Sau khi chuyện này xảy ra, tôi rất nhanh phát hiện ra một hiện tượng đáng buồn cười. Lâu Thiếu Bạch không như tôi nghĩ.

Sự tình là như vậy. Xong việc tất nhiên muốn đi tắm. Tôi nói dứt lời, thấy anh ta vẫn không nhúc nhích nhìn tôi chằm chằm, tôi tự mình ngồi dậy, đẩy anh ta ra cầm quần áo đi vào phòng tắm. Tôi thế lúc ấy động tác đẩy anh ta ra thật rất hòa nhã, chỉ hoàn toàn bởi vì anh ta đang chắn trước người tôi. Nhưng đến khi tôi xong xuôi bước ra, thấy anh ta đã mặc quần ngắn ngồi ở mép giường, vươn tay về phía bả vai anh ta, muốn xem xét vết thương đang chảy máu của anh ta nhưng anh ta lại đứng lên đi vào phòng tắm, không cho tôi đụng vào.

“Lâu Thiếu Bạch, miệng vết thương của anh vẫn đang bị nhiễm trùng, hiện giờ lại chảy máu, để tôi xem nào.”

Đợi khi anh ta đi ra, tôi lại tốt bụng nhắc nhở lần nữa.

“Không cần em quan tâm.”

Anh ta ồm ồm nói một câu, mắt vẫn không thèm nhìn tôi, xoay người nằm lên giường.

Tôi cảm thấy hết chỗ nói rồi.

“Lâu Thiếu Bạch, anh đang có ý gì đây? Anh làm cho tôi có ảo giác là vừa rồi hình như là tôi đã bắt buộc anh ngủ cùng tôi.”

Tôi nhịn xuống cảm giác không thoải mái trong lòng, đứng ở trước mặt anh ta nói, nhưng thấy anh ta vẫn nhắm mắt lại không hề nhúc nhích.

Được, đại gia nhà anh! Tùy anh thôi. Dù sao hiện giờ không chịu chữa thì mấy ngày nữa cũng phải nằm đơ chịu chết thôi, tôi cũng chẳng cần phải làm cái việc vô ích này.

Tôi vươn tay tắt đèn cái rụp, bò lên giường nằm xuống. Một lát sau, cảm thấy người nằm cạnh tôi anh ta vẫn còn chưa ngủ, quay tới quay lui, thật sự nhịn không được, rốt cuộc lên tiếng: “Nếu như trong lòng anh có gì không thoải mái, tốt nhất đừng ngủ vào lúc này, ra phòng khách hay phòng gì cũng được. Bằng không anh cảm thấy tôi phiền đến anh, tôi cũng cảm thấy anh ảnh hưởng đến tôi, cả hai đều không ngủ được, sao đây?”

Rốt cuộc anh ta không động đậy nữa.

Theo lương tâm mà nói, vừa rồi hình như anh ta muốn chứng minh với tôi cái gì đó, xác thực dùng lực rất hung ác, tuy cả quá trình tôi vốn chỉ nhắm mắt để mặc anh ta lăn qua lộn lại, nhưng hiện tại trận chiến đã qua đi, một chút mệt mỏi lại dần dần dâng lên. Tôi dịch thân thể sang, điều chỉnh một tư thế thoải mái, lúc mơ mơ màng màng đang muốn đi thì đột nhiên nghe thấy phía sau lưng anh ta hình như nói một câu gì đó.

“Cái gì…”

Tôi không nghe ra, hàm hôồ hỏi một câu, cảm thấy lưng bị xiết chặt bởi một cánh tay.

Anh ta ôm lấy eo tôi, kéo tôi về phía anh ta, hai người mặt đối mặt.

“Lúc trở về anh không phải ngay cả giày còn chưa cởi đã ngủ rồi sao? Lúc này sao lại còn có tinh thần như vậy?”

Tôi ngáp một cái, hai mắt vẫn nhắm, thuận miệng nói ra.

“Em mới vừa nói trong lòng tôi không được thoải mái. Em nói đúng rồi. Tôi đang không thoải mái. Tôi không ngủ được.”

Tôi nghe thấy anh ta nói vậy.

Tôi thật vất vả mới cảm thấy buồn ngủ nhưng lại bị câu nói kia của anh ta làm iễn cưỡng tỉnh lại. Mở mắt ra, trong ánh sáng mông lung nhàn nhạt, ánh mắt của anh ta phản chiếu một vài tia sáng mặt trăng ngoài cửa sổ, hai điểm sáng lung linh, đang nhìn tôi chằm chằm.

Có thể nhẫn nại, không, có thể nhẫn nại. Tôi vốn vẫn khuyên chính mình không nên chấp nhặt với anh ta. Lúc này thấy anh ta không biết tốt xấu như vậy, tôi dù có là A Phúc được nặn nên từ bùn thì cũng bị anh ta chọc tức. (A Phúc là một món đồ chơi được nặn từ bùn đất)

“Lâu Thiếu Bạch, có biết cái gì gọi là thấy hảo tựu thu (thấy rồi thì thôi) không? Tôi đã nói trước với anh là tôi đã từng có người đàn ông khác, là do tôi khóc đòi anh ngủ cùng tôi sao? Anh hay thật, đã chiếm được tiên nghi ăn uống no đủ, đến lúc xỉa răng mới bắt đầu so đo mặn nhạt sao? Anh là cái thứ gì vậy a!”

Anh ta trầm mặc một lát.

Tôi mắng xong, nói hết những bất bình trong lòng ra, đẩy cánh tay anh ta đang khoác lên lưng tôi ra, anh ta không buông, tôi liền dùng cả hai tay, bắt lấy tay anh ta muốn dùng lực đẩy ra.

“Không phải như em nghĩ…”

Anh ta và tôi giằng co một lát, đột nhiên nói ra, giọng điệu nghe có chút buồn bực.

Tôi khẽ giật mình, ngừng tay lại.

“Tôi…” Anh ta nói nhỏ một câu, đột nhiên buông lỏng eo tôi ra, đưa tay như muốn cầm lấy vài sợi tóc bên dưới, “Tôi cũng không biết vì sao lại không thoải mái…, thôi, không cãi với em nữa. Ngày mai là tang lễ của Trì lão nhân, em phải có mặt ở đó. Em ngủ đi, tôi đi đây.”

Anh ta nói xong thì đứng dậy, lại còn giúp tôi đắp lại chăn, sau đó đi ra khỏi cửa. Tôi nghe thấy anh ta nhẹ nhàng đóng cửa, tiếng bước chân dần dần biến mất.

Rốt cuộc bên cạnh cũng không còn ai chằn chọc, tôi cảm thấy mình nhẹ nhàng hẳn ra, buông lỏng tay chân nằm lì trên giường muốn ngủ. Nhưng mà không biết có phải đã bị lỡ mất giấc ngủ rồi hay không, lúc này đến phiên tôi nằm trên giường lăn qua lộn lại. Đến khi ngay cảm thấy có chút bực bội, cuối cùng từ trên giường bò xuống, bật đèn nhìn lên đồng hồ trên tường, vừa vặn hai giờ sáng.

Anh ta rốt cuộc ngủ ở đâu rồi? Lúc đi ra ngoài, anh ta thuận tay cầm theo đồ ngủ, tôi cũng không nghe thấy tiếng động cơ xe, chắc phải còn ở nhà.

Ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại mang đôi dép lê dưới giường, trốn khỏi phòng ngủ, đi ra ngoài xem xét.

Tôi sợ kinh động đến anh ta hoặc là người hầu trong nhà nên bước đi rón ra rón rén, trông giồng như một tên trộm.

Phòng ngủ cho khách trống không, sân thượng không có người, phòng khách cũng không thấy…

Rốt cuộc anh ta đã chạy đi đâu?

Tôi đứng trên bậc thang tăm tối trong phòng khách, có chút hoài nghi. Bỗng nhiên cảm thấy hành động của mình thật nhàm chán, do dự một chút, đang muốn vịn cầu thang từng bậc từng bậc trở về phòng thì chóp mũi bỗng nhiên ngửi được mùi xì gà.

Tôi men theo mùi khói thuốc mà đi vào trong cửa nhà ăn. Mượn ánh sáng vầng trăng ngoài cửa sổ, nhìn thấy anh ta giống như lần trước, đang ngồi trên một cái ghế, đầu ngẩng ra sau, chân gác trên mặt bàn, đang nhả từng làn khói thuốc, tàn thuốc màu hồng lóe sáng rồi tắt ngúm. Trên mặt đất lúc này ngổn ngang tàn thuốc lá.

Anh ta liếc mắt nhìn thấy tôi, không hề cử động, trong miệng vẫn ngậm xì gà, lười biếng nói: “Sao còn chưa ngủ?”

Không cần lo cho anh ta, mình cứ đi ngủ là được rồi. Để cho anh ta hút thuốc kích thích các mạch máu, miệng vết thương không khép lại được cũng không sao, dù sao cũng không chết người.

Trong lòng tôi nghĩ như vậy, nhưng chân lại không chịu di chuyển, tay càng cảm thấy ngứa, hận không thể giật lấy điếu xì gà trong miệng anh ta đạp nát.

“Nếu em cũng không ngủ được thì làm một điếu đi, nâng cao tinh thần, chờ cho trời sáng.”

Anh ta nhìn tôi nở nụ cười, vươn tay mò phía góc bàn muốn tìm hộp thuốc lá bằng nhôm mạ bạc kia.

Lúc này tôi không phải tôi, mà là một bác sĩ. Thói quen nghề nghiệp của tôi không cách nào làm cho tôi dễ dàng tha thứ cho người bệnh hung hăng ngang ngược trước mặt này. Cuối cùng tôi thay đồi chủ ý, nói với chính mình như vậy.

Tôi đi về phía anh ta, trong khi ánh mắt anh ta còn tỏ ra kinh ngạc, rốt cuộc tôi vươn tay rút điếu xì gà trong miệng anh ta ra, ném xuống mặt đất.

“Tôi biết có thể anh sẽ nói không cần tôi phải quan tâm, nhưng mà hôm đó y tá bên cạnh bác sĩ Smith kia đã nói với tôi, trước khi cắt chỉ, anh không thể hút thuốc. Thứ này rất có hại, không có gì hay ho. Lúc này mới hai giờ, còn vài giờ nữa mới sáng, tôi đi ngủ, hay là anh cũng đi ngủ đi.”

Tôi cố gắng giảm thật thấp âm thanh, tâm bình khí hòa nói chuyện với anh ta, nghe thấy anh ta trẩm thấp mà a một tiếng, tôi mới xoay người rời đi. Đến cửa nhà ăn, quay đầu lại, trông thấy anh ta rõ ràng đang vươn tay về phía hộp thuốc lá, thoáng cái lửa giận bốc lên, vài bước đã đi đến trước mặt anh ta, cầm lấy hộp diêm đặc chế cùng hộp thuốc lá bên cạnh vứt hết xuống mặt đất, “pằng” một tiếng, nắp hộp thuốc lá vỡ ra, vài điếu xì gà lăn ra.

“Đây chính là sản phẩm từ Châu Mỹ, phải vận chuyển bằng đường biển đến đây, giá đắt ngang với vàng, em thật là không có mắt nhìn…”

Anh ta lắc đầu, dường như tiếc hận nói một câu, hai chân buông xuống khỏi bàn, cui người nhặt hộp thuốc lá lên, bị tôi đá một cái văng ra xa, rồi lại nhấc lên khỏi mặt đất giẫm vài cái bẹp dí.

Anh ta dường như hơi sửng sốt, vẫn giữ động tác cúi người, chỉ là ngẩng đầu lên nhìn tôi.

“Lâu Thiếu Bạch, anh thôi đi cho tôi. Bây giờ là rạng sáng, tranh thủ thời gian đi ngủ cho tôi!”

Tôi từ trên cao nhìn xuống lạnh lùng nói với anh ta. Chợt nghe trong miệng anh ta đột nhiên phát ra vài câu thô tục gì đó, kinh ngạc mở to hai mắt, nhưng còn chưa kịp chất vấn, bàn tay đang định nhặt hộp thuốc lá lên bỗng nhiên vươn ra, ôm lấy eo của tôi, kéo tôi về phía trước ngực anh ta, tôi thoáng cái ngã xuống ngồi trên đùi anh ta.

“Anh thật thô lỗ…”

Lúc tôi nói chuyện, mặt của anh ta đã áp sát vào tôi, một mùi hương của quả hạch cùng hương vị thuốc là ngào ngạt phả vào mặt và cổ tôi, hơi thở của tôi như cứng lại, đầu lập tức né tránh về phía sau, đề phòng ngậm miệng lại.

“Em đang quan tâm tôi sao?” Anh ta nhìn tôi, chậm rãi hỏi.

“Cút đi!”

Tôi vùng vậy, dùng sức đẩy tay anh ta ra, từ trên đùi anh ta đứng lên. Lúc này cũng không quay đầu lại mà đi thẳng ra khỏi phòng ăn. Trước mặt đột nhiên xuất hiện ánh sáng chói mắt, đèn phòng khách sáng lên, tôi nhìn thấy Phúc mẹ đang đứng đó, ngáp dài một tiếng, trông thấy đó là tôi thì hơi kinh ngạc nói: “Tiểu thư là cô sao, vừa rồi tôi mơ mơ màng màng hình như nghe thấy tiếng nói, vì lo lắng cho nên xuống xem. Hơn nửa đêm cô không ngủ mà xuống đây làm gì?”

“Tối qua tôi chưa ăn cơm, hiện tại thấy đói bụng, tiểu thư nhà bà nói muốn tự mình nấu một bát mì cho tôi ăn.”

Sau lưng đột nhiên vang lên tiếng nói của LâuThiếu Bạch, tôi quay đầu lại, thấy anh ta nghiêng người dựa vào cánh cửa, lúc nói chuyện bộ dạng rất nghiêm túc.

Phúc mẹ lập tức thoải mái nở nụ cười: “Cô gia đói bụng thì cứ sai tôi đi nấu, tôi sẽ làm ngay đây, nấu xong thì cô gia cùng tiểu thư hãy cùng ăn một chút.” Nói xong bà vội vàng chạy vào trong bếp.

“Tối hôm qua thật sự không có ăn gì, em ăn cùng tôi một chút đi a.”

Đến khi bóng dáng Phúc mẹ biến mất trong nhà bếp, anh ta nhìn thấy tôi trừng mắt với anh ta thì nhìn tôi đứng thẳng vai, cười hì hì nói, so với bộ dạng lúc này thì cứ tưởng như hai người.

“Tôi không đói bụng, anh cứ một mình ăn no đi.”

Tôi bỏ lại anh ta lên cầu thang về phòng, một lần nữa nằm lại lên giường. Ước chừng khoảng 10 phút sau, tôi thấy có tiếng cửa nhẹ nhàng bị đẩy ra, anh ta đã trở lại, thật nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh tôi.

Lúc này đây anh ta không còn nhích tới nhích lui nữa, không lâu sau, tôi đã nghe được tiếng hô hấp đều đều yên tĩnh vang lên, anh ta đã chìm trong giấc ngủ say. Tôi thì không có cách nào ngủ được, nằm đó đầu tiên là đếm cừu non, sau đó bên tai cứ vang lên tiếng thở của anh ta, cứ lăn qua lăn lại đến khi trời hơi tờ mờ sáng, lúc này tôi mới mệt mỏi mà ngủ thiếp đi.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 24

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Nghê Thường Thiết Y Chương 23