Truyện Liên Thành Quyết

Chương 15: Lương Sơn Bá - Chúc Anh Ðài

Tác giả Kim Dung
Ðịch vân lưu lại trong tuyệt cốc thêm nửa tháng nữa, đem đao pháp và

nội công ghi trong Huyết Ðao kinh luyện đến khi thật thuần thục, ước chừng

không thể nào quên được nữa. sau đó đem quyển Sách đốt thành tro, rắc lên

mộ phần của Huyết Ðao lão tổ.

Trong nửa tháng đó chàng vẫn ngủ trên tảng đá lớn ở bên ngoài thạch

động, tuy Thủy sinh đã bỏ đi chàng vẫn không dám vào trong động, ngay cả

nệm gối nàng bỏ lại chàng cũng không dám động tới.

Ngày hôm đó Ðịch vân quyết định rời khỏi cốc, đứng lặng nhìn vào trong

cốc, thầm nhủ:

"Ðã đến lúc phải đi rồi, chiếc áo lông chim này chẳng cần phải mang theo,

chờ khi làm xong mọi việc mình Sẽ quay về Sống ở đây. Thế gian người ta ai

ai cũng thông minh, mình không thể hiểu được người ta Suy nghĩ những gì,

mình dù không tranh danh đoạt lợi với ai nhưng người ta vẫn không để cho

mình yên thân. Nơi đây quanh năm không có ai đến, mình Sống ở đây là phù

hợp nhất."

Thế là chàng ra khỏi cốc nhắm hướng đông mà tiến. việc đầu tiên phải

làm đó là về thôn Ma Khê xem thử tình hình Sư phụ ra Sao. Từ nhỏ chàng đã

được Thích Trường Phát nuôi nấng, Sư phụ cũng là người thân duy nhất trong

đời chàng.

Từ biên giới Tây Tạng muốn về đất Tương phải đi ngang qua Tứ Xuyên.

Chàng nghĩ, nếu gặp phải người trong võ lâm Trung Nguyên nhất định là khó

tránh khỏi một trường ác đấu. Thật ra thì mình với họ chẳng có oán cừu gì,

tất cả chỉ tại mình nhổ Sạch tóc và khoác lên người chiếc tăng bào của Bảo

Tượng mà ra. Lúc này võ công của Ðịch vân đã cực cao, nhưng bản thân

chàng lại không hình dung được điều đó, chỉ Sợ gặp các cao thủ Trung

Nguyên thì khó tránh khỏi Sát kiếp. Thế là chàng mua một bộ áo ngắn theo

kiểu của người nhà quê, đốt bỏ chiếc tăng bào của Bảo Tượng, lại lấy lọ nồi

thoa lên mặt. Nông dân ở đất Tứ Xuyên và Tương Tây thích dùng vải trắng

cột trên đầu, nghe đâu là di tục để tang Gia Cát Lượng còn lưu truyền tới

ngày nay. Ðịch vân cũng tìm cho mình một miếng vải trắng cũ kỹ quấn lên

đầu. việc hóa trang xong xuôi, chàng yên tâm tiếp tục đi về hướng đông.

Trên đường đi thỉnh thoảng cũng có giáp mặt với người trong giang hồ,

nhưng không ai nhận ra chàng nữa. Chàng Sợ nhất là gặp lại Thủy sinh và

çông Tiêu Phong, cả Hoa Thiết Can nữa, may mà không gặp lại ba người

này.

Ðịch vân đi Suốt hơn ba mươi ngày mới về tới Ma Khê thôn, lúc này trời

đã ấm rồi, mạ non đã lên xanh trên đồng. Càng về đến gần nhà chàng càng

cảm thấy nôn nao khó tả, da mặt nghe nóng bừng, tim đập loạn nhịp.

Chàng men theo những Sơn đạo mình vẫn thường đi thuở nhỏ về đến

trước gian nhà ngày cũ, nhìn lại gian nhà bất giác ngạc nhiên ngẩn người, cơ

hồ không dám tin vào mắt mình nữa. Căn nhà cỏ ba gian ẩn mình khiêm

nhường dưới rặng liễu cạnh dòng Suối nhỏ giờ bỗng hóa thành một tòa biệt

thự tường trắng ngói đỏ lộng lẫy dị thường. sau một hồi nhìn kỹ mới thấy

gian nhà tuy lộng lẫy nhưng được xây cất có vẻ rất vội vàng.

Ðịch vân ngơ ngác nhìn quanh, rõ ràng là chỗ này, không thể nhầm lẫn

được. vậy ra mấy năm nay Sư phụ đã phát tài to rồi! Thế thì hay quá! Chàng

mừng rỡ kêu to:

- sư phụ!

Nhưng vừa kêu được một tiếng, chàng bỗng im bặt, nghĩ thầm:

"Không biết gian nhà này là của Sư phụ hay là của người khác. Bộ dạng

mình trông chẳng khác một tên khất cái là mấy, đứng la lối thế này không

hay chút nào."

Mấy năm nay gặp không biết bao nhiêu bất trắc, Ðịch vân cũng học khôn

được rất nhiều điều. Chàng còn đang ngẫm nghĩ xảy thấy một người bước ra,

đưa mắt vẻ khinh thị nhìn chàng từ đầu tới chân một cái rồi khinh khỉnh hỏi:

- Ngươi làm gì ở đây?

Ðịch vân nhìn lại đối phương, mũ vải đội lệch, toàn thân lấm lem đầy bùn

đất như một thợ nề, có điều bộ dạng lại chẳng tương xứng với thái độ của gã

chút nào.

Ðịch vân nhún nhường hỏi:

- Xin hỏi đại ca có Thích Sư phụ ở nhà không?

Gã hán tử hừ lạnh một tiếng, đáp:

- ở đây không có Thất Sư phụ, Bát Sư phụ nào cả!

"Thích" và "Thất" âm tương tự nhau, gã hán tử tưởng Ðịch vân hỏi người

họ Thất. Ðịch vân ngẩn người hỏi lại:

- vậy ra chủ nhân ở đây chẳng phải họ Thích Sao?

- Ngươi hỏi điều đó làm gì? Muốn xin cơm cũng chẳng cần phải trèo cao

đến gia chủ. Không có! Không có gì hết! Tiểu khiếu hóa, xéo mau!

Ðịch vân thương nhớ Sư phụ từ xa xôi ngàn dặm trở về đây thăm viếng,

có khi nào lại chịu bỏ đi dễ dàng như vậy. Bình tĩnh nói:

- Ta không đến đây để xin cơm, chỉ hỏi thăm xem, ngày trước có một

người họ Thích Sống ở đây, không biết hiện giờ có ở nhà hay không?

Gã hán tử cười lạnh nói:

- Bọn khiếu hóa các ngươi chuyên nghề hỏi dai nhách như vầy, ai mà

không biết! Hừ, ta đã nói không có ai họ Thất cũng không có họ Bát, Cửu,

Thập gì ở đây cả, nghe rõ chưa? Làm ơn đi khỏi đây cho lão tử ngươi nhờ!

Trong khi đó ở trong nhà lại có một người nữa bước ra. Người này đầu đội

mũ trái dưa, y phục Sáng Sủa, trông có vẻ như là một quản gia của nhà tài chủ

giàu có. Dừng chân giữa Sân, người mới tới cất tiếng hỏi:

- A Bình, làm gì mà la ó om Sòm vậy? Bộ ngươi lại gây lộn với ai hay Sao?

Gã hán tử cười cười nói:

- Quản gia! Người coi tên ăn mày này có quá đáng không? Ðến ăn xin thì

ăn xin, đã vậy còn hỏi xem gia chủ họ gì!

Quản gia nghe nói thì hơi biến Sắc, bước lên mấy bước nhìn Ðịch vân từ

đầu tới chân mấy lượt, cuối cùng nói:

- Tiểu bằng hữu, ngươi hỏi thăm họ của gia chủ có việc gì vậy?

Nếu việc này xảy ra cách đây năm Sáu năm thì chàng đã cứ theo Sự thực

mà đáp lời gã quản gia rồi. Nhưng chàng ngày nay đã có kinh nghiệm Sống

phong phú hơn, thấu hiểu được lòng người gian hiểm khác thường, nhìn thấy

vẻ mặt của gã quản gia có điều bất thường thì biết trong gian nhà này có cái

gì đó bất thường, liền ấp úng nói:

- Cũng chẳng hỏi họ của gia chủ làm gì, chẳng qua là muốn gọi gia chủ để

xin ít cơm ăn. Gia chủ mới hay cho cơm còn người ở thì thường keo kiệt. Lão

gia, xin người rủ lòng thương cho tiểu nhân ít cơm...

Gã quản gia nghe Ðịch vân nhận lầm mình là gia chủ thì khoái chí bật

cười ha hả, nói:

- Ta không phải là lão gia. à mà này, tại Sao người lại cho rằng ta là lão

gia?

Ðịch vân ấp úng đáp:

- Thì người... cốt cách oai phong... giống như một tài chủ phú quý...

Gã quản gia càng khoái, cười lớn nói:

- Tiểu tử ngốc nói hay lắm! Lão Cao này ngày Sau phát tài lớn nhất định

Sẽ không quên nhà ngươi! Mà này, trông nhà ngươi khỏe mạnh như vậy tại

Sao không tìm việc gì làm kiếm cơm ăn mà lại đi xin cơm chứ?

Ðịch vân lắc đầu đáp:

- Chẳng ai thuê mướn chi cả. Lão gia, xin người cho tiểu nhân ăn một bữa

cơm có được không?

Gã quản gia đập mạnh vào vai gã hán tử tên A Bình, nói:

- Ngươi nghe rồi đó! Hắn cứ gọi ta là tài chủ lão gia, không cho hắn ăn

một bụng cơm thì không được rồi. Từ nay cho hắn vào gánh đất, tính cho hắn

mỗi ngày một phân tiền.

Gã hán tử vội gật đầu vâng dạ.

Ðịch vân nghe khẩu âm của hai người thì nhận ra tên hán tử A Bình này là

đầu công, người bản địa; còn gã họ Cao kia là quản gia, người phương bắc.

Càng giả bộ ngu khờ, Ðịch vân cung kính nói:

- Ða tạ tài chủ lão gia, tài chủ thiếu gia.

Gã đầu công bật cười mắng:

- Mẹ nó, ngươi nói điên nói khùng cái gì vậy!

Gã quản gia vỗ tay cười lớn nói:

- Ta là tài chủ lão gia, ngươi là tài chủ thiếu gia. Ha ha ha! Thì ra ta là lão

gia tử của ngươi!

Gã đầu công véo tai Ðịch vân, đá đít chàng một cái, nói:

- Theo ta vào trong! Cho ngươi ăn no bụng trước đã, đến tối thì bắt đầu

làm việc.

Ðịch vân lẳng lặng bước theo gã đầu công, ngoài mặt tỉnh như không

nhưng trong lòng thì lấy làm lạ, nghĩ thầm:

"Tại Sao phải làm vào ban đêm?"

vừa vào đến bên trong Ðịch vân không khỏi giật mình kinh hãi, cảnh

tượng bên trong vượt quá Sức tưởng tượng của chàng. Chỉ thấy giữa nhà đào

một chiếc hố vừa rộng vừa Sâu, chiếc hố hầu như vừa triến với phần trong

của căn nhà, cặp bốn bức tường chỉ chừa lại một lối đi hẹp té mà thôi. Bên

trong hố còn vứt đầy cuốc xẻng, quang gánh, rõ ràng là công việc đào bới

còn chưa kết thúc. Ðứng bên ngoài nhìn thì gian nhà trông bề thế lộng lẫy là

vậy, ai ngờ được bên trong lại bị đào bới ra nông nỗi thế này.

Gã đầu công nhìn Ðịch vân nghiêm giọng nói:

- việc ở đây thấy Sao hay vậy, không được đi ra ngoài kể bừa bãi, biết

không?

Ðịch vân gật gật đầu nói:

- Nơi đây phong thủy tốt, tài chủ lão gia định dùng làm mộ phần cho ngày

Sau, không được để người ngoài biết được!

Gã đầu công cười lạnh nói:

- Không Sai! Tiểu tử ngốc này coi vậy mà thông minh hơn người! Theo ta

đi ăn cơm.

Ðịch vân đến nhà bếp ăn no một bụng, đầu công dặn chàng nằm nghỉ nơi

mé hiên, không được đi lộn xộn. Ðịch vân ăn xong ra mé hiên nằm xuống,

càng lúc chàng càng cảm thấy việc đang diễn ra ở đây không đơn giản chút

nào. Ðưa mắt nhìn quanh, trong nhà chỗ nào chỗ nấy đều tỏ ra gia chủ xây

cất rất vội vã, bên trong cũng chẳng có đồ đạc gì đáng giá, thậm chí nhà bếp

cũng xây chưa hoàn chỉnh, cái gọi là "bếp" thật ra chỉ là mấy hòn đá kê gần

lại, bên trên đặt mấy chiếc nồi to tướng. Bàn ghế cũng là loại nhà nghèo

thường dùng, trông không tương xứng chút nào với bề ngoài bề thế của can

nhà.

Ðến chạng vạng tối thì có rất nhiều người đến, tất cả đều là những thanh

niên khỏe mạnh ở trong làng, mọi người ăn uống cãi vã om Sòm. Ðịch vân

cũng hòa theo đám người ăn uống, giọng nói chàng chuẩn xác là giọng của

người vùng này. Bởi vậy đầu công và quản gia chẳng ai nghi ngờ gì, hai

người đều tưởng chàng là một thanh niên du thủ du thực ở trong thôn.

Cơm nước xong xuôi, đầu công dắt mọi người vào trong đại Sảnh, lớn

tiếng nói:

- Anh em nghe đây, chúng ta cố Sức đào tiếp, hy vọng đêm nay gặp may,

nếu đào được vật gì có ích tất Sẽ được trọng thưởng.

Mọi người hô lên một tiếng phấn khởi, ào xuống hố, kẻ cuốc người xẻng

thi nhau đào bới. Một người hơi lớn tuổi đang lom khom đào đào cuốc cuốc

bên cạnh Ðịch vân thấy chàng có vẻ là người mới tới bèn hạ giọng nói nhỏ:

- Ðào hai tháng nay rồi đó, có cái mẹ gì đâu. Cứ cho rằng chỗ này có báu

vật đi, còn phải coi ngươi có phúc khí để tìm thấy nó hay không nữa chớ bộ!

Ðịch vân nhíu mày nghĩ thầm:

"Chúng muốn đào tìm báu vật? Nhưng chỗ này thì có báu vật gì mới được

chứ?"

Ðịch vân chờ cho đầu công quay đi, mới hỏi nhỏ:

- Ðại thúc à, họ tìm báu vật gì vậy?

- Báu vật này ghê gớm lắm. Chủ nhân ngôi nhà này chẳng phải là người

bản địa, nhưng lại là người biết nhìn khí tượng, từ ở tận đẩu tận đâu nhìn lại

thấy chỗ này phát bảo quang, biết là dưới đất có báu vật. Thế là đến đây mua

mảnh đất này, lại Sợ người ngoài dòm ngó nên cất vội một căn nhà lớn, thuê

chúng ta ban đêm đến đây đào bới.

Ðịch vân gật đầu nói:

- Thì ra là như vậy. Ðại thúc biết đó là báu vật gì không?

- Nghe đầu công nói đó là một chiếc "Tụ bảo bồn", chỉ cần bỏ vào đó một

đồng tiền, qua một đêm thức dậy lập tức biến thành một bồn tiền đầy; nếu bỏ

vào đó một đỉnh bạc, Sáng ra Sẽ được một bồn đầy bạc. Ðó, vật như vậy thử

hỏi ngươi có báu không chứ?

Ðịch vân gật đầu lia lịa nói:

- Quả là báu vật! Quả là báu vật!

Người kia lại nói tiếp:

- Ðầu công còn dặn, phải cuốc nhẹ tay thôi, đừng để bể mất Tụ bảo bồn.

Lão gia còn nói Sau khi đào được bồn rồi Sẽ cho chúng ta mỗi người mượn

một đêm. Tiểu từ ngốc à, ngươi phải lo tính trước đi, chuẩn bị đến lượt mình

có cái mà bỏ vô.

Ðịch vân làm ra vẻ Suy nghĩ một lát rồi nói:

- Tiểu nhân thường bị đói, vậy thì bỏ một hột gạo vào đó, Sáng ra cho nó

thành cả một bồn gạo. Ðại thúc thấy thế nào?

Người nọ cất tiếng cười lớn, nói:

- Như vậy là nhất rồi còn gì!

Ðầu công nghe tiếng cười nói thì quát:

- Ðừng cười giỡn nữa! Làm việc đi!

Ðịch vân quay đi làm việc vừa nghĩ thầm:

"Thế gian làm gì có báu vật như vậy? Chủ nhân ngôi nhà này quyết chẳng

phải là một đứa ngu, vậy tất phải có mưu đồ khác, việc cái bồn chẳng qua là

ngụy tạo để đánh lạc hướng người khác mà thôi."

Nghĩ đến đây Ðịch vân, hạ giọng hỏi:

- Ðại thúc à, chủ nhân ở đây họ gì vậy? Ðại thúc nói không phải người bản

địa.

Người kia chưa vội đáp lời, ngẩn đầu nhìn lên, nói:

- Ðó, chủ nhân ra rồi đó.

Ðịch vân theo ánh mắt của người kia nhìn lên, chỉ thấy một người từ hậu

đường đi ra, thân hình gầy gò, Song mục thần quang Sáng rực, y phục cực kỳ

hoa lệ, tuổi trên dưới ngũ tuần. Ðịch vân vừa nhìn thấy chủ nhân ngôi nhà thì

trống ngực đập thình thình, vội vàng quay mặt nhìn xuống cắm cúi làm việc,

không dám nhìn lên. Người này có một đặc điểm gì đó trông rất quen thuộc,

nhất định là phải gặp ở đâu rồi, có điều nhất thời chàng không nghĩ ra đã gặp

người này ở đâu.

Xảy nghe chủ nhân cất tiếng oang oang nói:

- Ðêm nay các ngươi đào ở mé tây Sâu thêm ba thước nữa. Bất kỳ tìm thấy

vật gì, từ một mảnh giấy rách cho tới một khúc gỗ mục hay ngói bể cũng

không được bỏ qua. Tất cả đều phải trình lên cho ta coi.

Ðịch vân nghe giọng nói của chủ nhân thì giật nảy người, lập tức nhận ra,

trong bụng kêu thầm:

"Phải rồi! Thì ra là lão!"

Chàng liếc mắt nhìn lên, trông kỹ lại một lần nữa.

"Không Sai! Chính là lão!"

Ðịch vân đã nhận ra người này chính là lão khất cái từng dạy cho chàng

ba chiêu kiếm pháp trong phủ của vạn Chấn sơn năm ấy. Lúc ấy lão ăn mặc

rách rưới, đầu tóc rối bời, toàn thân dơ bẩn, ngày hôm nay lại xuất hiện trong

vai một đại tài chủ giàu có Sang trọng, từ đầu tới chân chỉ còn có ánh mắt là

Ðịch vân hơi ngờ ngợ nhận ra, nhưng cũng chưa xác định được một cách rõ

ràng. Ðến khi lão cất tiếng nói thì chàng mới dám khẳng định.

Ðịch vân rất muốn nhảy lên cùng lão nhận nhau. Nhưng mấy năm nay

Ðịch vân đã nhận thức ra được một điều, phàm việc gì cũng phải thận trọng

hành Sự, cẩn tắc vô ưu.

Ðịch vân đã kềm được lòng mình không ra nhận mặt lão, thế nhưng lòng

thì không ngừng nhớ lại chuyện cũ. Ngày ấy chàng mới lần đầu tiên ra thành,

cái gì cũng bỡ ngỡ, đến khi cùng đại đạo Lã Thông giao đấu, thấy đã bại đến

nơi, may nhờ lão ra tay tương cứu. sau đó lão lại còn dạy cho chàng ba chiêu

kiếm pháp, nhờ đó mới thắng được chúng đệ tử của vạn môn. Ðến giờ nghĩ

lại ba chiêu kiếm pháp ấy cũng tầm thường thôi, có điều dùng trong lúc ấy thì

lại phát huy được tác dụng, tránh khỏi bị nhục dưới tay của các đệ tử vạn

môn.

Qua một lát chàng lại nghĩ, lần này gặp lại lão cái ở đây, theo lý mình phải

thù tạ lão cho thật xứng đáng mới phải. Nhưng nơi đây là chỗ ở cũ của Sư

phụ, lão đến đây đào bới để tìm vật gì? Tại Sao lão phải cất một căn nhà lớn

để ngụy trang? Ngày trước lão là một khất cái nghèo hèn, tại Sao giờ lại trở

thành một tài chủ giàu có đến như vậy?

suy tới nghĩ lui một hồi chàng quyết định, chờ xem cho rõ ràng mọi

chuyện rồi tính nữa. Lão dù là ân nhân của mình, nhưng chuyện đáp đền cũng

chẳng cần phải vội vã. Tại Sao lão làm vậy mà không Sợ Sư phụ trở về? Hay

là... hay là... Sư phụ đã chết rồi...

Chàng từ nhỏ đã Sống với Sư phụ, chàng coi Sư phụ cũng như cha, nghĩ tới

việc Sư phụ đã chết, bất giác hai mắt cay xè.

Xảy nghe có tiếng keng vang lên nho nhỏ, chủ nhân nhảy phắt xuống hố,

nhặt vật mà người lao công vừa đào lên xem. Toàn thể lao công đều dừng tay

nhìn về phía lão, thì ra đó là một lưỡi cuốc cùn đã gỉ Sét. Chủ nhân lật tới lật

lui lưỡi cuốc cùn xem một lát rồi ném lên trên, quát:

- Ðào tiếp đi! Không phải cái này! Ðào tiếp đi!

Ðịch vân cùng mọi người đào bới Suốt đêm, chủ nhân cũng túc trực bên

cạnh để giám Sát, đến Sáng hôm Sau mới dừng tay đi nghỉ. Phần lớn lao công

đều là người trong thôn, nghỉ tay là lập tức trở về nhà, một Số ít nhà ở hơi xa

thì nằm lại dưới mái hiên mà ngủ. Ðịch vân cũng nằm ngủ nơi mái hiên. Ngủ

đến trưa, mọi người mới thức dậy ăn cơm. Ðịch vân mình mẩy dơ bẩn, lúc

ngủ cũng như lúc ăn cơm, mọi người đều cố tránh xa chàng. Ðây chính là

điều mà Ðịch vân đang trông đợi. Mấy năm nay chàng tuy đã biết phải cẩn

trọng, không dễ dàng tin vào những người xung quanh, có điều buộc phải giả

cách ngu ngơ mãi với mọi người xung quanh thì chàng thấy khó khăn quá. sợ

rằng Sẽ có lúc Sơ ý để lộ hình tích thì thật là nguy hiểm. Mọi người đều tránh

xa làm chàng yên tâm hơn.

Cơm nước xong, Ðịch vân rảo bước Sang thôn bên cạnh cách đó chừng

vài dặm đường, định bụng tìm người hỏi thăm xem Sư phụ chàng có trở lại

quê nhà không. Dọc đường đi chàng nhìn thấy mấy người quen vẫn thường

qua lại với mình ngày trước đang bận rộn với việc đồng áng, nhưng vì không

muốn để lộ thân phận, chàng làm lơ đi luôn. Ðến khi gặp một thiếu niên

chừng mười ba mười bốn tuổi mới kéo lại hỏi thăm.

Thiếu niên cho biết, gian nhà lớn ấy mới cất hồi mùa thu năm ngoái, chủ

nhân là người giàu có từ phương khác tới, nghe đâu đến để đào tìm Tụ bảo

bồn gì gì đó, mà tới bây giờ vẫn chưa tìm thấy. Thiếu niên vừa kể vừa che

miệng cười, chứng tỏ việc này từ lâu đã trở thành đầu đề cười nhạo của cư

dân trong vùng. Còn chủ nhân trước kia của mảnh đất ấy à? Ðã lâu lắm rồi

không thấy ai ở đó, lâu nay cũng chẳng thấy ai quay lại. Còn gian nhà cũ thì

bị dỡ đi lúc xây nhà mới.

Ðịch vân cảm ơn gã thiếu niên rồi bỏ đi, lòng cảm thấy buồn bực vô cùng.

Lão khất cái bày ra những chuyện quái gở này có dụng ý gì? Chàng vừa Suy

nghĩ về những chuyện xảy ra ở đây vừa thả bước đi vào trong núi. Qua khỏi

một vạt ruộng trồng cải, trước mắt chàng bỗng hiện ra một vùng đất xanh

bát ngát, những đám ruộng nối tiếp nhau trồng rau muống.

"Không Tâm Thái! Không Tâm Thái!"

Bên tai chàng chợt vang lên tiếng gọi trong trẻo và vui nhộn của ngày

xưa. Không tâm thái (rau muống) vốn là thứ rau phổ thông nhất ở vùng

Tương Tây này, dễ trồng chóng lớn, thân rau to và rỗng ruột. Thích Phương

đặt cho chàng ngoại hiệu đó có ý cười nhạo chàng chẳng có chút tâm cơ. Từ

ngày rời quê nhà lên Giang Lăng, lưu lạc đến bây giờ chàng mới lại nhìn thấy

rau muống. Chàng đứng ngẩn ngơ một lúc lâu rồi cúi xuống ngắt một cọng

rau, đưa lên mũi ngửi ngửi cái mùi rau quen thuộc ấy, Sau đó mới đi thẳng về

hướng tây.

Phía này toàn là hoang Sơn, ngổn ngang đá lớn đá nhỏ, đất đai cằn cỗi đến

nỗi các loài cây hoang dại cũng khó lòng mà Sống được. Trong núi có một

Sơn động mà người trong làng không một ai biết, đó chính là chỗ mà ngày

xưa chàng và Thích Phương thường hay tới để chơi đùa. Chàng bồi hồi nhớ lại

chuyện xưa, quyết định đi đến Sơn động ấy. vượt qua hai con dốc, xuyên qua

một thạch động, đi vào một vùng cực kỳ hoang lương cuối cùng mới tới được

Sơn động ấy.

Chỉ thấy cỏ dại mọc đầy, che lấp cả cửa động. Chàng lại cảm thấy nỗi

buồn trào dâng trong tâm khảm. Khom người chui vào trong động, mọi thứ

bên trong đều y như cũ, chỉ có khác là tất cả đều phủ đầy bụi đất.

Kia là hình nhân bằng đất Sét do Thích Phương đắp, dưới đất là những hòn

đá nhỏ mà chàng nhặt vào để làm đạn bắn chim, kia nữa là mấy cái bẫy dùng

để bẫy thỏ, cả ống tiêu ngắn mà Thích Phương thường thổi lúc thả trâu cũng

còn nằm nguyên trên tảng đá lớn giữa động. Trên đó còn có chiếc làn đựng

kim chỉ của Thích Phương, chiếc kéo trong làn đã Sét vàng.

Ngày trước, vào những lúc nông nhàn, hai người thường vào đây, chàng

thì đan giày cỏ còn nàng thì ngồi ngay bên cạnh may giày vải. Nàng lấy vải

vụn rồi khéo léo may từng mũi từng mũi, kết chúng lại thành đế giày. Giày

của chàng và Sư phụ bao giờ cũng là màu xanh, còn giày của nàng thì bên

trên đôi khi có thêu hoa hoặc hình chim hình bướm. Giày vải chỉ được mang

vào các dịp lễ tết, còn ngày thường thì mang giày cỏ, lúc ra đồng xuống

ruộng thì ai cũng như ai, tất cả đều đi chân đất.

Ðịch vân cúi xuống cầm lấy quyển Sách cũ trong giỏ kim chỉ, ngoài bìa

Sách có đề mấy chữ "Ðường Thi Tuyển Tập". Chàng và Thích Phương đều

không được đi học, chữa nghĩa cũng chỉ biết chút ít, chẳng ai có hứng thú mà

ngâm vịnh Ðường thi. Có điều quyển Sách này Thích Phương dùng để ép các

mẫu thêu của mình. Chàng lật lật quyển Sách lấy ra hai mẫu giấy, đó là mẫu

hình một đôi bướm mà Thích Phương cắt Sân để làm mẫu thêu. Cầm hai mẫu

hình trên tay, kỷ niệm xưa chợt ùa về trong tâm trí.

Một đôi bướm lớn bay lạc vào trong động, cánh bướm màu vàng chen lẫn

màu đen chập chờn thoắt đông thoắt tây, nhưng dù bay đi đâu chúng cũng

không rời nhau nửa bước. Thích Phương vỗ tay reo lên:

- Lương sơn Bá, Chúc Anh Ðài! Lương sơn Bá, Chúc Anh Ðài!

Loại bướm này bao giờ cũng bay thành từng đôi, một trống một mái.

Ðịch vân đang ngồi đan giày cỏ, thấy đôi bướm bay đến gần, chàng tinh

nghịch dùng chiếc giày đập chết một con. Thích Phương thấy vậy thì nổi trận

lôi đình, hét lớn:

- Ngươi... ngươi làm gì vậy?

Ðịch vân thấy nàng nổi giận thì ấp úng nói:

- Muội... muội thích bướm thì... để ta đi bắt con khác cho...

Thích Phương vẫn chưa hết giận, nói:

- Ngươi coi đi! Người ta có đôi có bạn, đang Sống yên lành như vậy, khi

không lại bị ngươi chen ngang phá hoại! Có phải là nghiệp chướng không?

Ðịch vân giờ mới biết vì Sao mà nàng nổi giận, đỏ mặt nói:

- sư muội, ta... ta thật có lỗi với chúng...

sau đó Thích Phương theo hình dáng của con bướm cắt thành hai mẫu

thêu, thêu lên đôi giày vải của nàng. Ðến mùa xuân thì nàng lại may cho

chàng một chiếc túi thơm, cũng thêu hình đôi bướm. Trên đôi cánh rộng của

chúng màu vàng xen kẽ những vệt đen, gần Sát trong thân lại có điểm xuyết

vài đốm màu đỏ và màu lục. Chiếc túi thơm ấy chàng luôn mang trong người,

đến khi bị bắt vào huyện Giang Lăng thì bị bọn ngục tốt lấy mất.

Ðịch vân cầm hai mẫu thêu, bên tai vẫn còn nghe văng vẳng tiếng Thích

Phương:

"Ngươi coi đi! Người ta có đôi có bạn, đang Sống yên lành như vậy, khi

không lại bị ngươi chen ngang phá hoại! Có phải là nghiệp chướng không?"

Ðịch vân ngơ ngẩn một lúc lâu rồi kẹp hai mẫu hình bướm trở vào trong

Sách, bên trong còn rất nhiều mẫu thêu khác, có cái là một cành hoa, có cái là

một con cá, có cái là ba con Sơn dương đang gặm cỏ. Mấy cái này là hình

thêu lên khăn bàn nhân dịp năm mới. Tất cả đều do chính tay Thích Phương

cắt lấy.

Ðịch vân cầm từng mẫu hình lên xem, mỗi cái gắn liền với một kỷ niệm,

kỷ niệm về những ngày ba người Sống quay quần trong gian nhà nhỏ, nghèo

khó, cực nhọc nhưng luôn đầy ắp tiếng cười.

Xảy nghe cách đó mấy chục trượng có tiếng đá va chạm nhau lạch cạch,

chứng tỏ có người đang đi tới. Ðịch vân nhíu mày nghĩ thầm:

"Chỗ này xưa nay không có ai đặt chân tới, hay là tiếng động của thú

hoang?"

Chàng kẹp vội mấy hình thêu vào trong Sách rồi nhét quyển Sách vào ngực

áo, tiếp đó lại nghe có tiếng người, nói:

- Chỗ này trông hoang lương lắm, chắc không có ở đây đâu!

Giọng của một lão nhân cười nhẹ, đáp lời:

- Chỗ càng hoang lương thì càng có người đến để cất giấu báu vật! Chúng

ta cần phải lục tìm cho kỹ mới được!

Ðịch vân nhíu mày, lại có người mò tới đây để tìm báu vật Sao? Chàng

chui nhanh ra khỏi động, tìm một nơi kín đáo ẩn thân.

Chẳng bao lâu Sau quả nhiên có người đi về phía này, nghe tiếng bước

chân thì có đâu khoảng bảy tám người. Ðịch vân hé mắt nhìn ra, đi đầu là

một hán tử cao gầy, ăn mặc hoa lệ, phía Sau lại có mấy người nữa tay cầm

cuốc xẻng đi tới. Nhìn thấy tên hán tử đi đầu, Ðịch vân bỗng cảm thấy mặt

nóng bừng, nộ hỏa bốc cao ngùn ngụt, chỉ muốn xông ra bóp chết hắn mới hả

dạ.

Thì ra đó chính là vạn Khuê, kẻ đã cướp Sư muội chàng, tống chàng vào

ngục, bắt chàng phải chịu ngàn vạn khổ ải.

Tại Sao hắn bỗng dưng xuất hiện ở chỗ này?

Người đi tiếp Sau lưng vạn Khuê thân hình nhỏ thó, nét mặt trông rất tinh

ranh, chính là Thẩm Thành.

Tiếp Sau nữa cũng đều là các đồ đệ của vạn Chấn sơn: Lỗ Khôn, Tôn

Quân, Bốc Thản, Ngô Khảm và Phùng Thản. vạn Chấn sơn có tám tên đệ tử,

nhị đệ tử Chu Kỳ đã bị Ðịch vân giết chết ở Kinh Châu thành, còn lại bảy

người đều xuất hiện ở đây. Ðịch vân cảm thấy quái lạ nghĩ thầm:

"Bọn chúng tìm báu vật gì ở đây? Chẳng lẽ cũng là chiếc Tụ bảo bồn ấy?"

Xảy nghe Thẩm Thành kêu lên:

- sư phụ! sư phụ! ở đây có một Sơn động!

Giọng nói của lão nhân khi nãy vang lên:

- vậy Sao?

Giọng lão nghe rõ ý mừng rỡ. Tiếp đó là một lão nhân cao lớn bước nhanh

qua, chính là Ngũ vân thủ vạn Chấn sơn. Ðã mấy năm rồi Ðịch vân chưa

gặp lại lão, trông lão còn rất tinh nhanh, bước chân vững chãi chưa hề thấy

dấu hiệu lão Suy.

vạn Chấn sơn gạt cỏ bước vào trong Sơn động trước, quần đệ tử cũng ùa

vào theo. Bên trong có tiếng vọng ra:

- Chỗ này hình như có người ở.

- Bụi bặm bám dày thế này, xem ra đã lâu lắm rồi không có người lui tới.

- Xem này! Có dấu chân!

- ở đây có dấu tay nữa. Có người vừa mới vào đây trước chúng ta.

- Nhất định là Ngôn Sư thúc! Lão đã lấy cắp Liên Thành kiếm phổ rồi!

Ðịch vân nghe nói vừa kinh ngạc lại vừa buồn cười, thì ra là Sư đồ vạn

Chấn sơn tới đây để tìm Liên Thành kiếm phổ! Quyển kiếm phổ ấy, nếu có

thì mình và Thích Phương đã thấy từ lâu rồi, làm gì có ở đây? Chúng lại còn

nói tới Ngôn Sư bá. Ngôn Ðạt Bình Ngôn Sư bá mất tích đã lâu, chắc là đã tạ

thế rồi, làm gì có dính líu tới quyển Liên Thành kiếm phổ? Hà, những dấu

chân dấu tay ấy là do chính mình lưu lại, chúng lại đoán già đoán non, đúng

là...

Xảy nghe giọng vạn Chấn sơn nói:

- Các ngươi chớ có làm ồn như vậy, mau chia ra các nơi tìm thử xem!

Có người nói:

- Ngôn Sư thúc đã vào đây thì lão đã lấy đi rồi chứ còn đâu mà tìm nữa?

Lại có người nói:

- Lão gian tặc Thích Trường Phát đúng là quỷ kế đa đoan. Lão giấu kiếm

phổ ở đây thì đố ai mà tìm nổi.

Có người cười lạnh nói:

- Ðương nhiên phải là như vậy rồi, nếu không thiên hạ đâu gọi lão là Thiết

Tỏa Hoành Giang!

vạn Chấn sơn nói:

- Lúc nãy chúng ta nhìn thấy có người đi về hướng này, cước trình của

người này nhanh nhẹn dị thường, thoắt cái đã biến mất tăm. Ta thấy người

này cũng rất đáng nghi!

Tiếng của vạn Khuê:

- Người này chắc chắn là dân bản địa, nhờ thông thuộc đường nên đi

đường tắt mà lên núi đó thôi. Nếu không nhờ có hắn, chúng ta có tìm nửa

năm trời cũng chưa chắc tìm ra chỗ này.

Ðịch vân nghe tới đây thì mới tỉnh ngộ, thì ra bọn chúng theo chân mình

lên đây, nếu không chỗ này bí mật như vậy, chúng làm Sao mà tìm thấy được?

sau đó lại nghe có tiếng ầm ầm loạn xạ, chắc là lật mấy tảng đá lên lục

Soát. Trong động ngoài mấy tảng đá ra cũng chẳng có đồ đạc gì, có chăng chỉ

là mấy thứ đồ chơi ngày xưa của Ðịch vân và Thích Phương mà thôi. sau nữa

lại nghe có tiếng đào bới, nhưng nền của Sơn động toàn là đá, làm Sau mà đào

xuống nổi?

Tiếng của vạn Chấn sơn tức tối:

- Chẳng có thứ gì lưu lại cả. Thôi đi ra ngoài bàn tính lại xem Sao.

vạn Chấn sơn cùng đám đệ tử kéo ra ngoài, đến bên bờ Suối ngồi xuống

thương nghị, Ðịch vân vì không muốn bị bọn vạn Chấn sơn nhận mặt nên

không dám đến gần. Khoảng cách khá xa, bọn vạn Chấn sơn lại nói chuyện

thì thầm nên chàng chẳng nghe thấy gì cả. Một lúc lâu Sau cả tám người mới

đứng dậy bỏ đi.

Ðịch vân nhìn Sư đồ vạn Chấn sơn bỏ đi, bất giác một tia Sáng lóe lên

trong đầu:

"vạn Chấn sơn dắt đồ đệ tới đây tìm Liên Thành kiếm phổ, tìm không

thấy chúng nghi là đã bị Ngôn Sư bá lấy đi. Nhà của Sư phụ bỗng biến thành

một gian nhà lớn, lão khất cái lại đào bới nơi đó nói là tìm Tụ bảo bồn... Phải

rồi! Cả vạn Chấn sơn và lão cái đều nghi là Liên Thành kiếm phổ rơi vào tay

Sư phụ. Lão cái cũng tới đây để tìm kiếm phổ, nhưng vì muốn che giấu hành

tung, lão cất lên gian nhà lớn, lại còn tung tin là đào tìm Tụ bảo bồn để mọi

người xung quanh đừng nghi ngờ."

Tiếp đó chàng lại nghĩ:

"vạn Chấn sơn cùng đồ đệ tìm không thấy kiếm phổ, nhất định Sẽ đến tìm

nơi gian nhà lớn. Chà, xem ra việc này còn chưa kết thúc ở đây. Ðêm nay

nhất định Sẽ có một màn kịch hấp dẫn xảy ra, mình cứ việc về gian nhà lớn

chờ xem náo nhiệt. Bên trong còn quá nhiều uẩn khúc, đêm nay thể nào mình

cũng Sáng tỏ được đôi điều."

"Còn Sư phụ thì Sao? Người đã đi đâu rồi? Nhà của Sư phụ bị người ta đào

nát cả lên người có biết không? Còn Sư muội nữa, giờ này chắc nàng còn ở

Kinh Châu thành hưởng phúc thanh nhàn. vạn Chấn sơn đến đây đào bới nhà

nàng chắc không thể nào nói cho nàng biết được. Giờ này, nàng đang làm

gì?"

Ðêm đó trong gian nhà lớn lại đốt đuốc cắm quanh tường, mười mấy lao

công bắt tay vào làm công việc đào bới, Ðịch vân cũng lẫn vào đám lao công

làm việc, chàng làm không cố gắng lắm, cũng chẳng tỏ ra lười nhác, cố làm

Sao để người xung quanh càng ít lưu ý tới mình càng tốt. Ðịch vân lúc này

râu tóc bù xù, quá nửa gương mặt bị râu tóc che khuất. Tuy nhiên chàng vẫn

Sợ bị người khác nhận ra, trước khi bắt tay làm việc đã bốc đất thoa lên mặt,

nhớ lại ban chiều Sư đồ vạn Chấn sơn theo dõi mình, tuy không nhìn thấy

mặt nhưng chúng có thể nhìn ra dáng mình, thế là chàng tháo mảnh vải trắng

cột đầu xuống, lấy dây thắt lưng màu xanh cột lên đầu, đổi mảnh vải trắng

cột thắt lưng.

Ðêm đó đám lao công theo lệnh của chủ nhân đào ở góc phía bắc. Lão cái

thì chắp tay Sau lưng đi đi lại lại bên trên giám Sát. Tất nhiên lão lúc này

không còn dáng vẻ của một lão khất cái nữa mà toàn thân đầy vẻ phú quý, y

phục hoa lệ, tay đeo nhẫn bích ngọc, lưng giắt một miếng hán ngọc to tướng.

Chưa đến nửa đêm thì Ðịch vân nghe có tiếng bước chân người di chuyển

trên mái nhà, bốn phía đều có người. Có điều tiếng bước chân còn ở ngoài xa,

lão cái hình như chưa phát giác.

Ðịch vân nghiêng mặt, qua mái tóc rối nhìn lên, thấy lão cái vẫn đi đi lại

lại như thường, vẻ mặt không chút thay đổi. Tiếng bước chân mỗi lúc một

gần, một, hai, ba... bảy, tám... chắc chắn là vạn Chấn sơn và bảy tên đồ đệ

chứ không còn ai khác nữa. Ðịch vân nghe rõ ràng từng người một đang đến

gần, lạ một điều là lão cái như người điếc, chẳng nghe thấy chi cả.

Năm năm trước, lão cái trong mắt Ðịch vân chẳng khác nào tiên nhân

giáng thế. Chàng chỉ học có ba chiêu kiếm nơi lão mà đã đánh cho tám tên đệ

tử của vạn Chấn sơn bò lăn bò càng. Nhưng Sao bây giờ võ công lão bỗng

trở nên kém cỏi như vậy? Hay là không phải lão? Hay là mình đã nhận lầm

người? Không, quyết không thể nhận lầm được. Giọng nói ấy, ánh mắt ấy làm

Sao có thể nhầm được?

Ðịch vân không biết rằng võ công của chàng lúc này đã đạt đến cảnh giới

cực cao, những điều chàng nghe thấy rõ ràng như ngay trước mặt thì người

thường vẫn không nghe thấy gì cả.

Tám người tiến mỗi lúc một gần, nhón chân dò từng bước một, Ðịch vân

cảm thấy buồn cười nghĩ thầm:

"sư đồ vạn Chấn sơn cũng buồn cười thật. Còn ai không biết tám người

bọn ngươi đến mà còn làm ra vẻ lén lén lút lút như vậy?"

Ðến khi tám người đến gần chỉ còn cách hơn chục trượng thì lão cái bỗng

hơi giật mình, lão nghiêng đầu lóng tai nghe động tịnh. Ðịch vân bật cười

nghĩ thầm, đến giờ mới nghe, chắc hôm nay lão cái bị bệnh nên tai điếc đặc

mất rồi. Thật ra thì khoảng cách cũng còn khá xa, với khoảng cách này cách

đây vài tháng Ðịch vân cũng chưa chắc đã nghe thấy.

Giờ thì tám người đã đến rất gần, đi vài bước thì dừng lại, như Sợ người

trong nhà phát giác. Nhưng lão cái đã nhận ra có người Sắp đến, lão xoay

người chụp lấy cây long đầu trượng dựng Sát tường, quay lưng vào vách,

gương mặt trầm trầm chờ đợi.

Bất thần cả tám người đồng nhảy tới, bao vây quanh gian nhà. Bình bình

bình liên tiếp mấy tiếng, cửa nẻo bốn bên bị đá văng ra, đi đầu là vạn Khuê,

Thẩm Thành, tiếp Sau là mấy Sư huynh đệ đồng tiến vào, vây chặt quanh lão

cái.

Lão cái cất tiếng cười ha hả nói:

- Hay lắm! Tất cả các ngươi đều có mặt ở đây, vạn Sư ca còn chờ gì mà

chưa chịu vào?

Bên ngoài cửa bỗng có tiếng cười ha hả, một người cao lớn chậm rãi bước

vào, chính là Ngũ vân thủ vạn Chấn sơn. Lão và lão cái đứng đối diện, cách

nhau chiếc hố to giữa nhà. Hai người đứng nhìn nhau một lúc lâu, cuối cùng

vạn Chấn sơn cất tiếng cười lớn nói:

- Nhị Sư đệ, cách biệt bấy lâu, không ngờ ngươi đã phát tài to đến như

vậy!

Mấy lời của vạn Chấn sơn Ðịch vân nghe như tiếng Sét ngang tai:

"Cái gì? Lão cái chính là... là nhị Sư bá... là Ngôn Ðạt Bình Sao?"

Lại nghe lão cái cười nói:

- Tiểu đệ cũng có phát tài chút chút. Còn đại Sư ca thế nào? Lâu nay buôn

bán phát đạt chứ?

vạn Chấn sơn cười nhẹ, đáp:

- Cũng không đến nỗi nào. Này, các đồ nhi, Sao không khấu đầu ra mắt nhị

Sư thúc các ngươi?

Bọn Lỗ Khôn đồng quỳ xuống, đồng thanh nói:

- Chúng đệ tử khấu kiến nhị Sư thúc.

Lão cái khoát tay nói:

- Thôi khỏi! Thôi khỏi! Các ngươi tay đều cầm kiếm, khấu đầu coi bộ bất

tiện, thôi miễn đi!

Ðịch vân nghĩ thầm, người này quả nhiên là Ngôn nhị Sư bá. Nhưng ông

ta... ông ta...

Lại nghe vạn Chấn sơn hỏi:

- Nhị Sư đệ, người định tìm mỏ gì mà đào bới dữ vậy?

Ngôn Ðạt Bình cười cười nói:

- Ðại Sư ca đoán Sai rồi. Tiểu đệ có quá nhiều cừu nhân, nay phải về đây

lánh nạn, đào chiếc hố này một công mà hai chuyện. Cừu nhân tìm đến, nếu

bị tiểu đệ giết thì chiếc hố này là mồ chôn chúng, ngược lại, nếu tiểu đệ bị

giết thì đây chính là chỗ táng thân tiểu đệ vậy.

vạn Chấn sơn phá lên cười lớn nói:

- Hay lắm! Nhị Sư đệ trù tính thật chu đáo. Có điều một mình ngươi, thân

hình cũng chẳng phải to mập gì cho lắm, chiếc hố coi bộ cũng đã đủ Sâu đủ

rộng, ta thấy không cần phải đào thêm nữa.

Ngôn Ðạt Bình cũng cười lớn nói:

- Chôn một người thì chừng này là quá đủ, nhưng đến tám người thì e rằng

còn hẹp!

Ðịch vân nghe Sư huynh đệ họ tuy ngoài mặt cười cười nhưng lời nói ẩn

chứa đầy đao gươm Sát phạt thì chợt nhớ tới chuyện Ðinh đại ca kể ngày

trước. Bất giác thở dài nghĩ thầm:

"Bọn họ nhẫn tâm giết cả ân Sư thụ nghiệp của mình thì giữa Sư huynh đệ

có còn tình nghĩa gì mà kể? Nghe Ðinh đại ca nói ba Sư huynh đệ họ tuy cướp

được Liên Thành kiếm phổ nhưng lại thiếu kiếm quyết, cũng bằng vô dụng

mà thôi. Nhưng kiếm quyết ấy chẳng qua chỉ là những con Số, Số thứ nhất là

"bốn", Số thứ hai là "mười lăm", Số thứ ba là "ba mươi ba", Số thứ tư là "năm

mươi ba" đáng tiếc là Ðinh đại ca đã không kịp nói hết kiếm quyết ra. Còn

quyển kiếm phổ thì đã bị ba người cướp được vào tay từ lâu rồi, tại Sao bây

giờ còn tranh nhau đi tìm như vậy?"

vạn Chấn sơn cười lớn nói:

- Hảo Sư đệ! Ta với ngươi Sư huynh đệ mấy chục năm nay, ta muốn gì

ngươi biết rất rõ, ngược lại bụng ngươi đang nghĩ gì ta cũng đã nhìn thấu từ

lâu. Theo ta thì chúng ta chẳng cần phải vòng vo cho mất thì giờ! Ðưa đây!

Quát hai xong tiếng "đưa đây" lão đưa tay ra phía trước, vẻ chờ đợi.

Ngôn Ðạt Bình lắc đầu nói:

- Chưa tìm thấy! Tâm cơ của Thích lão tam, Sư huynh đệ chúng ta không

thể bì kịp. Ðệ thật không Sao hiểu nổi hắn giấu quyển kiếm phổ ấy ở đâu.

Ðịch vân nghe đến đây thì giật mình, không lẽ ba Sư huynh đệ hợp lực

cướp được quyển kiếm phổ rồi Sau đó lại bị Sư phụ đánh cắp? Nhưng tại Sao

bao nhiêu năm nay vẫn không thấy động tịnh chi cả? Phải rồi, chắc là Sư phụ

hạ thủ quá khéo léo làm cho hai vị Sư huynh không hay biết. Nhưng Sư phụ

hiện không có ở đây, kiếm phổ đương nhiên là cũng mang theo bên người,

làm gì còn chôn cất ở nhà mà đến đây tìm? Không lẽ đại nhị Sư bá lại khờ

khạo đến nỗi không hiểu ra điều đơn giản như vậy?

Có điều chàng biết chắc vạn Chấn sơn và Ngôn Ðạt Bình không thể và

không bao giờ là kẻ hồ đồ, việc này bên trong tất phải còn tiềm ẩn rất nhiều

bí mật mà mình chưa thể khám phá hết được.

Lại nghe vạn Chấn sơn cười ha hả nói:

- Lão nhị! Ngươi đừng giở trò trước mặt ta nữa. Thiên hạ nói trong ba Sư

huynh đệ chúng ta Thiết Tỏa Hoành Giang là lợi hại nhất, nhưng theo ta thì

lão tam còn phải nhượng ngươi vài phân. Không nói nhiều nữa. Ðưa đây!

Nói xong lại giơ tay ra phía trước.

Ngôn Ðạt Bình vỗ vỗ trán, nói:

- Ðại Sư ca, chúng ta là Sư huynh đệ mấy chục năm nay, chẳng lẽ lại còn

coi nhau như người ngoài Sao? Nếu đệ mà lấy được nó, tiểu đệ chỉ có một

mình chắc là không thể ứng phó nổi, nhất định Sẽ mời đại Sư ca ra chủ trì đại

cuộc, còn tiểu đệ bất quá chỉ ở bên cạnh hiệp trợ, nhận một phần nhỏ mà thôi.

Còn nếu đại Sư ca lấy được thì, hì hì, môn đệ Sư ca tuy đông nhưng công phu

đều còn hơi non, chừng đó chắc cũng không khỏi gọi tiểu đệ ra giúp Sức. Xem

ra ai lấy được cũng như nhau thôi.

vạn Chấn sơn nhíu mày hỏi:

- Trong Sơn động ở ngoài kia ngươi đã tìm thấy gì?

Ngôn Ðạt Bình nghe nói thì chưng hửng hỏi lại:

- sơn động nào? Xung quanh đây có một Sơn động như vậy Sao?

vạn Chấn sơn nghiêm mặt nói:

- Nhị Sư đệ, ta với ngươi giờ đã không còn là trẻ con nữa, đừng để đến giờ

này mà còn làm mất hòa khí đôi bên. Ngươi lấy ra đi, chúng ta Sẽ cùng nhau

nghiên cứu. Từ nay hai ta có phúc cùng hưởng có nạn cùng chịu, ngươi thấy

thế nào?

Ngôn Ðạt Bình tỏ vẻ hơi bực bội nói:

- Tại Sao đại Sư ca cứ một mực nói là đệ đã lấy được nó? Nếu đã lấy được

rồi bộ điên hay Sao mà vẫn còn ở đây đào bới?

vạn Chấn sơn cười lạnh nói:

- Ðó mới chính là chỗ lợi hại của ngươi!

Ngôn Ðạt Bình hơi dịu giọng nói:

- Ðồ của lão tam chủ ý cất giấu đâu phải dễ dàng tìm thấy được? Bấy lâu

nay tiểu đệ đã có ý nghi ngờ nó không nằm ở đây, đại Sư ca không tới, đệ đào

thêm vài ba ngày nữa nếu không thấy cũng đành bỏ cuộc mà thôi.

vạn Chấn sơn cười lạnh nói:

- Ta thấy ngươi cứ đào thêm mươi bữa nửa tháng nữa cũng được. Làm

như vậy giả cho giống thật hơn!

Ngôn Ðạt Bình biến Sắc, định trở mặt đánh một trận rồi ra Sao thì ra,

nhưng đến giây khắc cuối lão đã nhịn được, giọng bình thản hỏi:

- Thế đại Sư ca muốn thế nào mới tin?

Lão bỏ chiếc long đầu trượng xuống, cởi cả chiếc trường bào ra, dốc

ngược lại giũ giũ, chỉ nghe leng keng mấy tiếng, mấy đỉnh bạc vụn và một

chiếc tẩu thuốc đổ hết ra đất.

vạn Chấn sơn cười lạnh nói:

- Ngươi đâu phải đồ ngu, vật như vậy làm Sao cất giữ bên người để cho

người ta dễ dàng đánh cướp chứ?

Ngôn Ðạt Bình thở dài nói:

- Ðại Sư ca đã không tin thì cứ lục Soát.

vạn Chấn sơn hừ lạnh nói:

- Ðành đắc tội vậy!

Nói xong lão nhìn vạn Khuê và Thẩm Thành hất hàm ra hiệu. Hai người

gật đầu cất kiếm vào bao, một trái một phải áp đến gần Ngôn Ðạt Bình. vạn

Chấn sơn đưa mắt nhìn Bốc Thản và Lỗ Khôn ra hiệu, hai người lập tức vòng

ra Sau lưng Ngôn Ðạt Bình, tay nắm chặt trường kiếm.

Ngôn Ðạt Bình đưa tay vỗ vỗ ngực áo, nói:

- Các ngươi cứ lục Soát đi!

vạn Khuê nói:

- Nhị Sư thúc, điệt nhi cam đắc tội!

vừa nói vừa đưa tay vào ngực áo Ngôn Ðạt Bình Sờ Soạng.

Xảy thấy vạn Khuê kêu ối lên một tiếng, rút phắt tay ra lùi lại, dưới ánh

đuốc, một con bò cạp cực lớn vẫn còn đeo trên tay gã. vạn Khuê quát lớn

một tiếng, vung tay đập nát con bò cạp, nhưng lưng bàn tay đã bị bò cạp đốt

rồi, thoáng chốc Sưng vù lên trông thật dễ Sợ. Gã Sợ bị mất mặt, không dám

cất tiếng kêu rên, nhưng trên trán từng giọt từng giọt mồ hôi to bằng hạt đậu

không ngừng lăn xuống.

Ngôn Ðạt Bình thất thanh kêu lên:

- Ôi vạn hiền điệt! ở đâu mà ngươi lại bắt được con bò cạp này? Chà, loại

bò cạp đốm này không giỡn với chúng được đâu. Ðại Sư ca, Sư ca có thuốc

giải không? Mau lấy ra cho vạn hiền điệt uống đi, để trễ một chút thì ôi thôi...

Lưng bàn tay vạn Khuê lúc này không chỉ Sưng lên mà còn biến từ màu

đỏ thành tím, Sau đó từ tím hóa thành đen. Luồng Sắc đỏ lan dần lên cổ tay.

vạn Chấn sơn biết đã bị mắc bẫy Ngôn Ðạt Bình, nhưng biết không thể hồ

đồ, chỉ cố gắng nhẫn nhịn, bình tĩnh nói:

- Lão nhị, ta phục ngươi rồi đó. Ta chịu thua ngươi, ngươi đưa thuốc giải

ra thì ta lập tức ra đi, không làm khó dễ ngươi nữa.

Ngôn Ðạt Bình chậm rãi nói:

- Thuốc giải cho nọc độc của loại trùng độc này ngày trước đệ cũng có,

nhưng lâu ngày không dùng đến, chẳng biết bây giờ để ở đâu, để thư thả tiểu

đệ tìm lại coi, có khi tìm thấy cũng nên. Nếu không tìm thấy tiểu đệ Sẽ đi tìm

mua dược liệu rồi điều chế thuốc giải đặc biệt cho vạn hiền điệt. Chúng ta dù

Sao cũng là đồng môn Sư huynh đệ mà.

vạn Chấn sơn nghe giọng lưỡi của Ngôn Ðạt Bình thì tức muốn bể ngực.

Trúng nọc độc của các loại xà trùng này chỉ qua một canh giờ cũng đủ mất

mạng, vệt đỏ mà lan tới ngực thì có Hoa Ðà tái thế cũng không cứu nổi. vậy

mà lão gian tặc dám nói nào là "để thư thả tìm coi", nào là "Sẽ đi tìm dược

liệu điều chế thuốc giải". Ðã vậy còn vô Sỉ đến độ xưng là huynh đệ đồng

môn nữa chứ! Nhưng tính mạng ái tử của lão giờ như chỉ mành treo chuông,

đành phải nuốt nộ khí vào bụng, nghĩ quân tử báo cừu mười năm chưa muộn.

Nghĩ xong liền mĩm cười nói:

- Nhị Sư đệ! Ta đã chịu thua ngươi rồi mà. Ngươi muốn ta phải làm gì thì

ngươi cứ nói.

Loading...

Đọc Tiếp Chương 16: Lương Sơn Bá - Chúc Anh Ðài (2)

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Liên Thành Quyết Chương 15: Lương Sơn Bá - Chúc Anh Ðài