CHƯƠNG 10

Lâm Tranh cúi xuống , gãi gãi đầu , thoạt nhìn có chút khẩn trương. Cậu đưa mắt nhìn trộm Thiệu Tuấn Dương , nhưng đối phương lúc này đang nhìn hắn , chờ nghe cậu nói tiếp.

Lấy hết can đảm , cậu chậm rãi nói : ” Thật ra là , chiều hôm qua tất cả đều rất ổn , ta đi về ký túc xá , còn nói chuyện cùng bạn cùng phòng một lát.”

Dừng một chút , Lâm Tranh tiếp tục : ” Sau đó , ta muốn đến tầng mười chờ ngươi, nhưng là vừa vặn lúc tan học, ta thấy nhiều người hướng phía ta đi tới , đột nhiên liền nhớ lại . . . “

Nói đến đó , hắn lại nghĩ đến cảnh tượng ngày đó , cái loại cảm giác áp bách khiến cậu đến bây giờ tim vẫn đập nhanh không thôi. ” Ta thiếu chút nữa sợ tới mức không động đậy nổi, lấy hết sức chạy đi , một đường chạy tới hồ Uyên Ương , còn thiếu một chút nữa là rơi vào hồ rồi. “

Nghe thế, Thiệu Tuấn Dương cũng bị dọa ,“Trời ạ , ngươi không sao chứ?”

Lâm Tranh lắc đầu,“May mắn đúng lúc thấy rõ đường mới dừng lại , ngồi ở đó để lấy lại bình tĩnh , kết quả nhịn không được liền khóc, còn để lão sư nhìn thấy, thật sự mất mặt mà.”

Hắn có chút quẫn bách nhu nhu mũi,“Hiện tại đã muốn không có việc gì , chính là ngẫm lại còn có điểm sợ hãi . Chắc là ngày đó gặp chuyện không may nên mới bị ám ảnh .”

Thiệu Tuấn Dương cũng lập tức hiểu được. Lâm Tranh sở dĩ biến thành cái dạng này, hẳn là do biến cố ngày đó đi xem đá bóng đi , vì địa chấn nên mới xảy ra sự cố đám người tranh nhau dẫm đạp chạy trốn . Cho nên, bắt đầu đối với đám người sinh ra sợ hãi……?

Lâm Tranh cười cười,“Lão sư ngươi đừng lo lắng, đã lâu không xuất môn, gặp trường hợp kiểu này đại khái là vì quá đột nhiên nên mới như vậy thôi , sau này có thể chậm rãi tốt lên mà .” Thiệu Tuấn Dương kinh ngạc, rõ ràng chính mình nên lấy những lời này đi an ủi đối phương , lúc này lại là tình huống ngược lại.

Trong lòng lo lắng không giảm, còn hơn vài phần đau lòng, Thiệu Tuấn Dương nhìn Lâm Tranh kia tươi cười có chút ngốc, vươn tay muốn sờ sờ đầu của cậu, lại cảm giác có điểm không được tốt lắm , cuối cùng sửa lại thành vỗ vỗ bờ vai của cậu. “Ân, đừng sợ, từ từ , từng bước một , hết thảy đều sẽ hảo lên.”

Hắn vốn là người không giỏi ăn nói , mặc dù tính cách ôn hòa, cũng chỉ có thể an ủi đối phương một cách cứng ngắc như này . Lâm Tranh lại là cảm động vô cùng, liên tục nói vài câu cảm ơn này nọ .

Cơm trưa xong , Thiệu Tuấn Dương đột nhiên đề nghị: “Buổi chiều chúng ta cùng nhau ra ngoài được không ? Đi những nơi ngươi chưa đến nha .” “A?” Lâm Tranh đang đọc sách đầy mặt ngốc lăng nhìn hắn.

“Ra ngoài nhiều một chút , đối với chứng sợ hãi của ngươi nói không chừng có chuyể biến hảo nga.” Thiệu Tuấn Dương nghĩ nghĩ, lại hỏi:“Thân thể của ngươi thế nào? Ách, có hay không cảm giác khó duy trì hình người ?” Lâm Tranh buông thư lắc đầu,“Hoàn hảo, ta, ta cảm giác hiện tại cả người đều là khí lực !” “Vậy là tốt rồi, đi thôi.”

Thiệu Tuấn Dương nhẹ nhàng nở nụ cười , đứng dậy liền đi thay quần áo. Lâm Tranh há hốc mồm,“Nha? Nhanh như thế ah~ ? Chờ ta a lão sư !”

Lâm Tranh tưởng rằng đi nơi nào gần một chút , không nghĩ tới Thiệu Tuấn Dương dẫn cậu lên xe, bộ dáng lên đường rất là hoành tráng. *chém a chém*

Dường như nhìn ra cậu suy nghĩ cái gì, Thiệu Tuấn Dương nói:“Không xa lắm đâu , là nơi có thể cho ngươi thực sự thả lỏng tâm tình.”

Nghe vậy, Lâm Tranh mạc danh kỳ diệu run lên một cái.

Vì cái gì nghe nói như thế, cậu lại tưởng tượng ra Thiệu Tuấn Dương là ngoài mặt đứng đắn , trong bụng đầy mưu mô, còn cậu là cái hảo hài tử khả ái bị dụ dỗ dẫn đi quán bar “đen” chứ???

Lắc đầu thật mạnh đem những suy nghĩ loạn thất bát tao ra khỏi đầu , yên lặng nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ vụt qua.

Cậu tới nơi này học đại học, kỳ thật hai năm gian cũng không có chân chính biến thành dân thành thị , bởi vì trường học nằm ở ngoại ô, đi đến khu trung tâm không tiện cho lắm .

Nhưng mà đương nhiên là mỗi khi có ngày nghỉ cậu lại đi đến những nơi có phong cảnh đẹp , những nơi bán hàng ăn nổi tiếng, mỗi lần đi là lại ăn cho no hết cỡ thì thôi.

Nhìn hai bên phong cảnh có vẻ xa lạ , Lâm Tranh đột nhiên nhớ đến những con đường ở quê mình , bị ký ức lúc này tác động , Lâm Tranh có chút nhớ nhà .

Lúc trước vì dùng di động nên cũng không có quan trọng việc lắp điện thoại bàn cho nhà mình , bây giờ lại có sự giúp đỡ của Thiệu Tuấn Dương nên sự tình lần này mới được giữ kín

Lâm Tranh khe khẽ thở dài, thanh âm phát ra cực nhẹ, Thiệu Tuấn Dương đang lái xe cũng không có chú ý tới. Khoảng bốn mươi phút sau đó , Thiệu Tuấn Dương đem xe đỗ hảo, mới mang Lâm Tranh xuống xe.

Đi ra bãi đỗ xe, hai người lại đi một đường, thẳng đến khi đi vào một toà nhà tám lầu , xuyên qua hành lang thật dài , cuối cùng đi vào một địa phương trống trải . Gio6ng1 như là một tầng lầu với những chiếc bàn lơ lững giữa không trung , được bao bọc bởi các dãy hành lang xung quanh.

Mà đứng ở bên cạnh nhìn ra xa phương xa, vừa lúc có thể thấy được biển xanh rộng lớn mênh mông bát ngát . Đây là khu vực cảng thành phố , Lâm Tranh cũng đi ra bờ biển một vài lần , nhưng vẫn là lần đầu tiên ở chỗ cao như vậy quan sát, đem hải dương rộng lớn thu hết đáy mắt.

Cảnh sắc thực sự vô cùng tráng lệ . Lâm Tranh nhịn không được hô hấp thật sâu , đứng ở nơi cao như vậy , hít thở không khí trong lành cùng ngắm cảnh đẹp bao la , một hồi lâu mới quay đầu lại nói:“Lão sư, đây là chỗ nào a? Quả thực thật đẹp .”

Thiệu Tuấn Dương thấy cậu cao hứng, tâm tình của mình cũng vui sướng theo, ôn nhu cười cười,“Hồi trước phát hiện được, chưa từng thấy ai đến đây , xem như căn cứ bí mật của ta đi.” Đây là lần đầu tiên Lâm Tranh thấy Thiệu Tuấn Dương cười nhiều đến thế ……

Lâm Tranh tâm động không thôi, cố gắng bình tĩnh lại , cười nói:“Lão sư thật là lợi hại ! Lão sư là người ở thành phố này sao ?” Nghe vấn đề này, Thiệu Tuấn Dương nhất thời ngưng thở, trên mặt hiếm thấy tiếu ý cũng rất nhanh mất đi, một hồi lâu mới lắc đầu:“Không phải.”

Lâm Tranh vẫn chưa chú ý tớivẻ mặt hắn đột nhiên biến hóa, tiếp tục nói:“Nga, kia lão sư thật lợi hại , đem thành phố này thành quê hương thứ hai của mình a.” Thiệu Tuấn Dương không có đáp lại, chỉ là đi lên trước chỉ hướng phương xa,“Có thấy hải đăng bên kia không?

Đến đêm mới thấy hết sự hấp dẫn của nơi đây .” “Di? Buổi tối liền thấy không rõ biển ah.” “Ha ha, tin tưởng ta, thật sự rất là đẹp mà .” Thiệu Tuấn Dương một lần nữa thản nhiên tươi cười, cho đến khi Lâm Tranh xem đủ, lại dẫn cậu xuống lầu, đi đến quán ăn gần đó. Lâm Tranh nhìn thấy bảng hiệu quán , nhất thời kêu to ra tiếng:“Oa a ! này không phải cái cửa hàng siêu nổi danh về hải sản sao? Cư nhiên ở trong này sẽ có chi nhánh !” Thiệu Tuấn Dương gật gật đầu,“Ngươi ham ăn như vậy , khẳng định sẽ biết nhà hàng này.”

Chỉ là này một nhà chi nhánh không có đặc thù thái sắc, đoán ngươi nhất định chưa ăn bao giờ , liền thuận tiện mang ngươi đến đây.” Lâm Tranh cao hứng cơ hồ muốn khóc ầm lên ấy, như uống phải thuốc tăng lực mà chạy như điên vào trong nhà hàng.

10-

*

Đây là cảnh biển nè
Loading...

Đọc Tiếp Chương 11

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Mỗi Đêm Đều Bị Đè Tới Không Thở Nổi Chương 10