Sau khi kết thúc cuộc hợp hàng năm, Mộ Ngôn Tín đáp chuyến bay quốc gia L cùng cha mẹ đón năm mới, đến quốc gia L đã là chuyện của hai ngày sau. Nhìn ra bên ngoài, đánh giá tính toán bây giờ ở quốc gia A chắc tôm luộc đang ngủ, trước hết khoang gọi điện cho nàng đi, ra sân bay lên xe tới đón mình.

Mộ Ngôn Tín về đến nhà ân cân hỏi thăm cha mẹ, xong trở về phòng của mình, muốn ngủ một chút, trước khi ngủ cũng không quên gửi tin nhắn cho tôm luộc, nói cho nàng biết mình đã về đến nhà, sau đó mở hình chụp lén bạn học Dương ngủ trên sofa ra nhìn nhìn, hôn một cái rồi ôm điện thoại đi gặp chu công*. (ngủ)

Ngày hôm sau, Mộ Ngôn Tín rời giường rót lý nước uống, tết là kỳ nghỉ dài hạn nàng khó có được trong năm. Nàng nghi đợi qua 30 sẽ đi quốc gia A tìm tôm luộc, còn có thể cùng nhau đi du lịch, nhớ tôm luộc kia, Mộ Ngôn Tín cười cười đi ra khỏi phòng ngủ, xuống lầu nhìn thấy cha mẹ vẻ mặt kỳ quái nhìn mình, Mộ Ngôn Tín lập tức khôi phục bộ dáng băng sơn.

"Cha mẹ, chào buổi sáng."

Mộ Ngôn Tín nói xong ngồi xuống một chỗ trong nhà ăn, chờ người hầu đưa điểm tâm sáng đến.

"Không còn sớm, Ngôn Ngôn, đã giữa trưa rồi, chưa điều chỉnh chênh lệch sao?"

"Dạ, cũng chưa quen, khó có được nghỉ ngơi, đương nhiên muốn ngủ lâu một chút."

Mộ Ngôn Tín rất không có hình tượng vừa ăn vừa nói.

"Buổi chiều con đi spa, rồi đi chọn một bộ trang phục, buổi tối cùng chúng ta đi tham gia buổi tiệc bên này."

Mộ mẫu nhìn con gái nói ra. Mộ Ngôn Tín sau khi nghe xong nhíu nhíu mày, nghĩ đến chính mình vừa trở về đã phải đi dự mấy buổi tiệc xã giao, cảm thấy thương tâm, nhưng nhìn cha mẹ lớn tuổi, không nỡ thất bọn họ quá mệt mỏi, cho nên cũng không có phản bác.

Sau khi ăn cơm trưa, Mộ Ngôn Tín lái xe đến hội quán nhà mình mở, đầu tiên là đi làm spa, sau đó đến phòng làm tóc, cuối cùng đi thay lễ phục, xong lái xe đi tham gia tiệc tối.

Tập đoàn này so với Mộ Lâm cũng không vừa, nhận lời mời tham gia tiệc tối cũng là một cách xã giao.

Mộ Ngôn Tín hôm nay ăn mặc rất quý phái, như một nữ vương, lễ phục ôm sát làm tôn vinh đường cong cơ thể, thon thả mà đầy đặn. Mộ Ngôn Tín vốn nghĩ muốn gửi tin nhắn cho Dương Nhất, nhưng với cái loại trang phục này căn bản không có cách nào đem theo điện thoại, ngẫm lại vẫn là chút nữa sau khi kết thúc tiệc tối sẽ gửi vậy.

"Xin chào, tiểu thư xinh đẹp, ta là giám đốc tập đoàn Đông Á, ta là Ngô Phi, có thể làm quen không?" Ngô Phi thân sĩ nói.

Mộ Ngôn Tín quay đầu nhìn tên nam nhân mặt trắng cao ráo, trong nội tâm nổi lên một hồi buồn nôn, nàng ghét nhất là nam nhân so với nữ nhân còn trắng hơn, đúng là tiểu bạch kiểm.

"Xin chào, ta là chủ tịch tập đoàn Mộ Lâm."

Mộ Ngôn Tín lễ phép vươn tay, Ngô Phi vội vàng nắm chặt tay nàng, một bên nói.

"Mộ tổng quả là nữ cường nhân, không thua gì đấng mày râu, tuổi còn trẻ đã có thành tích như vậy, ta đây bội phục, hy vọng về sau cùng Mộ tổng học tập nhiều."

Ngô Phi nắm tay Mộ Ngôn Tín không muốn buông ra, Mộ Ngôn Tín rút tay về lạnh lùng nói.

"Học tập không dám nhận, nghiệp vụ công tác có thể đàm đạo." Nói xong bỏ đi không quay đầu lại.

Ngô Phi nhìn thân ảnh Mộ Ngôn Tín, trong nội tâm tính toán.

Tiệc tối sắp kết thúc, Mộ Ngôn Tín bị cha mẹ kéo đến phòng khách, lại nhìn thấy Ngô Phi, Mộ Ngôn Tín đã rõ ràng vấn đề, đúng là đau đầu. Ngô Phi nhìn thấy Mộ Ngôn Tín bước vào, liền bước lên phía trước.

"Bác trai, bác gái, xin chào."

"Tiểu Phi nha, đừng có khách khí, đây là con gái của ta, Mộ Ngôn Tín, nàng mới về nước thôi, các ngươi nói chuyện đi a." Mộ mẫu đẩy nhẹ con gái lên phía trước, liền cùng chồng đi ra ngoài.

Ngô Phi nhìn Mộ Ngôn Tín lạnh lùng, trong lòng nghĩ "Nữ nhân này thật xinh đẹp, mất hứng cũng đẹp như vậy, nàng nhất định phải thuộc về mình."

"Ngôn Tín, chúng ta lại gặp nhau, ta có thể gọi như vậy không?"

"Không thể, thu hồi ý nghĩ trong lòng ngươi đi, ta không phải là nữ nhân ngươi có thể không chế." Mộ Ngôn Tín nói xong giẫm giày cao gót rời đi, Ngô Phi nghe xong lời này, ở sau lưng không cam lòng nói ra "Ta sẽ cho ngươi thấy ta có bao nhiêu thực lực khống chế ngươi."

Mộ Ngôn Tín từ trong phòng khách đi ra đại sảnh, tiến vào trong xe, một phát đạp ga nghênh ngang rời đi.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 16

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Ngự Tỷ Lão Sư Chương 15