Tôi yêu cầu cậu ta không được đi cùng ai, vì Phó Tự không muốn gặp ai ngoài cậu ta. Tôi cứ nghĩ cậu ta sẽ căn vặn thân phận của tôi, nhưng thực ra tôi đã nghĩ nhiều quá, cậu ta còn chẳng nhớ nổi tôi là ai, chỉ nói xong câu “Anh đến ngay đây” là cúp điện thoại luôn. Khi tôi quay về tòa soạn thì cậu ấy đã xin nghỉ phép.

Cậu ấy sẽ không bao giờ quay lại. Đó là một ruộng dưa hoang vắng ở ngoại ô thành phố. Ở đó không có một cô gái xinh đẹp chờ đợi cậu ta mà là lưỡi dao sắc bén của thần chết.

Một tiếng sau, tôi trốn ở góc ruộng dưa, nhìn cậu ta xông vào, hét toáng như phát điên tên của Phó Tự.

Tôi chưa ra tay vì cần phải kiểm tra xem cậu ta có đi một mình hay không. Sau khi đã xác định được rõ ràng, tôi liền cầm lấy chiếc xiên dưa bằng sắt, cái xiên này được dùng để đuổi chim hoặc chọc cá ở hồ bên cạnh.

Ruộng dưa vô cùng vắng vẻ, không bóng người qua lại.

Tôi dùng chiếc xiên ấy đâm thẳng vào lưng cậu ta bằng hết sức bình sinh của mình. Chiếc xiên quá to, cậu ta không thể quay lại được. Lưng áo thấm đẫm máu, cậu ta kêu “hự” một tiếng rồi gục xuống đất, đầu cúi gầm.

Chắc chắn chiếc xiên đã đâm trúng phổi, vì tôi nghe thấy hơi thở đứt quãng của cậu ta có vẻ gì đó khò khè, giống như gió thổi vào một khe nào đó rin rít. Mỗi lần lá phổi nén lại thì máu lại bắn ra tung tóe.

Tôi thở phì phò, khi mùi máu tanh dần nhòa đi, tôi lại thở dài đánh sượt.

La Mễ chết rồi, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ của Phó Tự. Người tôi mềm nhũn, gục trên đất đến tận lúc trời tối. Thấy cậu ấy quỳ gối trên đất, tôi không dám nhìn mặt cậu ấy nữa.

Tranh thủ ánh trăng leo lét lúc trời tối, tôi chôn cậu ta ở trong ruộng dưa vắng vẻ, sau đó nhanh chóng đi về nhà xem chương trình bạn tôi vừa giúp tôi quay chiều nay.

Tôi xem hết lượt các chương trình ti vi có thể xem cho đến khi thấy chóng mặt.

Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ giết La Mễ nên nghĩ ngay đến cuộn băng ấy.

Vì cô ấy nói, giết La Mễ xong, tôi lại được xem tiếp cuộn băng.

Đúng là cô ấy đang mở to đôi mắt xinh đẹp nhìn tôi.

“Em biết, em biết là anh chắc chắn đã làm xong rồi đúng không?” Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt mong chờ.

Ừ, đúng vậy. Tôi gật đầu lia lịa, tôi thấy mình như sắp điên đến nơi. Tôi sắp phát điên lên vì người con gái này.

Tại sao từ trước đến nay tôi không nhận ra mình yêu cô ấy đến thế?

Tôi không hiểu, tôi chỉ biết mọi người đã giới thiệu cho tôi nhiều cô gái nhưng tôi không hề động lòng với bất cứ cô nào. Tôi chỉ thấy sợ hãi. Tuy họ xinh đẹp, ngây thơ, nhưng mỗi lần ở cạnh họ, tôi lại dấy lên nỗi sợ hãi. Chính vì thế tôi thấy mình không thực tế, không có sức sống, chỉ giống như một cái xác không hồn đang đi lại mà thôi.

Cũng vì nguyên nhân này mà tôi thích những người ở trong phim, trong sách và truyện tranh. Mọi người chế giễu tôi, nói rằng tôi là quái vật thích phụ nữ của thế giới ảo.

Tôi là quái vật thật hay sao?

Chẳng sao cả, tôi chỉ cần có Phó Tự là đủ. “Anh hãy đi giết Vĩ Bình.”

Vĩ Bình, một biên tập kỳ cựu của tòa soạn, là một trong những ứng cử viên hàng đầu cho chức Phó tổng biên tập, nhưng sau cùng thì Lý lại trúng Phó tổng. Tuy nhiều người than thở, thấy tiếc cho cậu ta nhưng cậu ta luôn cười trừ cho qua, vẫn chăm chỉ làm việc như xưa.

Người như vậy cũng phải giết ư?

Tôi cũng chẳng nghi ngờ nhiều vì tôi biết anh ta cũng thích Phó Tự. Anh ta đã suýt mất chức vì cô ấy, nhưng đó là chuyện trước kia. Dù sao chỉ dựa vào điều này thôi thì cũng đủ làm cho tôi phải giết anh ta rồi.

Giết anh ta ư, còn khó hơn giết La Mễ nhiều. Vì ngược với La Mễ, Bình là một người sống có quy củ, nếu có gì bất thường sẽ gây sự chú ý cho mọi người ngay.

La Mễ mất tích, cảnh sát cũng có điều tra nhưng không tìm được manh mối nên đành khóa hồ sơ vụ án. Nhưng điều này không có nghĩa là đã an toàn.

Đây đúng là một việc khó khăn. Làm thế nào để giết một kẻ sống chẳng khác gì một chiếc máy? Không giết được anh ta thì tôi lại không được gặp cô ấy.

Nhưng cuốn băng ấy tôi đã xem hết đâu.

Tôi là người sống biết giữ lời hứa, cô ấy đã nói như vậy rồi thì tôi cần phải giết anh ta để còn được xem tiếp băng.

Tuy vậy, tôi thực sự không biết mình phải giết anh ta như thế nào. Chính vào lúc tôi đang suy nghĩ khổ sở thì một bất ngờ xảy ra. Bình đã bị ô tô đâm chết trên đường về nhà. Kẻ đâm sợ anh ta chưa chết đã lùi xe nghiến qua anh ta mấy lần rồi mới phóng xe bỏ chạy. Nghe chuyện thì thấy đây đúng là kẻ giết người máu lạnh.

Trong giới lái xe thường truyền tai nhau rằng, xảy ra tai nạn không sợ, chỉ cần bỏ ít tiền lót tay là xong. Không sợ đâm chết mà sợ nhất là đâm không chết. Vì thế, nhiều kẻ đã nhẫn tâm đâm cho chết thì thôi. Chuyện ấy không còn là hiếm nữa.

Nhưng dù thế nào thì anh ta cũng chết rồi và nhiệm vụ của tôi xem như chưa hoàn thành, song cũng không bị coi là đã thất bại. Lúc đầu tôi cũng nghĩ đến cách này, nhưng thầy giáo dạy trong trường lái xe cứ thấy tôi là như nhìn thấy ma, quyết không cho tôi đi thi. Theo lời các thầy, họ muốn sống thêm vài năm nữa nên mong tôi buông tha cho họ.

Do đắm mình trong thế giới ảo đã lâu, tôi chỉ chơi đâm nhau trên ô tô đồ chơi. Trong thế giới đồ chơi, đâm bao nhiêu người, bao nhiêu lần cũng chẳng sao.

Tôi đã mua một đầu máy về nhà. Lúc đi mua tôi phải vật nài ông chủ cửa hàng mãi vì ông nói đã hết hàng. Tôi thì nghĩ ông ta đang cố đẩy giá lên, vì tôi nhớ rõ trong cửa hàng này còn đến mấy đầu máy nữa. Thứ này làm sao mà bán được nhanh như vậy. Lúc đó tôi không còn cách nào khác, đành mua lại chiếc đầu máy ông ấy đang dùng với giá khá cao.

Tôi nhớ rất rõ ánh mắt lạ lùng của ông chủ cửa hàng, ông ta nhìn tôi như nhìn một kẻ điên rồ. Chẳng sao, tôi đã miễn dịch với những thái độ kiểu đó.

Về nhà, tôi mở băng ra xem tiếp, nhưng hóa ra băng đã bị kẹt rồi. Tôi điều chỉnh ra sao cũng không có tác dụng. Tôi tức lắm vì cảm thấy mình bị lừa, chắc chắn là ông ta đã bán cho tôi một cái đầu máy hỏng. Chuông cửa bỗng reo vang.

Tôi chán nản đi ra mở cửa thì thấy một người nhìn khá quen nhưng không nhớ nổi tên:

“Cậu là…”

“Em chuyên đưa hàng…” Cậu ta đội mũ lưỡi trai, trong tay cầm một hộp bánh pizza.

“Nhưng tôi có gọi đưa hàng đâu?” Tôi nghi ngờ nhìn chiếc hộp ấy, nhớ rõ là mình không gọi hàng.

“Anh là Phương Hiên phải không? Anh làm việc ở tòa soạn… đúng không?” Cậu ta lại hỏi tôi. Không biết tại sao tôi thấy giọng cậu ta nghe căng thẳng lạ, yết hầu của cậu ta cứ lên lên xuống xuống.

“Đúng vậy”

“Thế thì không sai đâu. Anh cầm đi, có người đã trả tiền cho anh rồi.” Cậu ta đưa cho tôi chiếc hộp đựng bánh pizza.

Tôi nhận lấy, miễn phí thì cần gì phải khách sáo. Có thể là đồng nghiệp nào đó không nhìn thấy tôi ở nhà ăn nên gọi giúp tôi thôi. Nhà tôi ở gần tòa soạn, lại sống độc thân nên trưa nào cũng ăn ở nhà ăn tập thể.

Tôi đóng cửa, chưa kịp đưa tiền boa thì cậu ta đã biến mất. Bánh pizza rất ngon, tôi cầm từng miếng lên nhai thật chậm. Tiếc là cuộn băng vẫn không mở được. Tôi quyết định cầm cuốn băng ấy nhờ bạn tôi khắc phục hộ.

Nhưng mặc xong chiếc áo khoác chuẩn bị cầm cuốn băng đi ra mở cửa thì bụng đau dữ dội. Tiếp đến tôi thấy chân tay mình tê dại, run rẩy, không đứng nổi. Đầu đau dữ dội, tôi gục luôn vào then cài của chiếc cửa sắt.

Tôi ôm lấy bụng, hơi thở khó nhọc, cơ thể như đang bị bốc cháy. Tôi nhìn thấy trên bàn tay và cánh tay mình xuất hiện những nốt đỏ chằng chịt.

Tôi biết mạch máu dưới da đã vỡ. Nói một cách chính xác thì tôi đã bị trúng độc.

Do chính miếng bánh pizza? Tại sao? Tại sao cậu ta lại muốn giết tôi?

Đôi mắt bắt đầu nóng rẫy lên, mọi thứ trước mắt cứ nhòa đi. Tôi muốn hét thật to nhưng chỉ phát ra những tiếng khục khục như bị ai chặn họng vậy.

Có phải trước khi chết, La Mễ cũng nghĩ như vậy chăng?

Tôi nhớ rồi, cũng đã có người nhìn thấy cậu đưa hàng này đi cùng với Phó Tự đến khu chung cư. Nhưng đó chỉ là một cậu sinh viên chưa tốt nghiệp mà?

Tôi sờ sờ vào cuốn băng trong túi áo, bỗng nghĩ đến việc người khác cũng nhận được cuốn băng như thế này giống mình?

La Mễ lúc nào cũng chống lại Phó tổng Lý vì ỷ thế mình tốt nghiệp trường danh tiếng, anh ta lại là Thư ký Chủ tịch thành phố, khiến cho Phó tổng Lý luôn khó xử.

Còn tôi, tôi chỉ là một người bình thường, tuy không hiểu chuyện nhân tình thế thái nhưng tôi không giống họ, tôi gần gũi với Phó Tự hơn. Tôi biết cô ấy đang lén lút quan hệ với Phó tổng Lý. Tuy cô ấy quan hệ với nhiều đàn ông nhưng đâu phải cô ấy tự nguyện làm thế.

Nếu cô ấy dụ dỗ nhiều đàn ông như thế thì còn ai chú ý đến việc cô ấy lén lút quan hệ với Phó tổng Lý ở tòa soạn nữa? Tôi biết chuyện của họ từ lâu rồi, khi nhìn thấy ánh mắt của cô ấy nhìn Phó tổng Lý lúc mới về tòa soạn.

Phó tổng Lý thường xuyên đến trường của Phó Tự giảng bài hồi cô còn học đại học nên họ đã biết nhau từ trước.

Có lẽ Phó Tự đã sớm sống buông thả, cũng có thể là Phó tổng Lý ngầm chỉ dẫn hoặc ép cô ta làm vậy? Che giấu hành vi của mình, những người phụ nữ tới tòa soạn định làm ầm lên nhưng lại lặng lẽ quay về, những người đàn ông không dám lên tiếng… tất cả đều có bàn tay của Phó tổng Lý.

Chắc hẳn Phó tổng Lý đã để cho cô ấy tự sát. Cô ấy đã từng nói sẽ giết người vì người yêu, đương nhiên là cả chuyện tự sát rồi. Có lẽ La Mễ cũng nhận được cuốn băng này, cũng có thể tên tôi và La Mễ đều có trong cuộn băng ấy.

Thế còn cậu sinh viên kia thì sao?

Tôi nắm lấy cuộn băng, hơi thở ngày càng dồn dập, phổi như bị chèn bởi vật gì đó.

Tôi như nhìn thấy khuôn mặt của cô ấy nổi lên trong màn hình vi tính, giống như vật gì đó nổi lên khỏi mặt nước. Cô ấy mỉm cười, đôi môi đầy đặn mấp máy:

“Anh có giết người vì người mình yêu không?”

 
Loading...

Đọc Tiếp chương 11

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Mỗi đêm một câu chuyện kinh dị chương 10b