Truyện Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Chương 15: Một Cú Quấy Rối Tình Dục

Tác giả Nga Mi

Nhóm tì nữ tiến vào thu dọn sạch những đồ ăn dư thừa, rồi dâng lên món tráng miệng tám màu sắc và một bình rượu ngon, sau đó lại lặng lẽ lui ra.

Triệu Kiến Thận ở bên cạnh bàn vẻ mặt khoái trá quan sát Vân Ca làm trâu làm ngựa, còn mở miệng châm chọc cười nói:

“Bổn vương biết nàng làm việc này rất nhanh nhẹn, nàng không cần phải làm bộ làm tịch nữa, nếu làm xong sớm thì có thể về nghỉ sớm, chứ nếu không thì đêm nay đừng hòng được ngủ.”

Vân Ca càng thêm nổi lửa ngẩng đầu lên nhìn trừng trừng tên quỷ hút máu đứng trước mặt:

“Thần thiếp đã gạt Trương mẫu, làm cho bọn họ vì thiếp mà lo lắng, là thiếp không đúng, nhưng thiếp đâu có đụng chạm gì tới Vương gia, tại sao người cố tình gây khó dễ cho thần thiếp?”

“Bổn vương không cho phép người của bổn vương có bất cứ hành động lừa dối nào, tốt nhất nàng hãy nhớ cho kỹ.”

Bạo chúa!

Mặc dù không hiểu rõ tính tình của Triệu Kiến Thận, nhưng Vân Ca cũng cảm nhận được sự hiểm ác đằng sau cái giọng điệu bình thản này, nàng cắn cắn môi cúi đầu im lặng.

Triệu Kiến Thận không thích cái thái độ bất phục này:

“Lời của bổn vương nói, nàng nghe hiểu rõ chứ?”

“Nghe rõ rồi.” Vân Ca lí nhí trả lời, trong lòng thầm mắng: Nghe rõ chứ, nhưng ta không làm theo thì sao, hừ.

Triệu Kiến Thận biết người nữ nhân trước mặt không dễ gì khuất phục như thế, hắn cũng không vội vàng gì. Từ từ thôi, một ngày nào đó, nàng ta sẽ ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ nằm cuộn tròn ngủ trong lòng hắn, xem hắn quan trọng hơn tất cả, đương nhiên con mèo nhỏ này của hắn lâu lâu cũng có thể nổi giận, nổi cáu… nhưng vẫn phải là trong phạm vi hắn cho phép mà thôi.

Vân Ca biết đại ác nhân hôm nay bỗng nhiên tìm đến gây khó dễ cho nàng, vì hắn phát hiện và thấy ngứa mắt chuyện nàng làm việc nhàn hạ lúc trước, nàng chỉ đành đổ lỗi cho bản thân đã quá sơ suất, không biết sau này hắn còn đày ải nàng cái gì nữa? Càng nghĩ càng thấy chán chường, lúc trước làm việc tăng ca liên tục không ai thèm để ý, đến thế giới này được nhàn hạ không tới hai tháng đã bị phát hiện ra, số nàng quả là cái số con rệp mà.

Trong lòng than thở, nhưng đôi tay không hề chậm, lật qua một tờ, viết lia viết lịa, rồi lật qua một tờ khác. Đống sổ sách này rõ ràng là các tài khoản cũ cách đây vài năm của tiền trang, tên Vương gia biến thái này rõ ràng cố tình trừng trị nàng, không nghĩ đến đã hơn mười năm không bị chép phạt bài tập về nhà, đến thế giới cổ xưa này chưa tới một năm đã phải xài lại kinh nghiệm kia, thật là khổ.

Triệu Kiến Thận nở nụ cười khinh khỉnh, nhưng trong lòng lại không khỏi hoảng sợ, buổi chiều ngồi bên ngoài nghe được là một chuyện, tận mắt chứng kiến lại là một chuyện khác. Tuy rằng rất hiếu kỳ làm sao nữ nhân này có thể làm được như vậy, nhưng không muốn nàng được dịp lên mặt, Triệu Kiến Thận vẫn là không thèm hỏi rõ.

Trong phòng một đôi nam nữ, một người cắm cúi viết vội viết vàng, một người ở bên cạnh lặng lẽ nhìn, thời gian trong phòng dường như ngừng trôi.

“Tính xong hết rồi.” Vân Ca hí hửng hô to lên một tiếng, làm khuấy động bầu không khí đang rất yên tĩnh kia.

Vân Ca đứng dậy ưỡn eo cho thẳng lưng một cái, bỗng nhiên có cảm giác là lạ, thấy tên đại ác nhân trước mặt đang quan sát mình cười xảo trá. Có chút xấu hổ, buông thõng hai tay, trong lòng thầm mắng: Quả thật không có ai là hoàn hảo cả, tâm địa không tốt, bề ngoài có đẹp đẽ như thế nào cũng vô dụng.

Triệu Kiến Thận đứng dậy thong thả bước tới bàn làm việc, từng lúc từng lúc tiến gần đến nàng. Vân Ca cảm nhận được một loại áp lực vô hình đàn áp, hoảng hồn từng bước từng bước lùi lại, đụng trúng cái ghế ở đằng sau, ban đêm đang rất yên tĩnh đột nhiên vang lên một tiếng hắt xì hơi.

Người mới hắt xì đó ngẩng đầu liếc nhìn Vân Ca, Vân Ca nhìn ra được sự chế giễu trong cái liếc mắt đó, nàng cảm thấy hết sức xấu hổ.

Triệu đại Vương gia dường như còn cảm thấy chưa đủ, quét mắt tới đống sổ sách được viết ẩu tả kia, hiểm độc đánh giá: “Chữ viết thật khó coi.”

Nếu ánh mắt có thể giết chết người, giờ phút này Triệu Kiến Thận đã biến mất trên cõi đời.

Vân Ca lắp bắp:

“Vân Ca đã làm xong việc, xin mạn phép cáo từ.”

Nói xong, không chờ Triệu Kiến Thận đồng ý, đã xoay người bỏ chạy ra cửa.

Phía sau truyền đến tiếng cười ha hả đáng ghét. Vân Ca ảo não phát hiện, nếu tiếp tục ở lại chỗ này, cuộc sống của nàng chắc chắn sẽ chấm hết, nếu không bị lão đại Vương gia biến thái này hành hạ cho đến chết, thì là do tức giận quá lỡ tay bóp chết cái tên khốn kiếp này, sau đó thì cũng bỏ mạng. Cả hai lựa chọn, đều là con đường chết.

Về đến phòng thì đã là đêm khuya, Lý nhị tẩu vẫn còn đang chờ, thậm chí còn nấu sẵn cho nàng nước tắm, Vân Ca cuối cùng cũng cảm thấy tâm tình khá hơn được một chút.

Sau khi tắm rửa xong liền nằm trên giường. Có lẽ do quá mệt nhọc, nàng ngủ thiếp đi.

Trong cơn mơ màng, dường như cảm thấy cái giường rung mạnh một cái, động đất sao? Mặc kệ, đã từng xuyên qua thời gian - đã từng đầu thai một lần, dù sao đối với quỷ sai dưới địa phủ cũng coi như là quen biết.

Ngay cả lúc đang rung này, hình như còn có cái gì cọ cọ trên mặt rất là ngứa ngáy, muỗi sao? Bực bội, vung vẩy tay lên, chát một cái… đau quá… muỗi gì sao bự vậy?

Mở to mắt ra, thấy một khuôn mặt kề sát to thù lù, ngay cả lông mi cũng đều có thể đếm được bao nhiêu sợi.

Oái! Ai vậy?

Vân Ca kinh hoàng lật đật đẩy cái khuôn mặt kia ra xa một chút, mới phát hiện thì ra là cái tên lòng dạ hiểm ác đã bắt nàng làm việc tăng ca đêm qua - sếp lớn Triệu Kiến Thận.

“Nàng cứ ngủ tiếp đi.” Ông chủ Triệu một tay chống bên hông, bộ dạng vô cùng quyến rũ.

Vân Ca có chút mất hồn, nhưng cũng rất mau lấy lại bình tĩnh, quan sát rõ ràng hoàn cảnh chung quanh.

“Tại sao thiếp lại ở trên xe? Tại sao ngài lại ở chỗ này?” Đột ngột bị bất ngờ, nên Vân Ca hoàn toàn quên mất người đối diện nàng là nhân vật lớn nào, chứ đừng nói chuyện lễ nghi vớ vẩn gì.

“Nàng càng ngày càng vô lễ.” Nam nhân quyến rũ kia cười một cái, đột ngột nhảy tới chộp lấy nàng, Vân Ca còn chưa kịp phản ứng gì, cả người đã nằm gọn trong lồng ngực hắn.

Vân Ca cố gắng chống cự lại sự lôi cuốn đầy mê hoặc, nhưng vô ích, nằm trong vòng tay đầy cám dỗ, nàng không cách nào khống chế được bản thân, không cách nào cử động được.

Quấy rối tình dục. Tình cảnh này quả thật là quấy rối tình dục.

“Buông tay ra! Dê xồm.”

“Dịu dàng một chút, nói vài câu dễ nghe một chút, bổn vương sẽ thả nàng ra, thế nào?”

Bàn tay của trai đẹp kia nhẹ nhàng vuốt ve cánh môi anh đào của tiểu mỹ nhân, bộ dạng lả lơi trêu chọc.

Vân Ca há miệng cắn luôn ngón tay hắn, tức giận nói:

“Được, bảo đảm sẽ nói dễ nghe, mà còn thích hợp với lúc này nữa.”

Nói vừa xong thì lập tức gào lớn lên:

“Đồ không đứng đắn, đồ…”

Triệu Kiến Thận mặt biến sắc, lộ vẻ bối rối ít gặp, đầu ngón tay điểm một huyệt đạo gần cổ Vân Ca, nàng ngay lập tức bị tắt tiếng. Nhìn thấy ánh mắt oán trách của Vân Ca, hắn thấp giọng đe dọa:

“Không được la lối?”

Vân Ca bất đắc dĩ gật đầu, đầu ngón tay lại điểm một cái, cổ họng trở lại bình thường:

“Tại sao ngài có thể làm như vậy?”
Loading...

Đọc Tiếp Chương 16: Làm Xiếc? Bán Thân? Chọn Một Trong Hai

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Mộng Đẹp Tuyền Cơ Chương 15: Một Cú Quấy Rối Tình Dục