"Sao ngươi dám ngang nhiên ôm con ta vào trong ngực, còn không bỏ xuống." Người trung niên kia hướng về phía Vũ gào thét.

"Phải không......" Vũ âm trầm hỏi người vẫn còn đang gào thét.

"Đúng vậy, ta nuôi nhi tử mười năm mà không biết ư! Ngươi là người nào a, lại dám cướp con ta." Nam nhân trung niên nhân lại xuất khẩu cuồng ngôn(*).

(*) xuất khẩu cuồng ngôn: ý nói ăn nói bậy bạ, k đâu vào đâu.

"Nhưng ta nhớ, đây là thê tử của ta, từ khi nào lại trở thành con của ngươi rồi."

"Hả...... Không được lừa ta, ta biết đó là nhi tử của ta." Nam nhân trung niên cũng không chịu vì vậy mà buông tay, bất quá giọng điệu lại càng thêm sắc bén.

"Ngươi...... Là ai......" Ánh mắt vô thần trống rỗng lộ ra sát khí, ngữ điệu băng lãnh từ trong miệng hắn thốt ra không chút tình cảm nào, cả người Y có hơi sửng sốt.

"Ta...... Ta nhìn lầm rồi!!" Còn chưa nói hết, nam nhân trung niên liền nhấc chân chạy đến cuối đường.

"Không sao chứ?" Vũ lại khôi phục ngữ điệu ôn nhu hỏi, thấy Y mặt vô biểu tình. Trong lúc Y suy sụp..., lần nữa lên tiếng.

"Ngươi...... Là ai......" Vũ nhíu mày, nhưng lại rất kiên nhẫn trả lời Y.

"Ta là tướng công của ngươi." Vũ biết chuyện lần này tuyệt đối không đơn giản như vậy, không giải thích liền phân phó ám vệ đi điều tra nam nhân trung niên vừa xuất hiện, rồi cùng Y trở về khách điếm.

"Y, nói cho ta biết chuyện gì xảy ra?"

"Ngươi...... Là ai......" Vẫn không nói gì, Y vừa mở miệng cũng chỉ có một câu nói này.

"Ta là Vũ, là tướng công của ngươi, yên tâm, ta sẽ luôn chăm sóc cho ngươi, không cần phải sợ, nói cho ta biết đã xảy ra chuyện gì?" Vũ rất dụng tâm an ủi để Y nhớ lại.

"Ta là một tiểu quan, từ nhỏ ta đã bị bán vào kỹ viện làm nô bộc, tại đó các nữ nhân đều phải làm việc. Khi đó, có một nữ nhân, nàng ta đã quá tuổi để làm một đào kép. Bởi vì lớn tuổi, dung nhan nàng ta từ từ già đi,dần dần, nàng chỉ có thể đi hầu hạ nam nhân có địa vị thấp nhất, không được sống sung sướng như trước kia.Mỗi khi nàng nổi giận, sẽ đánh chửi nha hoàn hầu hạ của nàng. Càng về sau, nha hoàn này thấy nàng thất thế, nên cũng không còn tới hầu hạ nàng ta nữa. Nàng cũng chỉ có thể ngắt nhéo ta, nhéo cho đến khi nàng không còn sức lực, rồi lại gọi đám nữ nhân giống nàng cùng nhau nhéo ta, đánh ta, mắng ta, sau đó, tìm đám chó mèo đang đói khát đến cắn ta, răng sắc của chúng xuyên thấu qua da thịt, cảm thấy rất đau... Thật sự rất đau... Nàng nhìn thấy bộ dạng ta thống khổ giãy dụa, cười cực kỳ sung sướng, giống như... Là đã được giải thoát." Y nắm chặt lấy chăn, vừa khóc vừa cười nói.

"Y, đủ rồi, không cần kể nữa." Nhìn Y thống khổ trong lòng đau đến không chịu nổi, Vũ ôm chặt lấy Y.

"Không, còn chưa đủ đâu." Ngừng khóc, lại tiếp tục nói.

"Nữ nhân này còn dạy ta cách lấy lòng nam nhân, nói ta là tiểu tạp chủng, thích hợp nhất để cho người ta thượng. Các nàng nói ta rất hạ lưu, không nên sống trên đời này, sau đó vào mỗi tối hạ thuốc cực mạnh cho ta, để ta không còn chỗ để trốn. Các nàng rất thích bộ dáng đau khổ giãy giụa bò ở trên đất của ta, nói rằng, này mới thích hợp với ta. Nhưng càng về sau càng không đủ thỏa mãn, bởi vì từ ngày ta sống đều dựa vào máu trên người mình, đây là kết quả các nàng trút hết vào ta...... Không, này còn chưa đủ, đợi sau khi không còn sức lực, các nàng bắt ta ăn độc dược, loại nào cũng có, tất cả những thứ đó đều do các nàng chuẩn bị dùng để tự vẫn, nhưng lại không dám. Đến lúc ta mười tuổi, người kia tự xưng là cha ta tìm đến ta, muốn mang ta đi.

Nhưng mà, hắn cũng giống nữ nhân kia đều muốn hành hạ ta, chỉ khác là hắn đem ta bán đến Kinh Thành, để ta hầu hạ đám người có sở thích đặc biệt, bọn họ muốn tra tấn ta, nhưng đều bị ta cắn chết, những người đó sau khi biết chuyện liền trói ta giao cho một tên đạo sĩ, gã đạo sĩ kia nói ta là yêu quái trên người mang đầy tai họa, trói ta lên tế đàn, nguyền rủa. Nhưng lời nguyền rủa này còn chưa dùng đến, cuối cùng đám người đó lại bị ta cắn chết, khi đó nga, trời đất đầy máu tươi, rất đẹp nga. Nhưng sau này ta lại bị tìm thấy, sau đó.. Bị một tên quan chức cao đưa vào hoàng cung...... Ưm....."

"Đừng nói nữa, đừng nói nữa." Vũ lấy tay che miệng Y, thanh âm trầm thấp cơ hồ đang chảy máu.

"Y, ta là trượng phu của ngươi, ngươi phải tin tưởng ta, ta vĩnh viễn sẽ bảo vệ ngươi, dùng sinh mệnh của ta để bảo hộ cho ngươi!!!!" Vũ lớn tiếng nói,dùng sinh mệnh mình thề.

"Ta biết...... Ta biết...... Ta biết......" Y thì thào, không ngừng nói.

Vũ đau lòng ôm lấy Y, làm cho vạt áo trước ngực Y bị nước mắt thấm ướt.

Y còn chưa nói câu cuối cùng là: kỳ thực lời nguyền rủa này chẳng phải không có hiệu quả, lời nguyền ấy đã khiến Y thành một kẻ bất nam bất nữ, tên đạo sĩ kia muốn hắn vĩnh viễn sống cuộc đời bất nam bất nữ, thậm chí còn giống nữ nhân sinh hài tử, thế nhưng Y lại có thể nhận được lời hứa của người này, làm cho Y từ trong bất hạnh lại tìm thấy được hạnh phúc.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 6: Thân thế (hạ) . .

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Nam Sủng Vô Diệm Ngốc Nghếch Chương 5: Thân thế . . .