Mộ Ngôn Tín thật muốn cắn chết cái người không hiểu phong tình kia. Đứng dậy, nàng đi lại ngồi vào chiếc ghế chủ tịch, cầm văn kiện lên, "Không có tiền lương, đây là việc ngươi đền bù tổn thất cho ta. A, đúng rồi, ta còn có yêu cầu, thời điểm là trợ lý cho ta phải mặc đồng phục, vô luận ta gọi lúc nào đều phải có mặt, không có sự cho phép của ta không được kết giao bạn trai và cả bạn gái." Mộ ngự tỷ nói cong không quên uống một ngụm cà phê.

Dương Nhất nghe xong lời Mộ Ngôn Tín nói, nghĩ đến nữ nhân này thật là bá đạo, còn không phải là bắt đầu trả thù ta, gì mà không được kết giao bạn trai bạn gái, có gì liên quan chứ, trong nội tâm cực kỳ không phục.

"Ta chưa nghe nói có công ty nào phải đợi chủ tịch phê duyệt mới được kết giao bạn trai bạn gái."

"Ngươi không tính là nhân viên công ty của ta, ta nói ngươi phải chịu trách nhiệm với ta, mà lúc đó ngươi cũng đã đáp ứng, cho nên ngươi phải làm theo lời ta."

"Dựa vào cái gì a, ta không tán thành cũng không đồng ý."

"Dựa vào ngươi đã nhìn thấy thân thể của ta, còn nhìn đến hai lần."

"Ta cũng đâu phải cố ý, nói sao thì ta cũng là có hảo ý, sợ ngươi tắm lâu quá gặp chuyện không may, hơn nữa chúng ta đều là nữ nhân, nhìn thì cũng có sao." Dương Nhất nói xong, trong nội tâm mừng thầm, hắc hắc, ta không theo ngươi coi ngươi làm sao bây giờ.

"Ok, nếu ngươi nói nhìn thấy thân thể ta cũng không có gì, ta đây cũng không nhiều lời, đợi lát nữa sẽ đi gặp hiệu trưởng nói về hành vi tổ thương ta của ngươi một chút." Mộ Ngôn Tín ngẩng đầu trừng nàng, tiểu tử kia dám làm khó ta, nhưng ngươi cũng đừng vui mừng quá sớm, hừ hừ.

Nghe Mộ Ngôn Tín nói xong, vốn con tôm nhỏ là vẻ mặt khiêu khích nay triệt để thành con tôm luộc rồi. Trên mặt mất vầng hào quang, hoàn toàn bị đánh hiện nguyên hình, nhìn vẻ mặt bá đạo của Mộ Ngôn Tín mà mềm mềm lại.

"Mộ lão sư, Mộ chủ tịch, Mộ tỷ tỷ, tha thứ cho ta nha, tất cả nghe theo lời ngươi."

Nghe nói như thế, Mộ ngự tỷ tâm tình đang tức giận cũng chuyển sang tốt vô cùng. Tiểu tử muốn đấu với ta, ngươi còn non lắm, về sau cho ngươi thụ.

"Không còn dị nghị gì nữa thì bây giờ đi mua bữa trưa cho ta, ta cho ngươi năm phút."

Bạn học Dương đáng thương của chúng ta, mới bắt đầu đã thấy vận mệnh bi thảm a.

Mộ ngự tỷ xinh đẹp của chúng ta, thời kỳ vui vẻ đã bắt đầu.


Ý Kiến

đang hay mà, đang hay mà.....đừng hết nhanh vậy chứ!!!
đinh ngọc bình

truyên hay lắm t/g ơi
dsdsvsva

ad nhanh nhanh đi ạ chuyen hay qua. thanks
thanh

Chẳng hiểu sao rating cao, đọc chán v~
Nguyễn Quang Huy

rất hay có nhiều tình tiết rất giống vs những bộ truyện t từng đọc
Tuan6

hay quá hay quá!! Thích quá đi, nhóm dịch ơi hoạt động đều đều nhaz, cho mỗi ngày đều có truyện đọc nhaz
tran manh hieu

Anh em chấm điểm truyện
Tui thấy 8/10
Lê Nhật Khoa

truyên hay lắm t/g ơi
nguyen the anh

Con nua ko vay ad , Cau xin rep cmt
lethituyettrinh

tác giả ơi hóng lắm ln r ak
nguyen thi huong

Loading...

Đọc Tiếp Chương 8

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Ngự Tỷ Lão Sư Chương 7