Ở trong trường, cô giáo chủ nhiệm lớp Tần Ương vẫn có tiếng là dịu dàng hiền thục, đối với đám học trò tuổi nhỏ ham chơi thường bày ra lắm trò nghịch ngợm trước nay vẫn chưa từng một lần nặng lời trách mắng. Nói là nói thế thôi chứ cô giáo cực kỳ tinh ý đấy nhé, cứ cười cười hiền hiền thế thôi chứ đối với mọi việc lớn nhỏ xảy ra trong lớp đều nắm rõ mười mươi như lòng bàn tay, tỷ như đứa nào khoái trò thư chuyền tay trong giờ học, đứa nào hay canh me những tiết giáo viên dễ tính mà len lén lôi ra cuốn tiểu thuyết dày cộp đọc trộm, rồi cả chuyện trong giờ kiểm tra ai cọp-pi bài của ai, chép ít chép nhiều, cô cũng biết tất…Chỉ là không muốn nói ra mà thôi.

Tần Ương dĩ nhiên hiểu rõ điều này, cũng đoán được cô gọi mình lên gặp là vì chuyện gì. Thế nên tranh thủ khoảng thời gian ngắn ngủi trên đường đi đến phòng giáo viên cũng đã chuẩn bị trước tâm lý ình.

“Cô Lý?”

Vừa bước vào phòng, Tần Ương đã lên tiếng chào cô ngay. Không kể vẻ mặt hoàn toàn bình thường như mọi ngày, cả giọng nói cũng vừa khéo lộ ra một vẻ ngạc nhiên vô cùng chính đáng của đứa học sinh trong tâm trạng ‘không rõ vì sao bị cô giáo gọi lên hỏi chuyện.’

“À, em tới rồi đó hở?” Ngược lại, chính dáng vẻ điềm nhiên của đứa học trò trước mặt lại khiến cô giáo trẻ ngồi sau bàn trong một thoáng bỗng sinh ra chút ngần ngừ.

Ở phía bàn bên kia, thầy dạy toán của lớp Tần Ương cũng đang có mặt trong phòng, đang rất chú tâm giải quyết rốt ráo bữa ăn trưa của mình. Lúc ăn xong, ngẩng lên, nhìn quanh quất thế nào lại trông thấy Tần Ương, thế là đi ngay đến gần mắng vốn: “Ái chà chà, Tần Ương của chúng ta trước nay đều không phải học hành rất chăm chỉ sao? Làm sao mà lần thi này điểm lại kém như thế? Tối ngủ không đủ giấc hay sao, cậu nhóc?”

Tần Ương cúi đầu, ngập ngừng một lúc lâu vẫn không sao trả lời lại được. Lúc trong phòng thi, Thẩm Tấn ngồi phía sau lưng, vừa đá ghế vừa giật lấy bài thi của cậu, sự việc xảy ra dù ít dù nhiều vẫn khiến ọi chuyện rối tung lên cả, có cố gắng đến đâu những môn thi sau đó vẫn không thể nào bình tĩnh tập trung mà làm bài. Kết quả là phạm phải những sai lầm ngớ ngẩn không thể tin nổi, chỉ nghĩ tới thôi đã cảm thấy xấu hổ lắm rồi.

“Ha ha ha…” Vẻ bối rối ngượng nghịu của cậu học trò nhỏ khiến cho thầy dạy toán đâm ra mủi lòng. Vừa vỗ vai Tần Ương, khuôn mặt hồng hào tròn trĩnh của thầy vừa nở ra nụ cười đầy vẻ khích lệ, “Không sao, không sao. Xưa nay trò vẫn là đứa rất biết tự giác học tập, lần này tụt xuống một chút, lần sau ta lại nỗ lực vượt lên. Chẳng sao hết, ha?”

Tần Ương cũng cười theo. “Dạ. Lần sau em sẽ cố hết sức mình, thưa thầy.”

Ở phía bên này, cô giáo chủ nhiệm sau hồi lâu im lặng theo dõi cuộc đối đáp giữa hai thầy trò cuối cùng cũng chậm rãi lên tiếng: “Tần Ương này, trước giờ em vẫn là một học sinh rất ưu tú, trong học tập thì thành tích luôn dẫn đầu, trong công tác trường lớp thì luôn cần mẫn chu đáo, không chỉ cô mà các thầy cô khác trong khối cũng đều dành cho em một ấn tượng rất tốt.”

Tần Ương vừa nghe vừa gật đầu khe khẽ, nụ cười trên mặt có chút ngượng ngùng: “Cô quá khen ạ.”

Bỏ cây viết máy xuống bàn, hai tay ngập ngừng đan vào nhau, cô chủ nhiệm lại nói tiếp: “Thế nên, nếu trong học tập hay sinh hoạt gia đình, có khó khăn gì thì cũng phải nói cho cô biết.”

Tần Ương còn đang cúi đầu chưa kịp đáp thì Xuyến Xuyến, cô cán bộ văn của lớp ngay lúc đó đã đẩy cửa bước vào. “Thưa cô, đây là kết quả về lần khảo bài ngữ văn vừa rồi, trong danh sách là tên những bạn không thuộc bài ạ.”

“À, em cứ để ở đây đi.” Cô chủ nhiệm phác tay lơ đãng về phía bàn làm việc của mình.

Nhân cơ hội Xuyến Xuyến đi đến gần, Tần Ương liếc trộm qua tờ giấy trong tay cô bạn. Kết quả quả nhiên không ngoài dự đoán, cái tên ở vị trí trên cùng không ai khác hơn ngoài Thẩm Tấn. Đợi cho đến khi Xuyến Xuyến đã ra khỏi phòng, cậu mới ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào cô giáo chủ nhiệm của mình: “Hiện tại em không có việc gì đâu ạ, cảm ơn cô đã quan tâm.”

Sau câu nói của Tần Ương, bầu không khí trong phòng giáo viên lại rơi vào im lặng. Sự im lặng ấy chỉ được phá vỡ khi vài phút sau, thầy dạy toán xô ghế vươn vai đứng lên, cầm lấy phích thuỷ tinh trên bàn ồn ào đi qua phòng bên. Chỉ chốc lát sau đó, từ bên cạnh đã truyền đến tiếng cười nói rộn rã của các giáo viên nữ.

Đến lúc này, cô Lý cũng không muốn dài dòng hơn nữa, đơn giản nói thẳng vào vấn đề chính: “Cô nghe giám thị gác thi giờ Toán của các em, thầy Trương ấy, nói rằng trong giờ thi, Thẩm Tấn…Ừm… Tuy rằng hiện nay tác phong nề nếp của trường chúng ta đúng là cần phải được nghiêm túc chấn chỉnh hơn nữa, nhưng đối với những vấn đề như tiêu cực trong thi cử thì tuyệt đối sẽ không nương tay. Nếu thật sự có em học sinh nào ngang nhiên muốn phá hoại bài thi của bạn mình, cô nhất định sẽ xử lý nghiêm túc việc này.”

“Không có chuyện đó đâu ạ.” Tần Ương thành thật ngước lên nhìn cô, giọng nói thoáng hiện lên vẻ ngại ngần biết lỗi, “Là em làm rơi đồ đạc xuống đất, làm ảnh hưởng đến các bạn khác trong giờ thi.”

“Thế sao?” Bưng chén trà hoa cúc trên bàn nhấp một ngụm nhỏ, ánh mắt cô giáo đăm đăm nhìn thẳng vào Tần Ương, “Lẽ nào không phải…”

“Không phải ạ.” Cắt ngang lời của cô, Tần Ương nghiêm mặt đáp ngay.

“Được rồi, em về lớp đi.” Sau một hồi lâu im lặng, cô Lý bất đắc dĩ đành để cho Tần Ương rời đi.

Chỉ chờ có thể, Tần Ương vội gật đầu chào cô rồi nhanh chóng đi ra ngoài.

“Mách thầy mách cô, việc này từ nhỏ mày vốn đã rất giỏi rồi.”

Là Thẩm Tấn. Cậu ta chặn ngay giữa lối đi của Tần Ương.

Tần Ương hơi chau mày, nhìn thẳng vào khuôn mặt đầy vẻ cười cợt của người trước mặt, im lặng không đáp.

Thẩm Tấn vẫn chưa chịu buông tha, gằn giọng nói ra từng chữ một: “Tần Ương, mày là đồ đểu, mày chơi đểu với anh em.”

Tần Ương trả lời cộc lốc: “Tránh ra.”

Thẩm Tấn nhướng mày, một vẻ khiêu khích thoáng hiện ra trong giọng nói: “Dựa vào cái gì mà ra lệnh cho tao?”

Tần Ương nhếch môi cười, vẻ khinh miệt hiện ra không hề che giấu, từng câu từng chữ buông ra lạnh như băng: “Muốn giáo huấn tao chứ gì? Tan học, trước cửa quán bar, thế nào?”

Nói xong, không đợi Thẩm Tấn trả lời, Tần Ương đã xoay người bỏ đi.

Nhìn theo dáng người trước mặt từ từ đi xa dần, một cảm giác đắng nghét cũng bỗng nhiên từ từ dâng lên trong miệng Thẩm Tấn, hệt như đứa trẻ vừa bị lấy mất món đồ chơi cuối cùng, hai tay cứ mải miết nắm chặt như thế, nhưng thực ra từ lâu đã trống rỗng mất rồi.

…….

Từ trường học đi ra, rẽ phải, men theo đường lớn đi mãi đi mãi sẽ trông thấy một cửa hàng nho nhỏ nằm ngay phía cuối đường, bên trong có một cầu thang bằng gỗ ọp ẹp dẫn lên tầng trên. Ở tầng trên, cảnh tượng đầu tiên hiện ra là một phòng khách rộng tối tăm được ánh đèn huỳnh quang đủ màu mờ mịt chiếu sáng. Lẫn trong tiếng nhạc rè rè phát ra từ hai chiếc loa gắn trên trần cao, tạp âm không ngừng vang lên khắp nơi. Chỗ này là tiếng người quát mắng, chỗ kia là tiếng nam nữ tán tỉnh nhau, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng khóc, tiếng chai lọ bị đập vỡ, giọng cười tục tĩu của một ông ma men nào đó. Lùi sâu vào trong một góc phòng là quầy bar với những chiếc kệ chạy dài chất đầy các loại bia rượu và thức uống có gas, một ông chủ tuổi sồn sồn đứng ngay sau quầy, trên mặt luôn trưng ra nụ cười toe toét cầu tài mọi nơi mọi lúc.

Nơi đó chính là quán bar mà Tần Ương đã nói đến.

Bên cạnh quán bar có một con hẻm nhỏ – một con hẻm chết, đường cùng, bị bịt kín bởi một vách tường cao ngất dựng đứng. Sau lưng tường là một công trường xây dựng đã bị bỏ hoang từ nhiều năm trước. Trước đây thành phố vốn có một dự án xây nhà cao tầng ở nơi đó, nhưng cho đến giờ mọi thứ vẫn chỉ là một bãi xi măng bê tông hỗn độn bị vứt xó. Con hẻm nhỏ sâu hút, nhiều chỗ cong bên này ngoặt bên kia, càng đi vào sâu vách tường hai bên càng xuất hiện nhiều chỗ nứt nẻ sụp lún, ánh sáng duy nhất hiện hữu ở nơi đây chính là một đường thẳng hẹp tí như sợi chỉ chạy sánh đôi với bầu trời bên trên. Nơi này từ lâu đã nổi tiếng là chốn tụ tập riêng tư của đám thanh thiếu niên hư hỏng trong vùng. Dân xứ khác mà nhác thấy lộ mặt đến, chỉ cần là một thằng, ẩu đả chắc chắn sẽ lập tức xảy ra.

Lúc Thẩm Tấn đến nơi, vẫn chưa có ai khác ngoài cậu. Đứng dựa lưng vào mảng tường đầu hẻm đợi một lúc thì dần dần trông thấy Tần Ương từ xa đi đến. Hoàng hôn ngày hôm đó đỏ như máu, trong thứ màu sắc rực rỡ nhưng điêu tàn đó, Tần Ương từ từ đi về phía Thẩm Tấn. Xung quanh cơ thể cậu ta như thể được bao bọc bởi một đường viền màu vàng kim rực rỡ, thế nhưng gương mặt lại hư hư ảo ảo, chẳng cách nào nhìn được cho rõ ràng. Trong một thoáng, Thẩm Tấn lấy tay che mắt, muốn cản bớt ánh chói chang của ráng chiều, muốn trông thấy rõ ràng gương mặt của kẻ kia. Nhưng ngay cả khi đã đến trước mặt Thẩm Tấn, hai bên đối mặt tường tận nhìn nhau, vẻ mặt của Tần Ương vẫn bình lặng không chút biểu cảm.

“Mày dám một mình đến tìm tao?” Thẩm Tấn phẫn nộ buông tay xuống.

“Đi theo tao.” Tần Ương lướt qua mặt cậu ta, đi thẳng vào bên trong con hẻm nhỏ.

Thứ con ngoan trò giỏi của thầy của cô thì có thể ra chiêu gì ở đây? Thẩm Tấn cười khẩy, thọc tay vào túi quần, lững thững đi theo phía sau Tần Ương.

“Thẩm Tấn.” Đi được một đoạn, đoán rằng đã đủ sâu để người bên ngoài không nhìn thấy được tình hình bên trong này, Tần Ương mới quay người lại.

“Sao?” Trông thấy Tần Ương đứng lại rồi, theo quán tính Thẩm Tấn vẫn tiếp tục bước lên trước một bước.

Chỉ tích tắc sau đó, một vật gì đó đã vươn đến tống thẳng vào cằm cậu. Đau! Còn chưa kịp phản ứng lại, cú đánh thứ hai đã tung ra, nhằm thẳng vào bụng. Lần này, Thẩm Tấn đau đến mức phải khuỵu gối xuống, nghe thấy phía bên trên chậm rãi nổi lên một giọng nói lạnh băng, từng chữ từng chữ một như cố ý xộc thẳng vào tai cậu.

“Tao ghét nhất cái kiểu hay ra oai khoe mẽ của mày.”

Là Tần Ương. Cậu ta đang đứng dựa lưng vào tường, dáng điệu đầy vẻ thờ ơ nhìn về phía Thẩm Tấn lúc này vẫn đang cúi gằm mặt không nói lời nào. “Có đau không? Bị người ta đánh, cảm giác thế nào? Rất thảm có đúng không?”

Vừa nói vừa đi lại gần, thản nhiên thọc tay vào túi quần Thẩm Tấn móc ra một bao thuốc lá vứt thẳng xuống đất: “Trốn ở trong WC hút thuốc vui lắm hả?”

Thẩm Tấn gắng gượng ngẩng đầu lên, mớ tóc mái quá dài che khuất đi tầm nhìn của cậu, khiến cho Tần Ương ở phía trước mặt cũng trở nên nhập nhoạng không rõ. Mặt trời đã ngả về Tây, áo sơ mi trắng nổi bật trong không gian âm u của con hẻm cụt, khoé miệng kẻ đó cứ hết lần này đến lần khác lạnh lùng nhếch lên.

“Bị phê bình vì đánh nhau có cảm giác rất anh hùng chăng?”

Đau đớn vẫn mỗi lúc mỗi lan ra khắp cơ thể, kẻ trước mặt thái độ vẫn ung dung nhàn nhã, tay phải thọc vào túi quần, ánh mắt giám sát chặt chẽ mỗi một cử động của Thẩm Tấn, những lời lẽ cay nghiệt khinh khi vẫn không ngừng nhả ra:

“Nộp giấy trắng rất thú vị?”

“Làm loạn trong giờ thi chắc khiến mày hưng phấn lắm?”

“Sau khi tốt nghiệp trung học thì mày muốn làm gì đây? Gác cổng trường học chặn đường đám nhỏ thu phí bảo hộ? Thỉnh thoảng thì kiếm bọn con gái làm tình, lỡ xảy ra hậu quả thì dẫn con người ta đi phá thai? Sau đó thì kiếm cách xài sạch sẽ mớ tiền của ba mày? Ông ta không phải đã bỏ mặc mày sao? Mày cũng chẳng phải đã không thèm nhìn mặt ổng sao?”

“Tần Ương!” Câu nói mỉa mai sau cùng vừa buông ra, Thẩm Tấn bỗng phẫn nộ gầm lên một tiếng, cố gượng đứng dậy, “Mày…”

Thẩm Tấn nói còn chưa dứt câu, bàn tay phải đang thọc trong túi quần Tần Ương đã biến thành một nắm đấm, lần thứ hai mạnh mẽ vung đến. Gò má bên phải của Thẩm Tấn đau rát, đau đến mức đom đóm từng trận tràn ra trong mắt.

Tần Ương vẫn chỉ thản nhiên quay người đi, giọng nói bày ra một vẻ chán ghét cùng cực. “Nhìn mày chơi thì có vẻ vui lắm? Muốn chơi cho đến chết phải không?”

Chính trong lúc Tần Ương muốn xoay người rời đi, cổ tay bỗng bị Thẩm Tấn nắm chặt,. Sự việc tiếp theo diễn ra không đến năm giây, một sự báo đáp mãnh liệt và tận tình tất cả những gì Tần Ương đã tặng cho cậu ta. Vị trí như nhau, sức mạnh như nhau, cả sự căm phẫn và chán ghét trong thái độ cũng không sai lệch phân nào. Sau những cú đấm dồn dập phủ xuống, Tần Ương lui về sau nuốt xuống một ngụm nước bọt đắng nghét, cổ họng vừa nhận ra một vị tanh mằn mặn, lưng cũng đã bị buộc áp sát vào tường từ lúc nào.

“Tần Ương.” Hai tay nặng nề chống vào khoảng tường sau lưng Tần Ương, Thẩm Tấn gục đầu xuống, từng chữ từng chữ thốt ra đầy vẻ coi thường, “Tao cũng căm nhất cái kiểu làm bộ làm tịch vờ vĩnh này nọ của mày.”

Buông tay khỏi cậu ta, Thẩm Tấn quay người đi. “Những đứa con ngoan trò giỏi như mày, đừng phí công phí sức dạy đời người khác bằng cái mớ đạo lý rỗng tuếch chỉ có trong văn chương sách vở. Giữ lại đó mà dùng cho tốt, ba má mày sẽ tha hồ mà khen ngợi, mà tự hào về mày.”

Phía sau mãi vẫn không có động tĩnh nào, trước mặt mãi vẫn chỉ là mảng tường loang lổ rêu xanh, sắc trời càng lúc càng sậm, ánh sáng cũng theo đó càng thêm ảm đạm, phía đầu ngõ thỉnh thoảng lại vẳng đến tiếng nói chuyện của người qua kẻ lại từ đường lớn bên ngoài. Đau đớn trên người cứ không ngừng lan ra, khiến đầu óc trở nên mông lung mờ mịt, khoé mắt nặng nề rát bỏng, chỉ muốn nhắm lại mà không phải nghĩ suy thêm gì khác. Thẩm Tấn phải cố hết sức mới mở to được đôi mắt cay xè của mình.

Một lúc sau, Tần Ương cuối cùng cũng lên tiếng. “Đã không tin vào tôn giáo, mày còn đeo chữ thập giá để làm gì?”

Trải qua trận đánh nhau ngắn ngủi vừa rồi, áo sơ mi của Thẩm Tấn cũng đã xộc xệch mở bung ra đến ngực, vừa vặn lộ ra ánh sáng nhàn nhạt của sợi dây chuyền bạc đeo ở cổ. Thợ làm vụng tay, bên góc ngoài chưa gì đã lộ ra màu vàng đồng đo đỏ, vừa nhìn đã biết đó là hàng mua từ cửa hiệu “Tám đồng một cái” ở gần đây.

“Mày thì biết cái gì?” Ra sức dằn xuống cảm giác bỏng rát cứ càng lúc càng đè nặng trên mi mắt, thêm vào đó là uất nghẹn trào ra như muốn phá tan cổ họng, toàn thân Thẩm Tấn rốt cuộc vẫn không kiềm được mà run lên, từ từ quay lại đối mặt với Tần Ương. Áo sơ mi nhàu nhĩ, một bên mắt tím bầm, kính cận rơi lăn lóc vỡ nát trên mặt đất, nhưng ánh mắt nhìn thẳng vào Thẩm Tấn của cậu ta khi đó ngoài điềm nhiên còn thoảng hiện chút thương xót sâu xa.

“Mẹ mày có từng làm ra chuyện bị người ta mắng là thấp hèn không? Ba mày có dăm bữa nửa tháng lại đổi một cô thư ký không? Nhà mày thường xuyên có người tới cửa gây náo loạn, không phải nhục mạ mẹ mày dụ dỗ đàn ông nhà người khác thì khóc lóc chì chiết ba mày là loại người gì? Mỗi tháng về nhà một lần, ba mẹ mày có không? Con cái? Cái gì gọi là con cái? Đưa đủ tiền rồi thì chuyện gì khác cũng có thể bỏ mặc? Kiếm về cho tao một gia sư thì đã coi như là quan tâm, là hết chuyện, là mọi trách nhiệm bổn phận đều đã xong? Nực cười! Mặt mũi bọn họ từ sớm đã chẳng còn, dựa vào cái gì bảo tao không được làm xấu mặt nhà họ Thẩm? Thế thì sao? Thất bại thì đã sao? Nộp giấy trắng thì chết ai? Lão tử không học nữa thì thế nào??? Bà ấy sẽ mắng tao? Ông ấy sẽ đánh tao? Ai rảnh cho để đón tiếp đám khách quý kia, ai rảnh cho để cặp kè đám bạn tốt kia? Ngay cả phòng học của tao ở lầu mấy ba tao còn không biết!”

Ngực phập phồng kịch liệt như muốn vỡ tung, từ lúc nào viền mắt xung quanh đã chuyển màu đỏ ửng, cũng chẳng màng đến việc che giấu hay vờ như mạnh mẽ, những lời nói tiếp theo đó là một sự tự giễu hoà lẫn trong bi ai. “Nghe xong cảm thấy tội nghiệp tao quá hả? Muốn ngay lập tức nhào lại an ủi tao có đúng không? Mỗi ngày sau khi tan học phụ đạo bài vở giúp tao, đó là việc duy nhất đám học sinh ưu tú con ngoan trò giỏi gương sáng mẫu mực như Tần Ương mày có thể làm được! Sao, có cam lòng không, có tự nguyện không, có chịu nổi thứ lêu lổng hư đốn như tao không?”

“Thì ra cho đến giờ mày vẫn cứ ấu trĩ như thế.” Nơi con hẻm nhỏ tối tăm, giọng nói của Tần Ương bỗng bất ngờ vang cao. “Ba mày không đánh mày thì mày không biết tự mình hối cải? Mẹ mày không khen mày câu nào thì mày không thể tự mình nỗ lực vươn lên?”

Mắt Thẩm Tấn long lên, mùi vị nguy hiểm thoắt cái đổ tràn, dâng đầy khoảng không nhỏ hẹp giữa hai khoảng tường cũ cao ngất. Cổ áo bị xách lên đã đành, một nắm tay cứng ngắc còn chặn ngay cổ họng khiến cho hít thở của Tần Ương cũng theo đó mà khó khăn hơn, song cậu vẫn kiên định nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ sậm của người đối diện, từng chữ một nói ra một cách hết sức rõ ràng. “Thẩm Tấn, mày quả nhiên là một đứa bỏ đi rồi.”

Sau câu nói đó, cả người Thẩm Tấn trong khoảnh khắc đông cứng lại như băng. Và rồi, bàn tay đang nắm chặt cổ áo Tần Ương đột nhiên run rẩy như điên, những ngón tay dần lơi ra, nắm tay đang giơ lên lưng chừng giữa không trung cũng vô lực buông thỏng xuống bên thân người, mái tóc loe hoe mấy sợi nhuộm vàng từ lúc nào đã che khuất đôi mắt nhắm nghiền của cậu ta. Nương theo bức tường phủ rêu ẩm ướt sau lưng mình, cơ thể cậu con trai yếu ớt trượt xuống, dáng ngồi cô độc và thống khổ như một con vật nhỏ bị trọng thương.

Tần Ương chỉ cúi đầu, phủi đi đám bụi đất bám trên quần áo, hồi lâu sau lại đột nhiên lên tiếng: “Bốn đoạn cuối của Cố Hương, trưa mai đọc thuộc lòng cho tôi nghe. Quyển bài tập tiếng Anh đó một trang cũng chưa xem qua? Làm hết tất cả.”

Câu nói cứ điềm nhiên như thể con hẻm nhỏ chứa đầy tàn tích của cuộc chiến vừa mới diễn ra mấy phút trước đây thôi chính là lớp học, và hai thằng vừa lao vào đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán kia chẳng khác gì đôi bạn cùng tiến gương mẫu điển hình chính hiệu trong học tập!

Thẩm Tấn chỉ là ngẩng đầu lên trừng mắt nhìn Tần Ương một cái, rồi lại cúi gằm mặt xuống như cũ.

Tần Ương nhặt cặp sách lên, mới đi được vài bước đã vòng trở lại, rút trong cặp ra quyển tập bài học của mình ném đến bên người Thẩm Tấn, giọng nói kiêu hãnh vang cao. “Lần sau nhớ, đừng để cho tôi biết cậu không chép bài thêm lần nào nữa!”

Ra tới đầu ngõ, Tần Ương thoáng quay đầu lại, người ngồi dưới chân tường trước sau vẫn không nhúc nhích, quyển tập vừa nãy vẫn yên yên tĩnh tĩnh nằm bên chân cậu ta.

“Thẩm Tấn.” Tần Ương lên tiếng gọi, nhưng kẻ nọ không một phản ứng nào đáp lại.

“Nói một câu đại nghịch bất đạo thế này vậy, nếu như bọn họ chết đi rồi, cậu cũng sẽ chết theo hay sao?”

…….

Buổi trưa ngày hôm sau, không thấy Thẩm Tấn đến, một mình Tần Ương ngồi làm hết bài tập này đến bài tập khác, đến khi cả bài tập cũng chẳng có để làm nữa thì chuyển sang dùng bút tô đi tô lại những đường thẳng ngang dọc kẻ sẵn trên giấy tập.

“Vở bài tập của cậu sắp biến thành một bức tranh trừu tượng siêu ngầu rồi ~” Đường Đường ngồi bên cạnh, mồm ngậm kẹo que, chốc chốc lại ghé đầu nhìn qua bên Tần Ương, vừa nói vừa lắc lắc đầu tỏ vẻ đầy thương cảm.

Giờ tan học, Tần Ương dẫn xe lững thững đi ra, chưa được bao xa đã bị một ai đó tóm lấy kéo sang một bên.

“Cầm lấy!” Nhiều chỗ trên gương mặt sưng lên to tướng, dưới cằm cũng là một mảng xanh xanh tím tím. Sự thực đã rành rành ngay trước mặt, mặc cho nhà ngươi lúc thường ngày bộ dạng điển trai anh tuấn mỹ miều cao ngạo ra sao, lúc đã lâm trận tay đấm chân đá thì đầu người biến thành đầu heo chỉ trong tích tắc. Sức mạnh của bạo lực đúng là kinh thiên động địa, huỷ diệt cái đẹp một cách vô cùng nhanh, gọn, lẹ

~Tần Ương nhìn nhìn ‘nhan sắc’ hiện giờ của Thẩm Tấn một lúc thì nghĩ, khó trách cậu ta cả buổi học đều ngoan ngoãn an phận nằm úp mặt trên bàn, không dám nhìn đến bất cứ ai.

“Gì đây?”

“Vở bài học!”

Quyển tập ngày hôm qua ném cho Thẩm Tấn chẳng mấy chốc đã quay về trong tay Tần Ương.

“Tần lớp phó của chúng ta phải dựa vào cái này để tự sướng bản thân sao?”

Tần Ương nghe Thẩm Tấn nói đã chẳng hiểu gì, nhìn thấy trong nét cười của cậu ta còn ẩn vẻ châm chọc khoái trá, bèn mở quyển vở cầm trên tay ra xem thử, câu đầu tiên đập ngay vào mắt chính là.

“A…Ưm… Thật lớn…A… Chậm một chút… Ưm…Hảo bổng hảo bổng…” *nghĩa đen là “gậy tốt”, nghĩa bóng thì à, ừ, khục khục…*

Gương mặt cậu con trai mới hôm qua đây còn ngạo nghễ không ai bì kịp giờ đây thoáng chốc đã đỏ tận mang tai.

Nghĩ lại thì mới nhớ, vở bài học tiếng Anh của Đường Đường và cậu giống nhau như đúc. Cô bạn ấy ngày thường vẫn hay chúi đầu vào đấy sao sao chép chép gì đấy rất nhiều. Lại có một tật xấu không sao bỏ được là thường sơ ý quăng mất đồ đạc của mình rồi lại quay sang nhận nhầm đồ của Tần Ương, có thể ngày hôm qua lúc tan học vội quá nên chân tay luống cuống, cho nên đã…

Tần Ương bắt đầu cảm thấy hối hận, như thế nào mà bản thân nhất thời nhẹ dạ, nghĩ sao lại cho rằng cái kẻ có gương mặt trời sinh gian xảo hiểm trá ngay trước mắt kia thật ra cũng có lúc rất ngốc nghếch đáng yêu?

Bốn đoạn sau cùng của “Cố Hương”[1], trưa mỗi ngày Thẩm Tấn lại đem ra ngồi học, ngâm tới ngâm lui, một đoạn lặp đi lặp lại nhiều lần, dần dần cũng có chút thành quả, từ ngắc nga ngắc ngứ nhớ đâu đọc đó dần dần cũng trở nên lưu loát trôi chảy. Chỉ tội cho quyển sách văn bị cậu ta lật qua lật lại đến mức nhàu nhĩ, may mà gáy sách đóng chắc đến giờ vẫn còn chưa bung ra. Bộ dạng thường thấy nhất trong những ngày gần đây của Thẩm Tấn chính là cuộn tròn quyển sách trong tay, vừa khe khẽ gõ vào đầu vừa đọc theo nhịp gõ ấy: “…Trên đời này vốn làm gì có đường, người ta đi mãi mà thành đường đó thôi…”

Ngồi cũng chẳng chịu ngồi yên, cả người ngã ngửa ra sau, hai chân gác lên bàn phía trước làm điểm tựa, cả người duỗi thẳng, trông đến là an nhàn sung sướng. Tần Ương trông cảnh ấy thì có chút khó chịu, ngừng bút vừa cười vừa nói với cậu ta: “Thẩm Tấn, ăn coi nồi, ngồi coi cách, cứ nhìn kiểu cách ngả ngớn bây giờ của cậu, tương lai sau này không thành công cũng thành nhân.”

Thẩm Tấn nghe hiểu ngay ý tứ trong câu nói của Tần Ương, liền thẳng người ngồi dậy, hai chân đường hoàng đặt xuống đất, gương mặt bày ra dáng vẻ tươi tắn rạng ngời hệt như một kẻ tu đạo vừa được tiên nhân vẩy cho chút nước màu mưa xuân, cười cười đầy vẻ tinh quái: “Nếu như đằng này chẳng may hoá thành một đứa ngốc, đằng ấy có nuôi tớ không?”

“Tôi nuôi đằng ấy?” Tần Ương nhướng mày nhìn lên, cây bút lông đen quay nhè nhẹ trong tay. “Được thôi. Nhưng trước hết tôi phải đi thảm khảo giá cả thị trường cái đã. Hiện nay, một cặp mắt người đáng giá bao nhiêu nhỉ? Thận nữa, nếu như có thể giữ được cho tươi thì giá chắc cũng không tồi? Còn cả thân hình thịt nhiều mỡ ít, xương sụn đầy đủ khối người mơ ước này nữa, hiện nay giá thịt heo bét nhất cũng đã là năm đồng một cân, mình chịu lời ít mà giảm giá xuống một chút vậy, ba đồng một cân, thấy thế nào? Dịch vụ đặc biệt, nếu như khách đặt hàng trước thì còn có thể miễn phí khâu sơ chế băm nhuyễn hay sấy khô tuỳ theo nhu cầu!”

Thẩm Tấn càng nghe đầu càng bốc khói, không nói không rằng quăng ngay sách xuống bàn, lao lại gần tóm lấy Tần Ương: “Thằng nhóc này thật chẳng có nghĩa khí gì cả! Đối xử với anh em của mình như thế sao?!!”

Tần Ương lui ngay về sau, cười cười nhìn gương mặt đang dần đỏ bừng lên vì tức giận của cậu ta: “Nói tới nói lui lại quên mất gương mặt của đằng ấy, không giữ lại được, thật là không thể giữ lại được ah. Phải lấy dao khắc tranh lên đó mới xem như là diệt hoạ tận gốc, bằng không kiếp sau đầu thai làm người khéo lại đi gieo tai hoạ cho con gái nhà người ta.”

Nói thì nói thế nhưng trong tay từ lúc nào đã cầm một đống băng dán cá nhân, trêu chọc xong lại vẫy vẫy tay ra hiệu cho Thẩm Tấn đến gần.

Lại nói chuyện buổi tối ngày hôm đó, đứa con trai ngày thường luôn luôn ngoan ngoãn nghe lời, hiền lành ít nói của nhà họ Tần quả thật khi xuất đầu lộ diện đã gây ra một sự kinh ngạc lớn. Mặt mày chỗ xanh chỗ tím, đầu tóc bù xù rối tung, khoé miệng sưng to rướm máu, áo sơ mi trước ngực nút mất nút còn. Mẹ Tần Ương đang ngồi mát-xa chân bằng máy thấy thế thì thất kinh, vứt máy chạy ngay ra cửa, việc đầu tiên làm chính là tóm lấy thằng nhóc trước mặt, giở áo kiểm tra cái bớt sau lưng, xem xem có đúng thật là con trai nhà mình hay không. Sau đó thì luýnh quýnh tay chân, phần tìm rượu thuốc, phần vắt khăn nóng, một bên ôm cứng đứa con mới lớn lên được tí tuổi đầu một bên hối hả sai biểu ba Tần Ương đủ chuyện này chuyện nọ. Mọi việc cứ thế bị Tần gia phu nhân làm ầm lên đến hơn một buổi trời mới lắng dịu đi đôi chút.

Song, Tần lão gia quả không hổ danh là một người đàn ông tốt bắt kịp tư tưởng tân tiến của thời đại, trước sự quýnh quáng ầm ĩ của bà nhà, chỉ dõng dạc phán một câu: “Thời buổi hiện nay, tụi con trai đánh nhau không phải là chuyện rất bình thường sao?”

Thái hậu đại nhân ở bên kia nghe thấy vậy, đá mắt nhìn sang một cái, lập trường ủng hộ hay phản đối còn chưa rõ đã vội mang trọng trách người đứng đầu một gia đình ra làm cái cớ lui quân ình, vừa cười ha hả vừa bước vội xuống nhà bếp: “Má đi xem trong bếp có còn nước nóng hay không? Ha ha…”

Đến trường, cô chủ nhiệm lớp vừa trông thấy Tần Ương, tim trong ngực đã đánh thót lên một cái, giờ lên lớp không tiện chuyện tư xen chuyện công nên im lặng chẳng nói, hết giờ ngay lập tức cố ý ghé lại quan tâm thăm hỏi: “Làm sao lại ra nông nỗi này? Có nặng lắm không? Còn có chỗ nào bị thương nữa không?”

Cảnh ấy để cho Thẩm Tấn trông thấy, ánh mắt lập tức ánh lên một tia tinh quái, giả thành một giọng eo éo không giống ai ngân nga hô hào: “Chao ôi, thái tử gia, mau mau đến thái y viện điều trị dăm ba năm rồi hãy trở lại a~”

Tần Ương ngó lại thì thấy thương tích trên mặt Thẩm Tấn vẫn còn nguyên như cũ, những vết bầm và trầy xước rướm máu đều chưa từng được chăm sóc qua. Nghĩ nghĩ một hồi bèn nảy ra ý tốt. Thế nên mới có chuyện đôi bên đấu khẩu nhau đã đời rồi lại quay sang ôn nhu dịu dàng chăm sóc thương tích cho nhau như ngay lúc này đây.

Chỉ tội cho Thẩm Tấn, nào hay biết mình đã đắc tội ‘thái tử gia’ lúc nào, mỗi lúc đau quá lại chỉ luôn mồm kêu lên oai oái: “Nè nè, nhẹ tay một chút đi!” mà không hay không biết ‘thái tử gia’ đang lợi dụng chuyện tư để trả thù chuyện còn tư hơn.

Đáp lại, Tần Ương chỉ nhấn mạnh tay một cái: “Đáng đời!”

Thẩm Tấn bĩu môi lẩm bẩm: “Còn không phải do cậu gây nên? Bây giờ nghĩ lại mà lương tâm vẫn chưa cảm thấy cắn rứt nữa à…”

Hai mặt phòng học đều trổ những ô cửa lớn thông ra bên ngoài, bốn bề sáng sủa sạch sẽ, gió mát phất phơ thổi vào. Vườn hoa nhỏ bên dưới lầu, cây thuỷ sam mới trồng năm nào giờ đây giờ đã cao lớn vươn thẳng đến tận lầu ba. Kỳ kiểm tra này đề ra không quá khó, nhóm người Đường Đường Xuyến Xuyến làm xong bài tập từ sớm, hiện giờ đang chụm đầu ở góc bên kia mà chuyện phiếm nói cười vui vẻ với nhau.

Tần Ương hỏi Thẩm Tấn: “Gia sư ba cậu mời cho cậu là ở đâu thế?”

“À, trường J ấy.” Ấy chính là ngôi trường trọng điểm tốt nhất của khối cao trung trong thành phố.

“Học kỳ này đi học mấy lần rồi?”

“Ừm, ờ…tám lần thì phải?”

“Trốn học mấy lần?”

Thẩm Tấn bắt đầu xoè ngón tay ra đếm. “Một lần đi bar với tụi nó nè, một lần đi chơi bowling rất vui nè, còn có một lần chở nhỏ kia…Cậu biết rồi đó, hôm đó là sinh nhật của nhỏ.”

“Còn gì nữa?” Ngón tay ai đó không nhịn được lại dùng sức ấn xuống mảnh băng dán phẳng phiu trên miệng vết thương một cái thật mạnh.

Thẩm Tấn hé miệng rên lên một tiếng, oán giận nói: “Đau!”

Tần Ương bĩu môi không nói, lơ đãng nhắc lại: “Còn gì nữa hở?”

“Mấy lần ngủ quên mất tiêu.”

“Mấy lần?”

“Hai…hai lần, chắc vậy.”

“Còn lại ba buổi kia thì sao?”

“Có đi mà.”

Cây bút trong tay đảo qua đảo lại một chút, Tần Ương nheo mắt nhìn Thẩm Tấn, phỏng đoán: “Lúc học thêm vẫn tiếp tục ngủ chứ gì?”

“Bingo!” Quyển sách văn bị Thẩm Tấn hết cuốn vào lại mở ra. Làm mãi thành nếp, ngay cả lúc đã buông tay ra, quyển sách cũng tự động ngoan ngoãn chạy cuốn vào, làm thành một ống tròn to to.

“Tối nay có học thêm hay không?”

“Có.”

“Tính thế nào?”

“Đằng ấy đi thì tôi đi ~”

Giành lấy quyển sách bị hành hạ hết sức thảm thương trong tay Thẩm Tấn, giọng Tần Ương bỗng nhiên vang cao. “Đây là sách của tôi ư?”

“Đúng vậy, cậu còn không biết sao?” Thẩm Tấn gật đầu tỉnh queo, thản nhiên bày ra trên mặt một nụ cười ngây thơ vô số tội.

Góc bên kia, Đường Đường trong lúc vô tình nhìn về phía bên này, bắt gặp một cảnh tượng không thể nào tin được, cậu bạn cùng bàn ngày thường vẫn lành như cục đất giờ lại chẳng khác gì con nhím đang xù lông chuẩn bị bắn tỉa thằng con trai trước mặt.

“Bổn cô nương thấy rồi nha, thật ra Tần Ương nhà chúng ta không có hiền lành gì cho cam đâu.”

Mấy đứa còn lại trong đám liếc nhìn nhau, chình ình vẻ mặt ‘tới giờ này cô nương mới biết hay sao?’

Đến khi những vết thương trên mặt thiếu niên anh tuấn của chúng ta dần dần khỏi hẳn, khôi phục lại dáng vẻ điển trai nam nhi khi xưa, gương mặt đầu heo một chút vết tích cũng không còn, lại có thể đường hoàng đi đứng làm dáng khoe mã trước mặt mấy em gái tiểu học mộng mơ ngây thơ như ngày nào, khiến cho Đường Đường không nén được mà buông lời cảm thán: “Nhược thuỷ tam thiên [2], làm sao mà thằng Thẩm Tấn đó lại như chuột sa hũ nếp thế hở?”

Trùng hợp làm sao, “con chuột sa hũ nếp” ngay lúc đó đi đến, kéo Tần Ương đang ngồi trong lớp đi đến bên cửa sổ: “Nè, thấy con nhỏ ngoài ban công thế nào?”

“Ai đâu?” Tần Ương nhìn theo tay cậu ta chỉ, thấy ngoài ban công có cả một hàng dài nữ sinh đang đứng hóng mát, tốp ba tốp năm rúc rích chuyện trò với nhau.

“Con nhỏ đứng ngay cửa sổ đó. Cũng đẹp ha?” Khoảng cách một cái cửa sổ không ngăn được hào hứng trong lòng Thẩm Tấn. Tần Ương quay sang nhìn cậu ta, chỉ thấy mỗi hai con mắt đang sáng trưng lên như đèn ô tô lúc qua ngã tư đang ra sức chớp chớp xin đường.

Đường Đường ngồi gần đó bỗng nhiên đứng dậy, lật đật rút ra khăn tay đưa cho Thẩm Tấn, thái độ vô cùng khẩn trương: “Mau mau, chùi lẹ lên, nước miếng sắp nhiễu xuống đất luôn rồi kìa!”

Thẩm Tấn không để bụng sự châm chọc của cô nàng, cười phá lên nhận lấy khăn tay, rồi bước lại gần ghé tai Tần Ương nói nhỏ: “Tôi nghe nói, một trong tứ đại mỹ nhân của trường ta, nhỏ học ở lớp bên cạnh ấy, gửi thư tình cho cậu? Trong đó viết cái gì vậy? Cho anh em xem qua một chút nào.”

“Nhìn từ đằng sau thì không phải nhỏ nào cũng như nhỏ nấy sao?” Tần Ương nghiêng người tránh xa khỏi Thẩm Tấn, khoé môi bỗng nhiên nhếch lên nụ cười có chút ác ý. “Chẳng qua, Thẩm Tấn, nói cho cậu biết điều này vậy, người mà hiện giờ cậu đang để ý đến chính là cô bạn đã gửi thư tình cho tôi. Lá thư đó tôi vẫn còn giữ, trên đời này anh em là nhất, tôi có thể đem thư đó tặng lại cho cậu, như thế cậu có thể xoá tên tôi đi, đổi thành tên cậu, thế là xem như thư đó nhỏ đó gửi cho cậu, lòng ái mộ đó cũng là dành cho cậu. Anh em với nhau cả, không cần phải khách sáo làm gì…”

Thẩm Tấn tức tối gầm lên: “Tình cho không biếu không hả? Đây cóc thèm!”

…….

Mùa đông năm đó, thành phố Thượng Hải vốn vẫn quen với khí hậu khô lạnh ẩm ướt cuối cùng cũng đón được một trận tuyết rơi. Từ nhỏ đến lớn chưa từng gặp qua cảnh tượng “hoa tuyết đầy trời”, bọn con nít giờ đây kinh ngạc không để đâu cho hết, hò nhau la hét rân trời, đang giờ học vẫn cứ hè nhau xúm lại chỗ cửa sổ, ịn mũi vào mặt kính mà say sưa ngó ra ngoài, mặc cho giáo viên đứng lớp gọi thế nào cũng không chịu chuyên tâm vào học. Là người từ phương Bắc đến, quá quen với cảnh tuyết rơi, cô giáo cũng chỉ có thể lắc đầu cười khổ.

Ngày cứ như vậy mà trôi qua, bình lặng yên ổn, dù rằng thỉnh thoảng vẫn có chút trắc trở đau đầu. Hàng hàng bất đẳng thức khó nhớ của môn số học, chuỗi chuỗi những phương trình phản ứng hoá học chừng như bất tận, mớ công thức vật lý làm đi làm lại vẫn có chỗ quên, và cả tỷ tỷ những cái ABCD khó ưa khác mà dù ghét đến mấy vẫn cứ phải ủ trong lòng, ngày học đêm ôn. Thầy cô bộ môn cũng tự nhiên trở nên nghiêm khắc bất thường, yêu cầu đưa ra cũng càng lúc càng cao, bài tập cho về nhà cũng càng ngày càng nhiều. Không khí trong lớp bất kể là giờ nào cũng nghiêm nghiêm túc túc, ai ai cũng khẩn trương hối hả, gương mặt nào cũng nhăn nhó đầy vẻ tập trung. Chờ khi khối lớp trên tháng ba này tốt nghiệp ra trường, đợt kế tiếp là đến lượt chúng ta rồi.

Bọn học trò ngày thường chỉ biết ăn, ngủ, học hành, cuộc sống vô tư lự biết là bao, lần đầu tiên phải tự giác hỏi bản thân mình: ‘Mục tiêu của mình ở đâu? Mình muốn gì? Sau này lớn lên mình sẽ trở thành một người như thế nào? Là vì ai mà sống?’

Cậu học sinh Thẩm Tấn xưa nay vẫn nổi tiếng ngỗ nghịch hư hỏng ở kỳ thi sau đó tuy rằng thành tích chẳng có gì nổi bật nhưng những dấu hiệu tiến bộ đã dần dần trông thấy, không còn bỏ bê bài tập như trước, đi học cũng đã chăm chỉ chép bài hơn, mỗi hôm tan học đều cùng Tần Ương đi học thêm. Nhớ từ trước mẹ Tần Ương đã có lần nói qua, thằng bé Thẩm Tấn này thật ra là thông minh lanh lợi lắm, nếu thật sự đã tỉnh ngộ muốn làm lại cuộc đời thì khả năng tăng tốc so với Tần Ương còn hơn xa, trước giờ chẳng qua chỉ là ham chơi không chuyên tâm học hành mà thôi. Hiện nay dần dần đã có tiến bộ rồi đúng không, ít ra thì vở ghi bài cũng không còn trống trơn trống lốc như trước nữa…

Tần Ương chỉ vào cặp kính cận trên mũi cậu ta, hỏi: “Sao mà cận thị vậy?”

Thẩm Tấn lơ đãng vuốt nhẹ mấy sợi tóc dài trước trán: “Từ trước đã bị rồi, tại không đeo kínhthôi.”

Tần Ương cười nhạt: “Vì chơi game chứ gì?”

Thẩm Tấn xua xua ngón tay, cười ra vẻ bí ẩn: “Sai rồi.”

Tần Ương vẫn cứ cười: “Gần đây nhìn cậu cười đặc biệt đểu giả đấy. Xem phim A [3] rồi?”

Nói rồi chẳng thèm để ý đến vẻ mặt Thẩm Tấn cực lực kêu oan “nụ cười của người ta không phải là sở khanh ah, đó là nụ cười rạng ngời mà không chói loá ah~”, Tần Ương thản nhiên quay qua cầm cuốn sách bài tập ném tới: “Bạn thân mến, bài toán này bạn đã tính sai kết quả mất rồi. Phiền bạn hãy đưa tay ra đây nào!”

“Sao mà có chuyện đó được chớ???” Thẩm Tấn không tin, hì hụi ngồi tính tính toán toán lại một hơi một hồi, cuối cùng mặt mày đầy vẻ bất đắc dĩ mà đem tay đặt lên bàn.

Tần Ương lôi viết ra, cúi đầu, tỉ mỉ nhìn qua một lượt lòng bàn tay đang mở ra trước mặt mình. “Nhỏ đứng bên cửa sổ lần trước ý tứ thế nào rồi?”

Thẩm Tấn nở nụ cười, có chút đắc ý và sung sướng: “Nhỏ đó kêu, dáng vẻ mới này rất hợp với tôi.”

Đúng thật là, gương mặt hiện giờ đường nét đã rắn rỏi nhiều hơn xưa, mỗi khi cười vẻ cao ngạo trong mắt cũng đã giảm đi vài phần lãnh đạm, thay vào đó là sự đường hoàng đĩnh đạc của kẻ sĩ đang chuyên tâm dốc sức cho việc học hành, thật sự khiến người ta có chút bối rối khi nhìn đến.

Tần Ương ngẩng đầu nhìn lướt qua cậu ta, ngòi viết bắt đầu vạch một đường dài lên tay Thẩm Tấn.

“Nè, vẽ nhỏ một chút đi! Ui da, Tần Ương, Tần Ương, nhẹ tay một chút,…Được, được, được rồi, to thì to, thích to thì cứ vẽ to vào…”

Đầu tiên là một vòng tròn hiện ra, sau đó từ xung quanh mọc ra bốn cái chân nhỏ, một cái đầu be bé thập thò chui vào chui ra, trên mặt thì chấm hai điểm thành đôi mắt, thêm một đường mảnh ngoe nguẩy làm thành cái đuôi, thế là xong một bức phác thảo chân dung rùa con. Dáng điệu vô cùng ngây thơ khả ái nghiễm nhiên xem lòng bàn tay Thẩm Tấn như là nhà mình, còn quay đầu mở hai con mắt bé tí hin cười duyên với khổ chủ.

“Cả ngày cũng không được xoá.” Tần Ương ra lệnh.

Thẩm Tấn tức giận đáp lại: “Biết rồi.” Cúi đầu nhìn nhìn bàn tay của mình, hai hàng lông mày cũng tự động giận dỗi chạy xô vào nhau. Thằng nhóc Tần Ương này đúng là nham hiểm nhất hạng mà, mỗi ngày cứ đều đều kiểm tra bài tập của cậu, có cái gì thiếu sót hay sơ suất là lại lập tức lôi tay cậu ra vẽ rùa, làm hại Thẩm Tấn mỗi lúc nắm tay các bạn gái lại thót tim vì sợ bị nhìn ra.

“Dáng vẻ hiện tại của cậu làm tôi nghĩ đến một cụm từ.” Tần Ương nghiêng đầu ngắm nghía Thẩm Tấn, bỗng nói.

“Sao nào? Có phải là ‘ngọc thụ lâm phong’ [4] không?” Thẩm Tấn đinh ninh chắc cú trong ngực, mặt nghinh lên, môi cười mỉm, vờ vĩnh bày ra tư thế tự tin là đầy sức quyến rũ nhất của mình.

“Tư, văn, bại, loại [5].” Tần Ương từng chữ từng chữ một nhẹ nhàng buông ra.

Thẩm Tấn ngẩn ra: “Đi chết đi!” Một cước nhắm ngay Tần Ương đá tới.

Có một hôm trong giờ văn, đề bài ra câu hỏi như sau “Điều đặc sắc nhất trong đời sống con người là gì?”

Thẩm Tấn đọc xong, nghĩ ngợi một chút rồi trở tay phóng bút: “Gạt người, hút thuốc, trên đường lớn hôn nhau, chơi chim cũng thú, tán con gái còn thú hơn,…Thật ra, một thân một mình nhàn nhã ung dung, miễn sao ăn no mặc ấm, không lâm vào cảnh bần hàn thiếu thốn đã là tốt lắm rồi.”

Còn Tần Ương lại cảm thấy, như thế này cũng rất tốt. Lúc lên lớp thì chơi trò giấy chuyền tay lén chuyện riêng trong giờ học, tan học rồi thì nói nói cười cười với nhau, giờ giải lao ngồi lại lớp ngắm con gái đẹp đi qua thầm xôn xao bàn tán. Lúc trống tiết lại chạy đi rủ thầy dạy toán vui tính cùng chơi đá cầu, chơi cho đến khi cả người mệt nhoài, mồ hôi nhễ nhại, sẽ ra ngồi ở bậc cầu thang đấu láo đủ mọi chuyện trên đời: nào là học sinh lớp này lớp kia, nào là tin tức nóng hổi báo mới ra lò, nào là tin vỉa hè Đường Đường độc quyền tung ra, thậm chí là cả chuyện đời tư cá nhân của ngôi sao ca nhạc, gì mà thay người yêu như thay áo, thiên tình sử dài đằng đẵng làm tốn bao giấy mực của người ta…

Trời trên cao cứ xanh như vậy, mây trắng dềnh dàng trôi, tuổi niên thiếu tâm tình bao la hào sảng, tiếng cười cưỡi gió vút tận mây cao.

———

-Chú thích-

[1] Cố Hương: là một trong số các truyện ngắn tiêu biểu nhất của nhà văn Lỗ Tấn, được in trong tập “Gào thét” (1923).

[2] Nhược thủy tam thiên.

_ [nhược thủy] Người Trung Hoa cổ quan niệm, những dòng nước xiết, hung hiểm, tàu bè không đi lại được là những dòng nước có bệnh, bị yếu đi, không thể chuyên chở tàu bè nữa, gọi là ‘nhược thủy’.

Về sau ‘nhược thủy tam thiên’ (ba nghìn dòng nước xiết) lại trở thành cụm từ ám chỉ bể tình mênh mông trùng điệp.

(Chú giải được tham khảo từ Phi Thiên)[3] Phim A: ý chỉ phim AV – Adult Video đó.

[4] Ngọc thụ lâm phong: nghĩa đen là “cây ngọc trong gió”, nghĩa bóng là “vẻ đẹp ngời ngời”

[5] Tư văn bại loại: hạng văn nhân vô tư cách, hư hỏng, nhân cách kém,…
Loading...

Đọc Tiếp Chương 4: Chương bốn

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Này Những Phong Hoa Tuyết Nguyệt Chương 3: Chương ba