13. ĐÊM THỨ MƯỜI BA

Nhà ảo thuật

1.

Bên ngoài cửa sổ, một màu nâu đậm giống như màu tương lạc dính bê bết trong bát gây cảm giác buồn nôn đã phủ kín bầu trời, Kary từ trước đến nay không thích tương lạc vì thể chất của cô có phần không giống những người bình thường. Ngày nhỏ, Kary vô tình ăn nhầm một viên lạc, và chỉ vài phút sau, lưỡi phồng rộp lên đến mức không thể nói thành lời, toàn thân nổi mẫn đỏ như dị ứng, thậm chí còn cảm thấy khó thở. May mà lần đó bố mẹ kịp thời phát hiện và đưa đến bệnh viện, Kary mới được cứu thoát. Từ đó về sau, Kary biết bản thân là một trong số 1,5 triệu người dị ứng với lạc trong số 200 triệu dân số Mỹ, với triệu chứng dị ứng vô cùng đáng sợ. Không ít trẻ em đã chết vì sốc do dị ứng, vì thế Kary ghét lạc vô cùng.

Nhưng Carter, chồng cô thích lạc, đặc biệt là tương lạc, dường như anh thích thêm tương lạc vào tất cả các món ăn, và thói quen này đã đi cùng anh trong suốt hơn ba mươi năm qua. Khi mới quen nhau, Kary không hay biết điều này, đến khi cô phát hiện ra thì hai người đã yêu nhau say đắm. Rõ ràng đây chẳng phải mâu thuẫn gì sâu sắc, mặc dù Kary không thích lạc, nhưng cô sẽ làm tương lạc cho Carter, may mà triệu chứng dị ứng của Kary không quá nghiêm trọng, mỗi lần ngửi hay tiếp xúc với mùi lạc, cô chỉ hơi buồn nôn.

Carter không kể cho nhiều người về đặc điểm thể chất khác lạ của vợ mình, vì Kary không muốn mọi người trong gia đình chồng biết việc này, huống hồ là người ngoài. Rất ít người biết Kary dị ứng với lạc.

Kary và Carter đã kết hôn và chung sống bên nhau hạnh phúc bảy năm liền, cuộc sống gia đình họ luôn đầm ấm, vui vẻ, ngày ngày Kary chuẩn bị món salat gồm rau xà lách, hành tây, nho khô, thịt hun khói trộn với tương lạc và lòng đỏ trứng đầy hấp dẫn cho chồng trong bữa tối đoàn tụ sau một ngày làm việc vất vả. Đương nhiên, Kary không ăn món đó, còn Carter thì ăn không biết chán. Khoảng thời gian đợi chồng đi làm về sau khi đã hoàn thành món salat có lẽ là lúc hạnh phúc nhất của Kary.

Nhưng hôm nay đã muộn hơn so với mọi ngày nửa tiếng đồng hồ mà Carter vẫn chưa về, cũng chẳng nhắn tin hay gọi điện. Kary muốn gọi cho Carter nhưng lại do dự.

Carter là một cảnh sát, nói chính xác thì anh là nhân viên điều tra Liên bang với tên quen thuộc FBI. Vì đặc thù công việc, Carter không cho Kary tùy ý gọi điện cho mình, mà thực ra dù có gọi cho anh thì cũng không liên lạc được, Carter luôn có hai máy di động, một chiếc luôn tắt khi anh đang làm việc.

Kary ôm chặt điện thoại, nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ lo lắng, không gian bên ngoài ngày càng tĩnh mịch, trời ngày một tối, hơn nữa bóng tối như muốn đè bẹp tất cả, khiến Kary cảm thấy bức bối, tiếng còi xe cảnh sát rú lên từng hồi, cô nhìn đăm đắm vào hướng trở về của Carter. Điện thoại đột nhiên vang lên khiến Kary giật mình.

“Kary, là em phải không?” Giọng nói trong điện thoại có phần khàn khàn, hơn nữa tiếng động bên ngoài rất lớn, dường như là tiếng gió, nhưng vẫn xen lẫn tiếng còi xe cảnh sát.

“Em đây, sao anh vẫn chưa về?” Nhận được điện thoại của chồng, Kary vui mừng khôn xiết, mặc dù không thể không trách chồng về muộn, nhưng lời giận hờn trách móc vẫn thấm đượm tình yêu thương.

“Em yêu, có lẽ anh không thể về nhà ngay bây giờ, nên em nhớ đừng mở cửa cho người lạ mặt hoặc ra ngoài một mình nhé. Giờ em không được rời phòng một bước, anh sẽ cử cảnh sát đến đón em và đưa em đến đây. Em nhất định phải kiểm tra kỹ các cửa nhé.”

“Xảy ra chuyện gì rồi phải không anh?” Kary do dự nhưng cuối cùng vẫn hỏi.

“Không, không có gì cả, em yêu. Anh yêu em nhiều, đừng lo lắng nhé!” Carter vừa nói dứt lời liền gác điện thoại. Kary cầm chắc điện thoại trong tay, không muốn rời.

Cô bước những bước vô định trong căn nhà nhỏ bé giờ trở nên rộng thênh thang. Tâm trí rối bời, cô bật ti-vi, và khi sắp thiếp đi vì mệt, cô bị mùi tương lạc trong món salat đánh thức. Cô mang đĩa salat cất vào tủ lạnh, đúng lúc đó chuông cửa vang lên. Kary giật mình, đặt lại đĩa salat lên bàn, bước chầm chậm và nhẹ nhàng đến bên bục cửa. “Xin hỏi ngoài cửa là ai vậy?”

“Chào chị, tôi là cảnh sát Spike John do sỹ quan Carter cử đến.”

Giọng nói cực kỳ dứt khoát mà không kém phần hấp dẫn của một nam thanh niên vang lên, Kary nhìn vào màn hình của hệ thống giám sát chuông cửa, một nam cảnh sát với quân phục màu ghi đang giơ lên tấm thẻ ngành.

Chắc là người này rồi, Kary mở cửa.

“Chào chị.” Người thanh niên trẻ từ từ nhét chiếc thẻ ngành vào túi áo, anh có dáng người vạm vỡ, cao to, mái tóc xoăn màu hạt dẻ đã ướt đẫm vì nước mưa.

2.

Một tiếng đồng hồ trước.

Một xe cảnh sát mở toang cửa và dừng bên đường, người lái xe bất động tại chỗ và hai nhân viên cảnh sát khác hôn mê bất tỉnh.

Cảnh sát bao quanh chiếc xe cảnh sát này, Carter nhíu mày, tay chống vào khung cửa xe với vẻ trầm tư. Anh quan sát kỹ nhân viên cảnh sát bị đánh bất tỉnh, trên gáy họ đều in đậm một vết vân tay màu tím.

“Spike!” Carter gọi to nhân viên cảnh sát có bộ tóc xoăn màu hạt dẻ, người cảnh sát đó vội vàng đi đến trước mặt Carter, anh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng với dây súng vắt qua vai.

“Hắn quả nhiên đã chạy mất rồi, và chỉ để lại cái này.” Carter đưa cho Spike lá thư đang cầm trong tay.

“Sỹ quan Carter thân mến, tôi nghĩ phu nhân ngài chắc chắn rất hy vọng được tôi đến thăm.” Dòng chữ nguệch ngoạc như đâm vào tim Carter.

“Sếp, lẽ nào…?” Spike ngập ngừng, đứt đoạn.

“Đúng vậy, hắn là một nhà ảo thuật, dù bị bắt bao nhiêu lần, hắn đều vượt ngục, nhất là hắn có khả năng bắt chước giọng nói của người khác một cách nhanh chóng, tôi rất lo. Anh mau đến nhà tôi và đón Kary đến đây, phải thật nhanh lên! Căn cứ vào hiện trường, hắn mới rời khỏi đây chưa lâu. Hiện nay tôi chưa thể rời khỏi đây, vì thế đành phiền anh vất vả một chuyến. Nhớ nhé, phải cực kỳ cẩn thận, vì tôi không dám chắc công cụ kia của chúng ta có tác dụng với hắn hay không.”

Spike gật đầu, khoác áo ngoài và lên xe phóng đi như gió.

Carter hạ lệnh cho những người khác thu dọn, xử lý hiện trường, đồng thời gọi xe cấp cứu đưa lái xe và hai nhân viên cảnh sát bất tỉnh đến bệnh viện. Anh tháp tùng xe cấp cứu với hy vọng có thể khai thác một vài đầu mối mỏng manh từ họ. Anh cũng không quên gọi điện về nhà dặn dò Kary không được ra ngoài một mình. Xe cấp cứu lao đến hiện trường với tiếng còi inh ỏi, bất giác Carter ngẩng đầu nhìn lên, thấy bầu trời tối như mực, dường như tất cả mây đen đều hội tụ về đây lúc này, một điềm báo chẳng lành ập đến.

3.

“Tôi là Spike, trợ lý của sỹ quan Carter, còn chị là phu nhân Kary phải không?” Người thanh niên mỉm cười hiền hậu và nhẹ nhàng phủi bớt những hạt mưa đọng trên vai áo, nhìn về phía Kary.

Dáng người dong dỏng cao, chiếc váy dài màu hồng phấn và búi tóc vàng cặp ngay ngắn sau gáy làm toát lên vẻ đẹp thanh tú của Kary, dù lúc này chị đang lo lắng. Căn phòng ngăn nắp, riêng ghế sô-pha có hơi bừa bộn với đống sách báo và tạp chí, bàn ăn trong bếp vẫn còn nguyên một gói rau sống và một đĩa salat. Xem ra bà chủ nhà đang bận chuẩn bị bữa tối.

“Chào anh, tôi là Kary, vợ của Carter, ở nhà anh ấy rất ít khi đề cập đến công việc, nên tôi không biết anh ấy có mấy đồng nghiệp, vừa rồi yêu cầu anh xuất trình thẻ ngành, thành thật xin lỗi!”

“Không có gì, cần thận là điều nên làm.” Spike đứng giữa phòng khách với hai tay để ở sau lưng.

“À, tôi suýt quên, vừa rồi mưa to, thu vội đồ đạc nên phòng hơi bừa bộn, mong anh thông cảm! Mời anh ngồi xuống uống nước đã, tôi dọn phòng xong sẽ đi theo anh.” Kary vén lại mấy sợi tóc tơ vương sau gáy rồi vội vàng quay người thu gọn đồ trên ghế sô-pha. “Không vội, tôi có thể đợi.” Spike lại mỉm cười hiền hòa.

“Tôi mang một ít quần áo lên tầng hai, phiền anh đợi một lát, nếu anh đói thì đừng ngại thưởng thức món salat tôi vừa làm, món ăn mà Carter thích nhất.” Kary ôm toàn bộ đống đồ trên ghế sô-pha rồi thong thả bước lên tầng hai.

Spike nhìn theo bóng dáng khuất dần sau từng bậc cầu thang của Kary, nụ cười rạng rỡ cũng dần biến mất. Anh không bước về hướng phòng ăn mà đi quanh phòng khách quan sát, rồi dừng lại bên một giá sách xếp đầy, lật mở một vài cuốn sách, tự nhủ, đây đều là vật dụng Carter yêu thích.

Spike lại bước đến bên bàn điện thoại, dường như vô tình ấn phím lưu nhớ các cuộc điện thoại. Đúng lúc này Kary bước xuống chân cầu thang, thấy Spike đang khom người nhìn chăm chăm vào màn hình điện thoại, nhíu mày suy nghĩ.

“Anh Spike này, tôi đã cất xong quần áo.”

“Ồ, vậy à.” Spike có phần giật mình, liền đứng thẳng dậy. Ngoài trời, mưa lại bắt đầu rơi, từng hạt từng hạt đập vào cửa kính kêu tí tách như tiếng khóc, làn nước trắng đục dần phủ nhòa lớp kính trong vắt.

“Áo của anh ướt đẫm rồi.”

“À… vâng, trên đường tới đây mưa rất to.”

“Hay để tôi giúp anh hong khô quần áo?” Kary mỉm cười và chìa tay về phía Spike.

Spike lùi về sau một bước: “Tốt nhất là chúng ta nên đi thôi, đội trưởng Carter chắc đang nóng ruột chờ chị đó.”

“Nhưng ngoài trời mưa to quá! Chưa biết chừng còn có bão, lúc này lái xe ra ngoài e rằng rất nguy hiểm.” Kary nhìn xa xăm.

“Có lẽ vậy, thời tiết đáng ghét quá! Có lẽ gã đó cũng sẽ không đến nữa.” Spike cũng nhìn theo và như vô tình buột miệng.

“Gã đó? Ai cơ?” Kary tòm mò hỏi.

“Sỹ quan Carter không kể gì với chị sao?” Spike hỏi lại với vẻ đầy ngạc nhiên, thậm chí có đôi phần sửng sốt.

“Không, tôi đã nói rồi mà, anh ấy rất hiếm khi kể về công việc với tôi.”

“Vậy thì thôi, tôi cũng không nên kể, đợi mưa ngớt, chúng ta sẽ lập tức rời khỏi đây.” Spike xé hàng dài giấy vệ sinh từ cuộn giấy trên bàn để lau nước mưa thấm trên áo.

“Lẽ nào là phạm nhân?” Kary hỏi, giọng đầy lo lắng.

“Có lẽ tôi nên kể cho chị thì hơn, vì nếu tôi không nói chị càng lo lắng.” Spike ngẩng đầu trả lời, tiện tay ném luôn chỗ giấy ướt nhèm vào thùng rác gần đó.

“Tên thật của gã đó là gì tôi cũng không biết, tất cả mọi người đều gọi gã là chú hề, nhưng thực tế gã giống một nhà ảo thuật hơn, gã có thể tùy ý thay đổi diện mạo của mình, thậm chí thay đổi giọng nói của mình sao cho giống người khác, nguy hiểm hơn là hắn có thể chỉ dùng tay không hoặc một chiếc bút chì để giết một nhân viên FBI cao 2 mét, nặng 98 kg trong tích tắc. Tóm lại, gã là một con quỷ, chưa có ai thấy được diện mạo thật của gã, thậm chí lệnh truy nã cũng không thể miêu tả chính xác hình dáng gã. Vậy mà sau đó gã đã bị sếp của chúng tôi, cũng chính là sỹ quan Carter bắt gọn, nên gã hận anh ấy đến tận xương tủy. Và sáng nay, trên đường bị áp giải đến nhà tù của bang, gã đã trốn thoát, còn để lại một mẩu giấy, sếp lo gã hề đó sẽ gây nguy hiểm cho chị để báo thù, nên đã cử tôi đến đón chị.” Spike chậm rãi, rành mạch kể lại câu chuyện với một giọng trầm khó tả, hai người sau đó không ai nói nên lời, phòng khách càng trở nên tĩnh lặng.

“Cũng có nghĩa là, nếu chú hề đó muốn, anh ta có thể bắt chước bất kỳ ai, kể cả anh và tôi, đúng không?” Kary đột nhiên phá vỡ bầu không khí bằng một câu hỏi, Spike bất ngờ đến sững người rồi như bất giác hiểu ra, gật đầu lia lịa.

Phòng khách lại tĩnh lặng.

“Một khi tên hề đó chọn được mục tiêu, sẽ bất chấp mọi trở ngại, đương nhiên, gã sẽ không giết người khi không cần thiết, ví như vượt ngục hoặc trốn chạy từ xe cảnh sát, gã chỉ sử dụng một kiểu võ thuật cổ đại bắt nguồn từ Trung Quốc hay Thái Lan gì đó, khiến đối tượng bất tỉnh trong thời gian dài, sau đó gã tự hóa trang cực kỳ tỉ mỉ rồi lẩn vào đám đông, đến cạnh người bị hại, trêu chọc người bị hại giống như trò chơi mèo vờn chuột, trong khi người bị hại không hề hay biết, cho tới khi gã thấy chán rồi mới tàn nhẫn ra tay sát hại. Tóm lại, gã là một kẻ cực kỳ đáng sợ.” Spike nhìn Kary một cách nghiêm túc, rồi đột nhiên lắc lắc cánh tay đeo đồng hồ. “Hình như anh rất am hiểu về gã hề này.” Kary lại hỏi đột ngột.

“Đương nhiên, đội chúng tôi đã truy bắt gã một thời gian dài.” Spike trả lời.

Ngoài trời, mưa đã ngớt.

“Cơn mưa này có lẽ tạm thời chưa thể dứt hẳn, vậy chúng ta nên đợi mưa tạnh hẳn mới ra khỏi nhà hay là đi ngay bây giờ?”

Spike phá vỡ sự yên tĩnh ngắn ngủi giữa hai người.

“Đợi thêm chút nữa đi, con đường ra khỏi khu này khá gập ghềnh, hơn nữa chúng ta còn phải đi qua một cây cầu hẹp và dài, và nếu anh ở đây, gã hề sao có thể dễ dàng ra tay?” Kary điềm đạm nhìn Spike.

“Đúng thế, tôi và gã đã từng đụng mặt, tôi biết hắn có thói quen vòng ra phía sau người bị hại, dùng ngón tay cái ấn vào động mạch trên cổ khiến đối tượng ngất xỉu, giống như loài nhện trước khi phanh thây con mồi để thả sức tận hưởng bữa tiệc lớn.” “Anh nói ghê quá, khiến tôi cảm thấy lợm giọng.” Kary nhíu mày nhăn nhó, hai tay ôm chặt lấy cổ.

Spike nhếch nhẹ khóe mép, hành động này dường như có phần kỳ quặc.

“Trong lúc đợi mưa tạnh hẳn, chúng ta xem ti-vi nhé, để tôi gọi điện cho Carter báo chúng ta đến muộn.” Kary bật ti-vi và bước đến bàn điện thoại.

“Ồ, không, không cần đâu, hơn nữa tôi chẳng hứng thú với các chương trình trên ti-vi, những tiết mục đầy giả tạo đó sao hấp dẫn bằng người thật.” Spike vội vàng bước đến, giật lấy chiếc điều khiển từ tay Kary.

Kary ngỡ ngàng nhưng vẫn nhấc điện thoại, cô muốn gọi cho Carter.

Thật không ngờ, tay cô chưa kịp ấn mấy phím số thì đã bị Spike ngăn lại. Kary giật mình hoảng hốt, vội lùi về phía sô-pha. Mặt Spike đỏ ửng, nóng như muốn bốc khói.

“Tốt nhất là không nên gọi điện cho sếp, chẳng phải anh ấy đã nói không thích phu nhân gọi điện hỏi thăm công việc sao. Mưa đã ngớt nhiều rồi, chi bằng chúng ta xuất phát thôi.”

Kary gật đầu sợ sệt.

“Tôi lên nhà thay quần áo, thay chiếc áo chống gió tốt hơn.” Kary lập cập nói.

“Được thôi.” Spike mỉm cười, lịch sự chỉ tay về phía cầu thang.

Kary đặt chân lên cầu thang, chốc chốc lại ngoái đầu nhìn Spike, dường như lo sợ anh ta đột ngột xuất hiện sau lưng. Sau khi thấy Kary lên tầng hai, Spike cũng từ từ bước đến chân cầu thang, nhìn theo như muốn xác định chắc chắn Kary đã vào phòng. Sau đó, anh quay đầu như muốn tìm kiếm cái gì đó trên sàn, quả nhiên, thảm trải trên sàn có hiện tượng thấm nước, anh mỉm cười và quay lại ghế sô-pha.

Kary cảm thấy sợ hãi, sau khi vào phòng, vội khóa chặt cửa, từ từ men lại chiếc giường lớn rồi vơ quàng một chiếc áo khoác, sau đó mở ngăn tủ dưới cùng của tủ quần áo vốn đựng dụng cụ sửa chữa, trong đó có một con dao sắc nhọn và một chiếc di động dự phòng. Kary lập tức gọi cho Carter.

Bên ngoài bỗng nhiên vọng lại tiếng mở cửa.

Điện thoại bận liên tục, Kary sốt ruột đợi Carter nhận điện thoại. Cô lo lắng cầu nguyện: “Mau nghe điện thoại, Carter!”

“Kary, chị không sao chứ? Mưa đã nhỏ lắm rồi, chúng ta mau đi thôi.” Spike đứng ngoài cửa, cao giọng thúc giục.

Kary sợ hãi ôm chặt điện thoại, và may mắn làm sao, từ bên kia đầu dây vọng lại tiếng Carter.

“A lô, Kary phải không? Em yêu, anh đang tìm em. Anh gọi điện cho em suốt, sao em không nghe?” Carter trầm giọng hỏi. “Carter, ơn trời, cuối cùng anh cũng đã nghe điện thoại.” Kary vui mừng đến rơi nước mắt.

“Nghe anh nói này, Kary, nhất thiết không để cho ai tự nhận là cảnh sát Spike vào nhà, vì đội anh vừa phát hiện ra Spike, anh ấy đã bị đánh ngất xỉu, toàn bộ quân phục, thẻ ngành và súng đều bị đánh cắp, gã đó chắc chắn sẽ giả mạo Spike đến tìm em!” Carter nôn nóng.

Kary sợ hãi đến mức không nói nên lời, cô vốn đã cảm thấy người đàn ông ngoài cửa có phần khác thường, không ngờ đó chính là gã hề.

“Em phải làm sao bây giờ? Em thật sự không biết, gã hề đang ở ngoài cửa, hắn như muốn đập cửa xông vào!” Kary vừa khóc vừa nói. “Vậy là em cũng đã biết hắn là gã hề, nhưng đừng sợ, em yêu.

Gã sẽ không giết người ngay. Hắn thích đùa giỡn con mồi, nên em cố gắng giả vờ như không biết, chỉ cần đừng bao giờ để hắn lại gần, nhất là đứng sau lưng em. Anh sẽ đến ngay đây, đừng vạch mặt hắn, nhớ nhé!” Carter có lẽ đang trên xe, Kary nghe tiếng xe khởi động. “Dạ… vâng… em nhớ rồi. Nhưng em… em… rất sợ, Carter.”

Kary thút thít, miệng như gắn vào điện thoại, hết sức hạ giọng nói. “Đừng lo, anh sẽ đến ngay đây. Em sẽ làm được thôi.” Carter vừa dứt lời liền gác điện thoại.
Loading...

Đọc Tiếp chương 13b

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Mỗi đêm một câu chuyện kinh dị chương 13a