Truyện Liên Thành Quyết

Chương 1: Nhà Quê Lên Thành

Tác giả Kim Dung
Chát! Chát chát! Chát chát chát!

Hai thanh kiếm gỗ phi vũ giao đấu, thỉnh thoảng chạm nhau phát ra tiếng

chan chát. Có khi thật lâu không chạm nhau, nhưng cũng có khi chạm nhau

liên hồi, tiếng chan chát liên miên bất tuyệt.

Ðây là thôn Ma Khê nằm ở phía nam ngoại thành Nguyên Lăng thuộc tỉnh

Hồ Nam. Trước căn nhà ngói nhỏ ba gian, một đôi thanh niên nam nữ tay

cầm mộc kiếm đang luyện kiếm dưới nắng chiều.

Xa bên ngoài một chút trên chiếc ghế dài thấp, một lão nhân miệng ngậm

xéo tẩu thuốc đang ngồi đan giày cỏ. Lão nhân thỉnh thoảng ngẩn mặt nhìn

lên, liếc nhanh về phía đôi thanh niên nam nữ miệng khẽ nhếch lên như mỉm

cười. Nắng chiều nhàn nhạt xuyên qua làn khói thuốc lởn vởn quanh đầu rọi

lên mái tóc điểm bạc cùng những nếp nhăn chằn chịt trên mặt cho thấy tuổi

lão không còn trẻ nữa. Tuy nhiên, mỗi khi lão nhìn lên, Song mục loang loáng

hữu thần, oai khí ngất trời làm gương mặt lão tuy già nhưng không hề có dấu

hiệu Suy lão.

Nàng thiếu nữ trạc chừng mười bảy mười tám tuổi, gương mặt bầu bĩnh,

hai mắt to tròn đen lay láy. Thiếu nữ lúc này đã mệt đến nỗi mồ hôi dầm dề,

từ thái dương bên trái, một dòng mồ hôi chảy dài xuống má, chảy xuống đến

tận cổ. Nàng đưa tay trái lấy tay áo thấm mồ hôi, hai má đỏ hồng như những

chùm ớt đỏ chót treo trong hiên nhà. Gã thanh niên lớn hơn chừng hai ba

tuổi, thân hình vạm vỡ rắn chắc như tượng đồng, nước da Sạm nắng, hai gò

thái dương nhô cao, tay chân thô kệch, đúng là một điển hình thanh niên nhà

quê. Gã thanh niên vóc dáng thô kệch nhưng thanh kiếm gỗ trong tay gã lại

múa may rất linh hoạt.

Ðột nhiên, thanh kiếm trong tay gã thanh niên từ bên trái chém xéo

xuống, Sau đó lại nhanh chóng thu về rồi nhanh như chớp thích tới. Thiếu nữ

khom người tránh chiêu, nhưng thanh kiếm của đối phương lại liên tiếp đâm

tới, thế càng lúc càng nhanh. Thiếu nữ túng thế lui liền hai bước, nhưng gã

thanh niên đang lúc cao hứng, quát lớn một tiếng hoành kiếm quét luôn ba

thế. Lần này thì thiếu nữ không đỡ nổi nữa, cũng chẳng thèm lui ra tránh

chiêu mà buông xuôi kiếm, lại còn cất tiếng hét lớn:

- Ngươi giỏi lắm! Có giỏi thì cứ chém cho chết ta luôn đi!

Gã thanh niên không Sao ngờ được đối phương bỗng dưng buông xuôi

như vậy thanh kiếm đang đà quét tới Sắp quét trúng hông thiếu nữ rồi. Gã

kinh hãi kêu lên một tiếng, vận lực thu hồi kiếm, nhưng vì dụng lực quá mạnh,

"Bộp!" một tiếng kiếm đánh trúng vào lưng bàn tay khiến gã kêu "ối!" lên.

Thiếu nữ vỗ tay thích chí kêu lên:

- Ðáng đời chưa! Nếu đó mà là kiếm thật thì thử hỏi, bàn tay của ngươi có

còn không?

Gương mặt Sạm đen của gã thanh niên hơi ửng đỏ, lúng búng nói:

- Tại người ta Sợ đánh trúng ngươi mới làm đau mình. Nếu như đang giao

đấu thật thì khi nào lại nhường nhịn như vậy.

Xong gã quay Sang lão nhân, nói:

- sư phụ phân xử dùm cho đệ tử đi.

Lão nhân bỏ chiếc giày đan dở xuống ghế đứng dậy bước ra nói:

- Hai ngươi chiết chiêu trong vòng năm mươi chiêu đầu trông còn được,

nhưng càng về Sau càng tệ, chẳng còn ra chiêu thức gì nữa cả.

vừa nói lão vừa đón lấy thanh kiếm trong tay thiếu nữ, chém xéo một

nhát, nói:

- Chiêu "Ca ông hám thượng lai, Thị hoành bất cảm quá" này phải hoành

kiếm chém ngang, không được đâm thẳng. Phương nhi, hai chiêu "Hốt tính

phún kinh phong, Liên Sơn nhược bố đào" kiếm thức phải trông như một dải

lụa phất qua mới đúng. Còn hai chiêu "Lạc nê chiêu đại tỉ, mã mệnh phong

tiểu tiểu" của vân nhi thi triển khá, có điều chiêu pháp gọi là "phong tiểu

tiểu" ngươi lại dụng lực mạnh như vậy thì Sai kiếm quyết rồi còn gì. Pho kiếm

pháp của gia môn chúng ta gọi là "Thảng Thi kiếm pháp", một pho kiếm

pháp có tiếng trên giang hồ, mỗi chiêu xuất ra là phải thấy tử thi nằm xuống.

Hai ngươi là đồng môn luyện kiếm với nhau tuy không thể xem nhau là đối

địch nhưng cũng không được quên hai chữ "Thảng thi", lúc nào cũng phải

nằm lòng.

Thiếu nữ nhíu mày, nói:

- Cha, kiếm pháp của chúng ta hay thì có hay, nhưng cái tên thì... thì...

nghe không hay lắm. Cứ nghe hai chữ "Thảng thi" đã cảm thấy ớn lạnh.

Lão nhân gật đầu, nói:

- Mới nghe đã ớn lạnh mới oai phong chớ. Ðịch nhân chưa đánh đã Sợ là

ta nắm được ba phần thắng rồi còn gì.

Nói xong lão huơ kiếm chầm chậm thi triển lại những chiêu thức khi nãy.

Trông kiếm chiêu của lão đánh ra, chiêu nào chiêu nấy đều ngưng trọng, ra

tay chỗ nặng chỗ nhẹ, tiến thoái nhịp nhàng quả nhiên lợi hại. Ðôi thanh niên

nam nữ càng nhìn càng phục, bất giác đồng vỗ tay tán thưởng.

Lão nhân trao kiếm lại cho thiếu nữ, nói:

- Hai ngươi diễn lại một lần nữa, Tiểu Phương không được nghịch ngượm

nữa, lúc nãy Sư ca ngươi nhường nhịn, nếu gặp phải địch nhân thì mất mạng

rồi còn gì !

Thiếu nữ hai tay đón kiếm, khẽ rụt đầu le lưỡi rồi bất thần xuất chiêu công

liền, thế kiếm vừa nhanh vừa hiểm. Gã thanh niên trong lúc bất bị, vội vàng

chiết chiêu chống đỡ, tuy chưa đến nỗi bại nhưng đã bị đối phương chiếm mất

tiên cơ, chỉ còn cách gắng gượng gạt đỡ mà thôi. Thiếu nữ thắng thế làm già

càng lúc càng tấn công rát hơn. Gã thanh niên trông bại tới nơi, ngay lúc ấy

bỗng nghe có tiếng vó ngựa dồn dập tới gần.

Gã thanh niên nhảy lui lại, kêu lên:

- Có người tới.

Thiếu nữ cười lạnh quát:

- Ai tới cũng mặc họ. Ngươi đã bại tới nơi rồi định kiếm chuyện đánh

trống lãng Sao?

vừa nói vừa huy kiếm Soạt Soạt Soạt chém tới. Gã thanh niên huơ kiếm

chống đỡ, nổi giận quát:

- Ngươi tưởng ta Sợ ngươi Sao?

Thiếu nữ đắc ý cười lớn nói:

- Ngươi miệng nói không Sợ nhưng bụng thì Sợ.

vừa nói vừa huơ kiếm công tới tấp, chiêu thức lẹ làng, trông nhẹ như múa

nhưng lại toàn công vào yếu huyệt của đối phương.

Lúc này thì kỵ Sĩ đã tới nơi, tay ghìm cương ngựa, lớn tiếng nói:

- "Thiên hoa lạc bất tận, xứ xứ điểu hàm phi"! Tuyệt diệu! Tuyệt diệu!

Thiếu nữ "ủa" một tiếng, thu kiếm nhảy lui ra phía Sau đưa mắt quan Sát

kỵ Sĩ. Người mới tới là một thanh niên trạc hai mươi ba hai mươi bốn tuổi, y

phục trao chuốt, trông có vẻ như là tử đệ của nhà hào phú trong thành.

Thiếu nữ hơi đỏ mặt, quay Sang lão nhân, nói:

- Cha! Người... người này Sao lại biết...

Lão nhân nghe kỵ Sĩ trẻ tuổi này có thể nói đúng kiếm thế của mình thì

cũng ngạc nhiên không kém, nhưng lão chưa kịp hỏi thì khách đã nhảy xuống

ngựa, tiến tới trước mặt lão thi lễ, nói:

- Xin hỏi lão bá, Ma Khê thôn có một vị kiếm thuật danh gia, mỹ hiệu là

"Thiết Tỏa Trường Giang" Thích Trường Phát, không biết cư ngụ ở đâu?

Lão nhân mặt lộ vẻ ngạc nhiên, nói:

- Lão phu chính là Thích Trường Phát, còn cái gọi là kiếm thuật danh gia

thì thật chẳng dám nhận. Xin hỏi công tử tìm lão phu có việc chi Sai khiến?

Thanh niên kỵ Sĩ nghe lão nhân xưng là Thích Trường Phát thì lập tức quì

Sụp xuống hành đại lễ, nói:

- Ðệ tử Bốc Thản khấu đầu ra mắt Sư thúc. Ðệ tử phụng mạng Sư phụ đến

tìm Sư thúc.

Thích Trường Phát cười nhẹ, nói:

- Không dám, không dám!

vừa nói vừa đưa tay đỡ Bốc Thản đứng dậy. Bốc Thản cảm thấy bán thân

cơ hồ tê liệt, đỏ mặt nói:

- Thích Sư thúc vừa gặp mặt đã thử tiểu điệt rồi! Tiểu điệt bất tài vô dụng

xin Sư thúc chớ cười chê.

Thích Trường Phát cười lớn nói:

- Nội công của ngươi quả còn hơi kém. Ngươi là đệ tử thứ mấy của vạn Sư

ca ta?

Bốc Thản lại đỏ mặt nói:

- Tiểu điệt là đệ tử thứ năm. Ngày thường Sư phụ vẫn thường khen Thích

Sư thúc nội công thâm hậu, kiếm thuật tinh thuần, quả nhiên không Sai.

Thích Trường Phát lại cười lớn, nói:

- sư phụ ngươi dạo này cũng khỏe chứ? sư huynh đệ ta đã mười mấy năm

nay không gặp rồi.

Bốc Thản đáp:

- Nhờ hồng phúc của Sư thúc Sư phụ xưa nay vẫn mạnh.

Gã quay Sang đôi thanh niên nam nữ, hỏi:

- Nhị vị Sư ca Sư tỉ đây chắc là cao đồ của Thích Sư thúc? Trông hai người

kiếm thuật cao diệu vô cùng.

Thích Trường Phát ngoắc tay gọi đôi thanh niên nam nữ, nói:

- Tiểu vân, Tiểu phương! Hai ngươi lại đây ra mắt Bốc Sư ca.

Xong quay Sang Bốc Thản tiếp:

- Ðây là Ðịch vân đồ đệ ta, còn đây con gái ta, Thích Phương. Ðều là

người nhà cả.

Thích Phương từ nãy giờ vẫn trốn Sau lưng Ðịch vân, nghe phụ thân nói

cũng không dám ra làm lễ, chỉ cười cười khẽ gật đầu chào Bốc Thản mà thôi.

Ðịch vân bước lên một bước thi lễ, nói:

- Ðịch vân tham kiến Bốc Sư ca. Chắc Bốc Sư ca cũng luyện cùng một

kiếm pháp với tiểu đệ, nếu không làm Sao có thể nói đúng tên kiếm chiêu của

tiểu đệ?

Thích Trường Phát khạc một tiếng rồi phun đờm xuống đất, nói:

- sư phụ hắn là đồng môn Sư huynh đệ với ta, kiếm pháp của hai ngươi

đương nhiên đồng lộ với kiếm pháp của hắn rồi. Hỏi vậy mà cũng hỏi !

Bốc Thản bước tới bên ngựa tháo gói hành lý bên yên ngựa xuống, mở

hành lý lấy ra một gói lớn hai tay đưa cho Thích Trường Phát, nói:

- Thích Sư thúc, đây là chút lễ mọn của Sư phụ, xin Sư thúc nhận cho.

Thích Trường Phát cảm tạ rồi bảo con gái nhận lễ vật.

Thích Phương đem gói lễ vật vào trong nhà mở ra xem thử. Lễ vật gồm

một chiếc cẩm bào, một chiếc vòng đeo tay bằng Hán ngọc, một chiếc mũ

cùng một chiếc áo khoác gấm.

Thích Phương xem xong lễ vật cười nói:

- Cha à, xưa nay cha chưa từng ăn mặc đẹp như vầy. Mặc mấy chiếc áo

này trông hết giống người nhà nông rồi, giống phú gia, giống quan lớn!

Thích Trường Phát nhìn mấy món lễ vật, hơi ngẩn người nói:

- vạn Sư ca... ôi thật là...

Ðịch vân chạy ra ngoài thôn mua ba cân rượu trắng, Thích Phương ở nhà

bắt gà làm thịt, cắt ít cải trắng và rau muống trong vườn, nấu hẳn một mâm

tiệc nhà quê, lại còn có một đĩa ớt ngâm giấm đỏ hừng hực để giữa mâm nữa.

Chẳng bao lâu Sau bốn người đã quay quần bên mâm tiệc ăn uống.

Trong khi ăn uống Thích Trường Phát hỏi thăm Bốc Thản đến vì việc gì.

Bốc Thản vội vàng thưa:

- sư phụ nói đã mười mấy năm không gặp, nhớ nhung Sư thúc, vốn nhiều

lần định đến Hồ Nam. Nhưng vì bấy lâu nay phần bận việc nhà phần chuyên

tâm luyện "Liên Thành kiếm pháp" nên chẳng phân thân đi được...

Thích Trường Phát bưng chén rượu đưa lên môi, vừa mới hớp một ngụm,

chưa kịp nuốt đã vội vàng nhả trở ra chén, hỏi:

- Cái gì? sư phụ ngươi đang luyện "Liên Thành kiếm pháp"?

Bốc Thản ra vẻ rất đắc ý, nói:

- Mồng năm tháng rồi Sư phụ đã công thành mỹ mãn rồi!

Thích Trường Phát càng nghe càng kinh ngạc, bất giác dằn mạnh chén

rượu xuống bàn khiến rượu trong chén Sánh ra bàn quá nửa, văng lên cả áo

lão. Lão ngẩn người im lặng một lúc lâu, bỗng phá lên cười ha hả, đưa tay vỗ

mạnh lên vai Bốc Thản, nói:

- Mẹ nó ! Hảo tiểu tử, Sư phụ ngươi từ nhỏ đã hay nói dóc. Pho "Liên

Thành kiếm pháp" này cả Sư tổ ngươi còn chưa luyện thành. sư phụ ngươi

cũng chẳng lấy gì làm cao minh cho lắm. Ðừng đem chuyện đó ra mà gạt ta

nữa! çống rượu... uống rượu đi...

Nói xong ngữa cổ uống cạn rượu trong chén, lại gắp một trái ớt ngâm

nhai rao ráo.

Bốc Thản mặt tỉnh rụi, nói:

- sư phụ biết Sư thúc chẳng tin nên nhân ngày mừng thọ của người, nhằm

ngày 16 tháng Sau, mời Sư thúc cùng Sư đệ Sư muội đi Kinh Châu uống rượu.

sư phụ căn dặn hết lời, nhất định phải mời cho được Thích Sư thúc quang lâm

tệ xá. sư phụ còn nói, Liên Thành kiếm pháp của Sư phụ luyện chưa được tinh

thuần lắm, muốn cùng Sư thúc nghiên cứu thêm. Hơn nữa, kiếm pháp của Sư

thúc cao thâm như vậy, mấy Sư huynh đệ của tiểu điệt nếu được Sư thúc chỉ

điểm thêm thì hay biết mấy.

Thích Trường Phát trầm ngâm nói:

- Ngôn nhị Sư thúc ngươi đã mời chưa?

Bốc Thản đáp:

- Ngôn nhị Sư thúc hành tung vô định, Sư phụ đã phái nhị Sư ca, tam Sư ca

và tứ Sư ca chia ba đi Hà Tô, Giang Nam, vân Quý để hỏi thăm nhưng đều vô

vọng. Thích Sư thúc có tin tức gì về nhị Sư thúc không?

Thích Trường Phát thở dài nói:

- Trong ba Sư huynh đệ chúng ta, Ngôn lão nhị võ công cao nhất, nếu nói

lão luyện thành "Liên Thành kiếm pháp" ta còn tin được vài phần. Còn Sư phụ

ngươi thì... Ha ha ha... ta không tin! Không tin!

Nói xong lão chụp lấy hồ rượu rót đầy một chén. Bưng chén rượu lên,

nhưng lão chưa uống, nhìn Bốc Thản nói:

- Ðược! Ta nhận lời! Ngày 16 tháng tới ta nhất định đến Kinh Châu xem

thử Sư phụ ngươi luyện "Liên Thành kiếm pháp" như thế nào.

Nói xong lão lại dằn mạnh chén rượu xuống bàn, rượu lại văng bắn ra đầy

bàn, trầm giọng nói:

- Nếu thật Sự Sư phụ ngươi luyện thành "Liên Thành kiếm pháp" thì đây

quả là một việc đáng mừng.

Bữa tiệc kết thúc trong không khí chẳng được vui vẻ cho lắm. Bốc Thản

cáo lui ra về, Thích Trường Phát cũng gượng mời khách ngụ lại qua đêm,

nhưng Bốc Thản kiên quyết cáo từ.

Cách hôm Bốc Thản đến thăm mấy ngày, Thích Trường Phát dắt con bò

vàng, tài Sản duy nhất, cũng là kế Sinh nhai của cả nhà đi bán. Thích Phương

chạy ra níu tay cha, nói:

- Cha, Sao cha lại đem bán Ðại hoàng? sang năm nhà ta lấy gì cày ruộng?

- việc Sang năm để Sang năm rồi tính nữa. Lo xa như vậy làm gì?

Thích Phương rầu rỉ nói:

- Chúng ta Sống như vầy đã là tốt lắm rồi, cha còn định đi Kình Châu làm

chi? Ði mừng thọ vạn Sư bá mà phải bán Ðại hoàng con thấy thật không

đáng chút nào.

- Cha đã nhận lời Bốc Thản rồi, bây giờ chẳng lẽ lại nuốt lời. Hơn nữa

ngươi với Ðịch vân Suốt ngày ru rú trong nhà với mảnh vườn làm Sao khôn

ra được? Cho hai ngươi đi ra thành thị một chuyến cho biết.

- Con thấy ở đây mọi thứ đều tốt, việc gì phải biết thành biết thị chi cho

nhọc lòng? Hơn nữa Ðại hoàng ngày ngày kề cận bên con, con không muốn

nó bị người ta giết thịt.

Thích Trường Phát phì cười nói:

- Cô nương ngốc à, trâu bò là thứ Súc Sinh, có biết gì đâu mà lưu luyến?

Hơn nữa người ta mua cũng là để cày ruộng chứ có giết thịt đâu mà lo. Thôi

mau buông tay ra để cha đi kẻo muộn.

Thích Phương nước mắt lưng tròng nói:

- Hôm qua con thấy cha nói chuyện với nhà hàng thịt, cha còn gạt con làm

chi. Cha coi kìa, Ðại hoàng cũng khóc rồi kia, nó cũng biết Sợ chết. Con nhất

định không cho cha bán nó đâu.

Xong quay vào trong nhà gọi lớn:

- vân ca, mau ra đây ngăn cha lại, đừng để Ðại hoàng bị giết thịt...

Thích Trường Phát thở dài nói:

- Thật tình cha cũng không đành lòng bán Ðại hoàng, nhưng nhà ta đi

mừng thọ vạn Sư bá không thể đi tay không được. Hơn nữa ba người chúng

ta có ai có được bộ quấn áo nào lành lặn đâu. Chúng ta chẳng cần quần áo

hoa quý gì nhưng cũng phải tươm tất, Sạch Sẽ một chút, không khéo người ta

lại chê người nhà quê mình.

- vạn Sư bá đã tặng cho cha đồ mới rồi còn gì?

- Ôi, trời nóng thế này, áo da áo gấm làm Sao mà mặc nổi? Nhưng Bốc

Thản bốc láo Sư phụ hắn luyện thành "Liên Thành kiếm pháp", ta thì không

tin nên nhất định phải đi coi thực hư ra Sao.

Nói xong lão lại thở dài.

Thích Phương miễn cưỡng buông tay, nhưng lại vỗ đầu Ðại hoàng, nói:

- Ðại hoàng, người ta định giết ngươi, cứ lấy Sừng húc chúng rồi bỏ chạy.

Chạy càng xa càng tốt, biết không? Ngươi đừng trở về đây, họ lại đến tìm bắt

đi đó.

Nửa tháng Sau, Thích Trường Phát cùng ái nữ Thích Phương và đồ đệ Ðịch

vân đến Kinh Châu. Ba người đều mặc đồ mới, lần đầu ra thành thị Thích

Phương và Ðịch vân không khỏi ngỡ ngàng, thấy cái gì cũng lạ, cả cảnh cả

người đều không giống những gì hai người thường thấy lúc ở nhà. Hai người

cảm thấy Sờ Sợ, nắm chặt tay nhau đi Sát Sau lưng Thích Trường Phát.

Thích Trường Phát dừng chân hỏi một người qua đường nhà của "Ngũ

vân Thủ" vạn Chấn sơn. Gã hán tử đi đường nhìn Thích Trường Phát từ đầu

đến chân một lượt rồi khinh khỉnh nói:

- Nhà của vạn lão anh hùng mà cũng không biết? Cứ đi thẳng, tòa phủ đệ

to nhất đó.

Ba người lại tiếp tục đi được một đoạn xảy thấy một tòa phủ đệ to lớn,

tường rào cao ngất, cửa lớn Sơn đỏ, bên ngoài treo đèn kết hoa trông rất khí

phái. Thích Trường Phát tiến tới trước vừa định hỏi thăm, xảy thấy Bốc Thản

từ bên trong đi ra, mừng rỡ kêu lớn:

- Bốc hiền điệt, bọn ta đã tới rồi!

Bốc Thản cũng mừng rỡ chạy ra đón, tươi cười nói:

- Thích Sư thúc tới rồi. Mấy hôm rày Sư phụ cứ nhắc chừng Sao chưa thấy

Thích Sư thúc cùng Sư đệ Sư muội tới. Mời các vị vào.

Nói xong nghiêng người nhường đường. Thích Trường Phát không khách

Sáo, lớn bước tiến vào. Ba người vừa bước vào đã nghe tiếng nhạc đón khách

vang lên. Quả không hổ là hào gia bậc nhất thành Kinh Châu. Chỉ tội cho

Ðịch vân cùng Thích Phương trước giờ chưa từng trải qua cảnh tượng như

vậy, nghe tiếng nhạc mà giật nảy cả người.

Trước đại Sảnh một lão nhân cao lớn ăn vận hoa quý đang cùng tân khách

trò chuyện. Thích Trường Phát cười lớn nói:

- Ðại Sư ca, tiểu đệ tới rồi đây!

Lão nhân hơi ngẩn người một chút rồi phá lên cười ha hả, lớn bước đi ra,

nắm tay Thích Trường Phát nói:

- Lão tam đó Sao? Không ngờ ngươi già đi nhiều quá, thiếu chút nữa ta

nhận không ra ngươi.

Hai Sư huynh đệ đang nắm tay chuyện trò, xảy nghe có mùi xú uế nồng

nặc, tiếp đó một giọng nói như tiếng lệnh vỡ vang lên:

- vạn Chấn sơn, mười năm trước ngươi nợ ta một đồng tiền, nay ta đến để

đòi lại.

Thích Trường Phát nghe giọng nói bất thiện vội quay đầu nhìn lại. Chỉ

thấy có người xách hai thùng phân vung tay ném mạnh tới. Mùi xú uế nồng

nặc đến buồn nôn bao trùm không gian.

Thích Trường Phát thấy con gái cùng đồ đệ đang đứng bên cạnh, lão tránh

né thì dễ rồi, nhưng chắc chắn hai người kia Sẽ lãnh trọn món quà bất đắc dĩ

kia chứ chẳng chơi. Thích Trường Phát ứng biến kể cũng thần tốc, hai tay

nắm lấy trường bào vận lực kéo mạnh, chỉ nghe bực bực mấy tiếng liên hoàn,

hàng nút đứt hết ra. Lão nhanh như chớp vận nội kình ném chiếc áo về phía

đám phân đang bay tới. Chiếc áo được nội lực của Thích Trường Phát làm

phồng ra như cánh buồm đón hết các thứ xú uế vào trong, xong lại tiếp tục

bay thẳng về phía chủ nhân của nó.

Kẻ ném thùng phân nhảy Sang một bên tránh né, bạch một tiếng phân

cùng nước tiểu văng đầy ra Sân, nhớp nháp lợm giọng.

Ðến giờ mọi người mới kịp nhìn lại kẻ quấy rối. Ðó là một đại hán râu rìa

xồm xoàm, thân hình cao to như hộ pháp. Gã cười ha hả chỉ vạn Chấn sơn

nói:

- vạn Chấn sơn, huynh đệ từ xa vạn dặm tới đây bái thọ, nhưng ngặt vì

thiếu lễ vật nên tạm dùng ít kim ngân này làm lễ. Cung hỉ ngươi kim ngọc

mãn đường. Ha ha ha...

Tám tên đệ tử của vạn Chấn sơn thấy thọ đường vốn được trang hoàng

lộng lẫy như vậy giờ bị đối phương đến phá, biến thành nhớp nháp thì ai nấy

đều điên tiết. Tám đôi mục quang Sắc như dao đồng nhìn vào gã đại hán, giá

mà mục quang cũng có thể giết người thì gã đại hán chắc đã chết từ lâu. Cả

tám người đồng quát lớn một tiếng, xông ra định băm vằm đối phương ra mới

hả dạ.

Nào ngờ vạn Chấn sơn giơ tay ngăn lại, quát lớn:

- Tất cả lui ra!

Tám tên đồ đệ chẳng dám trái mệnh vội đứng cả lại, riêng nhị đệ tử Chu

Kỳ không nhịn được ngoác miệng mắng:

- Mẹ nó, ngươi là cẩu tạp chủng phương nào? Ngươi biết hôm nay là ngày

gì không mà dám tới đây phá phách? Mẹ nó, hôm nay không dần cho ngươi

một trận nên thân thì chẳng phải là "Ngũ vân Thủ" vạn gia nữa.

vạn Chấn sơn đã nhận ra lai lịch của đối phương, vội ngăn đồ đệ lại, cười

nhẹ, nói:

- Tưởng là ai, hóa ra chính là Lã đại trại chủ ở Thái Hành Sơn. Ðã lâu

không gặp, không ngờ dạo này Lã đại trại chủ phát tài lớn, tặng cho vạn mỗ

một lúc nhiều kim ngân như vậy. vạn mỗ thật tình chẳng dám nhận.

Tân khách nghe mấy tiếng "Lã đại trại chủ" thì không khỏi giật mình,

quay Sang thì thầm bàn tán.

"Thì ra là Lã Thông đại đạo ở Thái Hành Sơn, không biết tại Sao lại có dây

dưa với vạn lão gia."

"Tên Lã Thông này là một trong những cao thủ hắc đạo lợi hại nhất ở

vùng Bắc ngũ tỉnh, nổi tiếng khắp lưỡng ngạn Hoàng Hà với tuyệt chiêu "Lục

hợp đao Lục hợp chưởng."

"Lai giả bất thiện, thiện giả bất lai, phen này chắc không khỏi xảy ra một

trường ác đấu."

Phía bên ngoài Lã Thông cười lạnh nói:

- Mười năm trước huynh đệ ta làm việc ở Thái Nguyên phủ, không ngờ có

kẻ bí mật cáo quan, làm hỏng cuộc làm ăn của bọn ta. Nhưng nội việc này

không cũng chưa đáng nói, lại còn khiến huynh đệ ta mất mạng về tay quan

phủ. việc này mãi đến gần đây mới tra rõ chân tướng, chính là tên cẩu tặc

vạn Chấn sơn ngươi làm. Giờ ta hỏi ngươi, ngươi muốn kết liễu như thế nào

đây?

vạn Chấn sơn cười nhạt nói:

- Không Sai, chính ta đã mật báo. Trên giang hồ không ít huynh đệ Sống

bằng nghề không vốn, việc đó không có gì đáng trách. Nhưng ngươi chẳng

những cướp của lại còn gian dâm lương nữ, cùng lúc giết mấy mạng người.

việc thương thiên bại lý như vậy, vạn mỗ Sao lại có thể làm ngơ được?

Tân khách nghe nói ai nấy đều căm hận, có người quát lớn:

"Ðúng là hạng ác tặc vô Sỉ."

"Bắt hắn trói lại giải lên quan xét xử!"

"Không cần, cứ giết quách cho rảnh nợ. Hạng người này còn Sống ngày

nào thì thiên hạ còn khổ ngày nấy."

Lã Thông bất thần từ ngoài Sân nhảy vào trong Sảnh, vận lực nhằm cây

cột nhà đánh mấy quyền. Cây cột to hơn miệng bát trúng quyền gãy ngọt,

mái nhà rung chuyển, ngói rơi xuống bể văng tứ tán, bụi bay mù trời.

Tân khách nhiều người cả kinh ào chạy ra ngoài. Ai nấy thấy nội lực Lã

Thông lợi hại như vậy đều không khỏi rùng mình nghĩ thầm, giả như bị quyền

của hắn đánh trúng thì không biết hậu quả Sẽ ra Sao?

Lã Thông nhảy trở ra, chỉ mặt vạn Chấn sơn nói:

- Nếu tên cẩu tặc ngươi có thật Sự là anh hùng hiệp nghĩa thì cứ việc

đường đường chính chính ra mặt đấu với ta. Ðằng này ngươi lại lén lút đi báo

quan, lại còn nuốt mất Sáu ngàn lạng bạc do huynh đệ ta công khó kiếm

được. Mẹ nó, ta thấy ngươi còn ti tiện hơn huynh đệ ta gấp mười lần. Phen

này lão gia quyết cùng ngươi một phen Sinh tử.

vạn Chấn sơn cười lạnh nói:

- Hơn mười năm không gặp, võ công ngươi tiến triển nhiều. Ðáng tiếc,

hạng như ngươi võ công càng cao hại càng lớn. Ngày hôm nay vạn mỗ quyết

vì giang hồ trừ hại!

Nào ngờ xảy thấy một thanh niên vạm vỡ nhảy ra, bất thần chộp cứng hai

cổ tay của Lã Thông. Lã Thông vốn chỉ lưu tâm đối phó với vạn Chấn sơn, bị

gã thanh niên chộp trúng Mạch Môn, thất kinh giật mạnh hai tay hầu thoát

khỏi Sự khống chế của đối phương.

Gã thanh niên ngoác miệng kêu lớn:

- Ngươi làm bẩn chiếc áo mới của Sư phụ ta, mau bồi thường!

Thì ra chính là Ðịch vân.

Lã Thông không biết gã thanh niên này ở đâu ra mà ăn nói nghe có vẻ

ngông ngông dại dại. Có điều thủ lực của đối phương khá mạnh, gã nổi danh

nhờ vào Thiết thủ công nhưng phải có không gian để thi triển, đằng này trong

lúc bất ngờ đã bị đối phương nắm chặt, gã cố giật mạnh mấy lần nhưng

không Sao thoát ra được.

vừa giận vừa Sợ, Lã Thông quát lớn:

- Buông tay ra!

Ðồng thời co chân đá vào bụng dưới của Ðịch vân.

Ðịch vân bị trúng đòn chịu đau không thấu đành buông tay. Lã Thông chỉ

chờ có vậy, lập tức thi triển một chiêu "Ô long thám hải" nhằm giữa mặt Ðịch

vân đánh tới.

Ðịch vân vội vàng hảy lui tránh thế, miệng nói lớn:

- Ta không đánh nhau với ngươi. Chiếc áo mới của Sư phụ ta phải mất ba

lạng bạc để may. Chúng ta đã phải bán cả bò để may áo, hôm nay lần đầu

tiên mặc đã bị hủy về tay ngươi...

Lã Thông điên tiết quát:

- Ngươi nói nhảm cái gì vậy, thằng nhóc nhà quê kia?

Ðịch vân lại xông lên quát:

- Ngươi phải bồi thường chiếc áo cho Sư phụ ta!

Nên biết người nhà nông làm ra đồng tiền khó nhọc, vốn rất quý trọng các

vật dụng của mình. Hơn nữa Thích Trường Phát đã bán đi con bò yêu quý để

may ba bộ quần áo mới này, vừa mới mặc lần đầu đã bị hư hoại thử hỏi Ðịch

vân không tiếc đứt ruột Sao được? Ðịch vân lại là người không có chút kinh

nghiệm giang hồ, chàng chẳng màn đến việc ân oán giữa vạn Chấn sơn và

Lã Thông, nhất mực đòi Lã Thông bồi thường cho bằng được.

vạn Chấn sơn bước tới nói:

- Ðịch Sư điệt tạm thời lui ra, chiếc áo của Sư phụ ngươi vạn Sư bá Sẽ bồi

thường cho.

Ðịch vân lắc đầu nói:

- Phải bắt hắn bồi thường, để hắn đi rồi Sư bá lại không chịu bồi thường thì

bắt đền ai?

vừa nói vừa xông tới níu áo Lã Thông. Lần này thì Lã Thông đã chuẩn bị

Sân, kích ra một quyền trúng ngay giữa ngực Ðịch vân khiến chàng lảo đảo,

Suýt chút nữa thì té nhào.

song mục Ðịch vân đỏ rực quát:

- Ngươi làm bẩn áo người ta, đã không chịu bồi thường lại còn đánh

người? Làm gì có người ngang tàng đến như vậy?

Lã Thông cười lạnh nói:

- Ta đánh ngươi thì đã Sao?

- Hừ, vậy ta đánh lại ngươi.

Dứt lời vung quyền đánh tới. Lã Thông cũng thi triển "Ðả hổ thức"

nghênh địch.

Hai người đều vóc to lực mạnh, xuất quyền như gió, nháy mắt đã trao đổi

hơn chục hiệp. Ðịch vân từ nhỏ đã Sống với Thích Trường Phát, ngày ngày

cùng Thích Phương luyện võ, lại là người nhà nông nên Sức rất bền bỉ. Lã

Thông tuy là hắc đạo cao thủ thành danh ở đất Tấn nhưng trong nhất thời

cũng không dễ đả bại chàng. Thậm chí Lã Thông cũng đã dùng đến Thiết thủ

công nhưng Ðịch vân đã lanh lẹ tránh được, chỉ trúng đầu vai mà thôi, nhưng

Ðịch vân thịt dày xương cứng vẫn không vì thế mà thọ thương.

Giao đấu thêm mấy chiêu nữa, Lã Thông càng đánh càng Sốt ruột, chưởng

thế đột biến, từ "Lục hợp chưởng" chuyển Sang "Xích khao liên quyền". Pho

quyền pháp này là một biến thể của "Lục hợp chưởng" đồng thời có pha tạp

Hầu chưởng, phối hợp với nhiều loại thân pháp pha tạp. Chiêu thức biến ảo

khôn cùng. Ðịch vân xưa nay chỉ biết diễn tập cùng cư muội chưa một lần

cùng người giao đấu thật, nay lại gặp loại chưởng pháp ngụy dị như vậy làm

Sao chống đỡ nổi? Trong nháy mắt đã bị trúng một quyền, một cước.

vạn Chấn sơn biết Ðịch vân không phải là địch thủ của đối phương, vội

quát lớn:

- Ðịch Sư điệt, mau lui ra, ngươi không địch lại hắn đâu!

Ðịch vân kêu lớn:

- Ðánh không lại cũng đánh!

Chưa dứt lời đã nghe bình một tiếng, lại bị trúng một quyền giữa ngực.

Thích Phương đứng bên ngoài nhìn thấy Ðịch vân bị đánh xót ruột kêu

lớn:

- sư ca, đừng đánh nữa, để vạn Sư bá thanh toán hắn.

Nhưng Ðịch vân nào có nghe thấy, cứ nhằm đối phương xông tới, bất kể

tính mạng. Miệng quát:

- Ta không Sợ ngươi, không Sợ ngươi.

Chỉ nghe bình một tiếng, Ðịch vân lại bị trúng một quyền ngay giữa Sống

mũi, máu tươi chảy ướt cả vạt áo.

vạn Chấn sơn nhíu mày quay Sang Thích Trường Phát nói:

- sư đệ, hắn không nghe lời ta, Sư đệ kêu hắn lui ra đi.

Thích Trường Phát hừ một tiếng, nói:

- Ðể cho hắn bị đòn một chút cũng tốt. Lát nữa tên ác tặc này để tiểu đệ

đối phó cho, đại Sư ca khỏi phải nhọc lòng.

Ngay lúc đó, ngoài cửa bổng xuất hiện một lão khất cái. Lão cái tay trái

cầm một chiếc bát mẻ, tay phải chống gậy. Lão dừng chân kêu lên:

- Lão gia, hôm nay nhà có hỷ Sự, xin cho lão ăn mày này ít cơm thừa canh

cặn Sống qua ngày.

Nhưng lúc này mọi người đang chú tâm vào trận ẩu đả giữa Lã Thông và

Ðịch vân, chẳng có ai nghe tiếng van xin khẩn thiết của lão khất cái.

Giọng lão khất cái như rên rỉ :

- ối trời ơi, đói chết đi được, đói chết đi được.

vừa nói vừa quay lưng định bỏ đi, chẳng may giẫm trúng bãi phân rơi vãi

dưới đất, trượt chân té nhào. Lão kinh hãi kêu lên:

- ối trời ơi, té chết rồi...

Chiếc chén cùng cây gậy tuột khỏi tay văng đi. Kể ra thì cũng thật trùng

hợp, chiếc chén văng trúng Chí đường huyệt trên lưng, cây gậy thì điểm trúng

Khúc tuyền huyệt nơi khuỷu chân Lã Thông.

Lã Thông đang giao đấu ngon lành, thấy đã đánh bại Ðịch vân tới nơi,

xảy cảm thấy lưng tê tái, chân cũng thấy mềm nhũn vô lực, bất giác khụy

xuống. Ngay lúc đó Ðịch vân đánh tới một quyền trúng giữa mặt Lã Thông

khiến gã bay bổng người lên rồi rơi phịch trúng ngay bãi phân trên Sân.

Biến cố xảy ra thật bất ngờ, tân khách phần đông chẳng nhìn thấy Ðịch

vân làm cách gì mà có thể làm xoay chuyển tình thế một cách thần kỳ như

vậy. Chỉ tội cho Lã Thông chẳng còn mặt mũi nào để kiếm chuyện với vạn

Chấn sơn nữa chỉ còn cách ôm đầu bỏ chạy. Tân khách có người kêu lớn:

- Bắt hắn lại! Chớ để tên ác đồ chạy mất!

Ðịch vân cũng kêu lên:

- Bồi thường chiếc áo mới cho Sư phụ ta...

Dứt lời định đuổi theo nhưng vai đã bị nắm chặt vô phương động đậy.

Quay đầu nhìn lại thì chính là Sư phụ.

Thích Trường Phát trầm giọng nói :

- Ngươi may mắn mới thắng được người ta, còn đuổi theo nỗi gì nữa.

Thích Phương vội chạy tới lấy khăn tay lau vết máu còn đọng bên khóe

mép cho Ðịch vân. Ðịch vân cúi đầu nhìn xuống thấy áo mình cũng bị lấm

máu hết thì không khỏi xót xa kêu lên:

- Không xong rồi, cả áo của ta cũng bị bẩn rồi...

Lão khất cái thấy chẳng ai nhìn đến mình, chậm chạp quay đi, vừa đi vừa

lẩm bẩm:

- vậy là chẳng xin được chén cơm nào, lại còn bị bể mất cái chén.

Ðịch vân đầu óc chẳng được lanh lẹ nhưng cũng nhận ra Sở dĩ thắng được

Lã Thông hoàn toàn nhờ lão cái vô tình làm văng chiếc chén trúng lưng Lã

Thông. Nghe lão cái nói chàng vội móc túi lấy hơn hai mươi đồng xu chạy ra

nhét vào tay lão cái.

Lão khất cái liếc nhanh Ðịch vân một cái rồi xá dài nói:

- Ða tạ, đa tạ. Công tử tốt quá.

Ðêm đó vạn gia mở tiệc đãi đằng tân khách. "Ngũ vân Thủ" vạn Chấn

sơn là một đại thân hào ở Kinh Châu, tiền nhiều thế mạnh. Trong thọ đường

của lão có treo cả thọ chương của Kinh Châu phủ Lăng Tri phủ và Giang

Lăng huyện Thượng Tri huyện gởi tặng, chữ mạ vàng lấp lánh dưới ánh đèn.

Tân khách chỉ trỏ bàn tán khiến vạn Chấn sơn đắc ý vô cùng.

Trong lúc ăn tiệc mọi người nhắc lại chuyện không vui xảy ra lúc Sớm. Ai

nấy đều khen Ðịch vân may mắn, nếu không nhờ lão khất cái làm Lã Thông

phân tâm thì mười phần bại đến chín rồi. Lại có người khen chàng tuổi nhỏ

mà Sức vóc hơn người, lại không biết Sợ hãi là gì. Tất nhiên cũng có người nói

đó là nhờ phúc khí của gia chủ chứ khi nào lại có chuyện may mắn đến vậy.

Giả mà đích thân gia chủ động thủ thì chẳng cần phải nói, chỉ vài ba chiêu là

Lã Thông đã bỏ chạy rồi.

Tân khách vừa ăn uống vừa bàn luận, khen Ðịch vân gan dạ, khen Ðịch

vân còn nhỏ mà công lực hơn người khiến cho tám tên đệ tử của vạn Chấn

sơn nóng mặt. Tên Lã Thông vốn là tới gây Sự với vạn gia, nhưng vạn gia đệ

tử không ai ra mặt để một tên nhà quê đánh đuổi địch đi. Thử hỏi còn đâu là

oai phong của "Ngũ vân Thủ" vạn Chấn sơn nữa? Nhưng dù tức anh ách bọn

chúng cũng không dám làm ra mặt Sợ thất lễ với tân khách.

sau khi vạn Chấn sơn kính rượu xong lần lượt các đệ tử từng người một

rót rượu mời khách. vạn Chấn sơn có tám đệ tử, đại đệ tử Lỗ Khôn, nhị đệ tử

Chu Kỳ, tam đệ tử vạn Khuê, tứ đệ tử Tôn Quân, ngũ đệ tử Bốc Thản, lục đệ

tử Ngô Khảm, thất đệ tử Phùng Thản, bát đệ tử Thẩm Thành. Tên của các đệ

tử vạn Chấn sơn đều có bộ "thổ" bên trái, trong đó tam đệ tử vạn Khuê cũng

chính là độc tử của lão. vạn Khuê dáng thanh nhã, tuấn tú tiêu Sái, trông

giống một phú gia công tử hơn là một con nhà võ.

Tám đệ tử vạn gia kính rượu khắp lượt, xong đến trước mặt Ðịch vân.

vạn Khuê bưng chén rượu nói:

- Ngày hôm nay Ðịch Sư huynh làm cho vạn gia được nở mặt nở mày, tám

Sư huynh đệ chúng tôi mỗi người phải kính Ðịch Sư huynh một chén mới

được.

Ðịch vân xưa rày không biết uống rượu, nghe nói vậy thất kinh xua tay lia

lịa, nói:

- Tôi không biết uống! Không biết uống!

vạn Khuê cười nhẹ nói:

- Lúc Sớm gia phụ hai ba lần gọi Ðịch Sư huynh dừng tay, Ðịch Sư huynh

đều không nghe. Giờ tiểu đệ mời rượu Ðịch Sư huynh lại chẳng thèm uống,

không lẽ Ðịch Sư huynh chẳng coi vạn gia ra gì hết hay Sao?

Ðịch vân ngẩn người nói:

- Không có chuyện đó. Làm gì có chuyện đó. Ta... ta không biết uống

rượu mà...

Thích Trường Phát nghe giọng nói của vạn Khuê có ẩn chứa gai góc bên

trong, liền chen vào nói:

- vân nhi, ngươi uống với chư vị Sư huynh vài chén đi.

Ðịch vân càng bối rối nói:

- Ðồ nhi ... đồ nhi ...

Thích Trường Phát trầm giọng nói:

- çống đi!

Ðịch vân đến nước này cũng đành miễn cưỡng bưng chén rượu lên uống.

çống một hơi tám chén, mặt đỏ lựng như mặt gà chọi, hai tai lùng bùng, đầu

óc cũng mơ mơ hồ hồ như đi trên mây.

Ðêm đó Ðịch vân lên giường nằm mà đầu óc cứ lâng lâng, những chỗ

trúng đòn ban Sáng đau đớn khôn tả. Ngủ đến nửa đêm xảy nghe có tiếng gõ

gõ vào cửa Sổ, đồng thời có tiếng kêu:

- Ðịch Sư huynh! Ðịch vân! Ðịch vân!

Ðịch vân giật mình tỉnh giấc, lên tiếng hỏi:

- Ai đó?

Người bên ngoài cất tiếng đáp:

- Tiểu đệ vạn Khuê, mời Ðịch Sư huynh ra ngoài này có việc muốn thương

lượng.

Ðịch vân ngẩn người một thoáng rồi bước xuống giường khoác vội chiếc

áo, đẩy cửa Sổ nhìn ra. Chỉ thấy tám tên đệ tử vạn gia tay cầm kiếm đứng xếp

thành hàng chữ "nhất" bên ngoài cửa Sổ. Ðịch vân nhíu mày hỏi:

- Kêu ta ra ngoài có chuyện gì?

vạn Khuê cười nhạt nói:

- Bọn tiểu đệ muốn lãnh giáo vài chiêu kiếm thuật của Ðịch Sư huynh.

Ðịch vân lắc đầu, nói:

- sư phụ đã căn dặn không được tỉ kiếm với chư vị Sư huynh.

vạn Khuê cười lạnh nói:

- Thì ra Thích Sư thúc cũng là người biết mình biết người.

Ðịch vân nóng mặt hỏi lại:

- Cái gì mà biết mình biết người?

vạn Khuê bất thần vung kiếm đâm tới một chiêu, mũi kiếm lướt Sát gò má

Ðịch vân nghe lạnh toát. Ðịch vân cả kinh nhảy lùi ra phía Sau chân vấp phải

chiếc ghế Suýt chút nữa té nhào. Ðệ tử vạn gia đồng phá lên cười ha hả, tiếng

cười nghe như kim chích vào tai Ðịch vân.

Ðịch vân không nhịn được nữa, với tay rút phắt thanh kiếm để nơi đầu

giường nhảy phắt ra ngoài hậu viện. Ðịch vân tuy nổi giận nhưng cũng

không quên lời căn dặn của Sư phụ không được gây bất hòa với các đệ tử vạn

gia. Cố nén giận, hỏi:

- Các ngươi muốn thế nào?

vạn Khuê vung kiếm nghe "oong" một tiếng cười lạnh nói:

- Ban Sáng nhà ngươi Sính cường ra mặt đấu với Lã Thông ngươi tưởng

người của vạn gia chết hết rồi Sao? Hay là ngươi cho rằng nơi đây không có

ai xứng là đối thủ của ngươi?

Ðịch vân lắc đầu nói:

- Hắn làm bẩn áo Sư phụ ta, ta bắt hắn bồi thường thì liên quan gì đến các

ngươi?

vạn Khuê hừ lạnh nói:

- Trước mặt bao nhiêu là tân khách, ngươi định chơi nổi ra mặt đánh đuổi

cường địch cho vạn gia giờ lại còn dẻo miệng biện hộ. Ngươi bôi tro trát trấu

lên mặt Sư huynh đệ bọn ta. Hừ ! Ðừng nói là Sư huynh đệ ta từ nay không

còn chỗ đứng trên giang hồ, ngay cả ở thành Kinh Châu này cũng không còn

mặt mũi nào gặp mặt thiên hạ nữa.

Ðịch vân vốn đầu óc đơn giản, nghe vạn Khuê viện dẫn đủ thứ lý luận,

càng nghe càng ngơ ngẩn, nói:

- Ta... Ta... Ta không biết...

Ðại đệ tử vạn gia Lỗ Khôn khoát tay nói:

- Tam đệ. Chẳng cần lý lẽ nhiều với tên nhà quê này cho mệt xác. Coi thử

hắn có mấy món nghề cho biết.

vạn Khuê vung kiếm nhằm đầu vai Ðịch vân đâm một nhát. Ðịch vân

biết rõ đây chỉ là một hư chiêu, chẳng thèm tránh né cũng không gạt đỡ. vạn

Khuê thấy đối phương cứ đứng như trời trồng nhìn thì nổi giận quát:

- Giỏi cho tên nhà quê dám khinh khi vạn gia chúng ta đến độ này.

Ðịch vân nói:

- sư phụ đã dặn tiểu đệ không được tỉ kiếm với chư vị.

Bỗng "soạt" một tiếng, tay áo Ðịch vân rách toạc một đường dài.

Ðịch vân xem chiếc áo mới này còn quý hơn cả tính mạng, thấy vạn

Khuê tự dưng lại đâm rách áo mình thì không nhịn được nữa, quát lớn:

- Tại Sao lại làm rách áo ta? Mau bồi thường!

vạn Khuê cười lạnh vung kiếm quét tới định đâm rách tay áo bên kia. Lần

này thì Ðịch vân đã cảnh giác, liền vung kiếm đón đỡ. "Keng" một tiếng gạt

kiếm đối phương ra thuận đà huơ kiếm đánh trả.

vạn Khuê thấy Ðịch vân đã mắc mưu thì khoái chí cười vang. Thanh kiếm

trong tay ra chiêu tấn công mỗi lúc một nhanh. Ðịch vân lúc này đâu còn

tâm trí nào nhớ tới lời Sư phụ, cứ xem chiêu chiết chiêu giao đấu mỗi lúc một

nhanh. Chiêu nào chiêu nấy đều nhằm vào nhưng chỗ yếu hại trên người vạn

Khuê.

Chu Kỳ thấy vậy kinh hãi kêu lên:

- Coi kìa, tên tiểu tử ấy chán Sống rồi đó. Tam đệ, thủ hạ lưu tình, chớ giết

chết hắn mà khó ăn khó nói với Thích Sư thúc.

Ðịch vân nghe nói thì không khỏi giật mình nghĩ thầm:

"Nếu mình lỡ tay đâm chết hắn thì tai họa không phải nhỏ."

Nghĩ xong ra tay chậm lại. vạn Khuê không biết tưởng kiếm pháp đối

phương kém hơn mình, nhất thời đắc ý ra chiêu càng nhanh càng hiểm.

Ðịch vân túng thế liên tục thoái hậu, nổi giận quát:

- Ta không dốc lòng đánh ngươi, ngươi nhất định chết Sống Sao?

vạn Khuê cười lạnh nói:

- Thật không biết nhục! Ðánh không lại người ta còn viện cớ không muốn

đánh!

Miệng nói tay vẫn ra chiêu nhằm giữa ngực Ðịch vân đâm tới một kiếm

thế vô cùng hiểm ác. Ðịch vân nhanh chân tránh qua một bên, bất giác nhìn

thấy một chỗ hở nơi vai trái vạn Khuê thì mừng rỡ cử kiếm thích tới một

nhát. Nếu kiếm này mà cứ thẳng đà đâm tới thì vạn Khuê bị thương là cái

chắc. Ðịch vân vốn chẳng muốn gây bất hòa với chúng đệ tử vạn gia, nên vôi

vàng xoay ngang thân kiếm, gõ "bốp" một tiếng lên vai vạn Khuê.

Chàng cứ tưởng như vậy là đã phân thắng bại, vạn Khuê tất phải chịu thua

rút lui. Trước nay chàng cùng Thích Phương tỉ đấu cũng vậy, một khi đã phân

thắng bại thì lập tức dừng tay. Nào ngờ vạn Khuê mặt đỏ gay vung kiếm đâm

mạnh một nhát trúng ngay bắp chân Ðịch vân.

Lỗ Khôn, Chu Kỳ vỗ tay kêu lên:

- Tiểu tử! Ngươi bại rồi mau nằm xuống đi!

- Ngươi dập đầu xin tha mạng bọn ta niệm tình Thích Sư thúc tha mạng

cho ngươi.

- Thích Sư thúc thông minh như vậy không ngờ lại có một tên đồ đệ giá áo

túi cơm như tên nhà quê này! Ðáng tiếc! Ðáng tiếc!

Ðịch vân bị trúng kiếm đau vốn đã nổi giận giờ còn nghe những lời khinh

miệt của chúng nhục mạ Sư phụ thì điên cuồng bất chấp đau đớn, vung kiếm

tấn công như mưa bấc, toàn nhằm những chỗ yếu hại của vạn Khuê.

vạn Khuê thấy đối phương phát cuồng như con hổ điên bất kể Sống chết

thì đã ớn lạnh. Hắn tuy luyện võ với phụ thân từ nhỏ, nhưng xưa nay được

nuông chìu quen thói bất kể ở nhà hay ra ngoài đường mọi người ai cũng

nhường nhịn. Xưa nay chưa từng phải giao đấu ác liệt như vầy nên nhất thời

Sợ hãi, kiếm pháp rối loạn. Mấy lần Suýt trúng kiếm Ðịch vân.

Bốc Thản thấy vạn Khuê Sắp bại tới nơi vội cúi xuống nhặt một hòn đá

vận lực ném trúng lưng Ðịch vân.

Ðịch vân đang chăm chú tấn công vạn Khuê, bất thần bị ném trúng lưng

đau điến, nổi dóa mắng lớn:

- Ðúng là một lũ vô Sỉ! Ðịnh lấy đông hiếp ít hả?

Bốc Thản cười cười hỏi lại:

- Ngươi nói cái gì vậy? Ai lấy đông hiếp ít? Mà ai hiếp ai?

Ðịch vân nghiến chặt răng nghĩ thầm:

"Ngày hôm nay cho dù tám người bọn chúng xông vào một lượt cũng

không thể để Sư phụ bị mất mặt."

vừa nghĩ vừa huơ kiếm công tới, nhưng giờ thì kiếm pháp đã chẳng còn

qui củ gì cả, mỗi kiếm đánh ra Sơ hở cả chục chỗ. Có điều kiếm pháp thì Sơ hở

nhưng khí thế ngất trời. vạn Khuê nãy giờ vẫn chưa hoàn hồn nên không

dám phản công, cứ vừa gạt đỡ vừa thoái lui.

Bốc Thản đưa mắt nhìn lục Sư đệ khẽ gật đầu ra hiệu rồi nói:

- Tam Sư huynh kiếm pháp cao minh, tên tiểu tử này đã hết chống đỡ nổi

rồi, nếu lỡ tay đả thương hắn thì phiền phức lắm. Hai ta tới gần lược trận, chớ

để xảy ra việc không hay.

Ngô Khảm lập tức hiểu ý, vội gật đầu nói:

- Không Sai. Hai huynh đệ ta phải cẩn thận lắm lắm mới được, nếu lỡ tam

Sư huynh đả thương hắn thì khó tránh khỏi bị Sư phụ quở phạt.

Hai người Song Song lướt tới giơ kiếm nhằm hai bên tả hữu công tới.

Kiếm pháp của Ðịch vân vốn chẳng cao minh hơn vạn Khuê là mấy, nay

lại bị thương thì tình hình càng tệ. Nãy giờ Sở dĩ chàng chiếm được thượng

phong là nhờ vạn Khuê trong lúc hoảng loạn, kiếm pháp rối loạn. Nhưng lúc

này lại thêm Bốc Thản và Ngô Khảm xông vào trợ chiến, chàng lấy một địch

ba, không cần nói cũng biết kết cục Sẽ ra Sao.

Trong nháy mắt, đùi chàng đã trúng phải một kiếm nữa. Lần này thì

thương thế không phải nhẹ, không gượng được nữa té ngồi xuống đất. Tuy

vậy tay vẫn nắm chắc kiếm gắng gượng gạt đỡ thế công của ba đối thủ. Lỗ

Khôn hừ lạnh một tiếng phi cước đá văng thanh kiếm. vạn Khuê đắc ý cười

lớn đẩy kiếm tới chỉ ngay yết hầu Ðịch vân. Bọn Bốc Thản cũng cười ha hả

thu kiếm nhảy ra ngoài.

vạn Khuê vô cùng đắc ý nói:

- Thằng nhà quê! Giờ thì ngươi đã chịu phục chưa?

Ðịch vân nổi điên quát:

- Phục cái con mẹ mày! Các ngươi bốn người đánh một, ta có chết cũng

không phục!

vạn Khuê nghiến răng đẩy kiếm tới, mũi kiếm đâm nhẹ vào cổ Ðịch vân

làm máu chảy ròng ròng, nói:

- Ngươi còn dám nói cứng ta cắt họng ngươi!

Ðịch vân chẳng chút Sợ Sệt mắng:

- Ngươi làm đi! Ðứa nào không dám làm là đồ hèn nhát đê tiện! Là loài

rùa đen rụt cổ!

song mục vạn Khuê lộ hung quang, phi cước đá mạnh vào bụng Ðịch

vân, nói:

- Xú tặc tử! Coi ngươi còn cứng cổ đến chừng nào cho biết!

Ðịch vân hoàn toàn không thể kháng cự, bị vạn Khuê đá một cước ngũ

tạng cơ hồ lộn hết ra ngoài. Nhưng miệng vẫn ngoác ra mắng:

- Xú tạp chủng! Cẩu tạp chủng! Ngươi có gan thì giết chết lão gia đi!

vạn Khuê hừ lạnh một tiếng, lần này thì phi cước đá giữa mặt Ðịch vân.

Ðịch vân nổ đom đóm mắt, thiếu chút nữa thì ngất xỉu, muốn mắng nữa mà

mắng không ra tiếng.

vạn Khuê cười lạnh nói:

- Ngày hôm nay như vậy đủ rồi, bổn thiếu gia tha mạng cho ngươi. Ngươi

mau đi gặp Sư phụ ngươi khóc lóc nói bọn ta bè hội đồng đánh một mình

ngươi. Hạng giá áo túi cơm này nhất định đi mách Sư phụ chứ chẳng không.

Ðịch vân nổi dóa, nói:

- Ðại trượng phu báo có thù tất báo, việc gì phải đi khóc lóc với ai!

vạn Khuê chỉ trông chờ có bấy nhiêu, cười cười nói:

- Ðể ta làm dấu trên mặt ngươi để ngươi có chứng cớ mà đi mách với phụ

thân ta.

Nói xong lại đá mạnh một cước vào mặt Ðịch vân. Ðịch vân tá hỏa, máu

mũi chảy dài, nước mắt cũng theo đó mà trào ra.

Bốc Thản vỗ tay cười lớn nói:

- Hắn khóc rồi! Thằng nhà quê cuối cùng cũng khóc rồi.

Ðịch vân tức đến nổ ruột, nghĩ lại lần trước Bốc Thản đến nhà mình cũng

mua rượu giết gà đãi đằng hắn, nào ngờ đến nước này hắn còn nhục mạ mình.

vạn Khuê lại nói:

- Ngươi đánh không lại ta thì cứ đến gặp phụ thân ta khóc nói: "Hu hu hu,

vạn Sư bá, tám tên đệ tử của người đánh Sư điệt đến nổi phải bò ra đất xin tha

mạng chúng mới chịu buông tha".

Nói mấy câu Sau hắn lại giả giọng Ðịch vân làm cả bọn thích chí cười ha

hả.

Ðịch vân nghiến răng nói:

- Chỉ có hạng vô Sỉ như các ngươi mới đi khóc lóc với người lớn!

vạn Khuê đưa mắt nhìn Bốc Thản cười cười rồi cùng gật đầu, xong quay

lại nói:

- Hảo tiểu tử! Ngươi có gan thì ngày mai cứ ra đây đánh nữa. Giờ thì thiếu

gia phải đi đây.

Nói xong cả bọn tra kiếm vào vỏ dương dương tự đắc bỏ đi.

Ðịch vân nhìn theo bọn chúng bỏ đi lòng vừa tức tối vì vô cớ lại bị đòn

oan vừa không hiểu vì Sao chúng lại đối xử với mình tàn nhẫn như vậy. Kiểm

tra lại những việc xảy ra trong ngày cảm thấy mình không làm điều gì đắc tội

với chúng, cũng không làm gì đắc tội với Sư phụ chúng. Không lẽ người ở

thành ai cũng ngang tàng nhẫn tâm như vậy?

Ngồi một lúc rồi gắng gượng chống tay đứng dậy, nhưng đầu óc choáng

váng lại té ngồi trở xuống. Xảy nghe Sau lưng có người thở dài than:

- Ðánh không lại người ta thì mau mau quỳ xuống mà xin tha mạng, có

đâu cứ Sính cường để chịu đòn cho oan uổng.

Ðịch vân nghiến răng đáp:

- Ta thà chết chứ chẳng chịu van xin hạng người như chúng!

vừa nói vừa quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một người lưng còng đang lê chân

đi tới, thì ra là lão khất cái ban Sáng!

Lão cái thở dài nói như rên:

- Ôi, gần đay lưng cứ đau như dần. Tiểu ca à, ngươi làm ơn đấm lên lưng

lão mấy cái coi.

Ðịch vân đang lúc nộ hỏa thiêu thân, nào có tâm trí nói chuyện với lão,

chỉ hừ một tiếng rồi quay mặt đi.

Lão cái thở dài nói:

- Ai bảo ta tuyệt tử tuyệt tôn, đến khi già rồi không con cháu chăm nom,

ôi trời ơi khổ thân tôi.

Ðịch vân nhìn thấy lưng lão còng xuống cơ hồ ngực Sắp chạm đất thì

không khỏi cảm thấy thương hại. Nghĩ lại lúc nãy mình cũng đơn độc một

mình mới bị bọn người kia ăn hiếp như vậy. Ðồng bệnh tương lân, gọi với

theo:

- Này lão bá. Ta còn ít bạc vụn, lão cầm lấy mà mua cơm ăn.

Lão cái quay lại cầm lấy mớ bạc vụn nói:

- Công tử tốt bụng quá! Ða tạ! Ða tạ! Có điều lão mắc chứng phong thấp,

xương cốt đau từ trong đau ra, công tử làm phúc đấm cho mấy cái.

Ðịch vân thở dài nói:

- Thôi được, để ta băng bó Sơ vết thương rồi ta Sẽ đấm lưng cho.

Lão cái lắc đầu nói:

- Thời buổi bây giờ kiếm một người tốt hiếm quá. Thế gian đâu đâu cũng

toàn là loại người chỉ biết lo cho bản thân mình mà thôi.

Ðịch vân bị khích, quay lại nói:

- Ðược rồi, đưa lưng đây ta đấm cho.

Lão cái mừng rỡ ngồi xuống trước mặt Ðịch vân. Ðịch vân đưa tay đấm

nhè nhẹ lên lưng lão cái mấy cái.

Lão cái kêu lên:

- Ðã quá! Ðã quá! Ðấm mạnh mạnh tay lên chút nữa.

Ðịch vân dụng lực mạnh hơn một chút. Lão cái tỏ ý hơi thất vọng, nói:

- Ðáng tiếc, lực đạo yếu quá!

Ðịch vân lại đấm mạnh tay hơn chút nữa. Lão lắc lắc đầu, nói:

- Ngươi bị người ta đánh một trận rồi bây giờ chẳng còn Sức lực gì cả,

đấm lưng cho một lão già Sắp chết mà cũng không đã! Người như ngươi chắc

bị đòn Suốt đời.

Ðịch vân nổi giận nói:

- Ðến ngươi mà cũng khinh khi ta! Ta chỉ Sợ đánh gãy xương ngươi mà

thôi.

Lão cái cười nhẹ nói:

- Ngươi mà có Sức lực như vậy thì không đến nỗi bị người ta đánh cho

Sống dở chết dở như vừa rồi.

Ðịch vân bị khích, không nhịn được, vận lực đấm mạnh một cái. Lão cái

gật gật đầu nói:

- ít ta thì cũng phải như vầy. Nhưng cũng còn hơi nhẹ.

Ðịch vân lại vận lực, "bình" một tiếng nện lên lưng lãi cái. Lão cái lắc đầu

nói:

- Cũng còn nhẹ quá! Còn nhẹ quá!

Ðịch vân buông xuôi tay, nói:

- Lão đầu chớ có giỡn chơi như vậy. Ta không muốn đánh lão gãy xương

đâu!

Lão cái cười lạnh nói:

- Hạng như ngươi mà cũng đòi đánh gãy xương ta? Ngươi thử dùng hết

Sức bình Sinh đánh ta một quyền thử coi.

Ðịch vân nổi nóng vận hết Sức bình Sinh vào hữu quyền định đấm vào

lưng lão, nhưng xảy thấy dáng lão già nua, Sức đâu mà chịu nổi một quyền

đó? Thở dài một tiếng buông tay xuống nói:

- Ngươi muốn chết nhưng ta lại không muốn giết người.

Nói xong lại dùng tay đấm nhè nhẹ lên lưng lão cái.

Bất thình lình Ðịch vân cảm thấy có ai đó nhấc bổng mình lên ném lên

cao. Ðịch vân chỉ thấy đầu óc hơi choáng, thân hình như đằng vân giá vụ bay

đi, rơi bịch vào trong đám cỏ. Phải một lúc Sau chàng mới hồi tỉnh, lồm cồm

ngồi dậy. Ðịch vân không nổi giận, chỉ cảm thấy kinh ngạc không Sao diễn tả

nổi, nhìn lão cái lắp bắp, nói:

- Ngươi... chính ngươi... ném ta đi đó Sao?

Lão cái cười lạnh nói:

- Nơi đây chỉ có ta với ngươi, không phải ta thì còn ai vào đây nữa?

Ðịch vân ngẩn người hỏi:

- Ngươi làm thế nào mà ném ta được mạnh như vậy?

Lão cái không trả lời, chỉ nhìn lên trời ngâm nga:

- Cử đầu vọng minh nguyệt, đê đầu tư cố hương.

Ðịch vân giật mình nói:

- Ðây chính là một chiêu kiếm pháp của Sư phụ ta, làm Sao ngươi biết

được?

Lão cái cười nhẹ, nói:

- Làm Sao ta biết được, cái đó ngươi không cần phải hỏi. Có điều nói cho

ngươi biết, quyền chiêu với kiếm pháp thật ra chẳng có gì là phân biệt cả.

Hơn nữa trông ngươi thi triển kiếm pháp thì Sư phụ ngươi đã dạy không

đúng.

Ðịch vân nổi giận nói:

- Cái gì mà Sư phụ ta dạy không đúng? Ngươi mà cũng dám mở miệng chê

Sư phụ ta?

Lão cái cười nói:

- Nếu Sư phụ ngươi dạy đúng thì tại Sao ngươi lại đánh không lại người ta?

Ðịch vân nói:

- Chúng ba bốn người đánh một mình ta, ta đánh không lại cũng tự nhiên

thôi, Sao có thể trách Sư phụ ta được? Nếu cứ một đánh một ta đâu để thua

chúng!

Lão cái cười ha hả nói:

- Ðánh nhau mà, Sao lại có thể nói chuyện một đánh một được? Ngươi

muốn một đánh một nhưng người ta vẫn cứ muốn nhiều người đánh một thì

Sao? Nếu không quỳ xuống xin tha mạng thì phải đưa lưng ra cho chúng dần

chứ còn cách nào khác? Có thể một người đánh bại tám người thế mới oai

phong chứ.

Ðịch vân thấy lão cái nói cũng có lý, gật gật đầu nói:

- Nhưng chúng là đệ tử của Sư bá ta, kiếm pháp của chúng với ta một chín

một mười, làm thế nào một người có thể đánh thắng tám người được?

Lão cái nói:

- Ta dạy cho ngươi vài chiêu, để ngươi có thể đánh thắng tám người bọn

chúng, ngươi có muốn học không?

Ðịch vân mừng rỡ, nói:

- Ta học! Tất nhiên là muốn học!

Nhưng chợt nghĩ lại, thế gian làm gì có thứ bản lãnh mà một người có thể

đánh bại tám người? Hơn nữa trông lão khiếu hóa này dáng dấp bần hàn yếu

ớt làm gì có được thứ bản lãnh đó. Còn đang trù trừ, xảy thấy lão cái đưa tay

chộp tới thủ pháp nhanh nhẹn khôn tả. Chỉ thấy lão đẩy một cái, thân hình

chàng lại bay bổng lên không, lộn hai vòng rồi rơi xuống. Bình một tiếng,

phản ứng tự nhiên, chàng chống tay xuống đất làm hai cổ tay đau điến, thiếu

chút nữa thì trật khớp.

Ðịch vân đau muống ngất đi nhưng lóng lại mừng húm, kêu lên:

- Lão... lão bá bá, vãn bối học! vãn bối học!

Lão cái lạnh lùng nói:

- Ta dạy cho ngươi mấy chiêu, tối mai ngươi lại ra đây đánh với chúng,

ngươi có dám không?

Ðịch vân nghĩ thầm:

"võ công của lão tuy cao cường nhưng trong một đêm mình làm Sao có

thể luyện được?"

Nhưng nghĩ lại cái hận bị bọn vạn Khuê đánh cho bầm dập thì tức khí,

nghiến răng nói:

- Ta dám! Bất quá lại bị đánh một trận nữa chứ có gì mà Sợ!

Lão cái giơ tay chộp cổ Ðịch vân ném xuống đất đánh bịch một tiếng đau

điến, miệng mắng:

- Xú tiểu tử! Ta đã dạy võ công cho ngươi thì làm gì có chuyện bị chúng

dần một trận nữa? Ngươi không tin ta hả?

Ðịch vân bị ném đau đến Suýt ngất đi nhưng vội nhổm dậy kêu lên:

- Ðúng vậy! Ðúng vậy! vãn bối nói Sai rồi, xin lão bá chỉ giáo cho.

Lão cái nguôi giận, nói:

- Ngươi lượm kiếm lên rồi diễn qua một lượt cho ta coi. vừa diễn luyện

vừa đọc khẩu quyết cho ta nghe thử.

Ðịch vân dạ lớn một tiếng, bất chấp bắp đùi hãy còn ra máu, vội chạy vào

đám cỏ lượm thanh kiếm lên. Cứ lần theo những kiếm chiêu Sư phụ đã dạy,

vừa đọc khẩu quyết vừa thi triển từng chiêu từng chiêu một.

Ðịch vân đang múa kiếm ngon lành xảy nghe lão cái phá lên cười ha hả

thì ngạc nhiên thu kiếm hỏi:

- Ta thi triển có chỗ nào không đúng Sao?

Lão cái chẳng để ý tới Ðịch vân, cứ ôm bụng cười, gập người lại mà cười.

Ðịch vân tức giận nói:

- Cho rằng ta đã luyện Sai thì cũng đâu đáng cười đến như vậy!

Lão bỗng ngưng cười, hừ lạnh nói:

- Thích Trường Phát ơi là Thích Trường Phát! Ngươi quả là lợi hại! Lợi

hại!

Xong lão nhìn Ðịch vân nói:

- Ngươi đưa kiếm cho ta.

Ðịch vân trở đầu kiếm đưa cán về phía lão cái. Lão cái cầm lấy kiếm, vẻ

già nua yếu đuối bỗng biến mất như biến thành một người hoàn toàn khác.

Miệng lão chậm rãi đọc:

- Cô hồng hải thượng lai, Trì hoàng bất cảm cố!

vừa đọc lão vừa thi triển kiếm chiêu, kiếm lộ trầm trầm, tư thế phiêu dật,

khác xa với chiêu thức tương tự mà Sư phụ đã dạy chàng.

Ðịch vân bỗng nhớ ra một việc, vội hỏi:

- Lão bá, ban Sáng lúc vãn bối giao đấu với Lã Thông có phải chính lão bá

đã cố ý ném trúng hắn để giải vây cho vãn bối?

Lão cái hừ lạnh nói:

- Cái đó còn phải hỏi? Ngươi tưởng ngươi có thể đánh bại được Lã Thông

Sao? võ công của Lã Thông cao hơn ngươi không biết đến đâu mà kể.

Ðịch vân đỏ mặt làm thinh. Nhìn kiếm chiêu của lão cái thi triển So với

kiếm pháp mà Sư phụ dạy chàng tuy khẩu quyết có đôi chỗ khác nhau chút ít,

nhưng thế kiếm thì lại rất giống nhau. Bất giác ngẩn ngơ.

Xảy thấy lão cái đột ngột đâm xéo tới một kiếm rồi cũng đột ngột không

kém trao kiếm Sang tả thủ, hữu thủ bất thần đánh tới. Chỉ nghe bốp một tiếng,

má trái chàng trúng một bạt tai nảy lửa.

Ðịch vân nổi giận nói:

- Ngươi... ngươi Sao tự dưng lại đánh người ta?

Lão cái hừ lạnh nói:

- Ta đang dạy kiếm pháp cho ngươi, ngươi lại chẳng lưu tâm học. Không

đáng đánh hay Sao?

Ðịch vân thấy lão trách mắng đúng thì hết giận, nói:

- Xin lão bá bớt giận, vãn bối không làm như vậy nữa. Có điều vãn bối

thấy kiếm chiêu của lão bá rất giống kiếm chiêu của Sư phụ, nhưng kiếm pháp

lại có nhiều chỗ khác xa nhau. Không biết... không biết...

Lão cái cười nhẹ nói:

- Thế ngươi thấy kiếm pháp của ta với Sư phụ ngươi ai hay hơn ai?

Ðịch vân ấp úng đáp:

- Cái đó... cái đó... vãn bối... không biết.

Lão cái ném trả kiếm cho chàng, nói:

- Hai ta dượt thử coi.

Ðịch vân lắc đầu nói:

- Kiếm pháp của lão bá cao thâm hơn vãn bối nhiều, vãn bối bại chắc rồi,

thử làm chi?

Lão cái cười lớn nói:

- A, tên tiểu tử này coi vậy mà không đến nỗi quá khờ. Thôi thì thế này đi,

ta với ngươi chỉ tỉ đấu chiêu thức thôi, không tỉ đấu công lực.

Dứt lời lão lấy gậy trúc làm kiếm quát lớn một tiếng nhằm đầu vai Ðịch

vân thích tới. Ðịch vân vung kiếm gạt ra, đồng thời thấy chiêu thức của lão

có vẻ chậm chạp thì vung kiếm phản công. Nào ngờ kiếm chàng mới đi được

nửa đường thì cây gậy trúc của lão như con độc xà xoắn tới một cái điểm

trúng ngay đầu vai chàng.

Ðịch vân khâm phục kêu lên:

- Tuyệt diệu! Tuyệt diệu!

Ðồng thời hoành kiếm bạt ra. Lão cái hơi hạ thấp thân gậy ép Sát vào thân

kiếm Ðịch vân. Ðịch vân vội vận lực đâm tới định bức lão thu gậy về phòng

thủ. Nào ngờ, lão khoa gậy một vòng dẫn lực đạo Ðịch vân ra ngoài. Ðịch

vân gượng không được thanh kiếm vuột khỏi tay văng đi.

Ðịch vân ngẩn người nhìn lão cái, nói:

- Lão bá, kiếm thuật của người quá cao Siêu!

Lão cái đưa đầu gậy chỉ vào kiếm Ðịch vân một cái, kỳ lạ thay, đầu gậy

lão như có thoa keo. Thanh kiếm dính chặt vào đầu gậy, kéo về phía mình.

Lão cái nhíu mày, trầm ngâm nói:

- Bản lãnh của Sư phụ ngươi cao Siêu như vậy mà chỉ dạy cho ngươi từng

đó thôi Sao? Nếu đúng là như vậy thì thật là kỳ.

Hơi dừng một chút, lão lại nói:

- Kiếm pháp của các ngươi gọi là "Ðường thi kiếm pháp", mỗi chiêu kiếm

đều xuất phát từ một câu đường thi ...

Ðịch vân kinh ngạc nói:

- sao lại là "Ðường thi kiếm pháp"? sư phụ gọi là "Thảng thi kiếm pháp",

mỗi một kiếm đánh ra là phải có tử thi nằm xuống...

Lão cái bật cười ha hả nói:

- Hắn nói "Ðường thi" thành "Thảng thi" à? Nực cười! Ðúng là nực cười!

Như chiêu "Cô hồng hải thượng lai, Trì hoàng bất cảm cố" ý rằng một con

chim Hồng cô độc từ ngoài biển bay tới, nhìn thấy chiếc hồ nhỏ trong đất liền

mà không dừng lại nghỉ ngơi. Câu thơ này là của Tể tướng Trương Cửu Linh,

ông tự ví mình thân phận thanh cao, không muống cùng thế nhân tranh danh

đoạt lợi. Hai câu thơ này hóa thân vào kiếm pháp phải làm Sao cho tư thế

phiêu dật thanh cao. Cái gọi là "bất cảm cố" vốn có nghĩa là không dám nhìn,

thực ra là không thèm nhìn vậy! sư phụ ngươi lại đọc thành "Ca ông hàm

thượng lai, Thị hoành bất cảm quá", đem cái tao nhã biến thành cái thông tục,

một ông già vừa hát vừa la Sao lại có thể Sánh với chim hồng chim hộc? sư

phụ ngươi quả là lợi hại! Dạy đồ đệ lại chọn cách dạy như vậy. "Thiết Tỏa

Hoành Giang" quả là lợi hại!

vừa nói lão vừa cười lạnh luôn miệng.

Ðịch vân đứng đực ra nghe lão phân tích cái hay cái dở trong hai chiêu

khẩu quyết, dù rằng chàng không hoàn toàn hiểu hết những gì mà lão nói

nhưng cũng nhận ra lão nói có nhiều cái hợp lý. Có điều giọng lưỡi lão nghe

đầy vẻ châm chọc, Ðịch vân vốn coi Sư phụ như thiên thần, nay lại bị người

ngoài nói xấu như vậy thì không khỏi nổi giận, bất ngờ quay lưng đi, nói:

- Thôi ta đi ngủ đây. Không học nữa!

Lão cái cũng bị bất ngờ, hỏi:

- sao vậy? Ta nói có điều gì không đúng Sao?

Ðịch vân dừng chân, nhưng vẫn không quay lại, nói:

- Những điều ngươi nói có thể hoàn toàn đúng. Nhưng ngươi cứ công kích

Sư phụ ta như vậy, ta thà không học võ công chứ không thể nghe người khác

nói xấu người. sư phụ ta là một nông gia, không biết chữ nên có thể không

hiểu những điều như ngươi vừa nói.

Lão cái trợn tròn mắt, nói:

- sư phụ ngươi không biết chữ? Ha ha ha... thế gian làm gì có chuyện đáng

cười đến như vậy?

Ðịch vân nóng mặt, nói:

- Nông gia mấy người biết chữ! Chuyện như vậy mà cũng đáng cười Sao?

Lão cái lại phá lên cười ha hả, vỗ vỗ lên vai chàng nói:

- Rất tốt! Rất tốt! Ngươi tâm dạ trung hậu như vầy thì thật là hiếm có. Ta

thích những người như ngươi. Ta Sai rồi, ta trách lầm Sư phụ ngươi. Từ giờ trở

đi ta không cười Sư phụ ngươi nữa. Như vậy được chưa?

Ðịch vân mừng rỡ nói:

- Chỉ cần lão bá không động chạm đến gia Sư, vãn bối đội ơn vô cùng.

Dứt lời quỳ xuống dập đầu ba cái. Lão cái cười nhẹ chẳng thèm khách Sáo

nhận luôn đại lễ của Ðịch vân.

Chờ chàng đứng dậy, lão bắt đầu giải thích. Nào là "Hốt thính phún kinh

phong, liên Sơn thạch bố đào" thực ra là "Phủ thính văn kinh phong, liên Sơn

nhược ba đào". Còn "Lạc nê triệu đại tỷ, mã mệnh phong tiểu tiểu" thì lại là

"Lạc nhật chiếu đại kỳ, mã minh phong tiêu tiêu". Thổ âm vùng Hồ Nam "nê"

và "nhật" phát âm tương tự nhau. Lão cái vừa cải chính vừa giải thích tuyệt

nhiên chẳng đả động gì đến Thích Trường Phát nữa, chỉ chỉnh lại những chỗ

Sai trong kiếm pháp của Ðịch vân mà thôi.

Ðược một lúc, lão cái lắc đầu nói:

- Kiếm pháp của ngươi có nhiều thứ thừa thải vô dụng, nhất thời không

Sao Sửa hết được. Bây giờ ta dạy cho ngươi ba chiêu thức, ngày mai cứ dùng

nó mà trị tám tên tiểu tặc kia. Hãy tập trung chú ý mà xem.

Ðịch vân mừng rỡ, bởi thật tình nãy giờ những điều lão nói chàng nghe cứ

oong oong trong đầu chẳng hiểu được mấy tí, chỉ mong lão dạy thứ nào có

tác dụng tức thì để tối mai có cái mà đánh lại bọn vạn Khuê.

Lão cái dùng gậy làm kiếm, chiêu thứ nhất gọi là "Thích kiên thức" (chiêu

đâm vai), vừa làm mẫu lão vừa giảng giải kiếm quyết. Ðịch nhân nếu cứ một

mực phòng thủ thì rất khó đâm trúng đối phương, nhưng chỗ ảo diệu của

chiêu thức này là xuất kỳ bất bị, ra tay phải thật nhanh, đánh Sau mà tới trước

thế mới có thể thắng được đối phương.

Chiêu thứ hai gọi là "Nhĩ quang thức" (chiêu bạt tai), chính là chiêu thức

mà lão cái trao kiếm Sang tay trái rồi dùng tay phải đánh Ðịch vân một bạt

tai khi nãy. Chiêu thức này trông bình thường vậy mà vô cùng quái dị, đối

phương càng tránh né thì trúng đòn càng mạnh.

Chiêu thứ ba gọi là "Khứ kiếm thức" (chiêu bay kiếm), cũng chính là chiêu

thức lão cái dùng gậy hất văng kiếm Ðịch vân khi nãy.

Cả ba chiêu thức này lão cái đều đã dùng để đối phó với Ðịch vân khi nãy.

Chúng vốn được xuất phát từ ba câu đường thi văn nhã, nhưng lão cái đã

nhận ra Ðịch vân xuất thân từ đồng ruộng, chữ nghĩa chẳng học được bao

nhiêu, nói ra chỉ tổ làm chàng rối trí chứ chẳng ích gì. Thế nên lão mới dùng

ba cái tên đơn giản, dễ nói dễ nhớ lại gợi ý công dụng của chiêu thức cho

chàng dễ luyện.

Ðịch vân chẳng phải là người thông minh nhanh nhẹn gì, nhưng được cái

làm việc gì cũng chuyên tâm cần mẫn. Phải mất hơn một canh giờ mới luyện

xong ba chiêu thức này.

Lão cái thấy chàng đã luyện xong thì tươi cười nói:

- Như vậy được rồi! Ngươi phải hứa với ta một việc. việc ta dạy kiếm

pháp cho ngươi đêm nay tuyệt đối không được để hở ra với bất kỳ ai, kể cả Sư

phụ ngươi, Sư muội ngươi cũng không ngoại lệ.

Ðịch vân vốn kính quý Sư phụ như thiên thần, còn với vị Sư muội xinh đẹp

thì xưa nay chưa từng dám làm trái ý, nay bảo chàng phải giữ mồm giữ miệng

với hai người này, chàng không khỏi do dự.

Lão cái nhìn thần thái chàng, bỗng thở dài nói:

- việc này bên trong có nhiều chi tiết rắc rối nhất thời không thể giải thích

hết với ngươi được. Nếu ngươi để lộ ra việc này thì tính mạng ta khó mà bảo

toàn được. "Ngũ vân Thủ" Sẽ không bao giờ để cho ta yên.

Ðịch vân nghe nói kinh hãi, nói:

- võ công của bá bá cao thâm như vậy, lẽ nào còn Sợ vạn Sư bá?

Lão lắc đầu, nói:

- Nếu ngươi muốn hại chết ta thì cứ việc nói ra. Tính mạng của ta nằm

trong tay ngươi đó.

vừa nói vừa quay đầu bỏ đi. Ðịch vân đuổi theo, nói:

- vãn bối mang ơn lão bá bá không hết có đâu lại đi hại người. vãn bối

nhất định giữ kín việc này.

Lão cái chỉ thở dài một tiếng rồi tiếp tục bỏ đi.

Ðịch vân đứng ngẩn người một lúc bỗng chợt nhớ mình còn chưa hỏi

danh tánh của lão, vội chạy theo gọi lớn:

- Lão bá bá! lão bá bá...

Nhưng mới đó mà lão cái đã biến mất tăm.

sáng Sớm hôm Sau, Thích Trường Phát nhìn thấy Ðịch vân mặt mày Sưng

vù thâm tím thì nhíu mày hỏi:

- Ngươi đánh lộn với ai mà mặt mũi thế kia?

Ðịch vân xưa nay không biết nói dối, nghe hỏi lúng túng chưa biết trả lời

ra Sao thì Thích Phương đã nhanh nhảu nói:

- Thì bị tên ác tặc Lã Thông đánh chứ còn gì nữa!

Thích Trường Phát gật đầu rồi bỏ qua không hỏi tới nữa.

Chờ Thích Trường Phát đi khỏi, Thích Phương vội kéo vạt áo Ðịch vân ra

một góc vắng. Nàng nhìn quanh thấy không có ai khác liền kéo tay Ðịch vân

ngồi xuống nói:

- sư ca, hồi đêm qua Sư ca đánh lộn với ai vậy?

Ðịch vân đỏ mặt chưa kịp đáp thì Thích Phương đã tiếp lời:

- sư ca đừng có mà giấu tiểu muội. sáng hôm qua Sư ca có bị Lã Thông

đánh trúng mấy quyền nhưng không có đánh trúng mặt. sư ca nói đi, có phải

là đã đánh lộn với mấy đệ tử của vạn Sư bá không?

Ðịch vân túng thế đành phải khai thật, đem hết chuyện xảy ra đêm qua kể

lại, chỉ riêng việc lão cái truyền thụ cho ba chiêu kiếm thì giấu nhẹm đi.

Thích Phương nghe kể nổi giận, mặt đỏ phừng phừng nói:

- Ðúng là một lũ hèn hạ mà! Tám người đi đánh một người!

Ðịch vân lắc đầu nói:

- Chẳng phải tám người bọn chúng đồng ra tay, chỉ có bốn tên ra tay thôi.

Thích Phương không nhịn được nữa, đứng phắt dậy nói:

- Chúng ta đi nói cho cha biết, để thử coi vạn Chấn sơn nói thế nào?

Trong lúc nóng giận nàng chẳng còn khách Sáo nữa mà cứ gọi thẳng tên

cúng cơm của vạn Chấn sơn ra.

Ðịch vân vội kéo nàng ngồi xuống, nói:

- Ta đánh nhau với chúng đã bại rồi, đi nói với người lớn như vậy thì còn

mặt mũi nào nữa? việc này để từ từ rồi tính.

Thích Phương hừ một tiếng ngồi trở xuống. Nhìn thấy áo chàng bị rách,

vội lấy kim chỉ ra khâu lại. Hai người ngồi Sát bên nhau, mái tóc Thích

Phương khẽ chạm vào cằm Ðịch vân khiến chàng cảm thấy nhồn nhột đê mê.

Lại thêm mùi da thịt thiếu nữ phảng phất, Ðịch vân cảm thấy như đang đi

trên mây. Bất giác hạ giọng gọi:

- sư muội!

Thích Phương vội ngẩn lên bịt miệng chàng nói:

- Không Tâm Thái! Ðừng lên tiếng, chớ để thiên hạ nghi oan chàng làm

tặc.

vùng Giang Nam dân gian có một tục lệ. Tục kể rằng, nhờ người khác

khâu vá hay đơm nút trong khi áo đang mặc, nếu người mặc áo mở miệng nói

chuyện ngày Sau Sẽ bị người đời nghi oan là làm tặc. Còn "Không Tâm Thái"

là ngoại hiệu do Thích Phương đặt cho chàng. Không tâm thái tức là rau

muống, Thích Phương ví chàng như loài rau muống rỗng ruột do bản chất

thật thà, chẳng chút tâm cơ của chàng.

Chiều tối hôm đó, vạn Chấn sơn mở yến thiết đãi Sư đệ, tám tên đệ tử

cùng Ðịch vân, Thích Phương cũng ngồi bên dưới bồi tiếp.

Rượu qua ba tuần, vạn Chấn sơn bỗng phát hiện mặt Ðịch vân Sưng vù,

ăn uống có vẻ bất tiện thì gắp một chiếc đùi gà bỏ vào chén chàng, nói:

- Ðịch Sư điệt, ngày hôm qua hại ngươi phải chịu đòn oan. Cái đùi gà này

bù đắp lại cho ngươi.

Chu Kỳ bỗng hừ lên một tiếng.

çất khí trong bụng Thích Phương vốn đã tích tụ từ Sáng đến giờ, lại thấy

Chu Kỳ tỏ thái độ như vậy thì hết nhịn nổi, đứng phắt dậy nói:

- vạn Sư bá, thương tích trên người Sư ca chẳng phải là do Lã Thông đánh

mà chính là do tám tên đồ đệ cưng của người làm đó!

vạn Chấn sơn cùng Thích Trường Phát đồng kinh ngạc kêu lên:

- Cái gì?

Trong tám tên đệ tử vạn môn Thẩm Thành tuy nhỏ tuổi nhất nhưng miệng

lưỡi lại lợi hại hơn cả, vội đứng dậy phân bua, nói:

- Hôm qua Ðịch Sư huynh đánh thắng Lã Thông thì dương dương tự đắc,

cho rằng Sư phụ nhát gan chẳng dám ra mặt đánh đuổi địch. Tất cả là nhờ

Ðịch Sư huynh ra mặt vạn gia chúng ta mới không bị xấu mặt.

vạn Chấn sơn biến Sắc, nhưng liền đó bật cười ha hả nói:

- Thì đúng vậy chứ còn gì nữa? Nếu không có Ðịch hiền điệt ra tay thì vạn

gia chúng ta không khỏi bị bêu xấu rồi!

Thẩm Thành lại tiếp:

- Tam ca nghe vậy không nhịn được mới thách Ðịch Sư huynh tỉ kiếm.

Dường như tam ca đã chiếm được phần thắng.

Ðịch vân giận quá nói chẳng nên lời, lắp bắp, nói:

- Ngươi... ngươi nói bậy...

vạn Chấn sơn nhíu mày hỏi lại:

- sao lại dường như?

Thẩm Thành đáp:

- Dạ, bởi lúc đó bọn đồ đệ không hay, Sau mới nghe tam ca kể lại. Hình

như tam ca dùng chiêu... dùng chiêu...

Nói đến đó hắn quay đầu nhìn vạn Khuê, nói:

- Hôm qua tam ca dùng chiêu gì đả bại Ðịch Sư huynh?

vạn Khuê tiếp luôn:

- Ðó là chiêu "Trường An nhất phiến nguyệt, vạn hộ đảo y thanh"!

Hai người một tung một hứng, nói láo như thật, đâu còn tung tích gì của

việc bốn người đánh một nữa. vạn Khuê dùng chiêu gì đả bại Ðịch vân mọi

người còn không biết thì làm gì có chuyện liên thủ đánh người? Hơn nữa

Thẩm Thành bất quá chỉ là một đứa trẻ mười lăm mười Sáu tuổi, nét mặt hãy

còn nét ngây thơ, chẳng ai tin là hắn bịa chuyện nói láo.

vạn Chấn sơn gật gật đầu, nói:

- Thì ra là như vậy!

Thích Trường Phát mặt đỏ như gấc chín, đứng dậy vỗ bàn quát:

- vân nhi! Ta đã căn dặn ngươi bao nhiêu lần, không được để mất hòa khí

giữa đồng môn Sư huynh đệ! Ngươi để lời nói của ta ở đâu rồi?

Ðịch vân nghe Sư phụ trách mắng thì toàn thân run rẩy, ấp úng nói:

- sư phụ, đệ tử... đệ tử... không có...

"Bốp!" một tiếng mặt Ðịch vân bị trúng một cái tát như trời giáng của Sư

phụ.

Thích Trường Phát quát lớn:

- Ðã làm bậy mà còn chối!

Thích Phương thấy Ðịch vân bị đánh xót ruột đứng dậy kêu lên:

- Cha! Cha chẳng chịu hỏi cho minh bạch lại đánh người.

Ðịch vân bị Sư phụ đánh mà chẳng dám tránh, khiến cho vết thương vốn

đau lại càng đau hơn. Trong lúc điên tiết rút phắt kiếm nhảy ra ngoài nói:

- sư phụ... vạn Khuê... hắn nói hắn đánh bại đệ tử... có giỏi thì đánh lại...

Thích Trường Phát nổi điên, đập bàn quát:

- Lại còn thế nữa? Ngươi có chịu lui ra không?

Nói xong lại định bước ra. Thích Phương ngồi bên cạnh níu chặt hai tay

lão kêu lên:

- Cha! Ðừng mà!

Ðịch vân đang lúc phát cuồng, kêu lên:

- Các ngươi có giỏi thì cả tám tên kéo hết ra đây đánh lại một trận nữa!

Ðứa nào không dám ra là đồ cẩu tạp chủng!

vạn Chấn sơn nghe Ðịch vân chưởi té tát vào mặt lão thì nhíu mày nói:

- Ðịch Sư huynh đã nói vậy thì các ngươi ra lãnh giáo Ðịch Sư huynh đi.

Bọn vạn Khuê chỉ trông chờ có bấy nhiêu, cả tám đồng rút kiếm vây Ðịch

vân vào giữa.

Ðịch vân vẫn chưa nguôi giận, quát lớn:

- Ðêm qua tám người đánh một, đêm nay đến phiên ta một mình đánh

chết tám tên cẩu tạp chủng các ngươi.

Thích Trường Phát lúc này đã ngồi trở về chỗ cũ, nghe Ðịch vân chẳng

chút khách khí, cứ mắng hết cẩu tạp chủng này đến cẩu tạp chủng nọ. Trong

Số tám đệ tử có vạn Khuê là con của vạn Chấn sơn, mắng bọn đệ tử cũng

chính là mắng vạn Chấn sơn rồi còn gì? Chỉ Sợ cục diện diễn biến đến nước

không thể thu xếp được, vội quát lớn:

- Tỉ kiếm thì tỉ kiếm thôi, ngươi còn nói nhăn cái gì vậy?

ẩảỷan Tĩâenĩ ỏuAỷát ịốuAỷan tâùẽ: ?ảm õunố õòẽĩ ốảâû: ẻỡa ịâiả Tĩọ ỵảnĩ

ĩttể://ủủủâvntĩuữuânâđỷ 40

vạn Chấn sơn nghe mắng cũng nóng mặt, nhưng lão vốn là người thâm

trầm, hỷ nộ ái ố đều không để lộ ra ngoài. Nhìn thấy bọn đệ tử có vẻ như định

vây công một mình Ðịch vân thì cười nhẹ nói:

- Ðịch Sư huynh đã coi thường các ngươi không lẽ các ngươi cũng tự coi

thường mình như vậy hay Sao?

Ðại đệ tử Lỗ Khôn gật đầu nói:

- Chư vị Sư đệ lui hết ra để ta lãnh giáo cao chiêu của Ðịch Sư huynh.

Trong Số các đệ tử vạn gia, ngũ đệ tử Bốc Thản là người cơ trí nhất, trông

tình hình tối qua biết võ công của Ðịch vân không phải yếu, để đại Sư ca một

mình giao đấu chưa chắc đã có thể thủ thắng. Nếu cứ để tên nhà quê này lần

lượt đánh thắng từng người một thì mặt mũi Sư phụ để đâu? Trong các Sư

huynh đệ luận về kiếm thuật thì tứ Sư ca Tôn Quân giỏi nhất, cứ để tứ Sư ca

xuất trận đánh bại Ðịch vân thì cho dù hắn có mồm năm miệng mười cũng

không thể chối cải được.

Nghĩ xong Bốc Thản vội cười nói:

- Ðại Sư ca là nguyên Soái của bọn ta, việc nhỏ mọn này, chẳng cần để đại

Sư ca phải nhọc Sức. Tứ Sư ca đại diện xuất trận được rồi.

Lỗ Khôn nghe nói thì đã hiểu ý, liền gật đầu nói:

- vậy cũng được. Tứ Sư đệ, giao trọng trách này cho ngươi đó!

Nói xong khoát tay một cái, cùng Sáu người kia lui ra, chỉ để một mình

Tôn Quân đối diện với Ðịch vân.

Tôn Quân là người rất ít nói, thường có khi cả ngày chẳng nghe thấy một

tiếng nói của hắn, luyện kiếm chuyên cần nhất trong Số các Sư huynh đệ, bởi

vậy tuy hắn đầu Sư Sau mà võ công lại khá hơn hẳn những người khác. Thấy

mọi người đẩy mình ra trận thì chẳng nói chẳng rằng, hơi cúi người hai tay

ôm kiếm đâm ra một thế. Chiêu này gọi là "vạn quốc nghênh tông chu, y

quan bái miện lưu" đây vốn là một chiêu rất lễ độ, thường thì dùng để khởi

đầu cho một trận đấu mà Sự thắng bại cũng không làm mất hòa khí giữa đôi

bên. Nhưng khi Thích Trường Phát dạy Ðịch vân và Thích Phương thì lại gọi

là "Phạn giác nhượng tụng xú, nhất quan bái mã hầu" đồng thời giải thích

rằng: "ta là cơm trắng, ngươi là bánh ôi; ta là quan, ngươi là Súc Sinh. Bề

ngoài ta kính nhường ngươi đó, kỳ thực là mắng ngươi!" Ðịch vân thấy đối

phương xuất chiêu này thì cho rằng đối phương có ý nhục mạ mình, trong

lòng tuy nổi giận nhưng trong lúc giao đấu chẳng tiện vạch trần ý đồ của đối

phương, chỉ ôm kiếm Sử chiêu này để mắng lại đối phương.

Ðịch vân khom lưng thi triển chiêu "Phạn giác nhượng tụng xú, nhất quan

bái mã hầu" xong, thân hình chưa kịp đứng thẳng đã lập tức vung kiếm nhằm

bụng dưới Tôn Quân đâm tới. Chúng đệ tử vạn gia không khỏi kinh hãi đồng

kêu lên thành tiếng. Tôn Quân hồi kiếm gạt mạnh một cái, "Choang!" một

tiếng, cả hai đồng cảm thấy hổ khẩu tê tái.

Lỗ Khôn quay Sang vạn Chấn sơn nói:

- sư phụ, người thấy hắn như vậy đó! vừa xuất thủ đã dụng đến Sát chiêu

rồi.

vạn Chấn sơn chỉ ậm ừ rồi nhíu mày nghĩ thầm:

"Tên tiểu tử này coi bộ đã phẫn hận đến cực điểm, nếu không thì tại Sao

mới xuất chiêu đã dùng đến chiêu thức ác hiểm như vậy?"

Lại nghe tiếng leng keng liên tiếp, trong nháy mắt Song phương đã giao

đấu được hơn chục hiệp, trong lúc Tôn Quân công tới để lộ Sơ hở nơi hạn

bàn. Ðịch vân quát lớn một tiếng huy động kiếm đâm thẳng tới. Tôn Quân

hồi kiếm trầm cổ tay dùng thân kiếm đè chặt kiếm của Ðịch vân, tả thủ vung

quyền đánh tới. "Bình!" một tiếng đánh trúng giữa ngực Ðịch vân.

Chúng đệ tử vạn gia đồng vỗ tay, Bốc Thản và Thẩm Thành đồng thanh

kêu lên:

- Một người còn đánh không lại mà dám nói láo đánh với tám người!

Ðịch vân hơi lảo đảo người một cái rồi kiếm nhanh như chớp thích tới,

Tôn Quân thất kinh huơ kiếm gạt đỡ nhưng đã muộn mất rồi. Chỉ nghe Soạt

một tiếng, đầu vai đã trúng kiếm của Ðịch vân. Ðây chính là "Thích kiên

thức".

Chiêu thức này ra tay vừa đột ngột lại vừa nhanh nhẹn tuyệt luân, chỉ thấy

Tôn Quân đảo người một cái, đầu vai máu chảy dài xuống ướt cả vạt áo

trước. Lỗ Khôn cùng Chu Kỳ đồ thanh quát lớm một tiếng, Song Song huơ

kiếm nhảy vào từ hai mặt giáp công Ðịch vân.

Ðịch vân thấy kiếm chiêu đã phát huy tác dụng, lòng khấp khởi mừng,

thấy thêm hai tên địch nhân nhảy vào, chẳng chút nao núng, phải đâm một

kiếm, trái chém một nhát. "soạt! soạt!" hai tiếng, Lỗ Khôn và Chu Kỳ đồng

trúng kiếm nơi vai, trường kiếm trong tay không giữ nổi, rơi luôn xuống đất.

vạn Chấn sơn nét mặt thâm trầm, kêu lên:

- Hay lắm!

vạn Khuê nãy giờ trừng mắt nhìn Ðịch vân, bất thần quát lớn một tiếng

nhảy vào vòng chiến đâm liền ba nhát. Ðịch vân cười lạnh một tiếng, huơ

kiếm gạt ra rồi bất thần trao kiếm Sang trái, "Bốp!" một tiếng tát một cái như

trời giáng lên mặt vạn Khuê. vạn Khuê lảo đảo đưa tay ôm mặt, Ðịch vân

phóng một cước đá trúng giữa ngực vạn Khuê, lần này thì vạn Khuê không

gượng được nữa, rú lên một tiếng té nhào xuống đất vô phương đứng dậy.

Ngô Khảm, Phùng Thản, Thẩm Thành thấy Ðịch vân hung hãn như vậy thì

chẳng còn kể gì đến thể diện, đồng quát lớn một tiếng, nhảy vào vòng chiến.

Thoáng chốc cuộc tỉ kiếm biến thành cuộc hỗ chiến giữa một bên là chúng đệ

tử vạn gia và một bên là Ðịch vân. Lúc này nô bộc trong vạn gia đã hay tin

đồng ào ào chạy lên đứng lấp ló xung quanh len lén nhìn vào.

Thích Trường Phát hai mắt trợn tròn, nhìn trừng trừng vào vòng chiến, Sắc

diện đầy vẻ kinh ngạc. Thích Phương kéo áo lão kêu lên:

- Cha! Chúng ỷ đông hiếp yếu kìa! Cha mau vào giải vây cho Sư ca đi!

Loading...

Đọc Tiếp Chương 2: Lâm Cảnh Ngục Tù

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Liên Thành Quyết Chương 1: Nhà Quê Lên Thành