Lại nói đến chuyện bạn học Dương Nhất bị phạt viết kiểm điểm, một tuần liền buổi tối không ra ngoài, sau khi tan lớp sớm trở lại ký túc xá, bật máy tính lên, trong lúc chờ đợi khởi động mà ngẩn người. Với Dương Nhất mà nói, một vạn chữ không phải rất nhiều, nhưng là viết kiểm điểm cho nên có đôi chút khó. Nàng ngày đêm suy nghĩ, lao tâm khổ tứ* (lo nghĩ vất vả, hao tổn nhiều sức lực tinh thần), sau một tuần nàng mang theo thành quả đến văn phòng Mộ lão sư.

Qua hai năm đại học nàng biết rõ lão sư đại học không làm việc đúng giờ, mà vị Mộ lão sư này thì lên lớp sớm, xong tiết liền đi, tốc độ tuyệt đối có thể so với hỏa tiễn, cho nên, trước khi đến đây nàng đã nhờ bà tám heo tra xét sơ qua lịch trình của Mộ lão sư, để chắc chắn khi nàng đi nộp kiểm điểm có mặt lão sư. Dương Nhất hít sâu ba cái, nâng tay gõ cửa, chợt nghe đến "Kiểm điểm viết xong rồi sao, như thế nào viết lâu vậy, đưa ta xem." Vù một cái, tờ A4 trên tay biến mất, moa ha, Mộ ngự tỷ cầm giấy thoáng cái vào cửa, để lại Dương Nhất đứng tại chỗ nhìn tay của mình.

"Đứng thừ ra đó làm gì, vào đi." Mộ lão sư rót cho mình tách trà. Dương Nhất ngớ ngẩn bước vào, hôm nay Dương Nhất diện sơ mi quần jean, đeo thắt lưng, mang giày thể thao phong cách (板鞋). Thoạt nhìn rất sạch sẽ khoan khoái.

"Bạn học Dương Nhất."

"Vâng."

"Đừng khẩn trương như vậy, ta cũng không có ăn thịt ngươi, không thể nhìn ta sao?" Dương Nhất nghe xong lời này đột nhiên trong đầu sinh ra một tia mơ màng, bạn học Tiểu Nhất của chúng ta tư tưởng thật không thuần khiết a.

"Ách, lão sư, ta sai rồi, hôm nay tới ngoại trừ nộp bản kiểm điểm, còn muốn chủ động nhận lỗi với lão sư, hy vọng lão sư đại nhân đừng chấp nhất kẻ tiểu nhân, tha thứ cho ta."

"Ta vốn nghĩ ngươi không thích nói chuyện, không ngờ lại nói nhiều như vậy, ngươi hôm nay mang kính rồi?"

"Lão sư, hôm nay ta có mang Bausch & Lomb*."

(Bausch & Lomb: nhà cung cấp sản phẩm chăm sóc mắt nổi tiếng thế giới, bao gồm cả kính sát tròng, có cơ sở tại Rockester, New York, xem thêm en.wikipedia.org/wiki/Bausch_%26_Lomb ; ở đây Mộ lão sư hỏi, tức không thấy kính, suy ra Dương Nhất mang kính sát tròng.)

"Ta là Mộ Ngôn Tín, rất vui được biết ngươi, ngươi là người đầu tiên khiến ta xấu hổ."

Nghe được Mộ Ngôn Tín nói câu này, Dương Nhất thoáng chốc đỏ mặt, cúi đầu không dám ngẩng lên, nàng không biết tại sao Mộ lão sư lại nói với nàng những lời này, chẳng lẻ lên án nàng đối với nàng ấy không ton kính sao?

Mộ Ngôn Tín nhìn con tôm nhỏ kia khóe miệng không tự chủ nhếch lên, không biết trong long đang suy nghĩ cái gì đây, nghĩ sẽ trả thù kẻ trêu chọc khiến mình xấu hổ, sau đó lại nghĩ nhất định phải chính miệng cho nàng ấy biết tên mình, làm cho nàng ấy nhớ rõ mình. Ngự tỳ quả thật rất phúc hắc a.

Con tôm nhỏ Dương Nhất thủy chung cúi đầu, không dám nhìn băng sơn nữ vương trước mặt, mà Mộ ngự tỷ hình như đối với mình không nóng. Sau mười phút, tôm nhỏ lấy hết dũng khí ngẩng đầu, nhìn đến Mộ ngự tỷ "Lão sư, bản kiểm điểm của ta có hợp quy cách không? Nếu không có việc gì ta phải đi rồi."

Mộ ngự tỷ nghe nói xong tâm lý có chút buồn bực khó chịu, nghĩ chính mình từ nhỏ đều là hoa gặp hoa nở, là đối tượng được nhiều người theo đuổi, như thế nào người này ngược lại chán ghét mình như vậy, nói chưa được vài câu đã muốn đi, chẳng lẽ gần đây lực hấp dẫn của mình suy giảm? Nội tâm cân nhắc một chút, nhìn cái người không chào đón mình kia, càng nhìn càng khó thở, nhưng rốt cuộc ý thức được, mình là làm sao vậy, như thế nào đi phân cao thấp với tiểu hài tử. Mộ lão sư không cam lòng, cắn cắn môi nhịn xuống.

Dương Nhất nhìn Mộ Ngôn Tín nảy giờ không nói gì, nghĩ đến chắc mình phải làm chút chuyện để nàng tha thứ cho mình. Nhìn đến tách trà trong tay Mộ Ngôn Tín, nghĩ muốn châm nước cho nàng, nghĩ là làm, đến lấy tách trà đi, không biết là bị hào quang sang chói của Mộ ngự tỷ hù hay là do bữa trưa chưa ăn cơm, còn chưa cầm được cái tách đã đụng nó làm nước văng ra ngoài.

OH MY GOD~ đây là cái tình huống gì a, Dương Nhất không thề tin vào mắt mình, ta đến cùng là đã làm cái gì đây trời.

Sự thật chứng minh, bạn học Dương Nhất của chúng ta rất không sợ chết, đổ nước ướt người Mộ ngự tỷ.

Đang nhìn Mộ ngự tỷ nét mặt băng sơn trừng mắt nhìn bạn học Dương Nhất, sinh khí không nói một lời.

Bạn học Dương của chúng ta đúng là bị kịch rồi.


Ý Kiến

Cầu chap ms
quy

Hay quá trời má ơi
lâm văn tỉnh

chưa đọc xin ý kiến nhận xét
ngọc tân

rất hay có nhiều tình tiết rất giống vs những bộ truyện t từng đọc
lehang2011vn

web mày đọc truyện đầy đủ hơn thích
duong thanh van

tác giả ơi hóng lắm ln r ak
loiloiloi

Sao chưa có chương mới nữa vậy tác giả? Em đợi lâu lắm rồi đó
sfdf

Mọi người còn biết truyện nào main xây dựng thế lực giống vậy hoặc truyện main trong gia tộc(thế lực), tu luyện sau đó thành người đứng đầu...Mấy thể loại dạng như vậy giới thiệu cho mình với
cainaoduoc111

Truyện hay ghê. Có bạn nào đọc đươc truyện như vậy mách mình với
duong viet hoang

Hay va rat zui
tranthanhviet1900

Loading...

Đọc Tiếp Chương 4

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Ngự Tỷ Lão Sư Chương 3