Ta tên Dương Nhất, khi còn bé ta đã từng hỏi mẹ tại sao đặt cho ta cái tên đơn giản như vậy, mẹ ta trả lời như vầy:

"Cái tên này thật tốt a, viết đơn giản thuận tiện, vạn nhất khi ngươi đến trường bị lão sư phạt viết tên, thời điểm đó ngươi tự nhiên sẽ thấy thích cái tên của mình thôi."

Hiện tại ta đã hiểu được lời mẹ, okay, dù sao tên ta cũng là như vậy rồi, không sao cả.

Trên cơ bản, ta đến trường không có làm cho cha mẹ tổn hao tâm trí, bởi vì ta có bộ não thông minh, từ tiểu học đến trung học phổ thông (cấp 3) thành tích đều là hạng nhất, hì hì, ngàn vạn lần đừng có hâm mộ hay ghen tị với ta a.

Tại thời điểm trung học cơ sở (cấp 2) ta biết rõ mình thích nữ nhân, hơn nữa đối với nữ nhân có cảm giác. Đối tượng thầm mến của ta là lão sư Anh ngữ, nhưng tiếc là khi đó còn quá nhỏ, cái gì cũng không dám làm, khiến tình yêu của ta không bệnh mà chết.

Trên thế giới còn có nhiều chuyện trùng hợp, một năm sau khi ta tốt nghiệp trung học cơ sở, lão sư Anh ngữ của ta kết hôn, gả cho đồng sự trong công ty cha ta. Điều này làm cho ta buồn bực một thời gian dài, mỗi buổi sáng khi đến trường đều có thể ở dưới lầu nhìn thấy bóng dáng vợ chồng bọn họ, ta còn vì thế khóc lớn một trận, và đó là kí ức lần thầm mến không có kết quả của ta.

Học kỳ 2 năm đó, có lẽ là do trống trải, hoặc cũng có thể là quá thương tâm, ta thế mà thiết lập quan hệ yêu đương với người bạn cùng bàn tên Chu Thiến.

Ta không thể không thừa nhận, đó là lần đầu tiên ta cùng nữ nhân chính thức xác lập quan hệ yêu đương. Lần yêu đó ta cảm giác như ngồi trên xe, ba tháng đầu sống trên thiên đường, sau ba tháng như rớt xuống địa ngục, có lẽ do nữ nhân cung Thiên Yết không thể có tình yêu lâu dài chăng? Lần thứ ba nàng phản bội ta, chúng ta chia tay, nàng theo tình nhân mới, tình đầu của ta cứ như vậy trôi qua...

Lúc tuyên bố chia tay cũng là lúc ta hận Chu Thiến, những việc làm của nàng không khác gì vũ nhục ta, nàng vậy mà sau lưng tìm nam nhân, đây là việc ta không dễ dàng tha thứ.

Ta nhớ lúc hai người còn cùng một chỗ ta đã nói với nàng, nếu như một ngày không còn yêu, nàng phải đi, ta tuyệt đối không ngăn cản, nhưng đừng có mà sau lưng ta là việc không đứng đắn hoặc có người khác, đó đối với ta vũ nhục lớn nhất. Nhưng Chu Thiến không làm được.

Trải qua lần đó, ta như bị bệnh, không thích nói chuyện, không thích đọc sách, không muốn làm gì hết, suốt ngày chỉ ngẩn người. Cho đến khi còn sáu tháng là tới kỳ thi đại học, ta đội nhiên ý thức được, ta không thể hoang phí thời gian nữa, ta không thể vì một nữ nhân như vậy mà đánh mất tương lai, sâu thẳm trong tâm ta biết con đường sau này còn rất dài, cho nên ta không còn mơ màng, không còn lãng phí thờ gian, ta đem tất cả thời gian dùng cho việc học. Cuối cùng, sau nửa năm cố gắng, cộng thêm chút thông minh ta có, ta đậu đại học [Y].

Chuyện ta thích nữ nhân cha mẹ ta đều biết, như thế nào biết thì... ta có hỏi qua nhưng cuối cùng bọn họ cũng chỉ nói là đã biết, cũng hỏi ngược lại ta, ta cũng thừa nhận. Ta rất cảm tạ họ đã thấu hiểu cho ta, dù sao thì có được sự đồng thuận của họ đối với sự việc về sau ta cũng giảm rất nhiều áp lực. Ta nghĩ họ có quyết định như vậy cũng do học ông tác ở nước ngoài nhiều năm, được đả thông tư tưởng nhiều.

Aa, quên nói, bọn họ từ lúc ta lên cấp 2 đều bị chuyển công tác ra nước ngoài, bởi vì ta không muốn phá hỏng thế giới hai người nên quyết định lưu lại thành phố này. Nhưng ta cũng không phải cô đơn, ta sống cùng bà ngoại, nhưng mà khi ta học năm nhất đại học thì ngoại cũng đi gặp lão thiên gia rồi (chết).

Khi nhận được giấy báo trúng tuyển đại học, ta khóc, khóc như một đứa trẻ, đem tất cả mọi chuyện trút ra hết thảy, cũng như một tuyên bố chấm dứt.

Sau lần tình cảm thất bại đó, ta không tiếp nhận bất cứ tia tình cảm nào, ta tự nói với mình thà thiếu không ẩu, không phải tìm tới cửa đều là tốt, hơn nữa ta tự biết mình là do tình đầu ảnh hưởng, sợ bị tổn thương, sợ bị lừa dối, ta dùng vẻ ngoài xán lạn* che giấu trái tim sợ thương tổn. (xán=rực rỡ; lạn=sáng sủa; kiểm tra chính tả vi.wiktionary.org/wiki/x%C3%A1n_l%E1%BA%A1n)

Đó là sự tình xảy ra trước khi ta vào năm 3 đại học.

Ta là Dương Nhất, cho mọi người hình dung về ta một chút:

Chiều cao: 170 cm

Cân nặng: 108 pounds ~ 49kg

Ba vòng: . . . . cái này xem như cho ta giữ làm bí mật nhỏ đi, dù sao cũng đâu có ảnh hưởng gì.

Thực ra là do ta che giấu cẩn thận, con heo Đổng Nghệ kia luôn ở trước mặt ta khoe ngực, nói ta là sân bay, ta rốt cuộc có phải sân bay hay không, xin mọi người chờ xem trong tương lai a.

Loading...

Đọc Tiếp Chương 3

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Ngự Tỷ Lão Sư Chương 2