Trước lễ mừng năm mới, Dương Nhất thu dọn hành lý ngồi trên máy bay đi quốc gia A. Mộ Ngôn Tín sau khi kết thúc cuộc hợp hàng năm cũng đến sân bay, Đổng Nghệ về thành phố B thăm cha mẹ, Nhâm Sơ đương nhiên cũng kề nàng Đổng Nghệ đi đến thành phố B.

Trước khi lên máy bay, Dương Nhất gửi tin nhắn cho Mộ Ngôn Tín, nhắc nhở nàng ăn cơm đúng bửa, lại nói cho nàng biết, tủ lạnh trong văn phòng có hoa quả va sữa bò, đói bụng có thể dùng.

Lúc Mộ Ngôn Tín thu được tin nhắn là khi nàng đang trong cuộc hợp cuối năm, nghe di động vang lên lập tức mở ra, sau khi ddọc nội dung, Mộ ngự tỷ lộ ra nụ cười cuối tuần khó có được, cả công ty từ quản lý đến trưởng phòng cao cấp lúc nhìn chủ tịch tươi cười, lập tức có loại cảm giác ánh nắng mặt trời chiếu xuyên qua nơi đây. Oa~ nguyên lai chủ tịch chúng ta cũng biết cười nha, ai lại có mà lực lớn như vậy ah.

Mộ Ngôn Tín nhìn thấy tin nhắn mà nội tâm tràn đầy mật ngọt, xem ra tôm nhỏ nhà nàng đã hòa nhập vào cuộc sống của mình rồi, như vậy rất tốt, không lâu nữa nàng sẽ câu được tôm luộc rồi.

Tại nhà Dương Nhất.

"Cha mẹ, con tới thăm các người đây, có nhớ Tiểu Nhất Nhất không a?" Dương Nhất mới đi tới sân đã lớn tiếng trách móc.

"Nhất Nhất tiểu bảo bối, mau tới đây cho mẹ nhìn xem." Dương mẫu nhìn thấy Dương Nhất vội vàng tiến đến ôm lấy nàng, xoa xoa nắn nắn kuôn mặt nhỏ nhắn.

"Đau, mẹ ghét con lắm hay sao mà nhéo mặt con đau vậy." Dương Nhất vội giãy dụa khỏi cái ôm của mẹ để cứu khuôn mặt mình.

"Hai người như vậy là sao a? mỗi lần nhìn thấy con đều nhéo mặt con, hết mẹ tới cha." Dương Nhất bỉu môi, không hài lòng nói.

Dương phụ nhìn đứa con gái một năm không gặp, rất là vui vẻ, nghĩ đến bản thân ông và vợ thật là nợ con gái rất nhiều, nhìn nữ nhi của mình, Dương phụ trong tâm đau xót.

"Tiểu Nhất, tới đây với ba ba, buối tối muốn ăn gì, ba ba nấu cơm cho con ăn."

"Như vậy mất công ba ba lắm, chúng ta ra ngoài ăn đi." Dương Nhất quan tâm nói.

"Thật tốt quá, Tiểu Nhất Nhất thật là rất hiểu lòng người nha, mẹ đi thay quần áo đây." Dương mẫu vui vẻ nói một tiếng rồi lên lầu thay quần áo. Dương Nhất rất im lặng, mẹ nàng như thế nào hai mươi mấy năm cũng không thay đổi, vẫn là tâm tính của tiểu nữ nhân.

Đợi Dương mẫu thay y phục xong đã là chuyện của nửa giờ sau, Dương Nhất rất nhanh đã buồn ngủ rồi, nhìn thấy Dương mẫu đi ra, Dương phụ rất nhanh đi đến đưa cánh tay ra, hai vị này đều trên năm mươi, rõ ràng còn yêu đương như tiểu thanh niên, Dương Nhất quay đầu đi chỗ khác, không nhìn.

Cả nhà ba người vừa đi ra, điện thoại Dương Nhất vang lên, là của Mộ Ngôn Tín, Dương Nhất ra hiệu cho cha mẹ nàng ra xe đợi trước, còn nàng ở đây tiếp điện thoại.

"Đã tới chưa? Ta vừa kết thúc cuộc họp."

"Um, vừa tới được nửa tiếng, nhắn tin cho ngươi không thấy trả lời, ta biết người đang bận."

"Tiểu Nhất Nhất thật sực là càng ngày càng hiểu rõ ta a, thật ngoan."

"Mộ lão sư, ngài cách xa như vậy còn trêu chọc ta, ngài lúc nào mới có thể tha cho ta a."

"Ngươi cứ như vậy muốn ta tha cho ngươi, ngươi dám nói phải, ta đây liền tha cho ngươi."

"Ách, cái này... Mộ lão sư thân ái, Mộ tổng, ngài đừng quên ăn cơm a, tiểu nhân ta sau khi trở về lại hầu hạ ngài."

"Hừ, như vậy còn được, nhớ là mỗi ngày phải nhắn tin cho ta."

"Vậy ngươi cũng nhớ mỗi ngày phải ăn cơm đúng bữa, không được ăn fast food."

"Được, ta biết rồi, ta có việc, người chăm sóc tốt bản thân đó."

"Ngươi cũng thế, bye bye ah."

"Um, bye bye."

Nói điện thoại thân mật đến cỡ nào ah, ai nghe xong cũng đều nhận định là cuộc trò chuyện của tình nhân nha.

Dương phụ cùng Dương mẫu nhìn con gái biểu hiện bất thường, rõ ràng ai cũng không có đi xa, rất không đạo đức nghe bạn học Dương nói chuyện điện thoại. Sau khi nghe xong, Dương mẫu nhìn Dương phụ nháy mắt mấy cái, Dương phụ lĩnh hội, tặc tặc lưỡi cười, oh, cha mẹ kiểu gì đây a?!

Dương mẫu nháy mắt mấy cái có ý tứ là "Chồng à, con gái có biến á."

Dương phụ cười mờ ám có ý là "Vợ à, xem ta như thế nào giúp ngươi khai thác đời tư con gái đi."

Trong một nhà hàng cao cấp.

"Tiểu Nhất a, con năm nay là sinh viên năm 3 rồi, nửa năm nay con có bận rộn gì không?" Dương phụ hỏi.

"Không có gì bận rộn, cũng là đi học, đọc sách, đi công. . . . ." Dương Nhất muốn nói công ty, nhưng lập tức ý thức được, nếu nói công ty, bọn họ nhất định sẽ hỏi tại vì sao đi công ty, nói nguyên nhân sẽ lòi ra việc liên quan đến Mộ Ngôn Tín, chuyện kia không thể nói rõ cùng cha mẹ, nếu không mình không bị bọn họ cười chết mới lạ, phải, đánh chết cũng không nói.

Dương phụ nghe Dương Nhất đang nói lại dừng, quay đầu nhìn về phía vợ mình, vợ lão trong tâm chắc chắn rồi, ha ha, Tiểu Nhất nhà ta quả nhiên có JQ* (gian tình), vì vậy lập tức truyền ánh mắt cho chồng, Dương phụ lĩnh hội, nói "Sao đang nói nửa chừng lại dừng, công cái gì?"

"Công. . . . . ." Dương Nhất nghĩ nghĩ, công cái gì thì tốt đấy, đúng, đã có "nhà vệ sinh công cộng" Dương Nhất thật sự là bội phục năng lực nói xạo của mình.

"Cha nhớ trường học của con có phòng tắm riêng hết mà, làm gì phải đi nhà vệ sinh công cộng, conđã làm ra việc gì không tốt a Tiểu Nhất."

"Không có a, con làm gì mà làm việc không tốt." Dương Nhất chột dạ đáp, không ngừng tự an ủi mình, nhìn thân thể Mộ Ngôn Tín không thể tính là sự tình không tốt a.

Dương mẫu nhìn Dương phụ như thế nào cũng không hỏi đến trọng điểm, kín đáo đá chân Dương phụ một cái, nếu hắn đã không làm nên chuyện thì chính ta ra tay.

"Tiểu Nhất Nhất, con cũng sắp tốt nghiệp đại học, sao còn chưa thấy có người yêu, chẳng lẽ con lớn lên bị lãnh cảm rồi. Ta nói Tiểu Nhất Nhất, thật lãnh phí cha mẹ cho con tướng mạo hạng nhất, như thế nào đến giờ còn chưa có ai, làm sao mà lâu vậy chưa được cô nào chọn, haiz, thật là mất mặt cha mẹ nha." Dương mẫu nói xong còn làm bộ sáng thở dài.

"Ai nói con không có ai muốn, giá thị trường của con rất tốt, làm sao mẹ biết con chưa quen nữ nhân khác, năm nay con còn nhìn được đại mỹ nhân thân–––" Dương Nhất nói không ra lời nữa rồi, ý thức được mình bị mẹ kích thích để tự khai, lập tức hai hốc mắt bốc hỏa trừng bọn họ.

Dương mẫu vui muốn chết, đá mắt với chồng, ám chỉ "Quả nhiên có JQ*." (gian tình)

"Tiểu Nhất Nhất, không nên tức giận, mẹ cũng là quan tâm con, nói cho mẹ nghe về chuyện bạn gái con đi."

"Mẹ, mẹ đừng nói lung tung a, con không có bạn gái, người kia không phải bạn gái con, con thật không có bạn gái." Dương Nhất giận rồi, rất giận, không để ý tới cha mẹ nữa, bắt đầu ăn cơm, không nói thêm câu nào nữa.

Loading...

Đọc Tiếp Chương 15

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Ngự Tỷ Lão Sư Chương 14