3. ĐÊM THỨ BA

Huệ Mỹ của tôi

Không hiểu sao tôi lại tỉnh giấc.

Một màu bàng bạc bao trùm căn phòng ngủ hình tròn, cửa sổ làm bằng hợp kim nhôm được đóng lại trước khi đi ngủ giờ không hiểu sao lại bị hé ra. Cửa sổ mở hé, chỉ khoảng 20 cm, người thấp bé, có lẽ nghiêng người lọt qua vào trong nhà được. Tại sao tôi lại nghĩ có người vào trong nhà nhỉ?

Đến bản thân tôi cũng không hiểu nổi, hễ nhìn thấy cửa sổ bị mở là tôi lại cảm thấy như có ai đó bước vào. Điều này cũng giống như khi nhìn thấy một lon nước đã mở, ta liên tưởng ngay đến việc đã có người uống. Có lẽ do tiếng cửa sổ mở ra cót kẹt hoặc do ánh sáng của mặt trăng ở ngoài cửa sổ hắt vào, mà dù sao thì tôi cũng thức giấc rồi. Rõ ràng vẫn đang là nửa đêm, chẳng nghe thấy chút động tĩnh nào, ánh trăng lành lạnh hắt thẳng vào giường tôi.

Ơ kìa, tại sao ở bên ngoài chăn lại có một đôi chân nhỉ?

Đôi chân không to, chỉ ngang với chân tôi nhưng rất bẩn. Mu bàn chân còn dính cái gì đó bẩn thỉu, cứng ngắc. Nhìn đôi chân chẳng thấy có chút sức sống gì, nó không cử động, tong teo đáng sợ, bàn chân chằng chịt những mạch máu xanh lè bé xíu đan xen lẫn nhau, chẳng giống chân người chết chút nào.

Chắc chắn không phải là chân của tôi.

Vì tôi vẫn cảm nhận được đôi chân của mình ở trong lớp chăn ấm áp, hơn nữa chân tôi có bẩn thế đâu. Mẹ tôi lúc nào chẳng nhắc con gái trước khi leo lên giường phải rửa chân sạch sẽ. Vì thế, tối nào trước khi ngủ tôi cũng rửa chân.

Nhưng đúng là ở ngoài chăn còn có một đôi chân, nó dài và gầy giống hệt chân tôi, mà từ phần cổ chân trở lên lại nằm trong chăn. Hai tay tôi nắm chặt cái chăn đắp trên người, chằm chằm nhìn vào đôi chân đang lộ ra ngoài ánh trăng ấy.

Không hiểu sao tôi lại không thét lên.

Có thể là do sợ quá chăng? Thực ra tôi tò mò hơn là sợ hãi, cũng giống như nếu không cho thêm đường vào nước muối thì sẽ không cảm nhận được vị mặn của nó. Chủ nhân của đôi bàn chân ấy chắc chắn đang nằm trong chăn của tôi. Nhưng tại sao tôi không nhận ra điều ấy?

Hay là ta bỏ chăn ra dù có lạnh một chút?

Chính lúc tôi đang chần chừ thì đôi chân ấy bỗng nhúc nhích, nói chính xác là ngón chân rung rung lên.

Tiếp đó, hai bàn chân đột ngột lật ngược lại đến 1800, theo kiểu gót chân hướng lên trời còn ngón chân thì cắm xuống đất, hoặc là chủ nhân của đôi chân đã chuyển từ nằm ngửa sang nằm sấp. Nhưng tôi có cảm nhận được gì trong chăn ngoại trừ cơ thể của tôi đâu. Chiếc chăn bỗng bùng nhùng. Tôi thấy phần giữa chăn bỗng nhiên nhô hẳn lên, có lẽ là vật gì đó hình tròn, chăn dần dần tuột khỏi cổ tôi, đến ngực rồi đến rốn. Tôi cứ nằm như vậy, nhìn chiếc chăn bị nâng lên trong ánh trăng héo hắt.

Lạ là khi chiếc chăn bị nâng lên, tôi nghe thấy tiếng gì đó gãy răng rắc, nặng nề như tiếng gỗ gãy.

Tôi cảm thấy phần cơ thể bị hở ra ngoài lạnh sởn da gà nên ngồi bật dậy, dựa vai vào đầu giường, nhìn chiếc chăn mình đắp đang trùm lên kẻ đó.

Nếu là người thì không thể trèo lên giường với tư thế đó. Trừ phi là người không xương có thể cuốn tròn cơ thể lại. Liệu có phải là người không nhỉ?

Là rắn mới phải, giống rắn mắt kính có thể dựng đứng thân lên. Tôi cứ ngồi như vậy mà nhìn, bỗng nhiên thò tay ra định kéo chăn xuống để xem trong đó là cái gì.

Đúng lúc tay chạm vào chăn thì thứ đó bỗng biến mất, chân rơi đánh “bịch” xuống giường.

Cửa sổ cũng gấp gáp đóng theo, dường như trong phòng chưa xảy ra bất cứ chuyện gì.

Có lẽ tôi nằm mơ.

“An Kỳ, con đang làm gì thế?” Đèn điện bật sáng nhức cả mắt. Tôi vội lấy tay che mắt, mẹ đứng ngay ở cửa phòng. Bà khoác chiếc áo ngủ màu tro nhìn tôi với ánh mắt lạ lùng.

“Có gì đâu mẹ, con bị thức giấc ấy mà. Sau đó cứ ngồi thần người trên giường thôi.” Tôi cười, nói trấn an mẹ.

“Ngủ sớm đi con, ngày mai còn phải dậy sớm.” Mẹ tôi trông có vẻ buồn ngủ, giơ tay che miệng ngáp dài.

“Sao thế mẹ, không phải mai là cuối tuần à?”

“Con quên rồi à?” - mẹ kinh ngạc nhìn tôi - “Mai đưa tang Huệ Mỹ mà.”

Tôi vâng một tiếng rồi kéo chăn nằm xuống. Nằm vậy thôi chứ đến bảnh sáng tôi cũng không ngủ lại được, hai mắt cứ mở trừng trừng.

Là Huệ Mỹ ư?

Lúc nãy chắc chắn là Huệ Mỹ rồi, đôi chân xám ngoét rất giống chân Huệ Mỹ.

Huệ Mỹ là một cô bé xinh đẹp, thực sự xinh đẹp.

Lần đầu tiên tôi gặp Huệ Mỹ là ở trong bệnh viện, khi mẹ đưa tôi đi khám bác sỹ. Lúc đó Huệ Mỹ cũng có mặt, cô bé đã trò chuyện với tôi rất thân mật, chọc cho tôi vui. Hôm ấy tôi rất buồn, chẳng muốn cười với ai. Nhưng từ lúc gặp Huệ Mỹ, tôi trở nên vui vẻ hẳn, vì tôi thấy cô bé này thật xứng làm bạn của mình. Và chúng tôi đã trở thành bạn của nhau, bạn rất tốt của nhau.

Hôm xuất viện vào đúng lễ trọng hạ (tháng thứ hai mùa hạ), tôi và Huệ Mỹ rủ nhau ra công viên đốt pháo hoa. Vào khoảng 9 rưỡi sáng thì phải, tôi thích đốt pháo hoa và ban ngày. Huệ Mỹ chẳng thể hiểu nổi tại sao tôi lại làm vậy, có điều là tôi làm gì thì cô bé cũng không phản đối, nếu không tham gia thì cũng sẽ đứng bên xem tôi làm.

“Cô An Kỳ, chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau nhé?” Huệ Mỹ cười nhìn tôi, khuôn mặt cô bé thật đẹp, giống như búp bê bằng sứ, không hề có một vết gợn, khóe môi hơi nhếch lên mỗi lúc cười trông thật hấp dẫn. Ai gặp cũng phải mỉm cười theo.

“Ừ!” Tôi nghịch quả pháo trong tay.

“Nếu một trong hai ta có người chết thì sao?” Tôi nghe thấy loáng thoáng Huệ Mỹ nói câu này.

“Không có chuyện đó đâu, nếu có chết đi thì người chết ấy chắc chắn sẽ đưa linh hồn mình đi theo người sống.” Tôi buột miệng nói. “Có linh hồn thật ư?” Huệ Mỹ ngạc nhiên nhìn tôi, bỗng dưng cô bé lấy tay che miệng như đã nói sai điều gì vậy.

“Có đi theo thì cũng ích gì! Cháu nghe mọi người nói người chết rồi, linh hồn còn lẩn quất đâu đó thì người sống cũng không nhìn được, không nghe và sờ được.”

“Không! Ý của cô là người chết sẽ đi bên người sống, đợi đến khi người đó chết, trờ thành linh hồn giống như mình. Như vậy hai người sẽ mãi ở bên nhau.” Tôi nhìn quả pháo hoa đang lụi dần trong tay rồi ngẩng đầu lên nhìn Huệ Mỹ chăm chú.

Huệ Mỹ ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn khép hờ, tôi bỗng thấy ánh nắng xung quanh nhạt hẳn đi.

“Mặt trời bị che khuất rồi.” Huệ Mỹ thốt lên. Tôi ngẩng đầu lên nhưng thực sự là mờ quá. Tôi biết, trừ phi là nhật thực toàn phần, nếu không thì bao giờ cũng còn ít nhất 1% ánh nắng và tia nắng ấy sẽ rất chói mắt.

“Tại sao cháu lại nhìn thẳng vào mặt trời được nhỉ?” Tôi lấy làm lạ hỏi Huệ Mỹ.

“Cháu làm sao biết dược, cháu luôn nhìn được như thế mà. Có thể mặt trời cháu nhìn thấy khác với mặt trời mọi người nhìn thấy.”

Huệ Mỹ giơ hai tay ra, vặn ngón tay cái và trỏ của cả hai bàn tay thành một hình tròn.

“Cháu nhìn thấy đó là một hình tròn ấm áp màu vàng cam, nhưng giờ bị che khuất rồi.” Huệ Mỹ lại ngẩng đầu lên, còn tôi thì không dám nhìn nữa. Cái ngước mắt lúc nãy khiến cho tôi khó chịu vô cùng. Ánh sáng xung quanh càng mờ nhạt hơn, cát bụi trên đường bị thôi tung lên, tôi thấy lành lạnh.

Bóng tối do nhật thực khác hẳn bóng tối của lúc trời chạng vạng. Màu đen của nhật thực có pha chút màu đỏ như máu, giống phòng tối chuyên để rửa ảnh chúng ta hay xem ở trên ti vi, thứ màu đó khiến ta thấy tuyệt vọng vô cùng.

Trong lúc tôi đang ngẫm nghĩ thì nhật thực vẫn tiếp tục diễn ra. “Đã hơn một nửa rồi.” Huệ Mỹ tiếp tục ngước nhìn mặt trời.

“Huệ Mỹ, cháu nói tiếp đi.” Tôi thấy khó chịu vì mọi sự chú ý của Huệ Mỹ đã dồn cả vào mặt trời.

“Cháu sẽ không biến thành linh hồn.” Huệ Mỹ bỗng quay đầu lại, nói. Tôi chưa bao giờ thấy cái thái độ này của cô bé. Ánh mặt trời hắt lên khuôn mặt cô bé trông thật ảm đạm. Lần đầu tiên tôi nhận ra đôi mắt của cô bé khác hẳn những đôi mắt tôi đã nhìn thấy. Hình như tôi không nhìn thấy con ngươi đâu cả.

Thấy dáng vẻ sợ hãi của tôi, Huệ Mỹ bỗng bật cười tinh nghịch. “Ôi trời, đó là kính áp tròng ấy mà, nhìn từ bên ngoài vào sẽ không thấy con ngươi đâu, hơn nữa đeo nó sẽ nhìn thẳng được mặt trời. Mẹ cháu mua cho cháu đấy.”

Hóa ra là vậy, nhưng không biết tại sao dáng vẻ vừa rồi của cô bé giống hệt một con rắn đang rình mồi.

“Thế sau này chết đi cháu sẽ biến thành gì?’ Tôi tiếp tục chủ đề lúc nãy.

“Rắn, cháu sẽ biến thành rắn đi theo cô.” Huệ Mỹ thè lưỡi liếm liếm, giấy phút đó tôi ngỡ mình đã nhìn thấy cái lưỡi dài nhọn hoắt, đỏ hừng hực của con rắn. Nhưng tôi nhầm, đó là lưỡi của một người bình thường. Tôi giật mình đánh thót vì câu trả lời của cô bé, tim tôi đập liên hồi và run rẩy, khiến cổ họng cũng cảm thấy bị căng lên và như bị mắc vật gì.

“Haha… cô đang sợ thì phải.” Huệ Mỹ vui sướng cười ha hả. Sau đó cô bé lại cúi đầu và ngẩng mặt lên thì ánh mắt lại dịu dàng vô cùng.

“Huệ Mỹ quý nhất cô An Kỳ, cô An Kỳ cũng quý Huệ Mỹ chứ?” Câu hỏi làm tôi ngớ người ra một lát, tôi định nói thì thấy xung quanh bỗng đen ngòm. Giống như ta đang ở trong một ngôi nhà có ánh điện vàng vọt, bỗng nhiên mọi ánh sáng đều biến mất. Tôi biết nhật thực đã đến lúc toàn phần.

Nghe mọi người nói, khi ta nói điều gì vào lúc nhật thực toàn phần thì điều đó sẽ biến thành sự thực.

Nghĩ đến đây tôi không kiên nhẫn được nữa.

Tôi thích lắm vì Huệ Mỹ đã quay lại, cô bạn thân nhất của tôi đã quay lại.

Tang lễ được tổ chức hết sức bình thường, tôi không nhìn thấy bố cô bé, mà thực ra tôi đã gặp bố cô bé bao giờ đâu. Hình như cô bé sống với mẹ.

Mẹ Huệ Mỹ mặc một chiếc váy liền màu đen, đeo kính đen, mái tóc dài được cột lên gọn gẽ sau gáy. Trông mẹ cô bé rất buồn, nhưng tôi cảm thất người phụ nữ ấy có một niềm vui sướng thầm kín, chắc vì đã được giải thoát. Nghe nói, mẹ Huệ Mỹ không yêu quý gì con gái. Cô ấy đau mất hai ngày mới sinh được Huệ Mỹ. Khi lọt lòng, cô bé chẳng khác gì một con mèo con, toàn thân nhăn nheo. Mọi người kể rằng mẹ Huệ Mỹ nhìn thấy cô bé thì sợ rồi chẳng buồn cho con bú sữa.

Tôi không biết bố Huệ Mỹ là ai, có lẽ ngay đến mẹ Huệ Mỹ cũng không biết điều đó. Mỗi khi nhắc đến mẹ Huệ Mỹ là mẹ tôi lại có thái độ hằn học, ghét bỏ.

“Chẳng hiểu mẹ cái Lệ nuông chiều nó thế nào. Chơi bời với không biết bao nhiêu đàn ông ở ngoài. Giờ thì thấy rồi nhé, cũng xảy ra chuyện rồi đấy.”

Mẹ tôi thường xuyên kể xấu Lệ - mẹ của Huệ Mỹ, nhưng cô ấy luôn có thái độ tôn trọng tôi. Đám tang hôm nay mẹ tôi không mắng Lệ, nhưng vẫn cố tình xa lánh cô ấy. Tuy vậy, mẹ tôi rất quý Huệ Mỹ.

“Mỗi khi Huệ Mỹ đến, An Kỳ nhà tôi luôn tươi cười. Huệ Mỹ về là con bé lại lặng lẽ.” Mẹ tôi gặp ai cũng nói vậy, còn tôi thì vờ như không nghe thấy gì.

Đám tang sắp đến lúc kết thúc, vị linh mục đã hoàn tất khâu cầu nguyện. Lệ bỗng đến tìm tôi.

“Mình đi nói chuyện một chút nhé?”

Tôi không trả lời ngay mà nhìn sang mẹ tôi. Hình như mẹ tôi nói nhỏ câu gì đó rồi làu bàu bỏ đi. Tôi nghĩ mẹ đã đồng ý nên để cho cô ấy dẫn đến một nơi yên tĩnh ở đầu nghĩa trang, nơi đó có chiếc ghế băng dài.

“Gần đây chị thế nào?” Huệ Mỹ xinh giống hệt Lệ, đằm thắm và duyên dáng, nhưng có nét gì đó hư ảo, không thật.

Tôi không thích Lệ, vì cô ấy lạnh nhạt với Huệ Mỹ.

“Tôi cũng tàm tạm.” Tôi lấy tay vân vê gấu áo, cúi đầu đáp. “Mọi chuyện sẽ tốt thôi.” Lệ bỗng ôm chầm lấy tôi. Cơ thể cô ấy vừa mềm mại vừa ấm áp giống như lông chim, lại cũng giống như cái bụng mèo.

“Tối qua tôi nhìn thấy Huệ Mỹ.” Tôi buột miệng nói ra.

“Hả? Gì cơ? Nó đi gặp cô?” Lệ không kinh ngạc như tôi tưởng. Tôi hơi thất vọng trước phản ứng của cô ấy, nhưng vẫn nói tiếp.

“Huệ Mỹ đã biến thành một con rắn.” Nói đến rằn, tôi nhớ ngay đến chiếc chăn bị nâng lên và đôi chân bên ngoài chăn. “Nó nói với tôi là chị thích rắn.”

“Làm gì có, tôi rất ghét rắn. Tôi sợ rắn, mà tôi đã nói điều này với Huệ Mỹ rồi mà!” Tôi không biết tại sao lại hét toáng lên rồi nhanh chóng đứng dậy, rời khỏi chiếc ghế băng, nhưng chẳng đi được mấy bước thì bị vấp ngã. Lệ vội vàng bước đến đỡ tôi, phủi những bụi bẩn bám ở quần áo tôi. Cũng may là nền đất nên tôi không bị xây xước gì.

“An Kỳ, tôi biết cô rất nhớ Huệ Mỹ, Huệ Mỹ cũng nhớ cô. Dù Huệ Mỹ không còn trên đời nữa thì nó cũng rất yêu quý cô.” Nói dứt lời, cô ấy cúi đầu hôn lên trán tôi. Đôi môi cố ấy mỏng và lạnh giá. Lệ đi khỏi, tôi vẫn ngồi đó một mình trên chiếc ghế băng. Tôi nhìn xung quanh, ngoài những nấm mộ nhấp nhô xen lẫn với những cây thông um tùm thì không thấy một bóng người. Hoặc nói cách khác, đâu đâu cũng thấy người nhưng chỉ toàn đang nằm mà thôi. Tôi muốn đứng lên để đi khỏi chỗ đó thì bỗng cảm thấy dưới chân mình lành lạnh.

Tôi cúi đầu xuống nhìn, thấy Huệ Mỹ đang nhìn tôi với con mắt bé tí tẹo, cơ thể cô bé giống như chiếc dây thừng quấn chặt quanh chân tôi, còn đầu cứ ngẩng cao nhìn mặt tôi.

“Huệ Mỹ?”

Tôi lẩm nhẩm một mình. Huệ Mỹ không đáp lời mà chỉ nhìn tôi. Tôi thấy cô ấy không phải không có con ngươi, chỉ là mắt nhỏ tí, giống như mắt rắn ban ngày, hay nhìn ti hí để mọi người khó phát hiện ra.

“Cháu biến thành rắn thật rồi!” Tôi không kiềm chế nổi sự hưng phấn. Tuy tôi không thích rắn, nhưng con rắn này chính là Huệ Mỹ biến thành. Trước đây tôi đã từng nghe đến chuyện chó mặt người, nhện mặt người, lúc nhỏ còn nghe kể về một nhà khoa học cổ quái đã dùng một chiếc máy kỳ lạ trộn lẫn mình và ruồi với nhau để biến thành ruồi mặt người. Nhưng rắn mặt người thì lần đầu tiên tôi nhìn thấy.

À không phải, mẹ tôi đã từng kể chuyện về một con rắn xinh đẹp. “Cái Lệ là một con rắn nữ xinh đẹp.” Mỗi lần trước khi đi ngủ, nói đến Huệ Mỹ và mẹ cô bé là mẹ tôi lại không quên bồi thêm câu này. Cũng giống như mục đọc truyện đêm khuya trong máy thu thanh, đến đoạn cuối đều có câu “muốn biết hồi sau thế nào xin mời hôm sau nghe tiếp.”

“Con rắn nữ xinh đẹp là gì?” Tôi luôn hỏi mẹ như vậy.

“Thì phụ nữ giống như cái Lệ ấy, mặt thì xinh, nhưng thân lại là rắn đi lôi kéo người khác, toàn hại người. Đàn ông luôn bị cô ta mê hoặc. Cô ta sẽ nuốt chửng họ lúc họ đang ngon giấc.”

“Thế Huệ Mỹ thì sao hả mẹ?” Tôi lại hỏi.

“Huệ Mỹ ư? Ôi dào, sau này lớn lên có khi cũng thế.” Nói đến đây mẹ tôi tỏ thái độ bất cần.

Tôi không hiểu tại sao mẹ lại luôn ghét Lệ đến thế. Tôi nhớ mỗi lần nghe mẹ nói chuyện với mọi người, tôi thấy mẹ luôn ấm ức kể tội Lệ: “Đồ không biết xấu hổ, ai đời lại đi dụ dỗ chồng người ta. Loại đàn bà ấy đúng là yêu tinh!”

Hóa ra là mẹ có nỗi hận thù gì đó với Lệ. Còn tôi thì chẳng ghét cô ấy vì tôi rất quý Huệ Mỹ.

Nên dù Huệ Mỹ đã chết, biến thành rắn thì tôi cũng sẽ chăm sóc, nuôi nấng nó, vì cô bé là bạn tôi, là người bạn duy nhất của tôi.

Tôi gỡ Huệ Mỹ từ chân mình ra. Thoạt đầu cô bé không đồng ý, nhưng tôi vừa nhẹ nhàng vỗ vỗ trán cô bé, vừa khéo léo dứt cô bé ra rồi cho vào trong túi áo mình. Lúc này chẳng hiểu mẹ tôi ở đâu chạy ra.

“Sao con lại ở đây?” - Mẹ hỏi với giọng lo lắng.

“Lệ đưa con ra đây. Con và cô ấy nói chuyện với nhau.” Tôi cười đáp, do dự không biết có nên nói chuyện Huệ Mỹ biến thành rắn và đang nằm gọn trong túi áo mình hay không.

“Đừng đến gần cô ta. Cô ta là kẻ xấu, có thể Huệ Mỹ do cô ta giết chết đấy.” Mẹ tôi làu bàu nói và đi đến dắt tay tôi. Tôi rất hay bị vấp ngã nên luôn phải có người dắt.

“À mà Huệ Mỹ chết như thế nào mẹ nhỉ?” Tôi ngả đầu vào người mẹ, có phần mệt mỏi.

“Con không biết ư?” Mẹ tôi ngạc nhiên hỏi.

“Con không biết, trí nhờ của con luôn kém mà.”

“Nghe nói là tự nhiên treo cổ chết ngay trong nhà, cơ thể thì như chiếc ga giường bị vặn chặt vào, hai mắt lồi ra, lưỡi cũng thè ra, mặt tím đen chẳng khác nào mặt rắn. Nói chung là trông rất sợ. Qua điều tra, công an cho biết Huệ Mỹ đã tự sát, nhưng đứa trẻ mười tuổi thì làm sao biết lấy dây thừng thắt cổ tự tử chứ? Lại còn kê hai chiếc ghế chồng lên nhau để trèo lên, mẹ nghi là cái Lệ ghét Huệ Mỹ nên đã giết nó. Mà nếu không phải nó làm thì lúc đó, nếu nó không đi đú đởn mà ở nhà trông con thì Huệ Mỹ làm sao mà chết được.” Mẹ tôi có vẻ hơi quá rồi, tôi tin là hổ dữ còn chẳng ăn thịt con thì làm gì có bà mẹ nào lại giết con mình.

“Không đâu mẹ ơi, làm gì có chuyện đó.” Không biết tại sao tôi bỗng thấy đau quặn bụng, đầu nặng trịch như đang đội một chiếc mũ rất nặng. Mọi thứ trước mắt tối sầm, tôi không còn cảm nhận được gì nữa.

Lúc tỉnh lại tôi thấy mình đang nằm trên giường ở nhà. Phản ứng đầu tiên của tôi là giơ tay sờ sờ vào túi áo, cũng may là Huệ Mỹ vẫn còn đó. Cô bé ngoan ngoãn nằm trong túi áo tôi, trong phòng chẳng có một ai, cũng may là mẹ không biết tôi đã tỉnh dậy.

Ôi cơ thể vô dụng này, tôi tức tối đánh vào cơ thể mình, rồi nhấc Huệ Mỹ ra lòng bàn tay.

“Huệ Mỹ, cháu nói đi.”

Huệ Mỹ cứ thè cái lưỡi nhọn hoắt ra, cô bé nhìn tôi, không nói nửa lời.

“Cháu chết như thế nào?”

Cô bé vẫn im lặng, nhưng bỗng nhiên dựng đứng thân lên khiến tôi giật mình.

 
Loading...

Đọc Tiếp chương 03b

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Mỗi đêm một câu chuyện kinh dị chương 03a