Chắc anh đang tò mò không hiểu tại sao uống máu của tôi lại thấy dễ chịu, đúng không? Đó chỉ là ảo giác thôi. Có như vậy thì khi Kiến Nhất nói đến việc truyền máu, anh mới ngoan ngoãn đồng ý.

Lúc anh vung tay đánh tôi thì tôi đã nhanh tay bôi thuốc giải vào chỗ máu đó rồi. Chỗ máu anh liếm đương nhiên là có một ít thuốc giải. Loại thảo dược này dùng để đuổi thú hoang nên không chứa chất độc gì, chỉ là nó có những triệu chứng giống như cyanide. Xem ra càng nhiều tri thức thì càng dễ bị lừa. Còn khó thở là vì người thợ săn đã cho một lại thực vật vào trong đóng củi, khi đốt sẽ gây kích thích cho đường hô hấp chứ không hề có độc, cũng chẳng ảnh hưởng đến thể lực. Bị như thế chẳng qua là do tâm lý và trời lạnh mà thôi. Thợ săn luôn phải ở ngoài trời nên rất sợ bị hổ gấu tấn công. Họ dùng loại củi này đốt lửa rất tốt.” Ngải Vân lấy từ trong túi một chiếc lọ nhỏ màu xanh đen.

“Cậu đã lừa chúng tôi? Kiến Nhất, cậu cũng biết trước chuyện này rồi đúng không?” - Cung Bình lúc này mới bừng tỉnh.

“Cũng không gọi là lừa, thợ săn ở rừng đều phải biết pha chế thuốc độc. Chỉ cần một chút đưa vào máu sẽ có tác dụng rất nhanh. Vì thế tôi không lừa anh, tại cách anh hiểu lầm mà thôi. Nếu anh muốn thì tôi có thể để anh thử loại độc mạnh nhất. Chỉ cần một chút thôi cũng làm cho con gấu, hổ to đùng ngã lăn kềnh. Anh có muốn thử không?” Ngải Vân thò tay vào trong túi áo ngực còn Cung Bình thì lắc đầu nguầy nguậy.

“Ngải Vân, cậu làm sao biết được kế hoạch của tôi?” - Kiến Nhất đang nằm trên sàn nhà, kinh ngạc nhìn Ngải Vân hỏi.

“Bố, bố trao đổi xong với Kiến Nhất từ hồi nào vậy?” - Ngải Vân quay sang hỏi người thợ săn.

“Bố?” Kiến Nhất và Cung Bình ngạc nhiên đồng thanh hỏi. Hóa ra đó là bố của Ngải Vân. Người thợ săn khom người cười ha hả, sau đó lại ho một tràng.

“Thằng nhóc này còn ghế hơn bố, biết rõ ta giả chết ở trên tầng hai. Nhưng kệ, kiểu gì chúng ta cũng đã giao kèo với cậu ta rồi. Cậu ta muốn mượn tay chúng ta để giết những kẻ khác, sau đó sẽ đưa cô gái tên là Văn Tú đi và nói với cơ quan điều tra rằng: Mấy người kia chết là do truyền nhầm máu. Lúc đầu ta định lợi dung cho chúng ăn xong và ngủ say mới ra tay nhưng thằng bé kia cao to thế, không biết có giải quyết được không. Thôi, đã có người làm thay thì ta chỉ cần giả vờ làm xác chết là được.”

Người thợ săn nhìn Cung Bình như nhìn con cừu non sắp chết.

Văn Tú tỉnh dậy, cô đau khổ nhìn Dương Khấu đang đổ gục lên sàn nhà. Ngải Vân lao đến ôm chặt lấy cô.

“Chị Văn Tú ơi, không sao đâu. Chị em mình có thể sống trên ngọn núi này. Chị đã từng nói chị thích tuyết mà? Thích sự yên tĩnh và động vật trong núi. Tất cả điều này nơi này đều có hết, nơi đây sẽ thuộc về chị em mình.” Văn Tú chẳng biết xử trí ra sao, cô không vùng ra, cũng không đáp lời.

“Vân, con mụ đầu rồi à? Trước đây con chưa móc ngoặc kiểu này bao giờ, nhưng năm năm con lên mười hai tuổi, bố đã dạy con giết người rồi còn gì? Không ngờ con lại học hành tấn tới thi đỗ đại học. Nhưng dù có lên trời thì con cũng được sinh ra và lớn lên ở vùng núi sâu. Không săn được thú trong núi thì con phải có trách nhiệm đưa thú từ bên ngoài vào. Con biết thương con gái từ lúc nào vậy? Đúng là đồ bỏ đi!” Bố Ngải Vân lầu bầu chửi cậu, dứt lời, ông ta chĩa ngay súng về phía Cung Bình. Cung Bình giật thót người, muốn tránh nhưng không có cách nào. Cuối cùng Kiến Nhất cũng đứng dậy được, cậu định chạy đến bên Văn Tú. Ngải Vân buông Văn Tú ra, đi đến trước mặt bố.

“Bố, bố đã bàn bạc với cậu ta ra sao?”

“Thì để những người này chết cóng ở bên ngoài ấy, sau đó tiền và đồ đạc trên người chúng thuộc về bố. Kiến Nhất cũng mang theo tiền cho chúng ta.” Người thợ săn thu súng lại, nói như chẳng có việc gì xảy ra.

“Bố ơi, tha cho Văn Tú đi.” - Ngải Vân nói nhỏ.

“Không được, con bé đó sẽ nói chuyện này cho mọi người biết, hơn nữa Kiến Nhất cũng không buông tha cho cô ta đâu.” Người thợ săn nhìn Kiến Nhất, còn Kiến Nhất lại quay sang nhìn Văn Tú. “Kiến Nhất, đừng, đừng mà.” - Văn Tú đau khổ van nài.

“Nếu nói ra, bố còn trốn được chứ Kiến Nhất và con đều hết đời.” - Người thợ săn cười, nói.

“Thôi chuyện này xong rồi nhé. Bây giờ kéo ba đứa ra ngoài, mấy tiếng sau là ta có thể thu dọn xác được rồi.” Người thợ săn kéo Cung Bình ra ngoài cửa, giống như kéo một thùng hàng, mặc cho cậu ta giãy giụa.

Người thợ săn mở cửa ra rồi để Cung Bình ở ngoài, gió tuyết bên ngoài thổi ào ào vào trong nhà. “Nhanh lên, nhanh ném hai con bé đó ra ngoài.” Bố Ngải Vân nói với cậu nhưng Ngải Vân vẫn đứng im một chỗ.

“Con muốn chết à mà không nghe lời bố?” Ông ta giang tay tát cậu con trai một cái thật đau khiến khóe mép cậu rỉ máu. Nhưng cậu vẫn đứng yên một chỗ, tay nắm chặt chiếu rìu. Người thợ săn như cảm thấy điều gì đó. “Ta biết từ lâu không thể dựa vào mày, con soi hoang ta nhặt ở ngoài về! Mày chống lại tao hả? Ai nuôi nấng mày đến ngày hôm nay, ai cho mày ăn uống? Ai là cha của mày hả?”

“Chính vì thế tôi mới nhịn đến ngày hôm nay, ông nuôi tôi như một con chó để sai khiến. Nếu không phải tôi biết được từ những người khách qua đường chuyện học hành là gì, nếu không phải năm mười hai tuổi giết người xong tôi trốn xuống núi, vào trung tâm bảo trợ xã hội để họ đưa vào cô nhi viện thì liệu tôi có cơ hội học đại học không? Ông cố tình đi tìm tôi và bắt tôi làm cho ông ư? Ông nghĩ tôi sẽ để ông hủy hoại hết hạnh phúc tôi vất vả tìm kiếm à?” Ngải Vân ngẩng đầu, ánh mắt lạnh buốt.

Người thợ săn lưng chắn gió tuyết, tay nhấc khẩu súng săn lên. “Mẹ mày, tao bắn chết mày trước rồi giết con bé đó sau!”

Ông ta tức giận hét lên rồi lên đạn, tiếng súng vang lên nghe đánh đoàng một cái nhưng rồi cũng chìm trong tiếng gào thét của gió tuyết bên ngoài cửa. Văn Tú hoảng hốt nhìn Ngải Vân đã bị thương nên vội đứng lên, đi về phía trước. Nhưng cái cô nhìn thấy là một lỗ rất lớn trên ngực người thợ săn, máu bắn tung tóe lên sàn nhà và đông lại ngay.

“Ông già rồi, lúc lên tầng hai tôi biết ông đang giả vờ chết nên có làm một chút thủ thuật với khẩu súng của ông.” Người thợ săn nhìn Ngải Vân với ánh mắt không thể tin nổi rồi lại quanh sang nhìn khẩu súng săn đã bị nổ gẫy nòng. Mắt ông ta trắng dã, tiếng cười khô khốc bật ra rồi cả thân hình đổ gục xuống sàn nhà.

“Chị Văn Tú, không sao rồi.” Ngải Vân quay về phía Văn Tú cười cười, Văn Tú rùng mình bước thụt lùi về sau hai bước khiến ánh mắt Ngải Vân buồn bã. “Chị sợ em ư, chị chỉ yêu Kiến Nhất thôi sao?” Ngải Vân nhắm mắt đau khổ nói. Văn Tú vẫn không nói gì, nhưng cô đã bị Kiến Nhất đứng sau tóm lấy cổ.

“Thật không ngờ thân thế của mày lại rối rắm như vậy. Thảo nào mỗi lần mọi người đề nghị mày đưa đến vùng núi, mày đã từng nhất quyết không chịu. Mười hai tuổi đã giết người? Giỏi thật đấy, tao sợ mày quá, giờ không phải là mày muốn giết tao hay sao? Đến đây đi.” Kiến Nhất cầm kim tiêm gí sát vào cổ Văn Tú. Ngải Vân lặng lẽ nhìn Kiến Nhất.

“Nếu mày dám làm gì thì đây chính là thuốc đông máu, tao sẽ tiêm hết vào cô ta.” Kiến Nhất ấn đầu kim tiêm khá mạnh, một vệt máu nhỏ rỉ ra từ cổ Văn Tú. Bên ngoài vọng vào tiếng gào thét như lợn bị cắt tiết.

“Để tôi kéo anh ta vào đã, chắc anh không có ý kiến gì chứ?” - Ngải Vân chỉ về phía Cung Bình. Nói rồi anh ta ném xác người thợ săn ra bên ngoài và kéo Cung Bình gần như đã bị đông cứng vào trong nhà, đặt gần lò sưởi. Cung Bình run lập cập, không thốt nên lời.

“Đến nước này rồi anh muốn gì?” Ngải Vân xông về phía Kiến Nhất, hỏi.

“Tao muốn tất cả là của tao, kể cả Văn Tú. Cô ấy cũng là của tao, không phải là mày rất yêu cô ấy hay sao, mày có muốn chết vì cô ấy không?” Nói rồi Kiến Nhất lấy một con dao gấp gọt hoa quả từ trong người ra, hướng về phía Ngải Vân.

“Lại đây, lại chỗ tao nhanh lên.” Kiến Nhất hua tay gọi Ngải Vân. Ngải Vân do dự trong chốc lát rồi đi lại. Ngải Vân vừa đến gần chỗ Kiến Nhất thì đã bị anh ta đâm một nhát vào ngực. Ngải Vân lao đao rồi đổ gục xuống sàn nhà.

“Đừng, đừng làm vậy.” Văn Tú gào khóc, giẫy thật mạnh, thoát khỏi cánh tay của Kiến Nhất, đầu kim đã rạch một nhát dài trên cổ cô. Văn Tú đến bên đỡ Ngải Vân đang thở rất khó nhọc “Sao cậu ngốc thế?”. Ngải Vân không nói lên lời, con dao đã cắm phập trong phổi, cậu giơ tay vuốt mái tóc của Văn Tú rồi quay sang nhìn Kiến Nhất.

“Kết thúc rồi, tất cả đã kết thúc rồi. Mày yên tâm ra đi đi, tất cả mọi việc ở đây tao sẽ trình bày rõ ràng với cảnh sát. Chính mày và lão già kia đã lợi dụng ngôi nhà này để giết người. Tao làm thế chỉ là phòng vệ chính đáng.” Kiến Nhất nhếch mép cười, đó là nụ cười từ đáy lòng cậu ta, cũng là nụ cười của kẻ chiến thắng.

“À, còn Cung Bình nữa chứ. Tôi sẽ làm cho cậu thấy dễ chịu hơn, thuốc đông máu có hiệu quả nhanh lắm đấy.” Kiến Nhất cầm kim tiêm hướng về phía Cung Bình.

“Đủ rồi anh Kiến Nhất, anh đừng giết người nữa!” Văn Tú vừa ôm đầu Ngải Vân vừa hét lớn. Những bông hoa tuyết trắng xóa bay ùa vào trong nhà qua khe hở của cánh cửa không được đóng kín. Tuyết trắng lòa xòa quanh Văn Tú và Ngải Vân. Kiến Nhất quay đầu nhìn thấy họ lờ mờ chẳng khác gì như trong cõi mộng.

“Anh làm thế là vì em đấy chứ. Lúc nãy nếu không vì phải đối phó với thằng nhóc này thì anh thà chết chứ không dùng thuốc đông máu cho em. Em cũng thấy rồi còn gì, nếu anh muốn giết em thì đã tiêm từ lâu rồi. Anh chỉ muốn được sống hạnh phúc bên em.

Chúng ta sẽ cùng nhau tốt nghiệp rồi kết hôn. Tại sao có nhiều người ngăn cản anh đến vậy? Văn Tú, anh đồng ý với em, chuyện này xong thì em và anh sẽ cùng nhau quên hết. Chúng ta sẽ quên hết tất cả, không còn ai gây trở ngại cho chúng ta nữa. Văn Tú, hãy tin anh đi!” Kiến Nhất đến bên Văn Tú, lắc lắc bờ vai cô. Văn Tú do dự đôi chút, thực sự cô rất yêu Kiến Nhất. Cô cũng biết Kiến Nhất rất đau khổ vì phải chạy quanh mình và Dương Khấu chỉ vì sản nghiệp của gia đình.

Văn Tú cuối cùng cũng khó nhọc gật đầu, Kiến Nhất sung sướng ôm cô vào lòng.

Bỗng nhiên, Ngải Vân đang nằm bất động bên cạnh bật dậy, rút con dao ở ngực mình ra, đâm về phía Kiến Nhất. Kiến Nhất dễ dàng tránh được nhát dao, nhưng lưỡi dao vẫn chọc một chút vào cổ tay anh ta. Vết thương khá sâu, máu chảy ra đỏ thẫm. Ngải Vân hua hua tay trong không trung rồi ngã vật xuống sàn nhà vì mất sức, đầu ngoẹo về một bên, đôi mắt đầy vẻ chết chóc. Văn Tú đặt tay vào mũi Ngải Vân xem còn thở không rồi gục lên người cậu ta khóc nức nở. Cô chưa bao giờ thấy buồn như vậy, có người đã vì cô mà chết.

Kiến Nhất thấy thế có phần không vui, nhưng anh ta vẫn quay sang tiêm thuốc đông máu vào người Cung Bình lúc này đã lạnh cóng đến độ mất hết cảm giác. Sau đó anh ta bế Văn Tú lên. Tuyết bên ngoài đã ngừng rơi, bầu trời sáng dần, chẳng mấy chốc tuyết trên núi tan hết. Kiến Nhất mệt nhọc kéo Văn Tú lên rồi hôn vào đôi môi cô. Văn Tú tê dại bởi những chuyện xảy ra trước mặt, cứ nhìn Dương Khấu chằm chằm, đáng tiếc là cô gái ấy đã tắt thở từ lâu.

“Đi thôi, chúng ta phải rời nơi đây thôi. Văn Tú, quên hết đi em, chúng ta sẽ không bao giờ quay lại đây nữa. Chúng ta sẽ làm lại từ đầu.” Kiến Nhất giơ tay về phía Văn Tú, cậu ta đã đeo sẵn ba lô từ bao giờ. Văn Tú không còn cách nào, đành giơ tay cho cậu ta. Kiến Nhất nở nụ cười rạng rỡ, nắm lấy tay Văn Tú đi xuống núi.

Không biết đi được bao lâu, bỗng nhiên Văn Tú chợt hỏi Kiến Nhất: “Anh Kiến Nhất, còn công ty của bố anh thì sao? Không phải là nếu không có vốn thì chẳng mấy sẽ phải tuyên bố phá sản hay sao?”

“Không sao. Chỉ cần anh và em còn sống thì dù giàu hay nghèo, anh cũng sẽ luôn ở bên em.” Kiến Nhất dịu dàng trả lời, trong lúc đó cậu ta phát hiện thấy răng mình va vào nhau lập cập, đến độ không thể kiếm soát được. Cậu ta giơ cánh tay lên thì vết thương đã loét đen sì, miệng vết thương nhầy nhụa, có màu nho chín nẫu, có lẽ chất độc đã từ đó đi vào mạch máu. Kiến Nhất chợt nghĩ đến việc này, thảo nào Ngải Vân trước lúc chết vẫn còn nở nụ cười chế giễu. Hóa ra lúc đâm dao vào ngực Ngải Vân, Kiến Nhất đã đâm thủng cả lọ thuốc độc, và vết thương này cũng sẽ nhanh chóng làm anh ta chết. Có phải là báo ứng không? Kiến Nhất căm ghét số phận này, tại sao mình luôn là người cuối cùng có được rồi nhanh chóng bị lấy mất. Văn Tú không để ý đến ánh mắt của Kiến Nhất, khó nhọc kéo lê anh ta về phía trước. Kiến Nhất nhìm chăm chú vào gáy Văn Tú và móc túi áo, lấy ra liều thuốc đông máu cuối cùng. Giết cô ấy ư? Cô ấy sẽ là vật tế sống cho mình? Món tiền bảo hiểm mua cho cô ấy cũng có rồi, công ty bố mình sẽ được khoản tiền đó. Mình chết rồi sẽ chẳng có ai nghi ngờ đến kế hoạch leo núi này của mình. Kiến Nhất cầm kim tiêm định cắm phập vào cái cổ mềm mại trắng như tuyết của Văn Tú.

“Anh Kiến Nhất, em mệt quá, sau này chúng ta sẽ không bao giờ leo núi nữa. Em sẽ giữ bí mật này cho anh. Em sẽ đi gặp bác Dương xem bác ấy có cách nào giúp công ty bố anh không. Anh Kiến Nhất, nếu một trong hai chúng ta chết thì người còn lại phải sống thật tốt. Nhất là anh, anh giỏi hơn em nhiều, anh là người làm được việc lớn. Anh cần phải kế thừa sự nghiệp của bố anh.” Văn Tú không quay đầu lại, cô vừa đi vừa lẩm bẩm.

Kiến Nhất chùn tay lại, khóe môi run run, dùng sức lực cuối cùng ném chiếc kim tiêm đi. “Văn Tú ơi anh hơi mệt, ngồi nghỉ cùng anh nhé? Chúng ta sẽ cùng nhau sưởi nắng, đợi chân ấm chút rồi đi.” Kiến Nhất yếu ớt nói. Văn Tú nghĩ cậu ta mệt thật nên dừng lại. Hai người ngồi dựa vào tảng đá, không ai nói với ai câu nào. Kiến Nhất ngước nhìn mặt trời lên cao dần rồi quay đầu lại nhìn căn nhà gỗ cách đó không xa. Trong ánh nắng rực rỡ, tuyết trên núi đã tan hết, căn nhà gỗ đã được trả lại nguyên hình dáng. Một màu đen tuyền, không hiếu tại sao căn nhà gỗ đó được sơn màu đen. Hay là mình không còn nhìn rõ được mọi vật nữa? Kiến Nhất thấy rất lạnh, cậu nói với Văn Tú: “Văn Tú, cho anh dựa vào vai em chút nhé!” Văn Tú nói “được”, Kiến Nhất dựa ngay vào bờ vai yếu ớt của cô rồi ra đi mãi mãi.

Mãi một lúc sau Văn Tú mới phát hiện ra Kiến Nhất đã chết. Cô không khóc, chỉ cảm thấy trong lòng trống rỗng. Cô ngồi yên ở đó rất lâu, sau đó mới cõng Kiến Nhất đi tiếp. Nhưng cô thật sự không thể cõng nổi, đành đặt Kiến Nhất xuống. Sợ sói ăn xác Kiến Nhất, cô dùng hết sức lực kéo Kiến Nhất về căn nhà gỗ. Xong xuôi, cô phát tín hiệu cầu cứu.

Thật may mắn là đội kiểm lân đã phát hiện ra cô để đến cứu. Họ đưa cô đến bệnh viện, mấy tháng sau Văn Tú mới thoát khỏi bóng đen của đợt leo núi và dần trở lại với cuộc sống bình thường. Cô thường đến thăm mộ của những người đã chết, nhất là mộ Ngải Vân. Trước đây cô cũng có một cậu em trai, nhưng đau buồn là em đã bị bọn bắt cóc bắt đi lúc hơn một tuổi. Đó chính là thời gian cả gia đình cô đến nghỉ mát ở một vùng núi. Lần đầu tiên gặp Ngải Vân cô đã thấy điều gì thật gần gũi, cô luôn muốn bảo vệ, chăm sóc cậu ấy.

Nghe nói những người có gen giống nhau sẽ luôn cuốn hút nhau, ngay trong lần gặp đầu tiên đã cảm thấy gần gũi. Ngải Vân là em trai mình ư? Mà thôi, không cần biết nữa. Văn Tú chỉ cần biết rằng mình phải sống cho ra sống, hãy quên đi ngọn núi tuyết, quên đi căn nhà gỗ mãu đen.

 
Loading...

Đọc Tiếp chương 02

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Mỗi đêm một câu chuyện kinh dị chương 01d