Truyện Nam Sủng Vô Diệm Ngốc Nghếch

Chương 9: Bị thương . . .

Tác giả Y Tư Đa Duy Nhĩ
"Hắn hiện tại thế nào rồi." Vũ dần dần hồi phục lại bản tính của Đế Vương lạnh lùng, lãnh khốc uy nghiêm.

"Ta đã cho hắn uống thuốc, hiện tại bệnh đã được khống chế, chỉ cần dùng dược trị liệu trong nửa tháng, sẽ không gặp nguy hiểm. Bây giờ tỉnh lại cũng không bị thương tổn, hơn nữa...." Không đợi An Tu nói xong, Vũ liền cắt đứt lời An Tu.

"Như vậy được rồi." Vũ không đợi nói xong, Y nằm ở trên nệm bắt đầu tỉnh lại. An Tu phản ứng rất nhanh, hắn vội vàng đỡ Y từ trên nệm.

"Vũ?" Thời khắc Y tỉnh lại chính là tìm Vũ.

"Y, hiện tại cảm thấy thế nào?" Vũ thấy Y tỉnh lại nhìn về phía hắn, sắc mặt lập tức mềm lại. Tiến lại gần Y lo lắng hỏi.

"Ta không sao. Không cần lo lắng cho ta." Y giống như thay đổi thành một người khác, ít đi vài phần ngây thơ, tăng thêm vài phần trầm ổn.

"Thật không có chuyện gì sao? Có muốn ngủ thêm một lát không?" Vũ vừa sửa sang áo trên người Y vừa hỏi.

"Không cần, huống chi —— ta đã ngủ lâu như vậy. Không phải sao?" Y cười cười an ủi.

"Không được, thuốc của ta chẳng qua chỉ khắc chế tạm thời, ngươi không thể tùy tiện nhúc nhích." An Tu nói.

"Vậy cũng được." Kỳ lạ là Y cư nhiên không có ồn ào lên, mà rất hiểu chuyện xoay người lại nằm xuống.

Vũ cũng không nói gì, chẳng qua sau khi nhìn Y nằm xuống, liền đi ra khỏi xe ngựa. Mà Y cũng trầm mặc, không nói một câu. Chỉ là ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm thẳng về phương hướng Vũ rời đi, trong tròng mắt vẫn chưa biến mất vẻ thuần khiết.

Qua một lúc lâu, An Tu không chịu nổi không khí yên tĩnh đến quỷ dị, liền chủ động cùng Y nói chuyện.

"Y, ngươi gần đây có thấy khó chịu chỗ nào không?" An Tu không tìm được đề tài, chỉ có thể lặp lại câu hỏi.

"Ha ha, không cần lo cho ta, không phải đã nói không sao rồi sao?" Y ôn nhu trả lời.

"Sao cảm thấy... Ngươi đã thay đổi.."An Tu ngập ngừng phát biểu ý kiến của mình.

Y không có trả lời An Tu ngay, chẳng qua chỉ cười cười, trầm mặc không nói.

Qua một thời gian, dần dần đã tiến gần đến nơi cần đến. Trong lúc đó, Vũ không như thường ngày ở bên người Y, tựa như hình với bóng. Mà là đứng ở bên ngoài coi chừng xe ngựa.

Y cũng trở nên kì lạ hơn, hắn cũng không có chất vấn Vũ tại sao lại lạnh lùng như vậy, mà chỉ lẳng lặng nhìn nhìn tấm màn che trên xe kia, để thấy bóng dáng của Vũ. Về phía An Tu, cũng không có bày tỏ điều gì, chỉ biết là, hai người bọn họ đã không thể trở về như trước nữa.

Trong thời gian này, thân thể Y càng ngày càng kém, chỉ có thể miễn cưỡng ngồi, tựa vào trên buồng xe ngựa. Mỗi ngày đều khạc ra máu, lần lượt nhuộm đỏ y phục tơ lụa trên người Y.

Rất nhanh, đoàn người liền tới Miêu Cương.

Đi tới Miêu Cương, đoàn người đương nhiên sẽ tìm nơi nghỉ ngơi trước.

Đi tới Miêu Cương, ngoài chuyện chữa cổ độc cho Y, Vũ cũng hoàn toàn thay đổi.

Cho dù thái độ hiện giờ của Vũ khá lạnh lùng, nhưng vẫn đối xử với Y như xưa. Có thể do chưa thể thay đổi hết thói quen.

Bây giờ Y dần dần khôi phục lại trí lực bình thường, khi ở trước mặt Tu cũng không có sự ngăn cách như trước, dù sao nam tử mang thai là một chuyện rất hiếm thấy, không thể bảo đảm sau này An Tu sẽ không nói ra.

Chờ mọi người an nghỉ xong tại khách điếm, Vũ, Y cùng An Tu đều đi tìm vị tộc trưởng Miêu Tộc để trị liệu cổ độc.

Ở trên đường, do xe ngựa không thể dùng, nên An Tu phải dìu Y cùng đi vào trong ngôi nhà lá. Mà Vũ chẳng qua chỉ đi theo sau hai người.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 10: Lựa chọn . . .

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Nam Sủng Vô Diệm Ngốc Nghếch Chương 9: Bị thương . . .