Trong hành lang tối như mực, hoàn toàn không có chút ánh sáng nào. Tôi nhắm mắt hít một hơi thật sâu, vịn vào vách tường chậm rãi đi xuống cầu thang, thẳng đến khi mở cửa thư phòng đã bị khóa đi vào, không tiếng động khép cửa lại, nỗi kinh hoàng của tôi mới hơi lắng xuống.

Tôi bình tĩnh lại, bước nhanh đến bên bàn vặn đèn lên, ánh mắt chạm vào giá sách trên tường. Mở ra một ngăn tủ sách màu đỏ sẫm, bên trong chính là két bảo hiểm.

Tôi ngồi xổm trước két bảo hiểm, quan sát rồi cắm chìa khóa vào ổ khóa, xoay một vòng, tay của tôi đã cảm giác được chốt khóa đã bắt đầu chuyển động.

Tôi tiếp tục xoay, một tiếng ‘cạch’ rất nhỏ vang lên, khóa mở ra.

Tầng dưới của két bảo hiểm có vài tầng vàng thỏi xếp lên nhau, tầng trên có một túi văn kiện, tôi lấy nó ra, mở túi văn kiện, trông thấy tấm bản đồ địa cung cùng một tấm bản đồ được vẽ ra nằm bên trong.

Tôi vô cùng vui sướng, run rẩy lấy tấm bản đồ ra, đang định đóng két bảo hiểm lại thì đột nhiên tôi nghe được phía sau lưng có tiếng người đẩy cửa thư phòng ra, bên tai tôi như nghe thấy ma âm, cảm thấy sởn gai óc.

Lâu Thiếu Bạch tỉnh lại, không nhìn thấy tôi nên đi tìm? Hay là anh ta căn bản không có ngủ, trong lòng đã nghi ngờ tôi nên muốn bắt tận tay?

Tôi quay đầu lại, trong thấy trước cửa thư phòng có một thân ảnh buồn bã đang đứng. Phúc mẹ! Lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, chỉ là tim lại nhảy lên giống như tiếng trống đập liên hồi.

“Phúc mẹ, tai sao lại là bà.”

Tôi đứng lên, nhìn bà miễn cưỡng mở nụ cười, giảm thấp giọng hỏi.

Sắc mặt Phúc mẹ trắng bệch, chậm rãi đi đến, con mắt mở thật to.

“Tiểu thư, cô đang muốn chạy trốn sao?”

Tôi nhìn thấy chiếc túi mình đã sớm chuẩn bị xong giấu dưới lầu lúc này đã nằm trên tay bà ấy.

“Phúc mẹ, tôi…”

Thời gian cấp bách, tôi sợ chậm một chút, ngộ nhỡ Lâu Thiếu Bạch tỉnh lại sẽ vạch trần tôi. Chỉ là trong lúc này đã bị Phúc mẹ phát hiện, với lòng trung thành của bà với Trì tiểu thư, tuyệt đối sẽ không khinh địch như vậy để cho tôi rời đi.

Tôi đang căng thẳng nghĩ ra một cái cớ, đột nhiên tôi thấy Phúc mẹ buồn bã nhìn tôi nở nụ cười, đem chiếc túi kia đưa đến trước mặt tôi.

“Cô kỳ thật không phải tiểu thư a?”

Tôi khẽ giật mình.

“Tiểu thư từ nhỏ là do tôi nuôi lớn, không khác nào con gái của tôi, tôi rất hiểu cô ấy. Cô cùng cô ấy tuy giống nhau như đúc, nhưng tôi đã sớm biết cô không phải cô ấy. Tôi không biết vì sao cô bị thiếu gia làm cho trở thành tiểu thư đem về nhà họ Trì, cũng không biết tiểu thư đã đi đâu. Nhưng nhìn thấy cô, tôi cũng xem như đã gặp cô ấy, cũng bớt được nỗi nhớ trong lòng. Ngày hôm qua lúc tôi thu dọn một số đồ vật thì vô tình nhìn thấy cô đang chuẩn bị túi đồ này, tôi liền đoán được cô muốn trốn đi. Lần trước cô trốn đi, cô gia liền nói với tôi, muốn tôi từ nay phải trông chừng tiểu thư, nếu để cho cô chạy mất thì ngài ấy sẽ bắn chết tôi. Tôi đã là một lão bà già khọm, hiện tại có sống cũng không còn hy vọng gì, tôi không ngăn cản cô, tôi chỉ muốn biết tiểu thư nhà tôi rơi xuống sông, hiện tại còn sống hay đã chết? Nếu cô biết thì xin cô hãy nói cho tôi một tiếng. Dù tôi có chết cũng có thể nhắm mắt…”

Phúc mẹ vừa nói, vừa quỳ xuống trước mặt tôi.

Tôi vội vàng cúi xuống đỡ lấy bà, nhưng bà lại không đứng dậy. Nhìn thấy mắt bà tràn ngập nước mắt, tôi cũng không đành lòng, rốt cuộc nói: “Phúc mẹ, cảm ơn bà thời gian qua đã chăm sóc tôi. Bà nói rất đúng, tôi xác thực không phải tiểu thư của bà. Tiểu thư của bà…cô ấy còn sống…”

Phúc mẹ mở to hai mắt, dùng sức bắt lấy tay tôi: “Cô ấy thật sự còn sống? Ông trời thật có mắt a! Còn sống là tốt rồi, còn sống là tốt rồi. Chỉ là nhà họ Trì giờ đã không còn, tiểu thư đã không còn chỗ nương tựa. Xin cô từ nay về sau hãy quan tâm đến cô ấy một chút, giúp cô ấy sống thật tốt, tôi cũng yên lòng…”

Tôi nhìn vẻ mặt mừng rỡ của Phúc mẹ, do dự một lát. Với cá tính của Lâu Thiếu Bạch, ngày mai nếu phát hiện ra tôi đã lấy đồ của anh ta chạy mất, cũng chưa chắc không có khả năng giận lây sang Phúc mẹ. Nhớ đến ngày đó đã đồng ý với Trì Cảnh Thu sẽ chiếu cố Phúc mẹ, rốt cuộc tôi nói: “Nếu bà nguyện ý, tôi sẽ mang bà đi cùng. Trì tiểu thư có bà bên cạnh, hẳn là sẽ rất vui mừng.”

Phúc mẹ vô cùng mừng rỡ, dập đầu vài cái với tôi rồi từ trên mặt đất bò lên: “Tôi luôn muốn xin cô cho tôi đi tìm tiểu thư, chỉ là sợ cô khó xử. Tiểu thư thật tốt bụng, ông trời nhất định sẽ phù hộ cho cô. Tôi cũng không có gì phải chuẩn bị, chỉ có chút ít tiền công nhiều năm qua để dành được, tôi đều để cùng một chỗ, tôi đây phải đi về phòng lấy.”

Sau một lát, tôi cùng Phúc mẹ từ cửa sau trốn ra.

Tiến triển thuận lợi như vậy, quả thực như đang nằm mơ. Đứng trước con hẻm nhỏ trước cửa biệt thư nhà họ Lâu, tôi quay đầu lại, nhìn về phía sau lưng đang bị màn đêm bao phủ, một bóng dáng lẻ loi lờ mờ, biệt thư nhà họ Lâu thoạt nhìn như một con thú đang ngủ vùi, rốt cuộc tôi nhẹ nhàng thở ra, chỉ là sau một khắc, trong lòng rất nhanh dâng lên một nỗi bất an cùng thương cảm.

Ngày mai Lâu Thiếu Bạch tỉnh lại, nhất định sẽ tức giận mà nổi điên a? Địa cung Ngô Lan là tâm nguyện bấy lâu của anh ta, sau khi tìm được địa cung giàu có bằng cả thiên hạ sẽ càng giúp ích cho dã tâm của anh ta. Không có bản đồ, nhất định anh ta sẽ không hết hy vọng. Anh ta có thể sẽ vĩnh viễn không thực hiện được khát vọng của mình, mặc dù là một loại tra tấn, nhưng trong mắt tôi, vì vận mệnh đã định sẽ không có khả năng thực hiện dã tâm mà chết thì càng là một loại hy sinh đáng buồn cười.

Tôi gõ cửa nhà Thông Thất, lúc Trì Cảnh Thu và Phúc mẹ gặp mặt nhau, hai ngươi đều ôm nhau khóc rống. Chủ tớ hai người vào phòng Trì Cảnh Thu trò chuyện, trong một gian phòng khác, tôi lấy bản đồ mang đến trước mặt Thông Thất.

Thông Thất mở đèn, cẩn thận nghiên cứu đường đi, sau nửa ngày mới ngẩng đầu lên, tôi nhìn thấy ánh mắt ông ấy lóe sáng, dường như đã hiểu được một chút.

“Thế nào, tìm được cửa không?”

Trong lòng tôi vui sướng, vội vàng hỏi.

Ông ấy gật đầu nói: “Đứng với dự đoán trước kia của tôi, địa cung hẳn là nằm trong vùng núi Bạch Long. Tôi rất quen thuộc địa hình ở đó, có bản đồ sẽ dễ dàng tìm ra được. Việc này không nên chậm trễ, bây giờ tôi sẽ chuẩn bị khởi hành, chẫm trễ tôi sợ Lâu Thiếu Bạch sẽ phong tỏa vùng đó.”

Tôi cười khổ, đáy lòng cảm thấy có chút chua xót.

Rất nhanh trời đã sáng, Lâu Thiếu Bạch là người dậy sớm, hiện tại chắc đã phát hiện ra tôi đã trốn mất.

***

Theo lời của Trương Tam, chỉ cần đặt khối phỉ thúy này vào chỗ cũ thì có thể giải lời nguyền, cho nên Thông Thất chỉ mang theo bản đồ và khối phỉ thúy của tôi rời đi, tôi cũng không đi theo. Trước khi rời đi, ông ấy dẫn tôi cùng Trì tiểu thư và Phúc mẹ đến tiệm đồ cổ, hẳn là vì lo lắng cho việc mấy người phụ nữ ở một mình. Có thể nhận ra được quan hệ của ông ấy và ông chủ ở đó không phải tầm thường. Lúc người kia nhìn thấy tôi cùng Trì tiểu thư thì có chút kinh ngạc, nhưng cũng không hỏi gì, lập tức dẫn bọn tôi vào, sắp xếp chúng tôi ở trong Tứ Hợp viện phía sau.

Tôi dường như không hề bước chân ra ngoài đường, mỗi ngày chỉ ở trong bốn góc sân, nhìn Trì tiểu thư thêu hoa, hoặc là nói chuyện với cô ấy. Cô ấy là một người phụ nữ dịu dàng, nhưng lại không thiếu phần mộng ảo, cực yêu thích Côn khúc, lúc ngẫu hứng bị tôi không ngừng khuyến khích cũng sẽ hát một đoạn cho tôi nghe, tiếng hát mượt mà và uyển chuyển.

Khoảng chứng một tháng sau, trời đã vào thu, Thông Thất vẫn chưa trở lại. Có một buổi sáng sớm tỉnh dậy đang rửa mặt, trên mu bàn tay của tôi thấy có một đốm nhỏ màu đỏ, hồng hồng chói mắt. Trên làn da trắng nõn trơn bóng, điểm thêm chấm nhỏ hồng hồng, giống như được điểm lên một vết chu sa, xinh đẹp mà quỷ dị.

Một khắc này lòng tôi dường như chìm xuống tận đáy biển, u ám mà lạnh buốt.

Ngày hôm sau rồi ngày thứ ba, đốm nhỏ này dần dần lớn hơn, sau đó bên cạnh mọc thêm một chấm thứ hai.

Lúc mẹ tôi mới bắt đầu phát bệnh cũng là một chấm đỏ trên mu bàn tay, dần dần lan rộng ra tay chân, rồi đến toàn thân. Lúc đầu thì rất chậm nhưng càng về sau tốc độ lây lan càng tăng nhanh.

Tôi biết rõ tôi cũng sẽ phải gánh vác vận rủi này, nhưng mà thật không thể ngờ được lại sớm như vậy, tôi còn trẻ như vậy mà nó đã không thể chờ đợi được đã vươn nanh vuốt của nó về phía tôi.

Nửa tháng sau, rốt cuộc Trì tiểu thư cũng đã phát hiện ra vài đốm đỏ trên mu bàn tay tôi, hiện tại chúng nó như một đóa hoa mai, xinh đẹp và diễm lệ.

“Chắc là bị muỗi đốt.”

Lúc cô ấy quan tâm hỏi thăm tôi, tôi cười nói như vậy.

Cô ấy nhíu mày: “Mùa thu muỗi vằn rất nhiều. Cô chờ chút, tôi lấy nước hoa lau cho cô bôi.”

Tôi cười nói cảm ơn, để tùy ý cô ấy thoa cho.

“Không biết khi nào anh ấy trở về…”

Cô ấy bỗng nhiên thở dài, hai hàng chân mày có vẻ u sầu.

Tôi biết rõ Thông Thất hiện tại đã là nơi nương tựa duy nhất của cô ấy, cô ấy tất nhiên sẽ mong ngóng. Tôi cũng mong ngóng ông ấy như vậy, tôi không biết lúc này ông ấy đã tiến triển được thế nào rồi.

“Hát một đoạn cho tôi nghe đi, tôi rất thích nghe.”

Tôi nói.

Cô ấy khẽ cười cười, bắt đầu nhẹ giọng hát:

“…Em là một người không nơi nương tựa, cần phải chọn lấy một người chồng tốt. Một mỹ nhân như em, dù có là Tây Thiên Phật sống cũng phải động tình…”

Tôi biết rõ cô ấy đang hát một đoạn trong bài ‘Hồ tư’ đang rất thịnh hành, kể về con gái của Hồ vương là Ngọc Diện tiên cô tương tư, Hoan bà khuyên nàng nên viết một đoạn hát từ cho Ngưu Ma vương.

“Nếu được cùng chung chăn gối, cùng nhau đồng lòng thì dù có chết cũng cam tâm…”

Tôi ngồi trong sân vườn gạch xanh ngói đen, nghe giọng hát thanh lệ uyển chuyển của cô ấy, lúc đang ngẩn người thì bỗng nhiên nhớ đến Lâu Thiếu Bạch. Anh ta lúc này đang ở đâu, đang làm cái gì?

Tôi lắc đầu, cố đuổi anh ta ra khỏi suy nghĩ của mình. Tôi vừa mới rời khỏi anh ta cơ mà!

Lại nửa tháng trôi qua, lúc đốm đỏ trên mu bàn tay tôi đã lan tới cổ tay cùng cánh tay, Thông Thất đã trở lại. Ông ấy thoạt nhìn gầy đi rất nhiều.

“Thế nào?”

Tôi khẩn trương, nhịn không được hỏi ông ấy như vậy.

Ông ấy nhìn qua tôi, không nói một lời.

Đầu ngón tay giấu trong tay áo của tôi dần dần buông xuống. Kì thật tôi cũng đã đoán được kết quả, chỉ là không cam lòng mà thôi.

“Không tìm thấy?”

Ông ấy lắc đầu, chân mày nhíu lại, vẻ mặt hoang mang.

“Tôi tìm được cửa vào rồi, hơn nữa đã đi vào địa cung, nhưng mà…”

“Thế nào?”

Tim tôi một lần nữa đập mãnh liệt.

“Cũng không phải một tòa địa cung kiên cố ghê gớm gì, cũng chỉ là một mật thất dưới mặt đất. Bên ngoài ngoại trừ ở giữa có một đàn tế, không có vật gì khác. Nhưng trên đàn tế có một cái bệ, trên đó được dựng một khối ngọc nhìn giống người như đúc! Tôi không dám động vào, cho nên chỉ có thể trở lại.”

Tôi trợn mắt há hốc mồm, trong đầu lập tức chỉ còn một mảnh lộn xộn.

Lúc trước tôi chỉ muốn đặt lại khối phỉ thúy vào chỗ cũ, lúc đó tôi liền có thể giải lời nguyền. Nhưng mà tôi lại quên, đây là một trăm năm trước, hiện tại căn bản là Thông Thất vẫn chưa chạm tay vào khối phỉ thúy kia, phỉ thúy tất nhiên vẫn còn ở chỗ cũ, miếng phỉ thúy của tôi đến từ một trăm năm sau cùng khối phỉ thúy hiện tại cùng tồn tại đồng thời, làm sai có thể đặt lại nó?

Mặc dù hiện tại Thông Thất không động vài khối phỉ thúy kia, tôi cũng đi tới một trăm năm về trước, nhưng mà rất rõ ràng, vận mệnh vốn có của tôi cũng không thể thay đổi được.

Tôi nên làm cái gì bây giờ?

Tôi nhìn Thông Thất chậm rãi giơ hai tay lên.

Ánh mắt của ông ấy nhìn chằm chằm vào điểm đỏ trên mu bàn tay tôi, vẻ mặt cực kì khó coi.

“Anh xem, thứ đang chờ tôi dường như chỉ là con đường mà mẹ tôi đã đi qua…”

Tôi đang cười nhưng so với khóc còn khó coi hơn.

Trong ánh mắt của ông ấy hiện lên một vẻ thống khổ dằn vặt.

“Đi thôi, tôi mang cô tự mình đến đó xem. Lần này hy vọng chúng ta sẽ có phát hiện mới.”
Loading...

Đọc Tiếp Chương 28

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Nghê Thường Thiết Y Chương 27