Truyện Liễm Diệm Cầm Hoan

Chương 25: Từ Diệm Vương Thành Diêm Vương – 4

Tác giả Ảm Dạ Nguyệt
CHƯƠNG 24: TỪ DIỆM VƯƠNG THÀNH DIÊM VƯƠNG – 4

Ngoài điện, mấy vị phi tần không chịu cho nội thị lấy máu, đang khóc lóc ầm ỹ đòi gặp hoàng thượng, Tả tướng cau mày, không nói một lời.

“Tả tướng đại nhân, người hãy phân xử đi, dựa vào cái gì mà đòi lấy máu của chúng ta?” Trần phi rấm rứt nói. Vừa rồi nàng thấy các nội thị cung nữ, ngự y đều từng người bị lấy máu, cảm thấy thật kỳ quái, còn tưởng có liên quan đến căn bệnh của hoàng thượng, nhưng lại nghe bọn nội thị rì rầm bàn tán là hoàng thượng bị hạ độc, lấy máu để điều tra hung thủ! Khiến cho các vị phi tần sợ hãi không thôi, đột nhiên lại nghe nói muốn lấy máu các nàng, lại càng lo lắng, lỡ đâu máu của họ có vấn đề gì thì biết làm sao đây?

“Chúng ta một lòng trung tâm với hoàng thượng, vô cùng yêu thương người, làm sao có thể hạ độc hại người cơ chứ?” Ngọc phi ủy khuất nức nở.

“Không biết có kẻ gian nào xúi giục, còn đòi lấy máu của những người kề cận hoàng thượng như chúng ta, quả thực quá hoang đường!” Hoàng hậu vẻ mặt tái nhợt, tức tối nói.

Một trận thanh âm phụ họa bát nháo ồn ào, vẻ mặt Tả tướng càng nhăn lại! Đang định mở miệng, đột nhiên một giọng nói lạnh như băng mà đầy chế giễu vọng đến: “Hoàng tẩu, bổn vương chính là kẻ gian xúi giục lấy máu các người đó, người tính sao đây?” Liễm Diệm vẻ mặt lạnh băng, chậm rãi tiến ra ngoài điện. Liễm Âm và Ứng Nhược Thiên theo sát bên cạnh.

Trần phi và Ngọc phi thấy vị Thập nhất Vương gia khủng bố này, lập tức nhớ tới tình cảnh mấy tháng trước bị hành hạ, cả người run lên lẩy bẩy, kéo kéo tên nội thị muốn lấy máu của mình, run rẩy nói: “Chúng ta cho, chúng ta cho!” Nói xong, run rẩy đưa tay cho nội thị.

Các vị phi tần khác thấy nhị phi được hoàng đế cưng chiều nhất cho máu, cũng không dám khóc nháo nữa, ngoan ngoãn đưa tay ra cho máu, chỉ có hoàng hậu mặt tái nhợt, vẻ mặt khủng bố nhìn chằm chằm vào Liễm Diệm, vẫn đứng bất động không nhúc nhích.

“Hừ! Sao thế? Hoàng tẩu? Muốn bổn vương tự mình động thủ sao?” Liễm Diệm thấy nét hoang mang trong mắt nàng, đã cảm thấy nghi ngờ, liền giữ chặt lấy tay nàng, xé roẹt ống tay áo xuống, lộ ra cánh tay trắng nõn. Hoàng hậu cả kinh la lên: “Sao ngươi dám?” Mọi người xung quanh đều nín thở.

Tả tướng thấy thế đang muốn mở miệng khuyên can, dù sao hoàng hậu cũng là hoàng tẩu của Liễm Diệm, Liễm Diệm làm vậy kể ra cũng không phải. Lại thấy Liễm Diệm rất nhanh chóng rút ra một thanh tiểu đao, lướt một đường trên cánh tay trắng trẻo như ngọc của hoàng hậu. Hoàng hậu giãy giụa muốn tránh khỏi cái bát của nội thị, nhưng Liễm Diệm đã giữ chặt lấy tay nàng, đến khi đầy nửa bát máu mới buông ra, hừ nhẹ một tiếng, đẩy hoàng hậu ra, sai người đem cổ trùng tới, nhẹ nhàng thả vào cái bát chứa máu của hoàng hậu. Con trùng màu lam kia vừa rơi vào bát máu liền tan ra.

“Ha!” Liễm Diệm hừ một tiếng, ánh mắt lãnh khốc nhìn chằm chằm vào hoàng hậu sắc mặt như tro tàn: “Hoàng tẩu, ngươi giải thích thế nào đây?”

Hoàng hậu nhắm mắt không nói, chuyện đã sắp thành mà lại đổ bể, đã vô số lần nghĩ đến hậu quả của việc này, nhưng không ngờ lại nhanh như vậy. Loại Phệ huyết băng cổ quái dị kia nhất định phải dùng máu của người hạ độc để ấp trứng, nếu dùng máu người khác, trứng trùng kia sau khi nở thành trùng sẽ chui vào cơ thể người nó gặp phải đầu tiên, cho nên phải dùng máu chính mình nuôi nó, đến lúc có cơ hội hạ độc vào thuốc của Liễm Trần. Ca ca nàng nói cổ trùng này ở Hiên Viên quốc không có ai biết, nàng cũng đã giấu rất kín đáo, ngay cả các cung nữ bên cạnh cũng không biết. Vốn tưởng chuyện này không chút sơ hở, không dè vẫn bị người phát hiện. Nàng ngẩng đầu, nhìn thiếu niên Vương gia chỉ mới mười bảy tuổi, cười khổ: kế hoạch không chút sơ hở này lại rơi vào tay thiếu niên này, không biết là báo ứng hay là đã được định trước đây?

“Hoàng hậu, ngươi, ngươi sao lại làm thế?” Tả tướng run rẩy chỉ tay về phía thê tử chính ông đã chọn cho Liễm Trần, không thể tin được sự việc trước mắt: “Trần nhi là kết phát phu của ngươi mà!”

“Ha ha ha…” Hoàng hậu tuôn ra một tràng cười lạnh lẽo thê lương, “Kết phát phu của ta? Ha ha ha! Hắn đã bao giờ coi ta là kết phát thê của hắn?” Cuồng tiếu chỉ vào các phi tần ở phía sau nói: “Những kẻ này đều là thê tử của hắn, thê tử của hắn… Hắn coi ta là gì chứ?” Lại chỉ qua Ngọc phi đang sợ hãi: “Ta thân là hoàng hậu mà thời gian ở bên hoàng đế còn không bằng ả! Ta là kết phát thê sao? Hắn có bao giờ có hình bóng ta trong lòng đâu? Hắn là đế vương vô tình, hắn không có trái tim! Điều này ta biết rất rõ! Ngay cả ngôi vị thái tử của Quang nhi hắn cũng muốn truất!” Trên gương mặt hoàng hậu lộ ra nét oán hận sâu đậm: “Nếu hắn đã vô tình vô nghĩa như vậy, ta việc gì phải nhớ đến tình vợ chồng với hắn!”

Nhìn khuôn mặt vặn vẹo của hoàng hậu, Liễm Âm thở dài nói: “Hoàng tẩu, người không biết đại ca hôm trước còn muốn đem Quang nhi phó thác cho ta sao, người… người…” Nhìn ánh mắt hoảng loạn điên cuồng của hoàng hậu, Liễm Âm lắc đầu thở dài: “Đại ca căn bản không có ý định truất ngôi thái tử, người, người làm như thế làm gì?”

Hoàng hậu ngẩn người ra, không nói được một lời, không thể tin vào tai mình, sau một lúc lâu, lệ đã tuôn đầy mặt mà điên cuồng cười rộ lên, “Ha ha ha! Ta làm thế để làm gì? Để làm gì?” Chộp lấy Ngọc phi thân mình đang run lẩy bẩy, vẻ mặt thê lương hỏi: “Để làm gì? Ta làm vậy để làm gì?”

“Nương nương!” Ngọc phi đã bị dọa đến mức khóc không ra tiếng, sắc mặt tái nhợt như thể sắp ngất xỉu tới nơi.

“Quang nhi!” Hoàng hậu chạy vọt đến trước mặt thái tử, ôm chặt lấy hắn, vẻ mặt như điên cuồng khiến thái tử sợ đến run lên, “Quang nhi, mẫu hậu rất lo cho con, rất lo cho con!”

Đột nhiên, thái tử vẻ mặt sửng sốt, kêu lên một tiếng, từ trong miệng tràn ra một dòng máu đen.

Liễm Diệm còn đang tựa vào người Ứng Nhược Thiên, liên tục làm những động tác thân mật, thấy tình cảnh này liền cả kinh, lủi đến trước mặt thái tử, đã thấy trên ngực hắn cắm một thanh chuỷ thủ nho nhỏ, xé mở y phục ra, thấy miệng vết thương nổi một màu đen, hiển nhiên đây là chuỷ thủ đã tẩm độc.

Liễm Diệm vội ôm lấy thái tử, chạy vội vào nội điện, đặt thái tử trên giường. Ly thấy hắn ôm thái tử vào không khỏi kinh hãi, ở khóe miệng thái tử không ngừng tràn ra dòng máu đen kịt, khuôn mặt xanh mét, thái tử rõ ràng đã trúng kịch độc, là ai? Ai to gan như vậy?

Thấy Liễm Diệm vẻ mặt ngưng trọng chẩn trị cho thái tử, Ly cũng không hỏi nhiều, chỉ tâm tình trầm trọng đứng nhìn.

“Quang nhi! Quang nhi!” Hoàng hậu gào khóc hô to tên thái tử, trong miệng không ngừng tràn ra máu đen, rõ ràng cũng đã uống vào kịch độc.

“Hoàng hậu, ngươi, ngươi sao phải làm như vậy?” Tả tướng bị một màn trước mắt làm cho sợ đến ngây người.

“Hoàng tẩu, sao người lại nhẫn tâm như vậy?” Liễm Âm quả thực không thể tin vào cặp mắt của mình, hoàng hậu tự vẫn cũng là có tình lý, nhưng sao phải giết con của mình?

“Quang nhi, bảo bối của ta, chỉ có ở bên cạnh mẫu hậu, con mới an toàn nhất! Quang nhi, đến đây, đến với mẫu hậu!” Hoàng hậu tinh thần đã không còn sáng suốt, lảo đảo tiến về phía Tam hoàng tử của Ngọc phi sinh ra, Ngọc phi sợ hãi ôm chặt lấy con mình, miệng không ngừng lắp bắp: “Ngươi, ngươi đừng đến đây!” Tam hoàng tử cũng sợ hãi khóc toáng lên.

“Quang nhi, đừng khóc, mẫu hậu sẽ bảo vệ con, chúng ta vĩnh viễn ở bên nhau!” Nói xong, hoàng hậu tiến về phía trước thêm hai bước, rồi ngã rầm một tiếng trên mặt đất tuyệt mạng.

“Không!” Trong nội điện truyền đến một tiếng gào lớn, Ứng Nhược Thiên cả kinh, quay sang nhìn Liễm Âm, rồi chạy vội vào nội điện, chỉ thấy Liễm Diệm và Ly vẻ mặt xót xa nhìn thái tử đã khí tuyệt, Liễm Diệm khổ sở siết chặt nắm tay, một giọt lệ tuôn xuống, thấy Ứng Nhược Thiên tiến vào, liền bổ nhào vào lòng hắn, thất thanh gào khóc: “Thiên ca ca, Quang nhi chết rồi, đều tại ta! Ta thật vô dụng!”

Ứng Nhược Thiên đau lòng ôm lấy hắn an ủi: “Tiểu hỏa diệm nhi, không phải tại đệ, Quang nhi bị mẫu hậu hắn hại chết, không phải tại đệ!”

“Không, đều tại ta, ta không thể cứu sống hắn!” Liễm Diệm tựa vào lòng hắn, không ngừng tự đánh mình.

Đau lòng giữ tay hắn lại, Ứng Nhược Thiên ôn nhu nói: “Ngoan, Tiểu hỏa diệm nhi, đệ như vậy khiến ta đau lòng lắm!” Nâng lên gương mặt đẫm lệ kia nói: “Quang Nhi trúng một đao giữa ngực, lại trúng kịch độc, dù là thần tiên cũng không cứu được, không phải lỗi tại đệ! Diệm, đừng tự trách mình nữa!”

“Hoàng hậu sao lại có thứ cổ trùng hại người này?” Liễm Diệm đột nhiên tỉnh táo lại, vẻ mặt nghi hoặc trầm tư. “Lý ra hoàng hậu ở trong chốn thâm cung đại viện này, không thể bước ra khỏi cửa, làm sao có được thứ cổ trùng chỉ Lĩnh Nam quốc mới có? Trừ phi…” Quay sang nhìn Ứng Nhược Thiên, hai người đồng thanh nói: “Có người đem cho ả!”

Liễm Âm còn đang chím đắm trong khổ sở vì mất hoàng chất, vừa nghe được còn có thủ phạm thực sự, không khỏi cả kinh. Ly cũng hoảng hốt không thôi, nếu vẫn còn một tên đứng đằng sau nữa, như vậy thực sự quá nguy hiểm đối với Liễm Trần!

Ly đi đến trước mặt Liễm Diệm, trịnh trọng quỳ xuống, Liễm Diệm vội đỡ hắn dậy, hắn vẫn không đứng: “Diệm Vương gia, Ly xin người hãy trừ bỏ hung thủ muốn hại Trần, xin người!” Nói xong dập đầu ba cái. Diệm Vương gia trong vòng chưa tới một canh giờ đã tra ra người hạ độc Liễm Trần, có lẽ sẽ nhanh chóng tra ra người đứng đằng sau, Ly đã thập phần kính nể với thiếu niên Vương gia này!

“Ly, làm gì vậy, mau đứng lên đi!” Liễm Diệm đỡ Ly dậy, nghiêm mặt nói: “Ta dĩ nhiên phải trừ bỏ những kẻ làm hại thân nhân của ta!” Nói xong, hai mắt lóe ra tia sắc lạnh tàn nhẫn: “Ai dám làm tổn thương thân nhân của ta, bổn vương sẽ cho hắn chết không có chỗ chôn!”

Ly nhìn thiếu niên uy nghiêm khí phách trước mặt mình, trong lòng không khỏi cảm thán, huyết thống của hoàng gia có khác, Liễm Diệm mặc dù lưu lạc ở bên ngoài hơn mười năm, nhưng trong xương tủy vẫn in đậm khí chất uy phong của hoàng gia!

“Thiên ca ca, chúng ta đi ra xem có đầu mối gì không!” Liễm Diệm nói xong liền ra ngoài.

Đi ra nội điện, hắn gọi tới cung nữ bên người hoàng hậu hỏi, “Mấy ngày nay, có ai hay lui tới mật thiết với hoàng hậu không?”

Cung nữ run lẩy bẩy trả lời: “Hồi bẩm Vương gia, hoàng hậu nương nương không có lui tới mật thiết với ai, chỉ có…”

“Hửm?” Liễm Diệm nhíu mày. Thấy vẻ mặt lạnh lẽo của tiểu Vương gia này, cung nữ lại càng sợ hãi, trong cung đã sớm lan truyền, Thập nhất Vương gia này tính tình nóng nảy, có gì không vừa ý với hạ nhân là liền đánh đập, là một vị chủ nhân cực kỳ khủng bố. Nhất thời toàn thân run rẩy không thôi.

Ứng Nhược Thiên theo sau Liễm Diệm thầm thở dài, nghĩ thầm thời điểm Diệm Nhi uống Vong trần e là trở nên cực kỳ hung ác, ác danh đã truyền khắp hoàng cung rồi. Liền ôn nhu nói với tiểu cung nữ kia: “Ngươi đừng sợ, nói cho Vương gia biết, bình thường có ai lui tới với hoàng hậu?”

Được thanh âm lạnh băng nhưng đầy ôn hòa này cổ vũ, tiểu cung nữ run rẩy nói: “Hoàng hậu nương nương dạo này chỉ hay lui tới với phụ và huynh của người, quốc cữu Lý đại nhân thường hay đến.”

“Quốc cữu?” Liễm Diệm trầm tư đôi chút, rồi phất tay bảo tiểu cung nữ lui. Nắm lấy tay Ứng Nhược Thiên cười nói: “Thiên ca ca, chúng ta đi gặp hắn đi.”

Ứng Nhược Thiên cười, mặc cho hắn dắt tay ra ngoài điện. Tả tướng vốn đang chìm trong bi thống nhìn thấy thế, không khỏi nhíu mày, Diệm nhi sao lại thân thiết với một nam tử như vậy? Từ khi tìm được Liễm Diệm, Tả tướng chưa từng tiếp xúc nhiều với hắn, ngay từ đầu hoàng đế đã nhốt hắn trong cung, sau đó dù đến cái gọi là vương phủ, cũng giống như vòng cấm, căn bản ông không có cơ hội tiếp cận hắn, hơn nữa hắn uống Vong trần, tính tình ác liệt, không muốn chủ động qua lại với ngoại công của mình. Tả tướng chỉ nghe Liễm Âm kể Diệm nhi đã có vợ, sinh ba đứa con, những chuyện khác cũng không biết nhiều. Giờ phút này thấy Liễm Diệm thân mật với một nam tử, nhất thời có chút tức giận, hài tử này, sao lại bỏ mặc thê tử trong nhà mà đi dây dưa với một nam tử khác? Thầm nghĩ, khi nào có cơ hội phải nói chuyện rõ ràng với hắn.

.============

kết phát phu: giống như trong cụm “phu thê kết tóc”, ám chỉ người chồng đã kết tóc se duyên Đăng bởi: admin

Loading...

Đọc Tiếp Chương 26: Từ Diệm Vương Thành Diêm Vương – 5

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Liễm Diệm Cầm Hoan Chương 25: Từ Diệm Vương Thành Diêm Vương – 4