Cho đến một ngày, Y quyết định rời cung.

"Hoàng thượng, vi thần vô năng, không giúp được gì cho hoàng thượng, hi vọng Hoàng thượng có thể bãi nhiệm chức vị của ta, để cho người có tài làm ngự y."

"A.. Nói như vậy ngươi muốn rời khỏi trẫm sao?" Tử Y ngẩng đầu nhìn Hoàng đế, suy đoán một phen... Tựa hồ kiên định hơn.

"Thần ý đã quyết, cúi xin Hoàng thượng đáp ứng hạ thần."

"Nhưng mà... Ta, trẫm không đồng ý cho ngươi rời đi." Bạch Tử Y ngẩng đầu, khẽ nhếch cái miệng nhỏ nhắn bày tỏ kinh ngạc của chính hắn. Nhưng lại không hỏi rõ nguyên nhân với Viên Giáng Vũ, chẳng qua cứ giữ lấy quyết định của mình tiếp tục yêu cầu.

"Không hỏi ta nguyên nhân sao?" Viên Giáng Vũ không tức giận, chẳng qua cười cười.

"Vi thần không có quyền lực hỏi tới.." Bạch Tử Y tựa hồ ủy khuất nói. Có lẽ mấy ngày nay dưỡng thương, đã thành thói quen với biểu tình lạnh nhạt của Viên Giáng Vũ này, Bạch Tử Y đã không còn sợ hắn.

"Ta nói.. Là ta thích ngươi đấy?"

"A???!!!" Bạch Tử Y không hiểu nhìn vẻ mặt cười châm chọc của Viên Giáng Vũ, hắn dường như người đã thay đổi.

"Vi thần không hiểu hoàng thượng đang nói gì." Rất nhanh tĩnh táo lại, Bạch Tử Y không mặn không nhạt trả lời. Lúc này Viên Giáng Vũ bất mãn.

"Bình thường thấy ngươi rất hứng thú với ta, cả ngày nhìn ta xuất thần, chẳng lẽ không phải biểu hiện yêu thích ta sao?" Viên Giáng Vũ trở lại bộ dạng côn đồn, không thể nhận ra hắn chính là quân chủ lãnh khốc.

Lại nữa!! Lần này trong lòng Bạch Tử Y tựa như bị gai đâm, lại muốn gạt ta sao? Cũng giống như lần trúng độc đó, trải qua hết một lần bị lừa gạt khiến mình khắc sâu không thể bước ra, thế nhưng lần này là vì sao!!

Phất phất ống tay áo cùng bóng lưng rời đi tựa như một đám mây trôi, đã ghi tạc sâu trong lòng mình, mỗi lần nhớ tới đều giống như lửa đốt khó chịu. Nhưng thống khổ nhất, chính là mình lại vì hắn... Mất đi tất cả, tại sao!!! Tại sao hắn vẫn thích diện mạo đau khổ của mình chứ!

Bạch Tử Y không muốn ứng đối với Viên Giáng Vũ nên không có phản bác gì cả. Trong nội tâm lại dâng trào sóng lớn, trước kia lừa gạt mình, nhưng còn bây giờ thì sao.... Có lẽ, ban đầu căn bản không nên dùng cổ, không nên cùng hắn khơi lại mối quan hệ...

Bạch Tử Y cứ như vậy quỳ gối trước ngự án, không tiếng động phản kháng.

"Ai === === trẫm chuẩn tấu.. Ngươi đi xuống đi..."

"Vi thần tuân chỉ." Trên đường rời đi, Bạch Tử Y không có nhìn về phía Viên Giáng Vũ. Nên không thấy ánh mắt yêu thương sâu đậm, không dung chứa gì khác, chỉ có tràn đầy thâm tình....

"Phi Vân."

"Có thuộc hạ."

"Đi điều tra Bạch Tử Y cho ta, tuyệt đối không cho phép thiếu bất kỳ thông tin gì, tra cẩn thận mối quan hệ của hắn với Vương gia nhàn rỗi kia!"

"Tuân lệnh".

Rất nhanh, Bạch Tử Y liền chuẩn bị xong hành lý, chuẩn bị rời đi.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 16: Mở Y quán

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Nam Sủng Vô Diệm Ngốc Nghếch Chương 15: Rời cung . . .