CHƯƠNG 6

Ứng Nhược Thiên đã tỉnh dậy, trong tay cầm một quyển sách, thỉnh thoảng còn khua tay qua lại.

“Thiên ca ca, huynh xem, ta tìm được thứ này cho huynh ăn nè!”

Ngẩng đầu nhìn tên ngốc người đầy bùn đất đứng trước mặt mình, thật là bẩn thỉu, gương mặt sạm đen bị mồ hôi cùng bùn đất nhuộm màu nhuệch nhoạc, mùi mồ hôi khó chịu bốc lên, nhất thời cảm thấy chán ghét, nhăn mặt bịt mũi càu nhàu: “Hôi quá!”

Nụ cười tươi tắn trên miệng Thập Nhi liền tắt ngúm, bối rối cúi đầu nhìn đôi bàn tay đen đúa của mình, cả người cả mặt mũi đều khó ngửi, trên bộ y phục rách rưới bám đầy bùn đất, nhất thời cảm thấy vô cùng xấu hổ, lẩm bẩm nói:

“Thiên ca ca, ta xin lỗi!” Nói xong, trong mắt hình như có vài giọt nước mắt uất ức tràn ra, xoay người bỏ đi.

“. . .” Nhìn thấy Thập Nhi như vậy, trong lòng Ứng Nhược Thiên bỗng thấy muộn phiền, liền đặt quyển sách trên tay xuống, bước ra phía cửa động, nhìn Thập Nhi hai mắt ửng đỏ đang ở trong ao vừa tắm vừa giặt quần áo. Tắm xong, mặc lại cái quần đã ướt sũng đứng trước mặt Ứng Nhược Thiên, đem cái củ hình người trong ba lô đưa cho hắn. Giọng nói có chút rầu rĩ:

“Thiên ca ca, cho huynh ăn cái này!”

“Cám ơn!” Hơi lúng túng nhận lấy, Ứng Nhược Thiên bỗng giật mình, đây là một củ hà thủ ô hình người, hà thủ ô muốn thành hình người, ít nhất cũng phải qua một nghìn năm, không biết tên tiểu tử này vận may kiểu gì mà lại kiếm được dị bảo này.

“Đây chính là hà thủ ô nghìn năm, là bảo bối rất hiếm có, ngươi thực sự muốn cho ta ăn?”

“Thật là thứ tốt sao?” Vẻ mặt rầu rĩ của Thập Nhi biến mất, ngây ngô cười nói: “Thứ tốt dĩ nhiên cho Thiên ca ca ăn rồi!”

Ứng Nhược Thiên thầm giật mình, hài tử này thiên tính ngây thơ như vậy, giống như một viên ngọc thô chưa được mài giũa. Hắn đã quen nhìn người ta vì bảo vật mà mưu hại lẫn nhau, vậy mà tên này lại có thể chống lại sức hấp dẫn của chí bảo này.

Nhìn ánh mắt của Thập Nhi chăm chú nhìn mình lộ vẻ ngưỡng mộ, say đắm, không khỏi thấy muốn thở dài, mối tình đầu của hài tử này, sợ là thâm trung tình với mình!

Nhất thời tâm phiền ý loạn, không biết nói sao cho phải. Ăn vào củ thủ ô nghìn năm hương khí dào dạt kia, cũng cảm thấy có chút vô vị.

Thập Nhi đem gùi đặt trước mặt Ứng Nhược Thiên, hỏi: “Thiên ca ca, huynh xem những củ này có ăn được không?”

“Những củ này đều là hà thủ ô, tuy tuổi không bằng củ vừa rồi, nhưng đều là dược liệu cực kì quý!”

“Dược liệu a, vậy thì tốt quá, ngày mai ta đến tiệm thuốc bắc ở trên trấn để đổi lấy tiền, mua thức ăn với quần áo cho Thiên ca ca!” Thập Nhi thiên tính như tiểu hài tử, mới đó đã quên vừa rồi Ứng Nhược Thiên đã đối xử với hắn thế nào, giờ lại một lòng muốn lấy lòng hắn.

Thấy Thập Nhi lại cười hớn hở, tâm tình Ứng Nhược Thiên cũng tốt lên nhiều, liền vào lại trong động vận công hấp thu dược lực của hà thủ ô nghìn năm vừa ăn.

Thu thập lại hà thủ ô đã đào được, đi vào động, thấy Ứng Nhược Thiên đang nhắm mắt ngồi xếp bằng trên giường ngọc. Thập Nhi không dám quấy rầy, khẽ khàng đến đi đến chỗ giá sách, thật là nhiều sách nha, đáng tiếc hắn không biết chữ. Hắn vô ý thức xem lướt qua sách, thật nhiều chữ nhận thức hắn, đáng tiếc hắn không nhận thức chúng.

Đột nhiên nhìn thấy một cuốn sách tranh, bìa trên không có bao nhiêu chữ, bức tranh trên cùng là một người không mặc quần áo, toàn thân chấm đầy những chấm đỏ nho nhỏ, hắn cảm thấy kỳ quái, người này bị làm sao vậy? Là bị thuỷ đậu hay là đậu mùa? Bên cạnh mỗi chấm đỏ đều viết hai ba chữ.

Thập Nhi cảm thấy thật mới lạ, tuy hắn không biết chữ, nhưng rất thích sách tranh, vì thế mở ra xem kỹ, cuốn sách có tổng cộng hai mươi hai bức tranh, mỗi bức tranh đều có hình người không mặc quần áo. Trang thứ nhất là một người thân hình đầy chấm đỏ, trang thứ hai là một người có những đường cong màu sắc khác nhau chạy khắp cơ thể, có đường cong từ trên đầu đâm xuống chân, có đường theo ngón tay chạy đến tim, rối loạn tùng phèo, giống như cái mạng nhện.

Thập Nhi thầm nghĩ, tên này bị sao vậy? Là sinh trùng hay là bị người ta dùng dây thừng trói lại? Sinh trùng? Làm gì có con trùng dài đến như vậy? Không lẽ là dây thừng? Sao có thể nằm ngang dọc trên người như vậy? Có cách trói người ta như vậy sao?

Lật đến trang thứ ba, trên cơ thể của người không mặc quần áo chỉ có một đường màu đỏ, trên đường màu đỏ lại có nhiều chấm nhỏ màu đen. Đồng thời ở xung quanh người này lại vẽ nhiều người nho nhỏ tư thế khác nhau, ngồi, nằm, quỳ, đi, đứng đều có cả. Bên cạnh mấy chấm đen cũng có chữ. Hắn không hiểu, vốn định đem cuốn tranh đi hỏi Thiên ca ca, nhưng lại sợ quấy rầy hắn luyện công.

Thập Nhi không biết rằng hắn đang xem một quyển võ lâm kỳ thư, là một phương pháp luyện khí. Tên gọi là Lục hợp thần công. Hai mươi hai bức tranh này, trang thứ nhất là huyệt vị đồ toàn thân của một người. Trang thứ hai là thập nhị kinh mạch cùng kỳ kinh bát mạch, những trang khác đều là chỉ hướng đi của kinh mạch. Đường màu đỏ là dương mạch, màu lam là âm mạch, màu xám là nhâm mạch, đốc mạch, trùng mạch và đái mạch.

Trên cơ thể một người có tổng cộng mười hai kinh mạch, mười hai kinh mạch trực tiếp tương thông với tạng phủ, có một chế ước trình tự chung, còn kỳ kinh bát mạch không tương thông với tạng phủ cũng không tuân theo chế ước của thập nhị kinh mạch, mà đi theo một đường riêng. Một khi đả thông hai mạch nhâm đốc, thập nhị kinh mạch cùng kỳ kinh bát mạch tương thông, chân khí có thể tràn ra tất cả huyệt vị trên cơ thể, giúp nâng cao công lực.

Ứng Nhược Thiên cũng từng xem qua sách này, chỉ vì lý luận ở ngoài bìa quá quái lạ nên đã để sang một bên.

Thập Nhi vốn không biết chữ, hắn chỉ đơn giản muốn xem tranh, hơn nữa hắn còn là một tiểu hài tử mười lăm tuổi, thiên tính của tiểu hài tử là thích bắt chước. Hắn xem tranh, bắt chước tư thế của người trong tranh ngồi dưới đất, nhìn theo đường mũi tên màu lam, hít một hơi thật sâu, muốn làm cho khẩu khí đi theo giống như đường màu lam này, dần dần cảm thấy như có một dòng nước chảy trong người, chậm rãi đi từ tim đến dưới cánh tay, qua hai cánh tay chảy xuống từng đầu ngón tay, cảm giác này thật kỳ diệu, hắn không khỏi thấy thích thú, liền thử đi thử lại nhiều lần.

Không ngờ làm vài lần, đột nhiên hắn thấy toàn thân lạnh run, hoá ra thứ Thập Nhi vừa luyện là Thủ thiểu âm tâm kinh, hắn luyện vài lần, lại làm kích động dược tính của âm dương chu quả đã ăn mấy ngày trước, trong chốc lát toàn thân lạnh như băng.

Thập Nhi nghĩ thầm, nếu luyện theo đường màu lam bị lạnh, đường màu đỏ kia có khi nào làm nóng lên? Vì thế lật đến trang có đường màu đỏ, luyện theo chiều mũi tên của đường màu đỏ, chính là Túc dương minh vị kinh mạch, hít thở một lát, cảm thấy có một dòng nước ấm áp từ mũi đi xuống yết hầu, xuống tới bụng hắn, xuống tới đùi, cẳng chân, cuối cùng chảy tới mũi chân. Cứ tuần hoàn lưu động như vậy, Thập Nhi dần dần cảm thấy cơ thể ấm áp, càng ngày càng nóng lên, trong chốc lát mồ hôi đầm đìa.

Cứ như vậy, nóng thì luyện theo đường màu lam, lạnh thì luyện đường màu đỏ, mãi cho đến trời tối, Ứng Nhược Thiên gọi hắn, hắn mới dừng lại.

Tối hôm đó hai người uống ngọc dịch quỳnh tương, một người ăn quả màu đỏ Thập Nhi hái được, một người ăn thịt khô của quái xà.

“Thiên ca ca, huynh dạy chữ cho ta được không?” Thập Nhi rụt rè lên tiếng hỏi.

“Ừm, ngày mai ngươi xuống chân núi bán dược liệu, mua mấy bộ sách vỡ lòng Tam tự kinh, Thiên tự văn với lại giấy bút cho ta!”

Ứng Nhược Thiên thầm nghĩ, coi như là cảm tạ tiểu tử này vì tất cả những gì hắn đã làm!

Trăng lên cao, thấy Ứng Nhược Thiên bình yên nằm ngủ trên giường, Thập Nhi trong lòng thấy lo lắng, nhẹ nhàng trèo lên giường ngọc ôm lấy hắn, sợ người trong lòng mình bị lạnh, cố gắng áp sát thân mình vào người hắn.

Thập Nhi hai tay ôm lấy cơ thể lạnh lẽo của hắn, hy vọng nhiệt độ cơ thể của mình có thể cho hắn chút ấm áp. Trong lòng nghĩ thầm: ngày mai nhất định phải mua cho Thiên ca ca vài bộ y phục, cả chăn ấm cho huynh ấy đắp, như vậy huynh ấy sẽ không bị lạnh!

Trong lòng bỗng thấy từng đợt xao động, Thiên ca ca xinh đẹp như tiên trên trời, giờ phút này lại nằm gọn trong lòng mình, trong lòng hắn tràn ngập tình yêu thương, âm thầm thề, giờ phút này dù hắn có lập tức chết đi cũng cam nguyện. Đăng bởi: admin


Ý Kiến

nhanh nhanh nhé bạn
phạm thị giang

Hay ghê. Đọc xong rồi còn muốn đọc lại.
dovanphong

Hay quá trời má ơi
zai ngheo da tinh

Đọc mà ko muốn ngủ 1:17
gdgdg

Chuyện này khoảng bn chap ắ mb
null

ua vậy là hết truyện rồi hả mấy đứa chưa đã j mà :(((
sunflower dang

Hay va rat zui
nguyen van kinh

Truyện hay thật nhưng vẫn muốn xem phim hơn haizzzz
Trần Bảo Ngọc

tác giả ơi hóng lắm ln r ak
ha duy phuong

Vui đó rồi cũng khóc đó. Có nhiều khúc không kiềm đọc nước mắt luôn
Nguyen Thi diep

Loading...

Đọc Tiếp Chương 8

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Liễm Diệm Cầm Hoan Chương 7