Vợ anh là con gái bạn chiến đấu của cha anh, nên tình cảm cô dành cho bố chồng rất sâu đậm. Cô cũng là bạn thanh mai trúc mã của Hyeon Cheoi, nên tình cảm vợ chồng càng thắm thiết hơn bình thường, đôi khi còn giống như anh em trong nhà.

Bác sỹ Song Jeong Nam nói, vết thương này vốn đã rất dễ bục, cộng thêm động mạch rất khó hồi phục, họ không thể cầm máu. Kim Hyeon Cheoi chết lặng nhìn máu ào ra như thác từ vết thương của cha.

Sức khỏe của cha trước nay không phải quá yếu, chỉ từ sau chuyến du lịch Việt Nam mới trở nên trầm trọng như vậy. Tại sao một người vốn không bệnh tật gì như ông bỗng trở nên thế này? Anh đã nhiều lần hỏi bạn chiến đấu của cha nhưng không tìm ra câu trả lời.

“Thành thật xin lỗi gia đình, tôi không ngờ phẫu thuật lại kết thúc như thế này.” Bác sỹ Song Jeong Nam nói bất lực.

“Lẽ nào không còn cách khác sao? Xin bác sỹ hãy cứu bố tôi, hãy cứu bố tôi, giá nào tôi cũng chấp nhận!” Kim Hyeon Cheoi tha thiết van nài, cầu cứu. Tích tắc anh ấy chợt nhận ra, mặc dù từ sau khi anh trưởng thành, mối quan hệ với cha ngày càng mờ nhạt nhưng liên hệ ruột thịt vẫn tạo ra những gắn kết thiêng liêng.

“Mất quá nhiều máu sẽ phá vỡ vòng tuần hoàn máu, lượng máu tuần hoàn giảm sẽ khiến thận thẩm thấu nhiều nước hơn, và thuốc hỗ trợ tim cũng gây áp lực nhất định lên thận. Ví dụ như, khi bố anh bị tắc động mạch vì cao huyết áp hoặc hút thuốc nhiều, chúng tôi thường dùng một vài loại thuốc khống chế tiểu cầu tụ lại với nhau, tức là thuốc chống đông máu, như vậy có thể chữa trị bệnh tim, nhưng đáng buồn là, tiểu cầu cũng chính là yếu tố then chốt giúp chữa lành vết thương trên động mạch nên rất dễ xảy ra xuất huyết máu trong vòng 24 giờ sau phẫu thuật, trong khi đó, kho máu của bệnh viện hiện nay vô cùng thiếu thốn, nhóm máu của cha anh lại tương đối đặc biệt, nếu không kịp thời tiếp máu, e rằng sẽ khiến thận khó thực hiện chức năng bài tiết, như vậy sẽ rất phức tạp.” Giải thích của bác sỹ Song Jeong Nam khiến Kim Hyeon Cheoi càng thêm rối bời.

“Bố tôi có nhóm máu đặc biệt?” Kim Hyeon Cheoi hỏi, cảm thấy rất lạ.

“Đúng vậy, ông ấy thuộc nhóm máu O Bombay được phát hiện với tỷ lệ 1/10000, một trong những nhóm máu hiếm trên thế giới.” – Bác sỹ Song Jeong Nam lắc đầu.

“Vậy hãy xét nghiệm máu của tôi, biết đâu tôi có thể.” Kim Hyeon Cheoi lập tức cởi áo.

“Được rồi, chúng tôi sẽ kiểm tra ngay bây giờ, cả vợ anh và những người thân nữa, cùng làm xét nghiệm nhé!”

Báo cáo xét nghiệm máu xuất hiện trên tay bác sỹ Song Jeong Nam chưa đầy mười phút sau đó.

“Thật đáng tiếc, nhóm máu của anh cũng như những người khác đều không phù hợp.” Bác sỹ Song Jeong Nam thở dài ngao ngán. “Vậy phải làm sao?” Kim Hyeon Cheoi như phát điên.

“Mặc dù hiện nay đã tạm cầm máu nhưng vẫn phải tìm được nguồn tiếp máu, tôi không dám khẳng định vết thương không vỡ lần nữa, nếu sử dụng thuốc làm đông máu, e rằng ca phẫu thuật cấy giá đỡ động mạch coi như công cốc, hơn nữa nếu xảy ra tắc động mạch lần nữa thì với tình hình sức khỏe hiện nay của ông cụ, dù không chết cũng là bán thân bất toại.” Bác sỹ Song Jeong Nam quả nhiên rất thẳng tính.

“Cũng có nghĩa là, tôi phải mau chóng tìm người có cùng nhóm máu O Bombay, đúng không?” Kim Hyeon Cheoi cuối cùng đã tỉnh lại hoàn toàn.

“Đúng vậy, chỉ khi nào tìm thấy người có cùng nhóm máu O Bombay đồng ý hiến máu, ông cụ mới có thể vượt qua nguy hiểm.”

Kim Hyeon Cheoi như tê dại, sau khi rời khỏi bệnh viện, anh xin nhà trường nghỉ phép và dốc toàn bộ sức lực tìm kiếm người mang nhóm máu hiếm này.

Mọi việc đâu đơn giản như thế, nếu thời gian dài thì còn le lói hy vọng, nhưng cảnh báo của bác sỹ Song Jeong Nam khiến tâm trạng Kim Hyeon Cheoi rối bời.

Đúng lúc này anh nhận được một cuộc điện thoại lạ.

“Xin hỏi, thầy giáo Kim Hyeon Cheoi phải không?” Bên kia đầu dây là một giọng nam trầm rất cuốn hút. Đó hẳn là một người đàn ông ngoài ba mươi, giọng trầm hơi u uất.

“Xin lỗi, tôi hiện nay rất bận, nếu là công việc của nhà trường thì để qua vài ngày nữa chúng ta bàn bạc, anh có thể để lại số điện thoại, tôi sẽ chủ động liên lạc lại.” Kim Hyeon Cheoi dù rất buồn bực nhưng vẫn không để mất phép lịch sự tối thiểu.

“Ha… ha… nhưng tôi không phải học trò hay đồng nghiệp của anh. Chẳng phải anh đang tìm kiếm người có nhóm máu O Bombay sao? Thật khéo, tôi chính là một trong những người có nhóm máu hiếm ấy.” Người đàn ông tỏ ra đắc ý, sự đắc ý không gì che giấu được khiến giọng điệu của anh ta giống như “Cười trên nỗi đau của người khác.” Kim Hyeon Cheoi rất không hài lòng, nhưng anh ta chính là người có nhóm máu anh kỳ công tìm kiếm, không vui mừng sao được, vì thế anh nhanh chóng bỏ qua giọng điệu khiếm nhã của đối phương.

“Vậy sao? Vậy anh ở đâu? Chúng ta có thể gặp mặt được không? À, không, hay chúng ta đến bệnh viện luôn đi, tình hình bố tôi nguy cấp lắm rồi.” Kim Hyeon Cheoi nói liền một mạch.

“Ấy, từ từ đã nào, tôi còn chưa đồng ý mà. Anh nóng vội quá! Anh có muốn nghe điều kiện của tôi không?” Người đàn ông trong điện thoại vẫn ôn tồn hỏi.

“Điều kiện? Được, anh ra giá đi, tôi dù có phải thế chấp ngôi nhà hiện nay để có tiền cho anh, cũng mãn nguyện.” Đúng là đồ hám tiền, Kim Hyeon Cheoi nghĩ thầm.

“Thực ra tôi chỉ cần anh giúp tôi lấy một thứ đồ thôi.” Giọng nói từ đầu dây bên kia có phần trầm xuống.

“Rốt cuộc là cái gì?”

“8 giờ sáng ngày mai sẽ có ba người đến cửa khu vực phòng bệnh của bệnh viện, một người trong số họ sẽ bê một chiếp hộp bằng kim loại to như hộp giày, tôi chỉ cần anh thay mặt tôi lấy chiếc hộp đó mà thôi.”

“Hả? Anh làm vậy chẳng phải là bắt tôi phạm tội sao? Hơn nữa, tôi chỉ là một thầy giáo bình thường, sao có thể cướp chiếc hộp đó từ tay ba người khác?”

“Thầy giáo Kim Hyeon Cheoi đáng mến, anh có thể lựa chọn, tôi không ép buộc anh, chỉ có điều, nếu anh không thực hiện theo lời tôi, e rằng tình hình mất máu quá nhiều của bố anh không còn kéo dài được mấy ngày nữa.” Người đàn ông giấu mặt cười khà khà.

“Tôi không đồng ý, bố tôi cũng sẽ không cho phép tôi phạm pháp để cứu ông ấy. Ông sẽ tha thứ cho tôi!” Kim Hyeon Cheoi khẳng định.

“Vậy ư? Cứ cho là cha anh tha thứ cho anh đi, vậy linh hồn mẹ anh trên trời thì sao, liệu bà có tha thứ cho anh không?” Kim Hyeon Cheoi lặng người.

Đây cũng là nỗi đau dài bất tận trong lòng anh, một vết thương không bao giờ lành, bất kỳ lúc nào nghĩ đến, anh đều đau nhói tim, vì vậy khi người đàn ông kia nhắc đến, toàn thân anh đã run bần bật.

“Sao anh biết?” Kim Hyeon Cheoi nghiến răng hỏi.

“Hà… hà… một người con có hiếu như anh, ai ngờ được năm xưa anh hoàn toàn có thể cứu mẹ nhưng đã không làm, nhẫn tâm để bà đi gặp thần chết.”

“Không! Sao có thể như vậy?”

“Nếu tôi nhớ không nhầm, mẹ anh chết vì bệnh viêm thận, người bị loại bệnh thận đáng ghét đó chỉ có thể được cứu nếu được cấy ghép thận mới.”

“Đúng thế.” Kim Hyeon Cheoi phản bác yếu ớt.

“Vì thế, người con có hiếu như anh đã đi khắp nơi tìm kiếm quả thận phù hợp, nhưng trong tình cảnh đất nước bất ổn những năm tám mươi, muốn tìm một quả thận phù hợp khó hơn lên trời, nhưng anh đã may mắn có được cơ hội ông trời ban cho.”

“Thôi, xin anh đừng nói nữa. Tôi xin anh đấy.” Kim Hyeon Cheoi không ngăn được dòng nước mắt tuôn trào, anh như quỳ gục xuống đất.

“Ồ, xem ra anh bị lương tâm giày vò không ít, lẽ nào những năm qua anh đều đau khổ như vậy? Nhưng không, tôi vẫn phải nói tiếp, để nhắc nhở anh đôi điều. Khi mẹ anh nằm viện, người thân của cô bạn cùng lớp đại học với anh cũng nằm viện vì viêm thận cấp, vừa hay, cô bạn đại học của anh muốn hiến thận cho người thân, đương nhiên anh cũng có ý định tương tự, nhưng đáng tiếc, thận của anh không phù hợp với mẹ. Trong khi đó, anh tình cờ phát hiện, thận của cô bạn đại học kia hoàn toàn phù hợp với mẹ mình. Nhưng thận không giống máu, mỗi người chỉ có hai quả thận, huống chi người con gái ấy đã hiến một quả thận cho người thân.

Nhưng cũng tình cờ trong một lần nói chuyện, anh phát hiện ra cơ hội. Đó là, nếu người con gái đó ra đi thì quả thận còn lại sẽ được cấy lên cơ thể ngày một yếu dần vì bệnh tật của mẹ anh.

Một ý nghĩ mới đáng sợ và ích kỷ làm sao, phải không? Mặc dù nghe xong người khác sẽ khinh bỉ anh, nhưng đối với anh, một người từ nhỏ luôn gắn bó với mẹ như hình với bóng, thì cái chết của người khác chẳng liên quan gì? Khi đó anh chỉ có một ý nghĩ duy nhất là làm thế nào để cứu người mẹ thương yêu đang ngày một suy kiệt.”

“Đủ rồi! Tôi đồng ý với anh, tôi nhất định sẽ lấy được cái hộp kim loại đó.” Kim Hyeon Cheoi trở nên kích động.

“Không, đừng kích động như vậy! Đương nhiên tôi cũng hiểu, nếu chỉ dựa vào một mình anh, sao có thể lấy được chiếc hộp đó, vì thế chắc chắn tôi sẽ giúp anh. Sáng ngày mai, anh hãy núp trong bụi cây đối diện cổng bệnh viện, hễ thấy người cầm hộp kim loại có biểu hiện dị thường, hãy nhanh chóng xông tới, cướp lấy chiếc hộp rồi chạy, hãy nhớ, chạy dọc theo đường cái lớn, và đã chạy thì không quay đầu lại, cho đến khi chạy tới tầng 2 một tòa nhà có bãi đỗ xe ngầm cạnh bệnh viện, tôi sẽ đợi anh ở đó. Chắc chắn rồi, tôi sẽ mang theo lượng lớn máu O Bombay mà anh cần!”

“Được rồi, tôi sẽ làm đúng theo lời anh dặn.” Kim Hyeon Cheoi thở dài, đợi đến khi đầu dây bên kia mất tín hiệu mới dám buông điện thoại xuống.

Chiếc hộp kim loại ngày mai rốt cuộc sẽ chứa thứ gì?

Thầy giáo Kim Hyeon Cheoi liền gọi điện cho bệnh viện, hỏi thăm tình hình của cha thì được biết, ông đã bắt đầu xuất hiện triệu chứng mất nước và bài tiết không bình thường, vết thương vẫn có khả năng vỡ bục bất cứ lúc nào.

Kim Hyeon Cheoi gác điện thoại, cố gắng nhắm chặt đôi mắt đau nhức, anh nghĩ tới Mi Zu.

Cô ấy đẹp biết nhường nào và cũng tin tưởng anh biết mấy. “Thật đấy, nếu không phải vì người nhà mình cũng cần phẫu thuật cấy ghép thận, mình sẽ hiến thận cho bác gái.” Mi Zu phân trần khó xử. Cô ấy lương thiện, hiền lành đến mức tình nguyện giúp đỡ người khác mà không yêu cầu báo đáp.

Nếu chẳng may mình không còn trên cõi đời này nữa, hãy mang quả thận còn lại của mình cho bác gái nhé.” Mi Zu nói. Đúng thế, chính anh, chính anh đã nói dối để đưa Mi Zu cùng tham gia cuộc biểu tình ngày 18 tháng 5 tại Gwangju năm nào. Cô hưng phấn giơ cao biểu ngữ trong tay, hòa vào dòng người nườm nượp. Một viên đạn trúng giữa đầu cô. Tâm trạng anh lúc ấy mâu thuẫn giằng xé kịch liệt. Anh mong Mi Zu bình an vô sự nhưng cũng mong cô ra đi, và ông trời không phụ lòng anh.

Kim Hyeon Cheoi còn nhớ rất rõ, Mi Zu liên tục nôn ra máu, rất nhiều, rất nhiều. Anh vội vàng cõng Mi Zu tới bệnh viện, suốt dọc đường đi, nước mắt anh lã chã tuôn rơi. Anh thật sự rất hy vọng Mi Zu qua cơn hoạn nạn, thật sự là như vậy!

Nhưng Mi Zu đã ra đi.

Hai quả thận của cô được lấy ra, một quả được cấy ghép vào cơ thể người nhà Mi Zu, quả thận còn lại được cấy vào cơ thể mẹ anh. Nhưng mẹ anh vẫn không thể qua thời gian theo dõi thích ứng, bà vẫn ra đi trong đau đớn.

Báo ứng đây chăng? Đúng là bản thân anh không tự tay giết chết Mi Zu, nhưng anh là người đã âm thầm đẩy cô xuống vực thẳm. Nếu anh không rủ Mi Zu tham gia biểu tình Gwangju.

Nếu anh không khích lệ cô cầm loa đứng hàng đầu diễn thuyết.

Nếu anh kịp thời kéo cô rời khỏi đó khi vừa nhìn thấy quân đội giương súng.

Nếu anh chạy nhanh hơn, đưa cô đến bệnh viện sớm hơn.

Quá nhiều giả thiết “Nếu như”, nhiều đến nỗi Kim Hyeon Cheoi tự cho rằng mình chính là hung thủ sát hại Mi Zu.

Anh không dám nghĩ nữa, chỉ hy vọng lấy được chiếc hộp kim loại, cứu sống người cha đáng kính.

Sáng sớm hôm sau, trước mặt vợ, Kim Hyeon Cheoi mượn tạm một lý do để ra khỏi nhà. Từ rất sớm anh đã mai phục tại lùm cây cạnh cửa bệnh viện. Sắc trời mù mịt đến kinh sợ, giống như chiếc bánh nếp để mốc lâu ngày. Anh nhìn chằm chằm vào cửa bệnh viện và chốc chốc lại liếc nhìn đồng hồ.

Tám giờ.

Cửa bệnh viện quả nhiên xuất hiện ba người mặc đồng phục bó sát màu xanh, đội mũ rộng vành và đeo khẩu trang kín mít, họ đều cao to, lực lưỡng, nếu Kim Hyeon Cheoi cương quyết xông vào cướp, khả năng thành công là vô cùng nhỏ.

Đúng lúc Kim Hyeon Cheoi do dự, một người trong số họ bất giác trượt chân, ngã sấp xuống nền, hai người còn lại vội vàng tiến đến đỡ người kia dậy. Kim Hyeon Cheoi tranh thủ thời cơ xông tới, giật lấy chiếc hộp kim loại rồi bỏ chạy. Anh nghe thấy tiếng hò hét xen lẫn tiếng gió rít từ phía sau, nhưng không dám quay đầu nhìn lại. Anh chạy bán sống bán chết đến bãi đỗ xe, từ dưới nhìn lên đã thấy một người đàn ông đứng trên hành lang tầng hai.

Kim Hyeon Cheoi nhanh chân bước đến hành lang, người đàn ông kia cũng quay người bước đi, khuôn mặt gầy sọm, nhợt nhạt của người đàn ông lạ kia phần nào phản ánh tình trạng sức khỏe không tốt của anh ta.

“Anh quả nhiên đã không thất hứa.” Đúng rồi, đúng giọng nói đáng ghét này rồi.

“Rốt cuộc vì sao anh muốn tôi cướp chiếc hộp này?”

“Tại sao anh không mở ra xem?” Người đàn ông lạ nhếch mép cười, trả lời.

Kim Hyeon Cheoi quả thật cũng rất muốn biết bên trong chiếc hộp mà anh có thể phải trả giá rất đắt kia là gì, nhưng anh không biết làm thế nào mới mở được hộp, vì chiếc hộp được khóa rất chặt.

“Thôi, tôi không muốn xem, tốt nhất là anh mau đưa tôi máu O Bombay tôi cần, hoặc là anh cũng tôi đến bệnh viện cũng được.”

“Ồ, không, máu đã ở trong tay anh rồi đó thôi.” Người đàn ông chỉ thẳng vào chiếc hộp kim loại, “Đó chính là hộp vận chuyển máu.”

“Anh nói thế nghĩa là sao?” Kim Hyeon Cheoi hoàn toàn không hiểu việc gì đang xảy ra.

“Tôi cũng chỉ làm theo lời người khác mà thôi. Tôi là Park Nam Yeong, bố tôi là bác sỹ viện trợ nhân đạo người Hàn Quốc đến Việt Nam phục vụ và bị bố anh bắn chết vì tưởng nhầm là Việt Cộng trong chiến tranh Việt Nam.” Park Nam Yeong bình tĩnh kể.

 
Loading...

Đọc Tiếp chương 14d

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Mỗi đêm một câu chuyện kinh dị chương 14c