Cửa sổ rơi xuống, hình như cũng trong lúc ấy Tiểu Tây nhìn thấy ánh mắt tuyệt vọng của Mỹ Tuyết, chẳng khác gì con cừu non đang chờ bị giết với hai hàng nước mắt lăn dài.

Kính cửa số rơi đúng vào đầu Mỹ Tuyết, Mỹ Tuyết kêu một tiếng rồi đổ gục xuống sàn nhà.

Tiểu Tây đứng ngẩn người, An Phổ đưa tay bịt miệng không thốt được lên lời.

“Mỹ Tuyết!" Tiểu Tây vừa khóc vừa lao đến, trán Mỹ Tuyết chảy đầy máu, giống như bị thấm ướt nước mưa. Khuôn mặt trắng trẻo của cô bạn lem luốc, máu trộn lẫn với đất cát bẩn thỉu, có phần giống như mùi của tang tóc.

Tiểu Tây ôm lấy đầu Mỹ Tuyết, đau khổ gào gọi tên bạn, Mỹ Tuyết thở rất khó nhọc nhưng vẫn cố gắng giơ tay phải chỉ về cửa kính phía trước.

Tiểu Tây nhạt nhòa nước mắt nên nhìn cũng không rõ, nhưng cô bé vẫn nhìn thấy trong cửa kính ấy có hình mình đang ôm Mỹ Tuyết, và còn có cả An Phổ.

Nhưng hình như còn có thêm một người nữa, người ấy đứng ngay sau cô. Đó là cô bé mặc áo mưa màu đen. Cô bé ấy đang ôm một con mèo màu đen và nhìn cô với ánh mắt vô cảm.

Tiểu Tây vội quay đầu lại, cô nhìn thấy cô bé đang đứng ở bên cạnh mình, một tay bế con mèo, còn một tay kéo gấu áo mình. “Chị có biết đau khổ của cái chết và đau thương của sự sống không? Chị cũng sắp rồi đấy." Cô bé nói gằn từng từ một. Tiểu Tây sợ quá ngồi phệt xuống đất, Mỹ Tuyết đã tắt thở trong tay cô. "Nó đến rồi! Nó chính là thần chết, nó chính là thần chết!"

Tiểu Tây kéo tay An Phổ, chỉ về phía cô bé kia.

"Bạn nói gì cơ”? Sao tớ không nhìn thấy gì?” An Phổ nghi ngờ hỏi. Tiểu Tây vội quay đầu lại nhưng khi ấy cô cũng chẳng nhìn thấy gì.

“Tại sao, tại sao lại giết Mỹ Tuyết?" – Tiểu Tây hét lên, mặt trời trên cao chói lóa khiến cô bé lảo đảo vì hoa mắt.

“Bạn đừng buồn quá thế, chúng ta ra ngồi kia một lát đi." - An Phổ kéo Tiểu Tây đi sang bên hàng cây rậm rạp.

Ngồi nghỉ một lát, tinh thần của Tiểu Tây cũng khá hơn một chút, cô nhìn An Phổ với ánh mắt kiên cường nhưng đau đớn.

"Tớ không muốn kéo bạn vào vụ này nữa. Bạn hãy tránh xa tớ ra. Thần chết nói rồi, lát nữa sẽ đến lượt tớ. Tớ đã mất đi một người bạn thân, tớ không muốn nhìn thấy cảnh bạn ra đi nữa. Giờ thì tớ hiểu rồi, cuộc sống mới đáng quý làm sao. Khi cậu A chết tớ có buồn một chút, còn giờ thì tim như đang thắt lại." - Tiểu Tây tóm lấy áo, giữ chặt ngực, buồn đến nỗi muốn móc cả tim ra.

“Tớ sẽ không rời xa bạn, tớ sẽ giúp bạn tìm câu trả lời. Hãy tin tớ đi! Giờ thì bạn đi về nhà nghỉ ngơi cho lại sức. Đợi tớ thông báo khi tìm ra manh mối. Nhớ là đừng có bao giờ đuổi theo thần chết một mình." An Phổ nghiêm túc nói với Tiểu Tây như ra lệnh. Tiểu Tây gật đầu.

Về đến nhà, Tiểu Tây như người mất hồn. Bố cô thấy thế cũng chẳng lấy làm lạ, chỉ có mẹ cô là thấy có điều gì đó không ổn, hỏi cô vài câu vừa như trách móc, vừa như quan tâm vỗ về. Tiểu Tây bỗng sà vào lòng mẹ khóc nức nở khiến mẹ cô chẳng hiểu ra sao. Mẹ nhẹ nhàng vuốt mái tóc Tiểu Tây rồi bảo cô bé đi vào phòng nằm nghỉ.

"Con bé ngốc nhà mình không biết làm sao ấy nhỉ? Không phải là do chúng ta hằng ngày quản lý con quá sát sao đấy chứ?" - Bà mẹ lo lắng quay sang hỏi ông bố.

“Chắc chắn là do em rồi, lúc nào cũng lớn tiếng quát tháo, lần sau thì rút kinh nghiệm, nhỏ nhẹ thôi." Ông bố vừa đọc báo vừa nói, cũng chẳng buồn ngẩng lên.

"Được rồi, em cũng vì tốt cho con bé đấy chứ." Bà mẹ thở dài rồi đi vào bếp, chuẩn bị bữa trưa.

Tiểu Tây ngồi một mình trong phòng, bên ngoài ve sầu kêu ra rả từng đợt, nhưng giờ này cô bé không còn thấy đình tai nhức óc nữa. Nếu cô là con ve, biết được sự sống của mình ngắn ngủi như vậy thì cũng sẽ lớn tiếng ca hát để trút bỏ mọi điều buồn bực và ngân vang bài hát cuối cùng của cuộc sống.

“Người tiếp theo sẽ là mình?" – Tiểu Tây ôm lấy hai vai, ngồi trên sàn nhà, nỗi sợ hãi giống như con rắn đang bò dần từ chân lên người, từng tý một khiến cô sợ lạnh người.

Vài ngày sau, Tiểu Tây đã dần bình tĩnh lại và trở lại là một cô bé hoạt bát, nghịch ngợm như xưa. Bà mẹ vẫn mắng mỏ cô như thường lệ nhưng không còn lớn tiếng nữa. Cô bé liên lạc với An Phổ vài lần nhưng An Phổ nói rằng vẫn chưa có manh mối gì khác. Tiểu Tây cũng không còn nhìn thấy cô bé tóc dài đem đến cái chết cho người khác.

Vào một buổi chiều tà, vẫn như thường lệ, Tiểu Tây tan học đi về nhà, cô bé nhìn thấy An Phổ đứng che ô ở dưới khu nhà mình. “Cậu đến làm gì thế?"

"Đừng có lên đó." Khuôn mặt An Phổ co rúm lại, giống như cái bánh bao bị dính nồi, giọng run lẩy bẩy.

"Bạn có ý gì thế?" Tiểu Tây hoang mang. Cô bé ngẩng đầu lên nhìn, thấy cửa số ở ban công nhà mình đang mở ra.

Bên phía ngách cửa sổ vẫn nhìn thấy bóng cô bé tóc dài mặc chiếc áo mưa màu đen.

"Bố mẹ!" Tiểu Tây bất chấp sự ngăn cản của An Phổ. Vội chạy lên tầng. An Phổ đứng đằng sau gọi giật giọng mà cũng không làm được gì.

Tiểu Tây mở toang cửa ra và nhìn thấy bố mẹ mình đang ngồi trên ghê sô pha xem ti vi.

“Con làm gì mà vội vàng như cháy nhà thế? Tính cách chẳng bao giờ sửa. Sau này anh nào dám lấy làm vợ nữa." Bà mẹ lại lên tiếng trách mắng. Tiểu Tây thở hổn hển, bỏ cặp sách trên ghê sô pha rồi quỳ xuống ôm đầu gối bố mẹ.

"Con chẳng cần anh nào lấy, con sẽ ở bên bố mẹ suốt đời. Con không đi đâu hết." Cô bé nói xong thì bật khóc.

“Con bé này dạo này làm sao thế nhỉ? Có phải là tai nạn của Mỹ Tuyết đã khiến con nhát gan à? Ngốc ạ, đó là tai nạn bất ngờ, đừng nghĩ nhiều quá." Ông bố vỗ vỗ vai Tiểu Tây an ủi, Tiểu Tây nũng nịu quỳ ôm đầu gối bố mẹ.

Mẹ cười, mắng vài câu và Tiểu Tây đứng dậy lau nước mắt.

Mẹ nói là Tiểu Tây lớn rồi mà vẫn vậy, chẳng biết xấu hổ là gì. Cô bé đỏ cả mặt, đi làm việc nhà với mẹ.

“Ra ngoài ban công thu quần áo đi." Bố cô bé nói vọng từ trong bếp, mẹ Tiểu Tây vội vã dạ một tiếng rồi ra ngoài ban công. Tiểu Tây chợt nghĩ đến cảnh khi nãy, tim đập thình thịch.

"Mẹ ơi đừng ra, để con ra ngoài rút cho." Tiểu Tây vội ngăn mẹ lại. Mẹ cô bé mỉm cười.

“Con gái ngoan quá, biết giúp bố mẹ làm việc nhà." Bà mẹ đi vào trong bếp làm cơm với bố.

Tiểu Tây chạy ra ngoài ban công thu quần áo. Cô nhìn xuống dưới tầng nhưng không thấy An Phổ đâu.

Có lẽ là cô ấy đã đi về. Cô ấy cũng tốt bụng đấy chứ, chắc là lại nghĩ nhiều quá.

Lúc Tiểu Tây ôm đống quần áo quay người lại, cô nhìn thấy trong chiếc gương ở ban công có cô bé mặc chiếc áo mưa màu đen. “Trong thế giới của người chết không có mặt trời, quanh năm lúc nào cũng mưa. Chị có biết mưa là gì không?"

Tiểu Tây há to miệng mà không nói lên lời.

"Chị sắp biết được câu trả lời rồi, hãy đến gần em đi." Nói xong cô bé biến mất.

Tiểu Tây cảm thấy được cái gì đó, cô bé vứt đống quần áo chạy vào trong bếp. Nhưng vừa bước chân vào phòng ngủ, cô bé đã nghe thấy “xoảng" một tiếng nặng nề ở trong nhà bếp. Tiếp đến, chiếc máy tính đặt ở trên bàn học không cắm điện mà vẫn bốc khói. Cô bé ngửi thấy mùi khét lẹt của đường dây điện bị cháy.

Hai chân Tiểu Tây mềm nhũn. Cô bé dường như vừa chạy vừa ngã, dồn cả hai tay bấu vào tường, cố sức vào trong bếp. Cô bé nhìn thấy bố mẹ mình đang ôm nhau, từ trên người họ tỏa ra mùi cháy khét, ở ngón tay vẫn còn những vết đen. Bên cạnh là sợi dây điện của chiếc nồi cơm điện.

Họ không còn động đậy, mãi mãi không động đậy được nữa, sẽ không còn nhẹ nhàng vỗ vai cô bé, cũng sẽ không còn lớn tiếng trách mắng cô bé mở nhạc to quá cỡ nữa.

Tiểu Tây khóc không thành tiếng, cô bé dựa vào thành cửa rồi cả người đổ ập xuống. Cô nhìn thấy hai cái xác, họng như có cái gì chẹn ngang, phổi có cố gắng thở cũng thấy sao khó khăn thế, máu toàn thân như bị hút sạch, lạnh giá.

"Chị biết không? Hay để tôi nói cho chị biết, mưa trong thế giới người chết chính là nước mắt của người sống thương nhớ họ." Không biết từ lúc nào cô bé kia lại đứng bên cạnh Tiểu Tây. Tiểu Tây rất muốn vung tay đánh cô ta nhưng phát hiện đó chỉ là không khí.

Bên ngoài, ve sầu đang rên rỉ, giống như hòn đá mài đang mài tai, đầu óc và trái tim Tiểu Tây.

Vội vã hoàn tất đám tang, trong một tuần mà Tiểu Tây mất đi cả bố mẹ và bạn bè. Cô bé chỉ có suy nghĩ là mình phải đi tìm thần chết, cô muốn hỏi rõ xem tại sao mình lại bị đối xử như vậy.

Nếu mình có tội thì giết quách mình đi là xong, tại sao lại làm thế với mình? Tiểu Tây thường xuyên lẩm bẩm một mình với không khí.

Những ngày qua cũng may còn có An Phổ bên cạnh, cô bé mặc áo mưa tóc dài ấy không còn xuất hiện nữa. Nhưng Tiểu Tây vẫn quyết không bỏ cuộc, cô xin thôi học, cầm điện thoại đi tìm kiếm dấu chân của thần chết.

Nhưng rốt cuộc vẫn không được gì. Mãi đến một ngày, thành phố sau nhiều ngày nắng gắt bỗng có một trận mưa lớn, mưa từ đêm đến sáng vẫn chưa dứt.

"Nếu mưa của thế giới người chết là nước mắt thương nhớ của người sống thì mưa trong thế giới người sống là gì?" Tiểu Tây ngồi ngẩn người cạnh cửa số lẩm bẩm.

Bỗng nhiên chuông điện thoại di động reo vang, cô bé không nhìn cũng biết là An Phổ gọi đến.

“Ra ngoài chơi đi, đừng ngồi ở nhà mãi thế." Giọng An Phổ đây về quan tâm, hai dòng nước mắt của Tiểu Tây bỗng lăn dài, không tài nào ngăn lại được.

An Phổ đang đứng ở dưới khu nhà chờ cô bé. Lần đầu tiên Tiểu Tây thấy An Phổ không cầm ô, nhưng người cũng không bị ướt chút nào.

“Tại sao cậu không che ô?" Tiểu Tây tò mò hỏi.

“Chẳng cần đâu, ô của cậu to thế, chúng ta dùng chung cũng được. Nếu cầm ô thì không đi gần nhau được. Tớ muốn gần gũi với cậu hơn." An Phổ ngoái đầu cười nói với Tiểu Tây. An Phổ một tay cầm lấy cán ô, một tay ôm lấy vai Tiểu Tây, hai cô bé đi trên phố dưới trời mưa lạnh lẽo, những giọt nước mưa giống như dòng thác nước chảy ào ạt, không theo một quy luật nào.

"Cậu phải cố gắng lên!" An Phổ an ủi Tiểu Tây.

"Tớ chỉ muốn tìm thấy cô bé tóc dài để hỏi xem tại sao lại như vậy.” Tiểu Tây nhìn về phía trước với ánh mắt vô hồn, cô bé cắn chặt đôi môi xanh tái, lẩm bẩm nói. Bỗng nhiên cô bé cảm thấy dưới chân mình có cái gì đó.

Cô bé cúi đầu xuống và thấy dưới chân có một giọt nước cực to, trong giọt nước ấy không có hình ảnh của Tiểu Tây và An Phổ mà lại là hình ảnh của cô bé mặc áo mưa. Cô bé đó đang nhìn Tiểu Tây với vẻ mặt bình thản, chẳng lộ chút cảm xúc gì.

Nước mưa rơi xuống từng hạt khiến cho giọt nước đó cứ cuộn thành sóng tròn.

Tiểu Tây không còn nắm chặt được chiếc ô nữa, hai chân run rẩy. Cô thấy cô bé tóc dài giơ tay ra, dần dần đứng dậy khỏi giọt nước, nước mưa trôi tuột qua người cô bé.

Khi đứng trước mặt Tiểu Tây và An Phổ, cô bé cất tiếng: “Đến chị rồi đấy."

Tiểu Tây vứt cái ô đang cầm trong tay, chạy như điên dại về phía trước, An Phổ chạy theo sau gọi thất thanh.

Ở các hướng xung quanh chỉ cần có vật gì phản xạ được thì cô bé mặc chiếc áo mưa màu đen đều chui ra và nói với Tiểu Tây: "Đến chị rồi đấy."

Không biết chạy được bao lâu, Tiểu Tây nhìn thấy trước mắt mình có đường sắt đi qua, bốn bề yên tĩnh, chỉ có tiếng mưa rơi lộp độp vào thanh ray trên đường tàu.

Toàn thân Tiểu Tây ướt sũng, cô bé quay đầu lại nhìn. Cô bé kia, không, Tiểu Tây cảm thấy đó là Thần chết, đứng sau mình không xa và đang chỉ vào mình, hệt như lần đầu tiên Tiểu Tây nhìn thấy cô bé đó chỉ vào cậu A.

Cô bé ấy cũng muốn mình chết ư? Tiểu Tây tuyệt vọng tự hỏi. "Tiểu Tây!" Bỗng nhiên An Phổ đứng ở đường ray phía trước vẫy tay gọi Tiểu Tây. Tiểu Tây lại nhìn thấy cô bé mặc áo mưa đang đi từng bước chậm rãi về phía mình.

Tiểu Tây quay đầu lại ngay và chạy về phía An Phổ. Nhưng chân vừa chạm vào đường ray tàu thì bị ngã.

Chân Tiểu Tây bị kẹt giữa hai thanh ray, gót chân mắc chặt ở đó, không làm thế nào kéo ra được.

"An Phổ ơi giúp tớ với. Nhanh lên, giúp tớ với!" Tiểu Tây lấy hết sức bình sinh hét lên gọi An Phổ đứng cách đó không xa. Nước mưa rơi xuống trán rồi xuống đến môi cô bé. Nước mưa có vị mằn mặn, đăng đắng và còn có mùi gì đó tanh tanh ghê sợ, cũng giống như vị của nước mắt. Tiểu Tây thấy mình không thể mở được mắt.

An Phổ vội cầm ô chạy về phía Tiểu Tây, Tiểu Tây quay đầu lại nhìn, cô thấy cô bé mặc áo mưa đang đi về phía mình. Ai sẽ đi nhanh hơn đây?

Tiểu Tây lo lắng nhìn An Phổ, cuối cùng thì trong cuộc đua này An Phổ đã chiến thắng. An Phổ là người đầu tiên chạy đến bên Tiểu Tây, nhưng trên khuôn mặt An Phổ lại có nụ cười tươi.

"Cứu tớ, cứu tớ với." Tiểu Tây giơ tay tóm lấy chân trắng nõn của An Phổ, nhưng An Phổ lại thụt lùi một bước về phía sau làm cho Tiểu Tây tóm trượt.

Tiểu Tây giật mình nhìn An Phổ, nhưng cô bé chỉ thấy khuôn mặt tươi cười của An Phổ.

"Thần chết luôn có mặt ở những chỗ chết chóc.” Tiểu Tây loáng thoáng nghe thấy tiếng thì thầm bên tai, cô bé biết đó là tiếng của cô bé tóc dài mặc áo mưa.

"Thần chết không có quyền tước đoạt sự sống của con người, thần chết chỉ cho con người được lựa chọn, chọn sống hoặc chọn chết mà thôi." Cô bé tiếp tục nói.

Hàm răng Tiểu Tây va vào nhau lập cập, không biết do lạnh hay do sợ nữa.

“Không ai thực sự nhìn thấy được thần chết, hoặc là những người nói rằng đã nhìn thấy thần chết thì đều đã chết cả. Vậy thần chết là người như thế nào? Có bao nhiêu thần chết?... Ai mà biết được?" An Phố che miệng và vui vẻ nhìn Tiểu Tây đang bò nhoài trên đường ray tàu hỏa.

Điện thoại di động trong tay An Phổ, chiếc gương mà Mỹ Tuyết chỉ trước khi chết...

Hóa ra thứ mà Mỹ Tuyết chỉ không phải là cô bé mặc áo mưa mà là An Phổ ở trong gương; cô bạn gái bí mật gọi điện cho cậu A hóa ra lại đứng ở đối diện bên đường; còn chính mình đã đẩy bố mẹ vào trong bếp để rồi chết vì điện giật.

Hóa ra cậu A đi băng qua đường không phải vì chạy theo quả dưa hấu mà là để sang gặp An Phổ đứng ở phía bên kia đường. Nếu chú ý đến quả dưa hấu thì cậu ta sẽ nhìn thấy chiếc xe ôtô ấy.

Nếu không phải vì tiếng kêu thất thanh của An Phổ thì Mỹ Tuyết sẽ chạy theo con mèo đen và kính sẽ không rơi vào đầu. Nếu bố mẹ cô ra ngoài ban công thì họ sẽ không chết.

Hóa ra cô bé đã nghĩ ngược lại mọi điều, xuất hiện ở chỗ chết chóc không chỉ có cô bé mặc áo mưa tóc dài mà còn có An Phổ. "Trong thế giới chúng ta lúc nào cũng có mưa.” Tiểu Tây bỗng nhớ đến lời nói của cô bé mặc áo mưa màu đen.

Lúc nào cũng che ô không phải là An Phổ hay sao.

Tiểu Tây bỗng thấy sao mình ngốc thế.

"Thực ra nếu tin tưởng cô bé ấy thì mới sống được. Thần chết không bao giờ tước đoạt sự sống của con người, quyền lựa chọn nằm trong tay cậu, sống hay chết cũng giống như bạn lúc này." An Phổ quỳ xuống lẩm bẩm nói với cô bé mặc áo mưa màu đen, sau đó quay đầu nhìn Tiểu Tây. Rất bình thản, An Phổ đưa tay ra vuốt khuôn mặt lạnh giá đã bị thẫm đẫm nước mưa của Tiểu Tây.

''Bây giờ cậu đã biết khoảng cách giữa sự sống và cái chết.

Khoảng cách ngắn lắm, giống như chiếc gương hai mặt. Nói cho cậu biết nhé, nước mưa trong thế giới người sống chính là nước mắt của người chết không muốn ra đi."

"Tại sao? Tại sao lại đưa tớ đi, nói để tớ lựa chọn cũng được cơ mà!" Tiểu Tây đau khổ hét lên, tiếng hét giống như một hòn đá nhỏ ném vào mặt hồ rộng mênh mông, chẳng mấy chốc bị chìm nghỉm trong tiếng mưa rơi.

"Làm thế không được, vì cậu là người kế cận tớ cơ mà." Khuôn mặt An Phổ bỗng trong suốt, rồi biến mất không nhìn thấy nữa. Chỉ còn một mình Tiểu Tây ở lại nhìn cô bé mặc áo mưa.

“Tại sao, tại sao lại làm như vậy? Nói thẳng mọi việc với tôi không được hay sao? Cậu A, Mỹ Tuyết và bố mẹ tôi làm sai điều gì?” Tiểu Tây tuyệt vọng thét lên, giống như con thú bị kẹp 

bẫy săn.

“Vì chỉ khi nào họ ra đi thì mới làm cho chị hiểu được, cái chết đâu giống như những gì chị hiểu trước kia. Nhiệm vụ của em là tìm được người biết được ý nghĩa của cái chết và có đủ tư cách để trở thành thần chết. Tìm được người như vậy thì em mới có thể đi được." Cô bé mặc áo mưa nhẹ nhàng nhấc những sợi tóc bị nước mưa dính vào trán Tiểu Tây.

Tiểu Tây nhìn cô bé, nỗi hoang mang trong mắt cô bé hình như cũng lan tỏa theo từng giọt nước mưa.

“Chị đã có sự lựa chọn của mình, còn chúng em cũng đã làm cho chị hiểu được ý nghĩa của sự sống và cái chết. Trong thế giới này, mọi người đều bình đẳng trước cái chết. Sống không cần phải chúc mừng mà chết cũng không cần phải đau buồn." Nói xong, cô bé chỉ về nơi xa xăm.

Tiểu Tây nghe thấy tiếng còi tàu hú, giống như con dao vạch một đường dài trong không gian yên tĩnh.

Đến khi Tiểu Tây quay đầu lại thì chỉ còn lại cô bé và chiếc ô ở trên đất. Cô cầm lấy cái ô và dựa nó vào đôi vai yếu ớt của mình. Đúng lúc ấy, một đoàn tàu xình xịch lao vút qua, bánh tàu nặng nề lướt trên đường ray.

Tiểu Tây cảm thấy, nước mưa ở trên thế giới này không còn thấm đẫm mà xuyên qua cơ thể mình.

 
Loading...

Đọc Tiếp chương 07

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Mỗi đêm một câu chuyện kinh dị chương 06b