Truyện Liễm Diệm Cầm Hoan

Chương 24: Từ Diệm Vương Thành Diêm Vương – 3

Tác giả Ảm Dạ Nguyệt
CHƯƠNG 23: TỪ DIỆM VƯƠNG THÀNH DIÊM VƯƠNG – 3

Liễm Diệm vội vàng phóng ra một thanh ngân châm dùng để châm cứu, đánh rơi chủy thủ trong tay Ly, Ly sửng sốt một lát, rồi lại tung chưởng phách về phía đỉnh đầu của mình. Liễm Diệm nhíu mày, chuyển mình một cái đến trước mặt hắn, vội điểm một vài huyệt đạo của hắn. Rồi lại đến trước long sàng, đưa tay đến trước ngực của Liễm Trần, chân mày cau lại: “Cũng may còn có thanh long ngọc bội bảo vệ tâm mạch, vẫn còn một hơi thở. Ế? Cơ thể đại ca sao lại lạnh như vậy? Không thể nào, sao lại lạnh như người đá thế này? Cho dù đã chết cũng đâu lạnh đến như vậy?” Trong lòng còn đang tràn đầy nghi hoặc, đột nhiên thoáng nhìn, thấy Ly đang há miệng muốn cắn lưỡi tự sát, nghĩ thầm: Tên Ly ngốc nghếch này, đại ca của ta còn chưa chết, nếu ngươi chết, đại ca tỉnh lại không phải sẽ khóc đến chết sao? Liền đưa tay nắm lấy cằm của hắn, giật mạnh xuống một cái, nhíu mày nói: “Ly, đại ca ta còn chưa chết, ngươi tìm chết làm gì?”

“…” Ly vẻ mặt hoảng hốt nhìn hắn.

Liễm Diệm đảo mắt với hắn, cũng nhác lên tiếng giải thích cho hắn, chỉ nắm cánh tay gầy yếu của Liễm Trần lên, bắt mạch cho hắn, trầm tư nghĩ: mạch hướng của đại ca thế này, sao lại suy tổn huyết khí? Đại ca xem ra đâu có thụ thương gì? Bệnh chứng này… A! Đúng rồi, ta đã từng xem qua trong một bộ y thư, bệnh trạng khi trúng một loại Phệ huyết băng cổ rất giống với bệnh trạng của đại ca a!

Vội kéo xuống tấm chăn trên người Liễm Trần, kéo trung y của hắn xuống, chỉ thấy trên huyệt thiên trung trên ngực có một màu lam mơ hồ: đúng rồi, chính là Phệ huyết băng cổ, người trúng loại cổ độc này, trên huyệt thiên trung sẽ nổi màu lam mờ, toàn thân lạnh như băng, có điều cổ độc này chỉ Lĩnh Nam quốc mới có, hầu như đã tuyệt tích, đại ca sao lại trúng loại cổ độc này? Trầm tư một lát, rồi nghĩ thầm, phải mau mau trừ bỏ cổ độc này mới là quan trọng nhất. Liền tiến ra cửa đại điện nói: “Thiên ca ca, nhị ca, hai người vào đây một lát!”

Hai người vội vào trong, thấy Ly miệng đang há hốc không nói lời nào đứng ngây ra trước giường, Ứng Nhược Thiên cùng Liễm Âm đưa mắt nhìn nhau, biết đây là kiệt tác của Liễm Diệm.

“Thiên ca ca, đại ca của ta không phải là bị bệnh, mà là trúng cổ độc!” Liễm Diệm vẻ mặt ngưng trọng nói. Ba người kia cũng không khỏi sửng sốt.

“Diệm Nhi, sao như vậy được? Đại ca sao lại trúng cổ độc?” Liễm Âm bán tín bán nghi nói: “Ai lớn mật đến như vậy dám hại đại ca?”

Ánh mắt của Ly lập tức dị thường phẫn nộ: là ai, ai muốn hại Tiểu bất điểm nhi của ta, ai độc ác hại bảo bối của ta như vậy? Ta muốn đem hắn chặt làm trăm mảnh, ta muốn lột da hắn, rút gân hắn!

Liễm Âm thấy ánh mắt phẫn nộ của Ly như sắp bùng lửa, cơ thể không ngừng run lên, đành kéo kéo Liễm Diệm, khẽ giọng nói: “Diệm Nhi, đệ mau giải huyệt đạo cho Ly đi!”

“Đừng phiền đệ, đang bận tay!” Liễm Diệm không thèm ngẩng đầu, tiếp tục xem xét cơ thể Liễm Trần, “Hắn phiền lắm, ban nãy còn hại đệ phải làm đủ thứ chuyện, để hắn đứng một bên đợi đi!”

Liễm Âm ngẩn người, ánh mắt xin lỗi nhìn qua Ly: tiểu ác ma muốn hành hạ ngươi, đành chịu vậy thôi!

“Thiên ca ca, lát nữa ta và huynh cùng nhau vận công bức cổ trùng trong cơ thể đại ca ra!” Liễm Diệm nắm cánh tay của Liễm Trần lên, rạch một đường nhỏ, rồi đi đến bên cạnh cầm lên một cái bát ngọc, lại đi đến bên người Liễm Âm, nắm cánh tay hắn dùng dao rạch một đường, Liễm Âm đau đớn kêu lên, “Diệm Nhi, đệ làm gì vậy?”

“Muốn bức ra cổ trùng trong cơ thể đại ca, phải có huyết dẫn, huyết dẫn này phải là máu của người thân thích mới được!” Liễm Diệm lấy một cái chén nhỏ hứng máu của hắn. Liễm Âm đảo mắt, biết hắn muốn nói mình cũng là thân thích của đại ca, Liễm Diệm nhe răng cười: “Đệ sợ đau, nên mới dùng máu của huynh!”

Liễm Âm trừng mắt nhìn hắn, thầm mắng: Tiểu ác ma!

“Thiên ca ca, huynh nâng đại ca dậy đi, chúng ta cùng dùng nội lực bức cổ độc ra!” Nói xong, đặt bát ngọc ở trước cánh tay của Liễm Trần, cùng Ứng Nhược Thiên ngồi sau Liễm Trần, hai người một tả một hữu vận khí ngưng thần ở sau lưng Liễm Trần.

Chỉ thấy trên đỉnh đầu hai người chậm rãi tuôn ra một trận sương mù màu trắng, Liễm Trần hai mắt nhắm nghiền, gương mặt không chút huyết sắc lại từ từ đỏ lên, trên đỉnh đầu cũng tuôn ra một trận sương mù, nhưng lại mơ hồ một màu lam nhàn nhạt.

Qua thời gian một nén hương, đột nhiên, trước khuôn ngực trần của Liễm Trần có một khối nổi lên, không ngừng trượt đi, Liễm Âm và Ly vừa thấy đều lộ vẻ hoảng hốt, là cái gì vậy? Không lẽ là cổ trùng như lời Liễm Diệm?

Cái khối kia giống như bị đẩy mạnh, chậm rãi từ trước ngực trượt lên bả vai, sau đó theo cánh tay chậm rãi tiến về vết cắt của Liễm Diệm ban nãy, đứng khựng lại một lát, rồi giống như bị máu trong bát ngọc dẫn dụ, lại thêm nội lực của Ứng Nhược Thiên và Liễm Diệm thôi thúc, đột nhiên một con trùng màu lam, dài một thốn, trông giống như con tằm trượt xuống theo vết máu trên cánh tay Liễm Trần, rơi vào trong bát ngọc.

Liễm Âm cả kinh há hốc miệng, nhìn chằm chằm vào con trùng trong bát ngọc. Ly cũng khiếp sợ nhìn con trùng kia, bất quá cằm của hắn đã bị Liễm Diệm kéo xuống, miệng vốn đã mở to rồi!

Liễm Diệm cùng Ứng Nhược Thiên lại tiếp tục vận công, đả thông huyết mạch đã đình trệ của Liễm Trần, sau đó mới chậm rãi thu hồi nội lực. Liễm Diệm đau lòng nhìn Ứng Nhược Thiên sắc mặt trắng nhợt, nghĩ thầm: Thiên ca ca đã cùng ta tới đây, còn chưa kịp nghỉ ngơi, giờ phút này lại bắt huynh ấy hao tổn nội lực trừ độc cho đại ca, ai, đều tại ta, nếu ta cũng luyện âm nhu nội lực là tốt rồi, không cần làm phiền Thiên ca ca nữa! Đoạn lau mồ hôi trên trán Ứng Nhược Thiên, ôn nhu nói: “Thiên ca ca, có mệt lắm không?”

Ứng Nhược Thiên lắc lắc đầu trấn an, Liễm Diệm vẫn thấy rất đau lòng, lại ôm lấy hắn vừa lau mồ hôi, vừa xoa bóp, không thèm quan tâm đến hai người đang đứng nhìn.

Ứng Nhược Thiên đỏ mặt thầm nghĩ: cái tên Tiểu hỏa diệm nhi này, đang làm gì vậy chứ, đôi tay *** đãng kia xoa bóp đến trên bắp đùi của ta rồi, thật đáng chết! Hạ thân khẩn trương, xấu hổ đẩy ra Liễm Diệm đang ôm lấy hắn sờ soạng lung tung, ghé vài tai hắn thì thầm: “Diệm, còn không buông ra, ta giận đó!”

Hậm hực buông người trong lòng mình ra, Liễm Diệm chợt nhớ ra Ly còn đang há miệng đứng đằng kia, thong thả tiến đến, đưa tay điểm mấy phát, rồi không kiên nhẫn nắm cằm của hắn, tiện tay đẩy lên một cái. Thấy Ly hai mắt đẫm lệ nhìn mình, nghĩ thầm: đúng rồi, phải cảm tạ ta, là ta cứu ái nhân của ngươi! Mà cũng đâu cần phải cảm động đến như vậy! (hãn, là vì đau đó!)

Thấy Ly bổ nhào vào trước giường Liễm Trần, khắp mặt đầy nước mắt nước mũi, Liễm Diệm nghĩ thầm: khóc cái gì chứ, đại ca không phải đã được ta cứu sống sao? Nhịn không được mở miệng nói:

“Ly, đại ca của ta còn chưa chết, cũng sẽ không chết, ngươi khóc lóc cái gì a?”

Đột nhiên thoáng thấy Ứng Nhược Thiên trừng mắt nhìn mình, nhất thời ủy khuất rúc vào ngực hắn, u oán nói: “Thiên ca ca, huynh trừng mắt với người ta!”

Ứng Nhược Thiên nhìn cái tên lớn xác đang chui rúc trong lòng mình, thấy Liễm Âm nhìn với vẻ mặt thông cảm, bất đắc dĩ cười, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng hắn, khẽ nói: “Ta đâu dám trừng mắt với đệ, đệ nhìn lầm rồi!”

“Ta nói chơi thôi! Thiên ca ca sao lại nỡ trừng mắt với ta chứ?” Liễm Diệm hớn hở nói.

Thấy vẻ mặt muốn nôn của Liễm Âm, Ứng Nhược Thiên chỉ biết xấu hổ cười cười với hắn. Liễm Âm thầm nghĩ: Ây da, xem ra chỉ Ứng Nhược Thiên mới trị được tiểu đệ của mình.

“Ly, đây là Thiên Diệm đại bổ hoàn do ta bào chế, ngươi cho đại ca uống đi! Hắn sẽ tỉnh lại ngay!” Liễm Diệm lấy ra một cái hộp nhỏ từ trong ngực, đắc ý nói: “Mỗi ngày một viên, đảm bảo sau một tháng, sẽ trả lại đại ca vui vẻ như trước cho ngươi!” Thiên Diệm đại bổ hoàn này, là hắn phải trong thời gian dài dùng rất nhiều dược liệu trân quý mới chế ra, người bình thường chỉ cần uống hai ba viên, thân thể sẽ tốt hơn bình thường nhiều lần, đại ca bị khí huyết suy tổn như vậy, phải cho hắn nhiều một chút để bồi bổ!

Ly đưa tay nhận lấy hộp, mở ra, một mùi hương thấm tận phế phủ tỏa ra, có chút ngần ngừ nhìn Ứng Nhược Thiên, thành thực mà nói, lời nói của Diệm Vương gia này không chút đáng tin so với lời của Ứng cốc chủ.

Ứng Nhược Thiên mỉm cười gật gật đầu. Cái thâm cốc hai người đã từng ở trước đây đặt tên là Thiên Diệm cốc không tính đi, cả cái Thiên Hàn lâu mình đã sống hơn hai mươi năm cũng đổi tên thành Thiên Diệm lâu, hiện tại ngay cả thuốc hắn bào chế ra cũng đặt tên là Thiên Diệm đại bổ hoàn. Yêu thương nhìn tiểu ái nhân của mình, ý cười bất giác tràn ra bên khóe miệng.

Sau một lúc lâu, Liễm Trần uống vào viên thuốc phát ra một tiếng rên khẽ, chậm rãi mở mắt, thấy Ly đang hai mắt đẫm lệ nhìn mình, nhất thời hoảng hốt không biết mình đang ở đâu: “Ly, chúng ta đến địa phủ rồi sao?”

“Trần, ngươi còn sống!” Ly ôm lấy tay hắn không ngừng xoa, tha thiết khẽ hôn môi, lệ rơi lã chã: “Trần, Trần của ta, Tiểu bất điểm nhi của ta! Ngươi còn sống!” Liễm Diệm ở một bên che miệng cười trộm, nghĩ thầm: Ha ha, Ly lại gọi đại ca là Tiểu bất điểm nhi! Hắc hắc, chờ đại ca khỏe lại, phải trêu chọc hắn một phen. Đưa mắt nhìn Ứng Nhược Thiên, thấy hắn và Liễm Âm cũng đang cố nén cười, biết bọn họ cũng giống mình cảm thấy buồn cười, có điều Ly và đại ca không cảm thấy gì, lại còn thủ thỉ tâm tình với nhau.

“Đừng khóc!” Liễm Trần đau lòng nhìn Ly mặt đẫm lệ, đưa tay nhẹ nhàng lau lệ cho hắn, nói: “Ly, đừng khóc nữa, ta đau lòng lắm!”

Ly kích động ôm lấy hắn, tha thiết nhìn hắn, yêu thương vỗ về, tựa hồ phải động chạm như vậy mới có thể xua đi nỗi sợ sinh ly tử biệt trước đây.

“Là Diệm Vương gia cứu ngươi đó, Trần, ngươi không phải sinh bệnh, mà là có người muốn hại ngươi, hạ cổ độc với ngươi!” Ly nhẹ nhàng kể, trong lòng muốn đem kẻ hạ độc kia ra mà thiên đao vạn quả.

“Hạ độc hại ta?” Liễm Trần kinh ngạc, một lát sau mới bình tĩnh lại, thầm nghĩ hắn đã tạo ra nhiều cừu địch như vậy, có người muốn hại hắn cũng phải, có điều tên cừu địch này lại có thể ở bên cạnh hắn hạ độc, e là không phải người bình thường, người bình thường căn bản không đến gần hắn được, trầm tư một lát, đặng khẽ gọi: “Diệm Nhi!”

Liễm Diệm nhẹ nhàng tiến tới, ân cần bắt mạch cho Liễm Trần, vừa rồi hắn và Thiên ca ca đả thông huyết mạch cho đại ca, lại uống vào thuốc của hắn, xem ra mạch hướng đã tốt hơn nhiều, mỉm cười nói: “Đại ca, thân thể của huynh còn yếu lắm, phải hảo hảo tĩnh dưỡng.”

“Diệm Nhi, ta, ta, có lỗi với đệ! Ta cũng có lỗi với Ứng cốc chủ!” Liễm Trần chân thành khẽ nói: “Ta sai rồi, ta không nên lầm tưởng trách nhiệm đối với đệ là tình yêu, chẳng những hại đệ và Ứng cốc chủ, còn hại Ly ta yêu nhất!” Nói xong thâm tình nhìn Ly.

Liễm Diệm thấy đại ca chân thành như vậy, lại có chút ngại ngùng, vốn có chút khúc mắc với Liễm Trần, lúc này chỉ cảm thấy thật thân thiết, cười nói: “Đại ca, chúng ta là huynh đệ một nhà, chuyện đã qua còn nói làm gì? Hiện tại quan trọng nhất là phải bắt được kẻ muốn hại huynh kìa!” Nói xong Liễm Diệm đứng lên, vẻ mặt không còn nét ngây ngô ban nãy, chỉ có uy nghiêm và phách khí: “Nhất định phải bắt thứ ti tiện hại người kia, nếu không sẽ rất nguy hại!”

Liễm Trần mệt mỏi nhắm mắt, Ly nhẹ nhàng an ủi: “Trần, cơ thể ngươi không khỏe, nghỉ ngơi chút đi!”

“Đúng vậy đó, đại ca! Huynh chỉ cần nghỉ ngơi cho tốt, chuyện triều thượng đã có ngoại công và nhị ca, còn chuyện điều tra hung thủ, huynh cũng không phải lo, ta có biện pháp bắt được hắn mà!” Liễm Diệm bộ dạng như đã định liệu mọi thứ!

Liễm Diệm đang xem xét cổ trùng trong bát, đột nhiên Ly đến trước mặt hắn, quỳ rạp xuống: “Vương gia! Đa tạ người đã cứu Trần một mạng!”

Liễm Diệm nâng hắn dậy, sẵng giọng: “Ly, ngươi làm gì vậy? Hắn là đại ca ta, ta dĩ nhiên phải cứu hắn, hơn nữa ngươi cũng coi như là hoàng tẩu của ta, sao còn khách khí như vậy?”

Một tiếng “hoàng tẩu” này khiến Ly nhất thời sắc mặt đỏ ửng, thẹn thùng cúi đầu, nửa ngày không nói một lời. Liễm Diệm thấy bộ dạng ngại ngùng của hắn, trong lòng thấy buồn cười cực kỳ: không ngờ một đại nam nhân như Ly lại có thể có thái độ như tiểu nhi nữ thế này, hì hì! Còn muốn trêu hắn thêm mấy câu, lại thoáng nhìn Ứng Nhược Thiên trừng mắt với hắn, hậm hực gãi đầu, dẩu môi: “Thiên ca ca!”

Ứng Nhược Thiên nhíu nhíu mày, nghĩ thầm: Tiểu hỏa diệm nhi này, từ bao giờ học được cách đùa bỡn với người ta như vậy? Trong lòng có chút ghen tuông, giận dữ nói: “Diệm, đệ không phải có biện pháp tìm hung thủ sao, mau nói đi! Còn ở đó nói nhảm gì nữa?”

“Đúng đó, Diệm Nhi! Đệ mau nói xem có biện pháp gì! Người này nếu không mau trừ bỏ, e là sẽ lại xuống tay với đại ca!” Liễm Âm vẻ mặt nghiêm túc nói.

Ly cũng thần sắc ngưng trọng nhìn Liễm Diệm, hy vọng hắn có biện pháp tra ra con rắn độc bên người Liễm Trần.

“Kỳ thực cũng không khó!” Liễm Diệm quơ quơ con cổ trùng màu lam trong chén ngọc nói: “Phải nhờ tên nhóc này hỗ trợ!”

Ba người dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn hắn, con trùng này có thể tìm ra hung thủ?

“Ta xem trong một cuốn sách có nhắc đến loại cổ trùng này, tên của nó là Phệ huyết băng cổ, người hạ độc phải dùng máu của chính mình để tẩm bổ trứng trùng, sau ba ngày nở thành trùng, sau đó mới có thể thâm nhập vào cơ thể người muốn hại,” Liễm Diệm thấy ba người nghi hoặc nhìn con trùng trong chén kia, nghĩ thầm: các người nghĩ con trùng mới nở ra đã lớn như vậy sao! Liền cười giễu cợt: “Con trùng này lúc đầu chỉ lớn bằng nửa hạt gạo, đâu có lớn như vậy, nếu lớn như vậy, đại ca của ta không phải kẻ ngốc, làm sao ăn vào con trùng lớn như vậy được.” Nói xong lại đảo mắt.

Ba người đưa mắt nhìn nhau, âm thầm nghiến răng, cái tên này!

“Cổ trùng này nếu lại ngâm trong máu của người nuôi, sẽ hóa thành một vũng máu loãng mà chết, cho nên, bây giờ chúng ta chỉ cần lấy máu những người có thể tiếp cận đại ca trong cung, thí nghiệm từng người, nhất định không lâu sẽ tìm được kẻ hạ độc!”

Ba người gật gật đầu, đây đúng là một biện pháp hay, người hạ độc nhất định là người bên cạnh hoàng thượng, bằng không sẽ không có khả năng hạ thủ.

Vì thế Liễm Âm bắt đầu phân phó, cắt tay các nội thị cung nữ bên cạnh hoàng thượng, trước mặt mỗi người đều để một cái bát rỗng, lấy nửa bát máu. Chốc lát sau, máu của tất cả nội thị cung nữ bên cạnh hoàng thượng đều được đem tới.

Liễm Diệm ra lệnh cho nội thị đem con trùng thả vào từng bát, tất cả đều đã thử qua, con trùng vẫn sống nhăn răng. Liễm Diệm ngồi trong lòng Ứng Nhược Thiên [PL: sặc nước], vừa hưởng thụ vòng ôm ấm áp của hắn, vừa ra lệnh cho nội thị gắp con trùng từ bát này sang bát khác, các bát máu này là của ngự y khám bệnh cho hoàng thượng. Cổ trùng vẫn sống tươi tốt như trước.

Liễm Âm có chút bực dọc đi tới đi lui, “Nhị ca, huynh đừng có đi tới đi lui nữa được không, hoa mắt đệ rồi!” Liễm Diệm oán giận nói.

“Diệm Nhi, biện pháp của đệ có hữu dụng không vậy?”

“Dĩ nhiên là hữu dụng rồi! Không phải còn chưa lấy máu của các phi tần sao? Mau đi lấy đi!” Liễm Diệm không kiên nhẫn la lên: ta đang hưởng thụ cảm giác dựa dẫm trong lòng Thiên ca ca, nhị ca này sao lại không biết điều, còn ở chỗ này làm phiền?

“Phi tần?” Liễm Âm có chút hoài nghi, phi tần mà dám hại hoàng đế sao? Trong lòng dù không đồng tình, vẫn phân phó đi lấy máu, chỉ chốc lát sau, một trận âm thanh nhốn nháo truyền đến, Liễm Âm và Liễm Diệm quay sang nhìn nhau, đứng lên đi ra ngoài, Ứng Nhược Thiên cũng đi ra theo.

.================

Phệ huyết băng cổ: Tạm dịch là trùng băng hút máu. Chữ “cổ” này ko phải là trong “cổ kính”, mà nghĩa là “trùng độc”.

Tiểu bất điểm nhi: nếu đã đọc Liễm Trần đoạt ái thì sẽ biết, là biệt danh của Ly đặt cho Liễm Trần, nghĩa là bé nhóc/nhóc con/cậu nhóc/… Đăng bởi: admin

Loading...

Đọc Tiếp Chương 25: Từ Diệm Vương Thành Diêm Vương – 4

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Liễm Diệm Cầm Hoan Chương 24: Từ Diệm Vương Thành Diêm Vương – 3