10. ĐÊM THỨ MƯỜI

Băng ghi hình

“Anh sẽ giết người vì người mình yêu?”

“Không bao giờ.” Tôi chuyển tầm mắt khỏi camera và nhìn cô ấy với ánh mắt kỳ lạ. Đương nhiên giọng nói của Phó Tự không giống như đang trêu đùa, mỗi lần cô ấy nói thật, nhãn cầu trong mắt cứ đảo hết sang bên trái, nghiêng rất nhiều. Cô ấy đang chờ đợi câu trả lời.

Đương nhiên đây không phải là chủ đề tôi thích được hỏi. Với một tín đồ của giáo Đông Chính thực thụ như tôi thì giết người vì nguyên nhân gì cũng vượt qua sự tưởng tượng của tôi.

“Đó là vì anh chưa gặp người làm cho linh hồn anh run sợ đấy thôi.” Phó Tự bĩu môi nói. Chiếc miệng xinh xắn của cô ấy khiến tôi vô cùng khổ sở, hệt như lúc tôi mời cô ấy đi ăn. Những lúc ấy tôi thường ăn hết suất ăn của mình rồi mà những thức ăn trong bát của cô ấy hình như còn chưa được đụng đũa. Để khỏi lúng túng, tôi phải chạy ào ra ngoài mua cho cô ấy cái gì đó lót dạ. Tất cả những việc này đã làm cho tôi tăng cân nhanh chóng.

Nhưng dù sao thì tôi vẫn thích Phó Tự nói chuyện, vì khi nói, cô ấy có một đặc điểm rất đặc biệt: đôi môi của cô ấy không di chuyển nhiều, chỉ đôi khi để lộ hai chiếc răng trắng như ngọc.

“Giết người đâu phải là tội ác. Quan trọng là hậu quả do giết người gây ra. Anh thấy có đúng không?” Cô ấy giống như đang chỉ bảo tôi.

“Thì em nói cho anh nghe xem nào.” Tôi thấy công việc về cơ bản đã xong, bản thảo cuốn sách đã chuyển cho nhà trường hiệu đính mấy lần, chỉ phải sửa một số lỗi nhỏ. Tôi quyết định hôm nay phải xả phanh một phen, lắng nghe cô gái xinh đẹp nhất văn phòng này có suy nghĩ gì về tình yêu và tội ác giết người.

“Chúng ta sẽ không nhắc đến động cơ phạm tội. Đa phần, cái chết của người bị hại sẽ dẫn đến hàng loạt những bi kịch hoặc những việc không hay. Như vậy có phải là đã chứng minh được rằng, vụ mưu sát có ý nghĩa đối với chỉnh thể? Cũng giống như việc khủng long bị tuyệt chủng, đó là một tai họa lớn đối với khủng long nhưng lại là một việc tốt đối với sự tiến hóa của cuộc sống trên trái đất.”

“Em cứ nói thẳng là người đó đáng chết là được rồi.” – Tôi thấy hơi buồn cười – “Nhưng dù thế nào, em đã giết người, em đã phạm luật. Chỉ bàn về đạo đức luân lý thôi, em không thấy làm như vậy là quá ích kỷ hay sao?” Tôi cười và chợt thấy ánh mắt thật thà của cô ấy vô cùng đáng yêu nên cũng nghiêm túc trả lời câu hỏi.

“Tình yêu chân chính là không ích kỷ với người yêu, nhưng lại ích kỷ với người khác.” Cô ấy gật đầu nói, hình như có vẻ rất tán thưởng quan điểm này.

Tôi quyết định không tranh cãi với cô ấy nữa, vì tôi thấy một người đàn ông dù thế nào cũng không nên tìm cách tranh cãi với phụ nữ. Đàn ông thích kết quả của cuộc tranh cãi còn phụ nữ lại luôn thích quá trình tranh cãi.

Cô ấy đã nhận ra vẻ mặt không còn nhẫn nại của tôi nên đứng dậy, lấy từ trong túi ra một chiếc hộp.

Hình như đó là một cuốn sách, nhưng khi nhận, tôi lại thấy nó nhẹ bẫng.

Hình như đó là thứ giống như băng ghi hình.

“Tại sao lại cho anh cái này?” Tôi ngạc nhiên hỏi.

“Đừng mở nó ra xem. Khi nào em cho phép xem thì em sẽ nói.”

Cô ấy cúi đầu đi ra, chẳng buồn để ý tới tôi.

Lúc Phó Tự đi ra khỏi gian phòng, tôi bỗng cảm thấy chiếc váy ngắn màu đen cô ấy mặc cùng hòa vào hành lang màu đen bên ngoài. Dường như tôi có tìm cô ấy kiểu gì thì cũng không tìm được. Thực tế là ngày hôm sau Phó Tự biến mất.

Sự ra đi của cô ấy gây chấn động lớn, cô gái vừa mới tốt nghiệp đến đây làm được gần nửa năm đã khiến mọi người trong tòa soạn làm việc không yên ổn, kể cả người nhà của họ.

Hoặc có thể nói như thế này, Phó Tự hình như đã dụ dỗ hầu hết đàn ông ở mọi lứa tuổi ở tòa soạn. Có lẽ là dùng từ dụ dỗ rất hợp, hoặc cũng có thể là do tôi quá xúc động nên dùng từ đó. Tóm lại, tôi và anh Lý Phó tổng biên tập, ngay cả cậu sinh viên thường xuyên đưa đồ văn phòng phẩm cho chúng tôi đều bị người khác nhìn thấy đi cùng Phó Tự về căn hộ chung cư của cô ấy.

Kiểu con gái như Phó Tự e rằng sẽ bị mọi người e dè vì lối sống phóng khoáng ấy. Cô ấy giống như một chúa kiến đang bỡn cợt tất cả những con kiến đực nơi đây, nhưng có điều lạ là không một ai lên tiếng nói lại. Dĩ nhiên cũng có dăm ba phụ nữ trung niên muốn đến làm ầm lên, nhưng đều bị can ngăn quay về. Hình như chưa có gì đáng tiếc xảy ra thì phải.

Rất nhiều đàn ông lao đến với cô ấy, giống như những con kiến đực cần mẫn tha mồi về tổ. Phó Tự chưa bao giờ ở với người đàn ông nào được quá một tháng. Nhưng cô ấy cũng biết sống, khá đạo đức. Cô ấy chỉ quan hệ với người đàn ông khác sau khi đã chính thức chia tay với người trước.

Đó là Phó Tự, hình như lúc nào cô ấy cũng tìm kiếm đàn ông nhưng chưa bao giờ coi trọng họ.

Ngay cả với tôi, cô ấy cũng nói rồi, chẳng bao giờ coi tôi là người đàn ông thực thụ, vì một anh chàng mọt sách như tôi không có duyên với phụ nữ cũng là chuyện bình thường. Bản thân tôi cũng chẳng bao giờ dám nghĩ cô ấy sẽ để mắt tới mình.

Nói thế nào nhỉ, giống như một vật dụng hằng ngày, thiếu nó bạn sẽ thấy khó chịu, nhưng bạn sẽ chẳng bao giờ bỏ một xu vì nó, phần lớn đàn ông đối với Phó Tự đều là đồ vật dùng hàng ngày. Tôi thuộc vào loại hàng thông dụng nhất, rẻ tiền nhất.

Tôi thấy lạ là với những người đã từng quan hệ với mình, sau này gặp lại cô vẫn cứ vui vẻ bình thường. Tôi đã từng hoài nghi hay là cô ấy có một ma lực nào đó khiến mọi người xung quanh phải yêu mến.

Thực lòng tôi cũng rất quý cô ấy, nhưng tôi thuộc tuýp người đàn ông khá bảo thủ. Tôi muốn Phó Tự cũng đối xử với tôi giống như cái kiểu cô ấy khiêu khích những người đàn ông khác, nhưng cô ấy chưa bao giờ làm vậy, cô ấy giống hệt cô bé học sinh bên nhà hàng xóm khi ở bên tôi.

Chính vì vậy tôi bắt đầu hoảng loạn, không biết làm thế nào để mọi việc tốt đẹp. Cuối cùng tôi cũng làm quen được và coi cô ấy như một cô em gái. Phóng đãng, ngang ngạnh với người khác nhưng trước mặt tôi, cô ấy luôn là một cô bé non nớt, không bao giờ trưởng thành.

Dù sao thì cô ấy cũng đã biến mất mà không có một tín hiệu báo trước nào. Sau một hồi bàn luận to nhỏ, mọi thứ cũng yên ổn trở lại, chí ít là có vẻ như vậy.

Sau đó, nghe nói công an đã tìm thấy một chiếc váy ngắn màu đen và một đôi xăng đan da mà Phó Tự mặc hôm gặp mặt tôi lần cuối. Họ nhận định cô ấy đã nhảy xuống sông tự sát nhưng chưa tìm thấy xác.

Cô ấy chết rồi ư?

Chẳng sao cả, với tôi, biến mất với chết thì có gì khác nhau đâu!

Kết quả của mọi giao lưu thế giới và hoạt động của các cảm quan chính là giao điểm của hai hình chiếu, cũng giống như một tờ giấy màu hồng thì có thể hình chiếu sẽ là màu hồng, nhưng cũng có thể vì nhãn cầu và thần kinh thị giác sẽ làm cho chúng ta phải chấp nhận ánh sáng màu hồng. Hoặc so sánh thỏa đáng hơn là, bạn đặt một tay vào bên nước nóng, còn tay kia đặt vào nước lạnh. Để một khoảng thời gian cho thích ứng được thì nhấc tay ra, đồng thời cho tay vào trong nước ấm, nhưng lúc ấy cảm giác của hai tay sẽ hoàn toàn khác nhau.

Vì thế tôi nói, dù cô ấy chết hay biến mất thì với tôi, điều đó không có khác biệt lớn. Hai điều đó đều dẫn đến một kết quả: tôi không còn được nhìn thấy cô ấy nữa.

Không biết bao lâu sau đó, khi định đến thăm phòng quay của một người bạn, tôi chợt nhớ đến cuộn băng cô ấy đưa cho tôi. Giờ chắc là cô ấy đã đồng ý cho tôi xem cuộn băng đó rồi. Tôi không biết, nhưng tôi thấy đã lâu như vậy thì có lẽ cô ấy cũng không phản đối.

Thế là tôi cầm cuốn băng ấy theo, thuyết phục bạn tôi cho vào phòng quay. Tôi làm thế là vì không tìm thấy đầu máy.

Hình ảnh trong cuộn băng đúng là Phó Tự, chỉ có điều là trông cô ấy rất tiều tụy.

“Không biết là anh đã mở ra xem hay chưa, nhưng đợi đến khi anh nhớ tới em thì cũng đồng nghĩa với việc em đồng ý cho anh mở cuốn băng này. Không biết anh còn nhớ những gì anh và em trò chuyện với nhau? Em đã từng hỏi anh rằng, anh có chịu giết người vì người yêu hay không?”

Tôi chợt nhớ đến những câu hỏi của cô ấy.

“Giờ anh hãy giết một người vì em được không?” Đôi mắt cô ấy hướng lên trên.

Giờ tôi hiểu cô ấy đang nói thật.

Nhưng cô ấy muốn tôi giết ai?

Tôi bỗng nhận ra mình rất yêu cô ấy. Dù mọi việc xảy ra đã lâu nhưng chỉ cần nhìn thấy cô ấy, thậm chí là chỉ nhìn thấy hình dáng trong băng hình thôi, trái tim tôi cũng xao xuyến.

Giờ tôi mới hiểu, hóa ra lúc cô ấy hỏi tôi có chịu giết người vì tình yêu không, cô ấy biết chỉ mình tôi yêu cô ấy, sẽ giết người vì cô ấy.

“Chắc anh rất muốn biết em muốn anh giết ai đúng không?”

Cô ấy mỉm cười nói, đôi môi trắng xanh run rẩy.

Là Phó tổng biên tập Lý ư? Tôi luôn cho rằng cô ấy không yêu ai, cô ấy che giấu cuộc tình đen tối với Phó tổng biên tập Lý bằng những người đàn ông xung quanh. Cũng chẳng trách, Phó tổng biên tập Lý là Phó tổng trẻ nhất trong lịch sử của tòa soạn. Tổng biên tập cũng đã đến tuối nghỉ hưu, mặt khác ông cũng là thầy của Phó tổng Lý hồi còn học đại học. Vị trí Tổng biên tập trong tương lai đương nhiên sẽ thuộc về Phó tổng Lý. Phó tổng Lý trắng trẻo, đẹp trai, bốn mươi tuổi nhưng trông như chỉ ngoài ba mươi tuổi. Trước tôi cứ nghĩ rằng người làm nghề viết lách đều giống như mình, yếu ớt, tay không trói nổi gà, nhưng Phó tổng Lý lại khác, chăm chỉ tập thể thao, còn giật giải quán quân điền kinh trong hội thao của thành phố. Nếu nói Phó Tự có thể làm cho mọi người đàn ông đã từng gặp cô phải điên đảo thì Phó tổng Lý chính là mẫu người đàn ông của cô.

Chắc chắn là thế rồi, Phó Tự không tìm đến tôi vì tôi yếu ớt, nhút nhát. Cô ấy chẳng bao giờ thèm để ý đến tôi là phải, còn việc chưa có những tin đồn về quan hệ của cô với Phó tổng Lý chẳng qua là do cô nhút nhát, yếu đuối. Con người là như vậy, luôn mạnh mẽ trước kẻ yếu đuối nhưng lại yếu đuối trước kẻ mạnh mẽ. Tôi đã hoài nghi rằng mọi việc mà cô ấy làm là do Phó tổng Lý ép buộc, cũng có thể là cô ấy đã bị Phó tổng Lý ép phải chết hoặc đích thân ông ta giết cô ấy.

Nghĩ tới đây, tôi cảm thấy toàn thân sởn da gà, cảm giác sung sướng đan xen lẫn sợ hãi khiến cho từng cen-ti-mét da của tôi tê dại và lạnh cóng, cơ bắp run từng hồi. Tôi chờ cô ấy nói ra cái tên đó, tôi sẵn sàng làm một công cụ của cô ấy. Đúng thế, tôi sẵn lòng làm dù chỉ để giúp cô ấy trả thù người đàn ông bạc tình.

“Em muốn anh giết chết La Mễ.”

Tôi ngỡ mình nghe nhầm. La Mễ ư? Đó không phải là cậu sinh viên vừa tốt nghiệp và vào làm tại tòa soạn ư? Cậu ta về sớm hơn Phó Tự nửa năm thôi chứ mấy, cũng là một trong những người có quan hệ với cô ấy. Cậu ta yêu Phó Tự một cách cuồng nhiệt, cô ấy cũng chẳng ghét bỏ gì cậu ta. Khi biết tin Phó Tự mất tích, cậu ta tiều tụy, lo lắng vô cùng, sau đó chính cậu ta đã tỏ ra đau khổ, buồn phiền vô cùng vì cho rằng cô ấy đã chết.

Tại sao tôi phải giết cậu ta?

“Chắc hẳn anh đang muốn biết nguyên nhân là gì đúng không? Anh không cần phải nghĩ đến việc em đang ở đâu mà hãy làm theo những gì em nói là được rồi. Anh phải biết rằng em yêu anh, và em tin là anh cũng yêu em.” Cô ấy lại ngước đôi mắt lên trên. Cô ấy đang nói rất thực, đúng là cô ấy yêu tôi thật lòng!

Tôi cảm thấy dòng máu hạnh phúc đang trào dâng trong cơ thể mình. La Mễ ơi, xin lỗi cậu nhé, cậu sống và chết chẳng liên quan gì đến tôi cả.

“Anh hãy tin là em chưa hề chết. Chắc chắn anh sẽ còn gặp lại em. Lúc ấy chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau.” Phó Tự đứng lên và đi về phía màn hình. Tôi sợ đến mức đứng bật dậy khỏi ghế rồi lùi lại một bước.

Hóa ra cô ấy chỉ hôn nhẹ vào ống kính một cái.

Những ngày sau đó tôi luôn nghĩ đến việc làm thế nào để giết được La Mễ.

Câu ta cũng không phải là người cường tráng lắm, nhưng với thể lực của mình, tôi chẳng dễ gì chế ngự nổi cậu ta chứ đừng nói đến chuyện giết người. Nếu thất bại thì tôi sẽ phải vào ngồi bóc lịch trong trại giam.

Tôi không sợ ngồi tù, nhưng tôi sợ mình không được gặp lại cô ấy.

Vì thế tôi phải suy nghĩ, lên kế hoạch cẩn thận, không để xảy ra bất cứ sai sót nào. Sự xuất hiện của cô ấy đã làm cho cuộc sống của tôi bớt nhạt nhẽo. Những ngày tháng sau đó mới ý nghĩa làm sao!

La Mễ sống không có nguyên tắc. Những người trẻ tuổi như cậu ta sống theo kiểu nghĩ gì làm đó, điều này khiến tôi đau đầu. Nhưng chính cuộc sống không nguyên tắc ấy đã làm hại cậu ta.

Là người sống không quy củ nên cậu ta đi đâu, làm gì thì cũng chẳng có gì là lạ.

Cách sống này khiến tôi nghĩ ngay đến Phó Tự. Tôi đã gọi điện nặc danh cho La Mễ nói rằng: “Phó Tự chưa chết, cô ấy đang ở trong tay tôi. Nếu không tin thì tôi sẽ gửi băng ghi hình cho.”

Thật thú vị là cuốn băng ghi hình này lại là công cụ gây án hấp dẫn nhất. Tôi đã vận dụng cách điều chỉnh giọng cao thấp để cho cậu ta nghe thấy giọng của Phó Tự.

“La Mễ, chắc hẳn anh muốn biết em đang ở đâu đúng không?

Nhưng anh phải biết rằng em rất yêu anh!” Cách này tôi chỉ làm vài lần đã thành thục.

Quả nhiên, nghe xong, giọng La Mễ thay đổi ngay, cậu ta hét lên như điên dại trong điện thoại: “Phó Tự ơi, anh đến ngay đây, anh đến ngay đây!”

 
Loading...

Đọc Tiếp chương 10b

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Mỗi đêm một câu chuyện kinh dị chương 10a