Truyện Nghề Vương Phi

Chương 1: Đêm Tân Hôn Náo Động. (1)

Tác giả Hoa Dương Hoa Ảnh

Đêm động phòng của con gái Binh bộ thị lang Tần Vũ Lâu.

Ngọn nến long phượng mạ vàng trong tân phòng đã đốt được một nửa, mà tân lang Huệ Vương Độc Cô Lam Tranh vẫn không thấy đâu. Tần Vũ Lâu từ nhỏ đã được dạy dỗ cẩn thận nên nàng rất nhẫn nại, dưới lớp khăn phượng tân nương là bộ dáng khí định thần nhàn, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, ngồi ngay ngắn trên giường, lẳng lặng đợi phu quân tới.

Qua hồi lâu, tiếng nói nói cười cười ồn ào của hạ nhân Vương phủ đã vọng vào, mà phu quân của nàng thì vẫn không biết ở đâu. Nhưng trong phòng, thân mình của Tần Vũ Lâu ngồi trên giường tân hôn cũng không hề di động nửa phân, thậm chí còn chẳng mảy may nhúc nhích.

Để cứu ca ca Tần Viễn Địch của nàng, nàng nhất định phải làm thật tốt.

Huệ Vương tới hay không là chuyện của hắn, không phải là sai lầm của Vương phi nàng.

"Tiểu thư, người có mệt không? Hay là chúng ta tháo mũ phượng xuống trước, nô tỳ nghĩ tối nay Vương gia chắc không đến rồi." Nha hoàn hồi môn Phi Lục của nàng nhìn nhìn sắc trời đang dần tối nói.

"Khăn hỉ của ta phải do phu quân gỡ xuống. Hắn không đến, làm sao ta có thể tự gỡ xuống được."

"Nếu Vương gia không đến, tiểu thư cũng đâu thể đội nó cả đời được."

Tần Vũ Lâu cười nói: "Ta đây sẽ đội nó cả đời, em tin không?"

"Đương nhiên là tin, em hiểu tính cách của tiểu thư hơn bất kỳ ai khác mà." Phi Lục đứng đến nỗi cả xương sống đều đau, nhịn không được liền lấy tay xoa xoa thắt lưng: "Hôn lễ từ sớm tới giờ, chắc tiểu thư mệt muốn chết rồi, để em xoa bóp cho người nhé."

"Không cần, hôn lễ kéo dài cả ngày, so với việc đối mặt với mẫu thân ta ở nhà thì vẫn còn thoải mái hơn."

Phi Lục nhớ tới Tần phu nhân, bỗng thấy lạnh cả người, vội gật đầu: "Tiểu thư nói rất đúng."

Khuôn mặt của Tần Vũ Lâu dưới khăn hỉ lộ ra nụ cười khổ. Nàng bỗng thấy Phi Lục dựa sát vào, nhỏ giọng thì thầm nói: "Tiểu thư, Huệ Vương thật là… ma ốm sao?"

Tần Vũ Lâu nhớ tới cha đã từng nói qua với nàng, liền thấy thật ảm đạm. Phụ thân nói, Huệ Vương từ nhỏ thể chất đã yếu ớt nhiều bệnh, ru rú trong nhà, nhìn tình trạng của hắn bây giờ có lẽ không kéo dài được vài năm nữa.

Cuộc hôn nhân này với nàng đã định trước là sẽ mất đi phu quân.

"Đã là bệnh thì chắc chắn sẽ chữa được." Nàng nhất định sẽ dùng hết khả năng chữa khỏi bệnh cho hắn.

Phi Lục nghĩ tới cảnh ngộ của tiểu thư, không kìm được mà thở dài một hơi, bỗng nhiên bên ngoài vang lên tiếng tranh cãi ầm ĩ, truyền đến là tiếng nói the thé của một thái giám: "Ôi, Vương gia, người cẩn thận một chút, tuyết vừa mới rơi, đường trơn lắm."

Phi Lục mững rỡ nói: "Tiểu thư, đến rồi, đến rồi, Vương gia đến rồi."

"Ta nghe được, không cần phải ngạc nhiên như thế, em lui ra đi."

"Vâng." Phi Lục thấy Vương gia đến, cũng mừng thay cho tiểu thư, tự nhiên sẽ không quấy rầy chuyện tốt của hai người, liền xoay người đi ra, đụng phải một nam tử mặc hỷ phục đỏ thẫm, thi lễ xong lại liếc một cái, lập tức đỏ bừng mặt. Thầm nghĩ, dung mạo Vương gia tuấn mỹ như vậy, thật xứng đôi với tiểu thư.

Phi Lục đi rồi, trong lòng Tần Vũ Lâu cực kỳ khẩn trương, tuy rằng ngoài mặt vẫn trấn định tự nhiên, nhưng lòng bàn tay đầy mồ hôi thì không lừa được chính mình.

Người này là phu quân của nàng, là người để nàng nương tựa cả đời.

Người này, trông thế nào?

Lúc này nàng nghe được Độc Cô Lam Tranh phu quân của nàng nói câu nói đầu tiên: "Vương phi của bản vương ở đâu?

A?! Tần Vũ Lâu kinh hãi trong lòng.

Loading...

Đọc Tiếp Chương 2: Đêm Tân Hôn Náo Động. (2)

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Nghề Vương Phi Chương 1: Đêm Tân Hôn Náo Động. (1)