Truyện Liên Thành Quyết

Chương 7: Canh Thịt Chuột

Tác giả Kim Dung
Trường Giang qua khỏi Giang Lăng thì uốn lượn giữa đất Tương (Hồ

Nam) và đất Ngạc (Hồ Bắc), Sau đó chảy thẳng về đông. vùng này địa thế

tương đối bằng phẳng, nước chảy lượn lờ, chiếc thuyền con theo thế nước

chầm chậm trôi giữa dòng Sông, bỏ lại Sau lưng nhiều trấn thôn làng mạc.

Thuyền từ thượng nguồn về xuôi phần lớn đều có buồm và có cả mái chèo,

từng chiếc từng chiếc qua mặt chiếc thuyền của Ðịch vân, ai nấy nhìn thấy bộ

dạng của chàng đều không khỏi kinh hãi nhìn ra nơi khác.

Xế chiều hôm đó thì Ðịch vân lấy lại được chút Sức lực, đồng thời bụng

cũng đói cồn cào. Chàng ngồi dậy, lấy một mảnh ván thuyền làm mái chèo

đẩy thuyền áp gần vào bờ Sông phía bắc, định bụng tìm chỗ ăn cơm. Khổ nỗi

vùng này toàn là nơi hoang lương, chẳng thấy có nhà cửa gì cả. Ðịch vân lần

theo bờ Sông chèo xuống, đi được một đoạn thì thấy dưới tán liễu có vài ba

chiếc ngư thuyền đang neo đậu, trên thuyền thấy có khói bay lên. Ðịch vân

đẩy thuyền đến gần, thấy mấy ngư phủ đang chiên cá, tiếng nổ lắc rắc cùng

mùi cá chiên bốc lên thơm lựng.

Ðịch vân dừng thuyền nói lớn:

- Lão bá bá! Bán cho tại hạ một con cá ăn lót dạ có được chăng?

Lão ngư phủ nhìn thấy một người ăn mặc rách rưới, râu tóc bù xù, người

bê bết vết máu thì hoảng kinh, định cự tuyệt nhưng không dám, dạ dạ mấy

tiếng gắp con cá to đã chiên vàng bỏ vào dĩa đưa qua.

Ðịch vân đón lấy dĩa cá, nói:

- Nếu có cơm trắng, xin bán cho một bát!

Lão ngư phủ dạ dạ, xới đầy một bát cơm lớn đưa qua, nói là cơm thật ra

trong đó độn quá nửa là khoai lang. Lúc đói lòng thì cơm độn cũng ngon như

thường, Ðịch vân và mấy đũa hết Sạch bát cơm, đưa bát ra định xin thêm thì

xảy nghe trên bờ có giọng nói oang oang vang lên:

- Này ngư gia! Có cá lớn không nướng cho mấy con đi!

Ðịch vân ngoái đầu nhìn lên, chỉ thấy một hòa thương cao lớn, mắt to

mày rậm, giọng nói lơ lớ, chứng tỏ chẳng phải là người Trung thổ. Chàng giật

mình nhận ra, hòa thượng này là một trong ngũ tăng từng đến ngục tấn công

Ðinh Ðiển. suy nghĩ một thoáng, chàng nhớ ra người này tên là Bảo Tượng.

Ðịch vân còn nhớ như in lời dặn dò của Ðinh Ðiển, phải hết Sức cẩn thận

với những môn đồ của Huyết Ðao môn, đặc biệt là tên hòa thượng Bảo

Tượng này. Chàng chẳng dám nhìn Bảo Tượng lần thứ hai, Sợ rằng lão nhận

ra thi thể Ðinh Ðiển thì kể như xong chuyện. Hai tay chàng bưng bát cơm mà

cứ run như cày Sấy. Chàng cố trấn an mình rằng Bảo Tượng không dễ gì nhận

ra mình, đừng run, không khéo lão lại nhận ra. Nhưng chàng càng cố trấn tĩnh

thì tay càng run tợn. Lại nghe lão ngư nói:

- Cá đánh được trong ngày bán hết rồi.

Bảo Tượng nổi giận nói:

- Ai nói hết cá? Mau bắt vài con cho ta! Ngươi không thấy lão gia ngươi

đói run đây Sao? Không có cá lớn cá nhỏ cũng chẳng Sao.

Lão ngư lắc đầu nói:

- Hết cá rồi! Lớn nhỏ gì cũng không còn. Ngươi có bạc, ta có cá việc gì mà

không bán.

vừa nói vừa giơ chiếc giỏ cá trống không lên cho Bảo Tượng xem.

Bảo Tượng đói quá, nhìn Sang thấy con cá lớn trong dĩa bên cạnh Ðịch

vân mới ăn có một nửa, hất hàm hỏi:

- Này! Bên ngươi có cá không?

Ðịch vân thấy Bảo Tượng nói tới mình thì Sợ quá, chẳng nói chẳng rằng,

lấy ván thuyền đẩy mạnh vào cội liễu một cái. Chiếc thuyền con lập tức trôi

ra giữa Sông.

Bảo Tượng nổi cơn lôi đình quát:

- Tiểu tặc! Ta hỏi ngươi có cá hay không tại Sao ngươi tháo chạy?

Ðịch vân nghe Bảo Tượng lớn tiếng quát mắng thì càng hãi, dùng hết Sức

bình Sinh quạt ván thuyền chèo ra giữa Sông. Bảo Tượng nổi nóng nhặt một

hòn đá lớn nhắm Ðịch vân ném mạnh. Ðịch vân thấy hòn đá bay thẳng tới

thì kinh hãi hụp đầu xuống, chỉ nghe tiếng gió rít trên đầu, hòn đá bay Sượt

qua, rơi ùm xuống Sông.

Bảo Tượng nhìn thấy Ðịch vân cử động nhanh nhẹn, giống như người có

võ công, nhìn lại bộ dạng cũng không giống ngư dân bình thường. hắn nhíu

mày quát lớn:

- Mẹ nó! Còn không mau mau trở lại. Bằng không lão tử lấy cái mạng chó

của ngươi!

Ðịch vân chẳng nói chẳng rằng, cố hết Sức chèo mạnh, càng mau chóng

rời xa hắn càng an toàn.

Bảo Tượng một mặt la hét mắng nhiếc, một mặt lượm đá ném liên tục về

phía Ðịch vân.

Ðịch vân tay thì cố Sức chèo mắt trừng trừng nhìn mấy hòn đá đang bay

tới. Hòn đá đầu tiên chàng nghiêng người tránh được, hòn thứ hai bay hơi

thấp, chàng phải nằm rạp xuống mới tránh được, kình phong quét ngang mặt

chàng rát rạt. Ðịch vân chờ cho hòn đá bay qua, mới ngóc đầu dậy thì hòn đá

thứ ba lại bay tới, lần này không nhằm vào người chàng mà lại rơi trúng đầu

thuyền. ầm một tiếng, vụn gỗ bay tứ tán, đầu thuyền vỡ một mảng lớn.

Bảo Tượng nhìn thấy thân pháp Ðịch vân linh hoạt, chiếc thuyền trôi càng

lúc càng xa, Sợ rằng đối phương chạy mất. Kỳ này lão không nhằm vào người

chàng nữa mà cứ nhằm thuyền mà ném. Liên tiếp mấy hòn đá rơi trúng

thuyền, may mà khoảng cách đã xa, lực đạo đã yếu, nếu không e rằng chiếc

thuyền con đã chìm mất rồi.

Bảo Tượng thấy không khống chế được đối phương thì nổi hung tính, quát

mắng luôn miệng. Từ xa nhìn lại, thấy bộ tóc dài của Ðịch vân phất phơ

trong gió, bất chợt nhớ ra một việc, nghĩ thầm:

"Người này trông giống một đào phạm. Gần đây giang hồ đồn rầm việc

Ðinh Ðiển vượt ngục tẩu thoát, chưa biết chừng có thể tra ra chút manh mối

từ tên này!"

Nghĩ đến đây lòng tham nổi dậy, nộ khí trong người lập tức tan biến, quay

lại quát:

- Ngư gia! Mau giúp ta đuổi theo tên tặc tử ấy!

Nào ngờ ba ngư phủ trông thấy Bảo Tượng hung hãn như Thiên Lôi thì

hoảng kinh bỏ chạy trối chết. Bảo Tượng kêu luôn mấy lượt nhưng ai dám

quay lại chở hắn? Tất cả đều ra Sức chèo càng xa càng tốt. Bảo Tượng nổi

điên lượm đá ném theo, có một ngư phủ trúng đá, đầu nát như tương, những

người còn lại hô nhau chèo thuyền chạy như bay.

Bảo Tượng thấy không đuổi theo bằng đường thủy được thì chạy bộ dọc

bờ Sông đuổi theo. Nói về tốc độ thì khinh công của hắn nhanh hơn tốc độ

của thuyền gấp mấy lần. Ðịch vân chèo thuyền về phía bờ nam, tránh càng

xa Bảo Tượng càng an toàn.

Bảo Tượng tuy chạy nhanh nhưng khoảng cách Song phương càng ngày

càng xa. Ðịch vân nhìn Bảo Tượng ở trên bờ cứ đuổi miết thì nghĩ thầm:

"Nếu để hắn tìm được thuyền đuổi theo thì nguy!"

Chàng nhìn thi thể Ðinh Ðiển khấn thầm:

"Ðinh đại ca! Xin đại ca phò hộ cho tên ác tăng kia đừng tìm thấy

thuyền!"

Cũng may cho Ðịch vân, trên đoạn Sông này tuy thuyền qua lại như mắc

cửi nhưng trên bờ lại không có chiếc thuyền nào neo đậu. Ðịch vân mừng rỡ

cố Sức chèo cập mạn bờ nam. Trường Giang đoạn này tuy không rộng, nhưng

hai bên bờ cây cối um tùm làm khuất tầm nhìn Bảo Tượng.

Ðịch vân lấy bọc châu báu nhét vào ngực, ôm thi thể Ðinh Ðiển nhảy lên

bờ. Ði được mấy bước, chàng Sực nhớ ra một việc, quay lại đẩy chiếc thuyền

ra giữa Sông cho nó trôi theo dòng nước. Xong việc chàng cứ nhắm hướng

nam mà đi, hy vọng Sẽ làm Bảo Tượng bị mất dấu. Nhưng đi được mấy dặm

lại nhìn thấy Trường Giang lồ lộ hiện ra trước mặt, thì ra tình cờ đoạn Sông

này uốn khúc quẹo về nam.

Ðịch vân kêu khổ thầm, vội vã quay ngược trở lại. Nhưng đi chưa được

bao xa thì hai chân mềm nhũn, ngã quị xuống không đứng lên được nữa. Thì

ra Sau khi bị thương, Sức lực chưa kịp phục hồi, lại phải cố Sức chèo thuyền,

Sau đó ôm thi thể Ðinh Ðiển đi một đoạn đường dài như vậy, giờ tinh lực

chàng đã kiệt. Cố Sức mấy lần vẫn không đứng lên nổi, Ðịch vân thở dài đưa

mắt nhìn quanh, cách đó không xa có một ngôi miếu hoang, chàng mừng rỡ

nghĩ thầm:

"Trời gần tối rồi, cố gắng vào đến trong miếu, chỉ cần đêm đến thì Bảo

Tượng có qua được Sông cũng không thể tìm ra mình nữa."

Ngồi thở dốc một lát, chàng cố gắng đứng dậy được, lê từng bước nặng

nhọc ôm thi thể Ðinh Ðiển vào bên trong miếu. Ðinh Ðiển dù đã chết nhưng

Ðịch vân lúc nào cũng để thi thể chàng Sát bên mình như hai tình nhân nửa

bước cũng không nỡ rời nhau vậy. Ði hết nổi, chàng đặt thi thể Ðinh Ðiển

xuống trước cửa miếu, nằm nghỉ hơn nửa canh giờ, Sức lực phục mới hồi phục

được phần nào, lại ôm thi thể Ðinh Ðiển đi vào trong miếu.

Ðây là một ngôi miếu thổ địa bỏ hoang, tượng thổ địa nhỏ xíu, lùn tịt,

dáng mạo trông rất hoạt kê. Nhưng Ðịch vân là kẻ cùng đường, gặp bức

tượng như vậy cũng Sinh lòng kính Sợ. Chàng đặt thi thể Ðinh Ðiển xuống,

cúi lạy mấy lạy. Lạy xong lòng cảm thấy thanh thản đôi phần.

Chàng ngồi lặng nhìn thi thể cứng đờ của Ðinh Ðiển, đầu trống rỗng. Mãi

đến khi trời tối hẳn mới yên tâm nằm xuống.

Chàng nằm xuống cạnh Ðinh Ðiển như mấy năm trời hai người vẫn nằm

trong ngục thất. Chưa đến canh hai trời lại đổ mưa, mưa dai dẳng như không

bao giờ tạnh. Ðịch vân cảm thấy lạnh, chàng co người nép Sát vào Ðinh

Ðiển, bất chợt chạm vào da thịt giá lạnh của Ðinh Ðiển, nghĩ tới việc Ðinh

Ðiển Sẽ không bao giờ mở miệng nói với mình những điều hay lẽ phải nữa,

nghĩ tới việc từ nay mình phải thui thủi một mình ở trên đời, bất giác hai hàng

lệ tuôn rơi.

Trong tiếng mưa rơi tí tách, Ðịch vân bỗng nghe như có tiếng bước chân

gấp gáp vọng tới. Ðịch vân kinh hãi nghiêng đầu lắng nghe, bước chân giẫm

lên bùn xì xụp nhưng lướt đi rất nhanh, càng lúc càng tiến gần đến miếu thổ

địa. Chàng vội vàng trở dậy mang thi thể Ðinh Ðiển giấu vào bên dưới bệ thờ,

còn mình thì nấp vào phía Sau.

Tiếng bước chân càng gần thì tim Ðịch vân càng thắt lại, kẹt một tiếng,

cửa miếu bị đẩy bật ra, tiếp đó là một giọng nói quen thuộc vang lên:

- Mẹ nó! Lão tặc tử này chẳng biết trốn ở đâu, khiến cho lão tử phải dầm

mưa ướt hết cả mình mẩy!

Người này không phải người lạ, chính là Bảo Tượng! Hắn là một người

xuất gia, mở miệng ra là thóa mạ tục tỉu, lại còn tự xưng là "lão tử" thì thật là

hoang đường. Ðịch vân mấy năm nay ở gần Ðinh Ðiển, tuy chưa thể nói là

người từng trải nhưng cũng không còn là một thiếu niên nhà quê ngơ ngác

như ngày nào. Nghe Bảo Tượng vừa bước vào miếu đã chửi đổng thì lắc đầu

nghĩ thầm:

"Tên ác hòa thượng này tuy đội lốt người xuất gia nhưng đích thị là một

tên đạo tặc không hơn không kém. Chẳng những hắn không kiêng kỵ việc ăn

thịt, giết người mà chưa biết chừng còn gian dâm con gái nhà lành nữa!"

Bảo Tượng cằn nhằn ông trời một lát rồi bước tới ngồi phịch lên bệ thờ,

cởi quần áo ướt ra vắt cho khô, xong cũng chẳng buồn mặc vào mà giắt lên

cạnh bệ thờ, còn thân mình thì trần như nhộng nằm dài ra đất, chẳng bao lâu

Sau cất tiếng ngáy vang như Sấm.

Ðịch vân nghĩ thầm:

"Tên ác hòa thượng này toàn thân lõa lồ nằm ngủ trước tượng thần như

vậy thì thật là đại bất kính. Thừa cơ hắn ngủ Say, mình lấy đá đập đầu hắn để

trừ hậu họa."

Nhưng chàng thật Sự không dám giết người bừa bãi, hơn nữa võ công của

Bảo Tượng quá cao Siêu, Sợ rằng làm không khéo mà mang họa Sát thân. Bản

thân chàng chết không có gì đáng tiếc, chỉ Sợ mình chết đi rồi không ai hoàn

thành di nguyện của Ðinh đại ca và Lăng tiểu thư.

Lúc này nếu chàng lẳng lặng rút lui thì Bảo Tượng chắc không thể hay

biết được, nhưng thi thể Ðinh Ðiển vẫn còn nằm bên dưới bệ thờ, không thể

mang đi cùng được, bởi vậy chàng cũng không thể bỏ đi. Bên ngoài trời vẫn

mưa không dứt, Ðịch vân vò đầu bứt tai, chẳng nghĩ ra được phương Sách gì

hay ho trong hoàn cảnh này. Chàng chỉ cầu mong Sáng Sớm ngày mai trời

tạnh mưa để Bảo Tượng bỏ đi cho Sớm. Nhưng tình thế này xem ra chưa chắc

trời đã chịu tạnh mưa, nếu vậy, Sáng ra thể nào Bảo Tượng cũng đi lòng vòng

kiếm đồ ăn, và chắc chắn Sẽ phát hiện ra thi thể Ðinh Ðiển.

Ðịch vân bỗng nhớ ra Bảo Tượng vừa bước vào miếu đã mắng mình là

lão tặc. Mình hãy còn nhỏ Sao hắn lại mắng như vậy? suy nghĩ một thoáng

chàng mới hiểu ra, thì ra vì thấy mình râu tóc xồm xoàm nên tưởng mình lớn

tuổi. Chàng đưa tay Sờ râu tóc mình.

Ngay lúc đó bỗng nghe Bảo Tượng hét lên một tiếng, quát:

- Ai đó?

Thì ra trong lúc ngủ mê, hắn xoay người đạp chân vào bên dưới bệ thờ, vô

tình đạp trúng thi thể Ðinh Ðiển. Cảm thấy có điều khác lạ, Sợ rằng có địch

nhân ẩn nấp trong miếu ám toán mình, Bảo Tượng vừa mắng vừa chụp lấy

đơn đao múa may bảo vệ khắp người.

Bảo Tượng mắng luôn mấy lượt, tay đao không dám ngừng, nhưng rốt

cuộc không nghe thấy động tĩnh gì cả. Hắn phi cước đá văng bệ thờ, huơ đao

chém xuống, chỉ nghe kịt một tiếng, đao chém trúng vật lạ, lẫn trong đó có

tiếng xương gãy. Thì ra hắn đã chém trúng thi thể Ðinh Ðiển.

Ðịch vân nghe thấy hết. Ðinh Ðiển tuy đã chết, đương nhiên chẳng còn

biết đau đớn, nhưng Ðịch vân nghe đao chém lên thi thể Ðinh đại ca chẳng

khác nào bị đao chém lên người mình. Chàng định xông ra quyết cùng Bảo

Tượng một phen Sinh tử. Nhưng mấy năm ở trong ngục, hoàn cảnh đã biến

chàng từ một thiếu niên thuần phác, tâm thẳng như ruột ngựa trở thành một

thanh niên gặp việc gì cũng biết bình tĩnh Suy tính thiệt hơn mới hành động.

Cuối cùng thì Ðịch vân đã kịp nghĩ lại, xông ra bây giờ là đại thất Sách,

ngàn vạn đường đi nhưng chỉ có một con đường chết mà thôi. Nhưng chàng

thì không thể chết được.

Ngoài kia Bảo Tượng Sau khi chém trúng thi thể Ðinh Ðiển vẫn không

thấy động tĩnh gì mới yên tâm dừng tay. Quờ quạng tìm đồ đánh lửa, nhưng

đồ đánh lửa đã bị thấm nước mưa, không thể dùng được nữa. Túng thế, Bảo

Tượng đành nhẹ nhàng lùi lại, dựa lưng vào tường để phòng bị tấn công từ

Sau lưng.

Hai người trong miếu lúc này chỉ cách nhau có một lần vách ngăn giữa

tiền điện và hậu điện. Ðịch vân không dám thở mạnh, với võ công của Bảo

Tượng, chỉ cần chàng thở mạnh một chút là bị đối phương phát hiện. vừa cố

giữ cho hơi thở nhẹ nhàng, Ðịch vân vừa Suy nghĩ:

"Chỉ cần hơn một canh giờ nữa thì trời Sáng, Bảo Tượng nhìn thấy thi thể

Ðinh đại ca chắc Sẽ ra tay lăng nhục. Mình phải tính Sao bây giờ?"

Ðầu óc Ðịch vân vốn chẳng linh hoạt gì cho lắm, mà tìm ra một phương

Sách đối phó với tình hình trước mắt thì quá khó khăn. suy nghĩ mãi không

Sáng ra được điều gì, chàng quay Sang tự trách mình:

"Ngươi thật là đồ vô dụng, giá mà có Ðinh đại ca ở đây, chắc rằng Sẽ mau

chóng tìm ra được kế Sách."

vừa nghĩ vừa vò đầu bứt tóc, vô tình chàng rứt đứt mấy Sợ tóc làm da đầu

đau điếng. Một tia Sáng bỗng lóe lên trong đầu:

"Bảo Tượng mắng mình là lão tặc, chính là vì mớ râu tóc bù xù này. Nếu

mình cạo Sạch râu tóc đi, chắc chắn hắn Sẽ không nhận ra mình nữa. Nhưng ở

đây làm gì tìm ra dao mà cạo? Hừ, Ðịch vân này chết còn không Sợ huống hồ

là đau đớn. Cứ nhổ bỏ là xong chứ gì."

Nghĩ là làm, chàng bắt đầu nhổ từng Sợi từng Sợi râu một. Nhưng nhổ

được vài cọng thì chợt nghĩ:

"Cứ cho là Bảo Tượng không nhận ra mình, không giết chết mình, nhưng

nếu hắm vẫn lăng nhục di thể Ðinh đại ca thì mình có cách gì để ngăn hắn?

Thôi thì cứ đi được bước nào hay bước nấy, việc đó từ từ rồi tính nữa. Chỉ cần

hắn không giết mình thì mình vẫn có cơ hội bất ngờ ra tay giết hắn."

Ðến khi chàng nhổ Sạch râu đi, Sờ tay lên đầu nghĩ:

"Râu nhổ hết rồi nhưng vẫn còn một đầu tóc thế này, e rằng Bảo Tượng

vẫn còn nhận ra mình. Ðã làm thì phải làm cho tới nơi tới chốn, đừng vì tiếc

công mà thất bại."

Thế là chàng tiếp tục rứt từng cọng từng cọng tóc trên đầu. Nhổ râu đã

đau, nhưng hãy còn chịu đựng được, nhổ tóc thì quả là một cực hình. Ðịch

vân nghiến răng chịu đau, nghĩ:

"Ðừng nói là một chút đau đớn như vầy, chỉ cần làm được một điều gì đó

cho Ðinh đại ca mình có mất mạng cũng không chau mày."

vừa nhổ tóc, Ðịch vân vừa nghĩ tiếp:

"Cách làm của mình thật ngu ngốc, Ðinh đại ca dưới Suối vàng chắc đang

cười mình. Nhưng mà... nhưng mà... Ðinh đại ca giờ đây đâu còn dạy mình

cách gì hay hơn được nữa..."

Bảo Tượng Sau một lúc lâu đứng im, xác định là không có ai, bèn nằm

xuống ngủ tiếp. Ðịch vân Sợ mình làm không khéo đánh thức Bảo Tượng

dậy. Chàng gom hết Số râu tóc dưới đất rồi nhẹ nhàng lui ra bên ngoài. Ra

khỏi miếu chẳng còn Sợ bị Bảo Tượng phát hiện nên Ðịch vân nhổ tóc nhanh

hơn. Chẳng mấy chốc chàng đã hoàn thành công việc. vùi hết Số râu tóc

xuống bùn, xong Sờ tay lên đầu, cao hứng nghĩ thầm:

"Mình giờ đây chẳng những không còn là "lão tặc" mà còn là một "tên

trọc" nữa. à mà mình phải làm Sao, không khéo để Bảo Tượng nhình thấy dấu

trên đầu mà Sinh nghi."

Thế là chàng lấy bùn xoa lên đầu, mặt để xóa dấu chân tóc rướm máu.

Làm xong việc này, chàng lại Suy nghĩ xem còn điều gì có thể khiến cho Bảo

Tượng nghi ngờ nữa không. Phải rồi, quần áo trên người mình có thể Bảo

Tượng còn nhận ra, nhưng giữa nơi đây làm gì có quần áo mà thay? Thì cứ

bắt chước như hắn, cởi hết ra là xong. Nhưng... không có mảnh vải che thân

cũng chẳng phải dẽ chịu gì.

vừa nghĩ chàng vừa cởi bỏ áo ngoài. Phải rồi, xé áo ngoài làm khố. Nhưng

còn Ô tàm y thì Sao đây? Cởi ra thì không được, còn để như vậy e rằng ác

tăng Sẽ nhận ra lai lịch nó thì phiền lớn. Thôi được, lăn một vòng cho dính

đầy bùn đất là xong.

Làm xong việc cải trang, cho dù Ðinh Ðiển có Sống dậy Sợ rằng cũng

không nhận ra chàng nữa, đừng nói là Bảo Tượng. Ðịch vân đào một hố nhỏ

chôn giấu bọc châu báu, bất giác thở dài nghĩ thầm:

"Nếu mình còn Sống ngày nào nhất định phải báo đáp ân tình cho người

đã giúp mình thoát hiểm. Nhưng không biết làm Sao để tra ra người ấy là ai."

Làm xong mọi việc thì trời cũng Sắp Sáng, Ðịch vân lẳng lặng đi về phía

nam, lát Sau lại chuyển hướng đi về phía tây. Chàng đi được hơn dặm đường

thì trời Sáng hẳn. Lúc này mà trời vẫn mưa rả rích, trời như vầy thì Bảo

Tượng chắc không thèm rời miếu ra đi. Ðịch vân quyết định quay trở lại

miếu, nhưng tình hình này ít ra cũng phải có thứ vũ khí gì đó để phòng thân.

Tìm mãi, cuối cùng chàng nhặt một hòn đá có cạnh Sắc giắt vào lưng. Tìm

đường trở về miếu.

Dọc đường chàng dừng lại bên một vũng nước đọng, Soi mình xuống nước

xem hình dáng mình lúc này ra Sao. Ðịch vân không khỏi bật cười trước bộ

dạng của mình. Trông mình lúc này nửa giống như một tiểu hòa thượng, nửa

lại giống như một tên lưu manh lang bạc. với bộ dạng này phải làm ra vẻ

khùng khùng điên điên nữa mới thật hoàn hảo.

Ði gần đến miếu, chàng cao giọng hát:

"Cô gái ơi, hãy nghe ta hát đây.

Ðừng ham lấy anh nhà giàu,

Cũng đừng ham bọn vương tôn xấu bụng,

Cứ lấy A Tam đầu trọc mà lòng ngay dạ thẳng này."

Ngày trước chàng thường cùng Thích Phương hát hò đối đáp. Dân chúng

ở Hồ Nam có thói quen hò hát theo hoàn cảnh, ca từ do người hát tự nghĩ ra

trong từng hoàn cảnh. Thói quen đó đem vận dụng trong hoàn cảnh này thì

thật hợp, có điều tiếng ca vừa cất lên, chàng bỗng nghe lòng xót xa vô hạn.

Càng đến gần miếu thổ địa, chàng cao giọng giả làm giọng nữ, hát:

"A Tam đầu trọc ngươi có gì hay?

Muốn lấy được cô nương xinh đẹp này?

Lấy ngươi rồi..."

Ðịch vân vừa hát đến đây thì chợt im bặt vì nhìn thấy Bảo Tượng bước ra.

Lúc này hắn đã lấy tăng y quấn ngang hông làm khố, nghe tiếng hát vội chạy

ra xem ai đi tới. Nhìn thấy bộ dạng Ðịch vân, hắn không khỏi bật cười, ngoắc

tay nói:

- Này trọc, ngươi vào đây.

Ðịch vân vừa bước vào vừa ngâm nga:

"sư phụ gọi ta có việc gì?

Cho ta tiền hay cho ta bạc?

Hay là mời ta thịt béo rượu ngon?"

Ðịch vân cố làm ra vẻ bình tỉnh, nhưng tim đập loạn nhịp, Sắc mặt cũng

không khỏi tái đi. May mà Bảo Tượng không nhận ra.

Bảo Tượng cười nhăn nhở nói:

- Ngươi đi tìm cho bổn hòa thượng cái gì đó ăn đi, bổn hòa thượng Sẽ

trọng thưởng. Có rượu ngon thịt béo thì càng tốt!

Ðịch vân cất giọng hát:

"Hoang Sơn cùng cốc không có rượu..."

Bảo Tượng xua tay:

- Thôi ngươi đừng hát nữa! Có gì cứ nói ta nghe được rồi!

Ðịch vân lắc đầu nói:

- Ðại Sư phụ, nơi đây phía trước không có làng, phía Sau không có xóm,

trong vòng mười dặm chẳng có khói lửa, kiếm đâu ra rượu ngon thịt béo bây

giờ? Ðừng nói là rượu thịt, cho dù cơm nguội rau xanh cũng không có. Nhưng

từ đây đi về phía tây mười lăm dặm có một thị trấn, muốn thứ gì có thứ nấy,

thịt béo rượu ngon, đàn bà con gái đủ cả.

Chàng biết khó lòng giết được Bảo Tượng nên dụ cho hắn bỏ đi để mình

tiện mang thi thể Ðinh Ðiển đào tẩu. Nhưng khổ nỗi trời vẫn không chịu dứt

mưa.

Bảo Tượng nhìn trời lắc đầu nói:

- Ngươi đi tìm ít đồ ăn cho ta. Có rượu có thịt càng hay, nếu không nướng

một con gà con vịt cũng được.

Ðịch vân gật gật đầu, chạy vào trong miếu tránh mưa, kỳ thực chàng

muốn xem thử Bảo Tượng có làm gì thi thể Ðinh Ðiển hay không. Nhìn thấy

thi thể Ðinh Ðiển đã bị kéo ra giữa điện, ngực áo bị xé nát, chắc là Bảo Tượng

lục Soát xem có tìm được gì không.

Ðịch vân giả bộ kinh hãi kêu lên:

- ở đây có người chết! sư phụ giết người phải không?

Bảo Tượng lắc đầu nói:

- Ngươi biết người này Sao?

Ðịch vân nghe hỏi thì kinh hãi, tưởng hành tung đã bại lộ, nhưng cũng

gắng trấn tĩnh lắc đầu, nói:

- Người này tướng mạo rất cổ quái, không phải là người vùng này.

Bảo Tượng hừ lạnh nói:

- Tất nhiên không phải người ở đây rồi! Thôi, không nói nhiều nữa, mau đi

tìm đồ ăn cho ta, nếu không ta lấy cái mạng chó của ngươi!

Ðịch vân thấy thi thể Ðinh Ðiển không việc gì thì nghĩ thầm:

"Mình cứ lánh đi một lúc, hắn đói quá không chịu được bỏ đi tất phải bỏ

đi. Hắn chỉ muốn tìm Liên Thành quyết trong người Ðinh đại ca chứ hắn đâu

cần tử thi. Chắc hắn chẳng mang thi thể Ðinh đại ca đi theo bên người làm chi

cho nhọc."

Nghĩ xong Ðịch vân quay người đi ra. Nhưng đi chưa được mấy bước đã

nghe Bảo Tượng quát hỏi:

- Này! Ngươi định đi đến khi nào thì về?

Ðịch vân đáp ngay:

- Nhanh thôi mà. Ðại Sư phụ cứ nằm nghỉ một lát, ta Sẽ về ngay.

Nói xong chàng bước lẹ ra ngoài, vừa đi đến giữa Sân, bất thần bị tát hai

cái té lăn xuống đất. Lồm cồm bò dậy thì thấy Bảo Tượng đứng chống nạnh

nhìn mình. Ðịch vân vừa Sợ vừa giận, nói chẳng nên câu:

- Ngươi... ngươi...

May mà Bảo Tượng ra tay quá nhanh, nếu không cái vỏ bọc không biết võ

công của Ðịch vân tất bị bại lộ. Phàm người học võ ít nhiều gì phản ứng cũng

nhanh hơn người thường, khi bị đánh tất phải tự nhiên phản ứng lại.

Bảo Tượng cười lạnh nói:

- Ngươi có bao nhiêu bạc trong người, lấy ra ta xem thử.

Ðịch vân lúng túng lắc đầu, nói:

- Không có...

- Không có bạc! Hạng cùng đinh như ngươi làm gì có bạc trong nhà! Bản

mặt như ngươi đi mượn, hay mua thiếu được ai? Hừ! Ðịnh gạt ta rồi chuồn

phải không?

Ðịch vân nghe Bảo Tượng nói vậy thì khỏe người, ít ra hắn cũng chỉ nhìn

ra việc mình giả bộ đi mua đồ rồi trốn chứ chưa nhìn ra chân tướng mình.

Bảo Tượng lại hừ lạnh tiếp:

- Ngươi nói quanh đây mười dặm không có nhà cửa gì ráo, vậy mà ngươi

dám nói chỉ một lát là trở lại! Hừ! Mau khai cho thật! Tại Sao ngươi định gạt

ta?

Ðịch vân run rẩy đáp:

- Tiểu nhân thấy đại Sư phụ giết người nên Sợ...

Bảo Tượng phá lên cười ha hả nói:

- Ta đã nói tên nằm trong kia không phải ta giết thì ngươi còn Sợ nỗi gì?

Ðại hòa thượng này tuy không có điều gì là không dám làm nhưng xưa nay

chưa ăn thịt người bao giờ...

Bảo Tượng nói đến đây thì như chợt nhớ ra điều gì liền im bặt. Hắn nhìn

lướt khắp người Ðịch vân, Song mục bắn ra những tia hàn quang rợn người.

Ðịch vân nhìn thấy ánh mắt Bảo Tượng nhìn mình thì không khỏi rùng mình

ớn lạnh, chàng đã đoán được Bảo Tượng đang nghĩ gì.

Bảo Tượng gật gật đầu nói:

- Heo dê ăn cám ăn cỏ mà thịt đã ngon đến như vậy, người ta ăn thịt cá thì

thịt tất càng ngon. Tại Sao không giết thịt hắn mà ăn?

Ðịch vân nghe nói vậy thì kêu khổ nghĩ thầm:

"Hắn giết chết mình thì chẳng có gì đáng nói, đằng này bị giết rồi mà còn

bị ăn thịt thì oan uổng quá. Hừ, ta liều mạng với ngươi."

Nhưng liền đó nghĩ lại:

"Liều mạng với hắn chỉ có đường chết mà thôi, chết rồi thì cũng bị ăn thịt,

có khác gì đâu."

Bảo Tượng tiến từng bước tới, Ðịch vân kinh hãi lùi lại.

Bảo Tượng bỗng dừng chân, thở dài nói:

- Bộ dạng ngươi ốm nhom thế này, thịt chắc dai nhách, chẳng ngon lành

gì. Cái tử thi trong kia mập mạp hơn nhiều, chỉ đáng tiếc là có độc, không ăn

được. Thôi đành ăn thịt gầy vậy.

Nói xong nhanh như chớp chộp lấy vai Ðịch vân. Ðịch vân kinh hãi

không bút nào tả xiết, cố Sức giãy giụa nhưng là Sao mà vùng thoát nổi?

Bảo Tượng thấy tên trọc không thể nào chạy thoát nổi, chi bằng bảo hắn

đun Sân nước Sôi, Sau đó Sẽ giết thịt hắn. Bảo Tượng thở dài nghĩ thầm, phải

chi hắn biết tự giết thịt bản thân, biết nấu nướng thành món ăn thì mình khỏi

nhọc công động thủ. Nghĩ xong buông Ðịch vân xuống nói:

- Có hai cách làm thịt ngươi, một là thẻo miếng nào nướng miếng ấy, như

vậy ngươi chẳng những chết mà còn phải chịu đau đớn; cách thứ hai là giết

chết ngươi trước, Sau đó lấy thịt đem nấu. Theo ngươi thì cách nào tốt hơn?

Ðịch vân nghiến răng nói:

- Ngươi giết ta trước đi rồi muốn làm gì thì làm.

Bảo Tượng gật đầu nói:

- Ngươi biết vậy thì hay. Nếu ngươi biết nghe lời thì ta Sẽ cho ngươi được

chết cái chết gọn gàng nhất. Nếu ngươi ngoan cố chống cự, ta Sẽ thẻo từng

miếng thịt ngươi ra đó.

Ðịch vân muốn mắng Bảo Tượng một trận rồi ra Sao thì ra, nhưng nghĩ

lại tên ác tăng này cả thịt người còn dám ăn thì chuyện gì hắn không dám

làm, thôi thì cứ tạm nghe lời hắn để chờ thời cơ. Nghĩ xong chỉ im lặng không

nói gì cả.

Bảo Tượng thấy Ðịch vân im lặng, biết là đối phương đã Sợ, khẽ gật đầu

nói:

- Ngươi ra phía Sau nhà bếp lấy cái chảo, múc đầy một chảo nước, đem ra

đây nấu Sôi cho ta.

Ðịch vân nhíu mày hỏi:

- Ðể làm gì?

Bảo Tượng cười lớn nói:

- Còn hỏi để làm gì nữa hả? Thì để làm thịt ngươi chứ làm gì?

- Nấu nước Sôi thì cứ để trong nhà bếp nấu không được Sao, đem ra đây

chi cho phiền phức?

Bảo Tượng xua tay nói:

- Trong nhà bếp đầy những bụi bặm, lão gia vào đó cứ phải nhảy mũi. Nếu

ta không ở trong đó coi chừng ngươi thừa cơ trốn mất thì Sao.

Ðịch vân nói:

- Thì ta không trốn nữa! Ngươi có chịu chưa?

Bảo Tượng nổi nóng nói:

- Ta bảo cái gì thì ngươi phải làm cái đó. Không lôi thôi gì hết! Làm đi!

Dứt lời giáng một cái tát như trời giáng khiến Ðịch vân té lăn mấy vòng.

Ðịch vân nghiến chặt răng nghĩ thầm:

"Hắn bắt mình nấu nước, Sao không nhân cơ hội này, lấy nước Sôi tạt lên

mình giết chết hắn?"

Lòng đã có chủ ý, Ðịch vân không còn Sợ nữa, vội chạy ra Sau bếp lấy

chảo, thấy chiếc chảo bị bể, chỉ đựng hơn nửa chảo nước một chút thì thầm

tiếc rẻ, Sợ không đủ giết chết ác tăng, nhưng nghĩ lại không giết chết được

hắn thì làm cho hắn bỏng đến dở Sống dở chết cũng được.

Thế là chàng mang chảo đến mái hiên hứng nước mưa cọ rửa chảo cho

Sạch, Sau đó hứng nước đầy đến chỗ bể bưng vào.

Bảo Tượng gật đầu khen:

- Làm tốt lắm! Ta thật tình không nỡ ăn thịt ngươi. Ngươi làm việc gọn

gàng Sạch Sẽ lắm.

Ðịch vân nhăn mặt nói:

- Ðại Sư phụ quá khen rồi!

Chàng đi nhặt mấy viên gạch, xếp thành ba ông táo, đặt chiếc chảo lên.

Xong lại bẻ mấy chiếc ghế gãy làm củi, nhưng làm thế nào để lấy lửa bây

giờ? Ðịch vân nhìn Bảo Tượng tỏ ý đã hết cách.

Bảo Tượng nhíu mày nói:

- Không có lửa hả? Ta nhớ trong người hắn có!

vừa nói vừa chỉ thi thể Ðinh Ðiển. Ðịch vân nhìn thấy thi thể Ðinh Ðiển bị

Bảo Tượng chém trúng mấy đao máu thịt bầy nhầy thì đau lòng đến rơi lệ.

Chàng trừng mắt nhìn Bảo Tượng căm phẫn đến độ nếu ăn thịt được hắn

chàng cũng ăn. Còn Bảo Tượng giống như mèo bắt chuột, vờn chán chê rồi

mới ăn thịt, nên mặc cho Ðịch vân căm phẫn, hắn làm như không thấy. Chỉ

cười cười nói:

- Còn không chịu kiếm đồ đánh lửa đi. Nếu không có lửa, ta róc thịt ngươi

ăn Sống cũng không hề gì.

Ðịch vân cúi xuống người Ðinh Ðiển, thò tay vào bọc, quả nhiên có một

cục đá lửa và một chiếc dao đánh lửa. Chàng không khỏi ngạc nhiên nghĩ

thầm:

"Ðinh đại ca ở trong ngục mới ra Sao lại có đồ đánh lửa ở trong người?"

Cầm chiếc dao đánh lửa lên nhìn, thấy trên có khắc hàng chữ "Kinh Châu

Lão Hợp Hưng ký". Nhớ lại đây chính là hiệu tiệm Sắt ở Kinh Châu, nơi hai

huynh đệ nhờ người chủ tiệm chặt đứt dây xích. Ðịch vân lắc đầu thở dài,

Ðinh đại ca Suy tính thật chu đáo, thì ra hôm đó Ðinh đại ca nhân tiện lấy hai

vật này chuẩn bị cho cuộc Sống trên giang hồ của hai huynh đệ. Không ngờ

chưa dùng đến lần nào thì đã có người đi kẻ ở. Càng nghĩ chàng càng đau

lòng, lệ lại tuôn rơi.

Bảo Tượng tưởng Ðịch vân tìm thấy đồ đánh lửa thì nghĩ giờ chết Sắp tới

nên Sợ mà khóc, liền cười lớn nói:

- Bổn hòa thượng tu hành đắc đạo, Sắp được thành Phật, nhà ngươi đã tu

nhiều kiếp, kiếp này mới được an táng trong bụng ta. Mai này ta thành Phật,

ngươi cũng được hưởng phúc lây. Ðừng buồn nữa, thiên hạ biết bao người

muốn được như ngươi mà có được đâu.

Ðịch vân chẳng còn lòng dạ nào để ý tới những lời nói trăng nói cuội của

Bảo Tượng, vơ vội mớ quẻ Sâm rơi vãi dưới bệ thờ làm mồi lửa, chẳng mấy

chốc bếp lửa đã cháy ngùn ngụt. Nghĩ cũng nực cười, thế gian mấy người lâm

vào cảnh của Ðịch vân ngày hôm nay, tự mình nấu nước để lát nữa đây

người ta Sẽ làm thịt mình!

Nước trong chảo bắt đầu nổi bọt, chẳng bao lâu nữa Sẽ Sôi. Nước càng

gần Sôi, Ðịch vân càng căng thẳng, hết nhìn chảo nước lại nhìn Sang thân

hình trần trùng trục của Bảo Tượng, nghĩ đến việc Sinh tử tồn vong của mình

hoàn toàn phụ thuộc vào canh bạc này, hai tay Ðịch vân không khỏi run bắn.

Cuối cùng thì chảo nước cũng Sôi, làn hơi nước nóng bỏng bốc lên ngùn ngụt.

Ðịch vân đứng phắt dậy, hai tay bưng lấy chảo nước Sôi, định bụng hắt lên

người Bảo Tượng. Nào ngờ chàng vừa đứng dậy thì Bảo Tượng đã nhanh như

cắt lướt tới, bàn tay hắn như hai gọng kềm Siết chặt hai tay Ðịch vân, khiến

chàng vô phương động đậy.

Bảo Tượng cười lạnh hỏi:

- Ngươi làm gì vậy?

Ðịch vân không biết nói dối, chỉ vận hết Sức lực hất chảo nước lên người

Bảo Tượng. Nhưng dù cố gắng đến mấy cũng vô ích, công lực Song phương

cách biệt quá xa. Lúc này nếu Bảo Tượng muốn hất ngược chảo nước lên

người Ðịch vân thì dễ như trở bàn tay, nhưng nghĩ nếu làm vậy thì lại phải tự

mình đi nấu nước Sôi. Hắn đè tay Ðịch vân, đặt chảo nước Sôi xuống chỗ cũ,

quát:

- Buông tay ra!

Ðịch vân nào chịu ngoan ngoãn như vậy, cố hết Sức vùng mạnh. Bảo

Tượng nổi dóa, phóng cước đá lên ngực Ðịch vân một cái, Ðịch vân gượng

không được, buông hai tay, thân hình văng tuốt xuống gầm bệ thờ.

Bảo Tượng nhíu mày nghĩ thầm:

"Tên trọc này coi vậy mà cũng mạnh dữ!"

Nhưng hắn cũng chẳng thèm Suy nghĩ thêm nhiều, hừ lạnh quát:

- Cởi quần ra đi! Ðừng để lão gia ngươi phải mất công.

Ðịch vân nghiến răng, đưa tay lên thắt lưng Sờ hòn đá nhọn, bất giác

chàng nhìn thấy hai con chuột lớn nằm ngữa bụng lên trời, tứ chi không

ngừng co giật. Nhìn thấy hai con chuột, trong đầu Ðịch vân bỗng lóe lên một

tia Sáng, vội kêu lên:

- Ðại Sư phụ, ta bắt được hai con chuột lớn, đại Sư phụ ăn tạm thịt chuột

đỡ đói, nếu ăn thịt ta lại phải động thủ làm thịt, bất tiện lắm.

Bảo Tượng ngạc nhiên hỏi:

- Cái gì? Chuột hả? Còn Sống hay chết?

Ðịch vân Sợ Bảo Tượng không ăn chuột chết, vội nói:

- Ðương nhiên là còn Sống, có điều bị ta bóp gần chết rồi!

vừa nói vừa chui ra khỏi bệ thờ, đưa con chuột còn giãy giãy cho Bảo

Tượng xem.

Bảo Tượng nhìn thấy hai con chuột tuy lớn mà không được mập lắm, chắc

tại nơi đây không có thức ăn, tỏ vẻ hơi do dự.

Ðịch vân nói:

- Xin đại Sư phụ cho đệ tử chút thời gian, đệ tử lột da chuột nấu cho Sư

phụ một chén canh, bảo đảm vừa nhanh vừa ngon.

Bảo Tượng là người lười nhác, hơn nữa nói gì thì nói, cùng cực lắm mới

phải ăn thịt người, nay lại có người làm Sân thịt chuột, ăn tạm cho đỡ đói

cũng chẳng hề gì.

Bảo Tượng gật đầu nói:

- Hai con thì ít quá, ngươi tìm bắt thêm vài con nữa đi.

Ðịch vân thấy đã có đường Sống, vội nói:

- Bây giờ chờ tìm bắt thêm vài con nữa thì lâu quá, chi bằng có hai con

làm thịt hai con, trong khi đại Sư phụ ăn thì tiểu nhân Sẽ bắt thêm.

Bảo Tượng thấy cũng có lý, gật đầu ưng thuận, nói:

- vậy cũng được, nếu ngươi biết phục vụ lão gia ăn no thì lão gia niệm

tình tha mạng cho.

Ðịch vân biết mình không có cách nào bắt được chuột, may mà trời xui

đất khiến cho hai con chuột tự động giãy chết ở đây, cứ lần lữa kéo dài được

đến đâu hay đến nấy.

Chàng chỉ thanh đao bên người Bảo Tượng nói:

- Ðại Sư phụ cho tiểu nhân mượn đao cắt đầu chuột để lột da.

Bảo Tượng chẳng chút nghi ngờ, đưa đao cho Ðịch vân nói:

- Cứ cầm mà dùng.

Ðến khi Ðịch vân cầm lấy đao hắn mới hơi chột dạ, nói thêm:

- Ngươi có gan thì cứ nhằm vào người lão gia chém thử mấy đao.

Ðịch vân thấy đối phương đã để tâm phòng bị thì biết cơ mưu này không

thể dùng được, liền mĩm cười nói:

- Tiểu nhân nào dám!

Xong cầm hai con chuột ra trước mái hiên, chặt đầu lột da, mổ bụng, xong

lại lấy nước mưa rửa Sạch cho vào chảo nấu lên.

Bảo Tượng nhìn thấy Ðịch vân làm lanh lẹ, lại rất Sạch Sẽ thì đẹp ý, khen:

- Ngươi coi bộ dạng dơ dáy nhưng làm cũng Sạch Sẽ. Ðược lắm, mau đi

bắt thêm mấy con nữa đem về.

Ðịch vân gật đầu nói:

- Ðược, tiểu nhân đi bắt thêm đây.

Nói xong đi ra phía Sau miếu. Ðịch vân đi được mấy bước thì Bảo Tượng

nói với theo:

- Ðừng dại dột bỏ trốn, ta mà thấy ngươi bỏ trốn thì lập tức giết ngươi ăn

thịt đó.

Ðịch vân tươi cười nói:

- Không có chuột thì ngoài đồng có cá có ếch. Phàm thứ gì ăn được tiểu

nhân nhất định bắt về nấu cho đại Sư phụ ăn đến no mới thôi. Tiểu nhân biết

mình không thể trốn được, trốn làm gì để bị ăn thịt oan uổng.

Bảo Tượng gật đầu nói:

- Biết như vậy thì tốt. Thôi đi đi.

Ðịch vân bò dài dưới đất, nhìn khắp các xó xỉnh ra vẻ như đang tìm chuột.

Len lén bò ra khỏi hậu điện mới dám đứng thẳng dậy. Chàng nhìn đông ngó

tây, cố tìm một nơi an toàn để ẩn thân. Cách miếu không xa có một chiếc ao

nhỏ, thế là chẳng cần nghĩ ngợi gì nhiều, chạy ngay xuống ao hụp đầu xuống

chỉ ló hai lổ mũi lên để thở mà thôi, lại còn cẩn thận kéo rong bèo che trên

đầu.

Ðịch vân từ nhỏ Sống gần Sông nước, rất thạo thủy tính, đáng tiếc là ở

đây cách Sông quá xa, bằng không chỉ cần nhảy xuống Sông là có thể dễ dàng

thoát thân.

Lát Sau nghe Bảo Tượng kêu lên:

- Ha ha! Canh thịt chuột ngon lắm! Tiểu tử trọc, đã bắt thêm được con

nào chưa?

Kêu luôn mấy lượt chẳng thấy ai thưa, hắn nổi nóng quát mắng om Sòm,

đồng thời đứng dậy đi ra ngoài tìm Ðịch vân.

Ðịch vân nghe tiếng bước chân Bảo Tượng đi về phía ao thì thất kinh hụp

đầu xuống nước. May mà mặt ao đầy bèo nên đứng bên trên không thể nhìn

thấy người ở dưới nước được. Ðịch vân lặn một lúc lâu thì ngộp thở, nhè nhẹ

ló mũi lên khỏi mặt nước để thở. Nào ngờ, chưa kịp hít đầy hơi thì cổ đã bị

nắm cứng, giọng Bảo Tượng lạnh toát:

- Ngươi cả gan dám trốn! Lão tử không xẻ thịt ngươi ra thì chẳng phải là

Bảo Tượng nữa!

Ðến nước này thì Ðịch vân không thể không liều, chàng bất thần nắm lấy

hai tay Bảo Tượng kéo mạnh xuống ao. Bảo Tượng có nằm mơ cũng không

tưởng tượng nổi tên trọc này dám phản kháng. Bị bất ngờ, hắn trượt chân ngã

nhào xuống ao.

Ðịch vân mừng rỡ, cố hết Sức trèo lên đầu Bảo Tượng, nhận hắn xuống

nước. Ðáng tiếc là nước ao quá cạn, thân hình Bảo Tượng lại cao lớn, nước

không ngập quá đỉnh đầu hắn. Bảo Tượng Sinh trưởng ở vùng núi, không

thông thạo thủy tính, lúc vừa rơi xuống nước cũng hết hồn uống mấy ngụm

nước, nhưng khi chân vừa chạm đáy ao thì hắn đạp mạnh, ngoi đầu lên khỏi

mặt nước, nắm lấy tay Ðịch vân, dìm ngược chàng xuống đáy ao.

Ðịch vân đã quyết liều chết, thân hình dưới ao nhưng vẫn ôm cứng Bảo

Tượng không chịu buông. Bảo Tượng hụt chân, lại uống mấy ngụm nước nữa.

Bảo Tượng nổi điên, đạp đáy ao ngoi lên, cung tay đánh lên người Ðịch vân

mấy quyền.

Tuy ở dưới nước lực đánh bị giảm đi rất nhiều, nhưng công lực của tên ác

tăng này quả nhiên lợi hại. Ðịch vân biết nếu để trúng thêm mấy quyền nữa

thì tất phải mất mạng, Song quyền chàng chẳng còn chút Sức lực, chỉ còn cách

dùng đầu húc vào ngực đối phương.

Ðang lúc hai người quần nhau dưới nước, xảy thấy Bảo Tượng, giãy lên

mấy cái, tay nắm cổ Ðịch vân cũng buông ra, thân hình mềm nhũn chìm

xuống nước.

Ðịch vân ngạc nhiên cực độ, ngoi lên khỏi mặt nước, nhìn xuống thấy Bảo

Tượng chìm hẳn xuống đáy ao, toàn thân bất động, rõ ràng là đã chết. Ðịch

vân Sợ Bảo Tượng giở trò, chỉ dám bơi ra xa xa mà nhìn, thật lâu Sau thấy

hắn vẫn không động đậy. Ðể cho chắc, chàng lấy một cành cây thúc vào

người Bảo Tượng mấy cái, vẫn không có động tĩnh. Hắn đã chết thật rồi.

Ðịch vân trèo lên bờ, lòng mừng vì đối thủ đã chết nhưng cũng đầy nghi

hoặc, tại Sao Bảo Tượng lại chết dễ dàng như vậy? Hay là Thần Chiếu công

của mình đã luyện thành mà mình không hay?

Nghĩ tới đây chàng thử vận khí hành công. Nội tức từ "Túc Thiếu dương

Ðảm kinh" chu chuyển đến "Ngũ lý huyệt" nơi bắp đùi, Sau đó ngưng trệ, cố

công cách mấy cũng không làm cho nó di chuyển tiếp lên được. Còn nội tức

từ "Thủ Thiếu dương Tam tiêu kinh" di chuyển đến "Thanh lãnh uyên" nơi

bắp tay thì ngưng trệ, không chịu vận hành tiếp. Nếu So với hồi còn ở trong

ngục thì chẳng những không tiến mà còn lùi, mấy ngày nay tâm thần bất định,

bỏ bê việc luyện công nên công lực giảm đi cũng đúng. Như vậy cũng có

nghĩa là Thần Chiếu công của chàng luyện chưa đến đâu, xem ra không thể

giết chết Bảo Tượng được.

Ðịch vân đứng lặng bên ao một lúc lâu, nghĩ mãi chẳng hiểu tại Sao Bảo

Tượng bị chết. Không lẽ đây lại là mộng? Không phải, mưa rơi lên mặt ao

làm gợn Sóng lăn tăn, thi thể Bảo Tượng nằm im lìm dưới đáy ao rõ mồn một

như vậy thì mộng Sao được?

Loading...

Đọc Tiếp Chương 8: Canh Thịt Chuột (2)

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Liên Thành Quyết Chương 7: Canh Thịt Chuột