Chương 11: Một việc làm công đức vô lượng

Buổi tối vẫn cùng nhau ngủ, Lãnh Phi Nhan ôm Tàng Ca, hôn nhẹ một cái lên trán y. Trong mùi đàn hương thoang thoảng, Tàng Ca lạnh lùng tránh mặt đi.

Lãnh Phi Nhan ép y phải xoay mặt qua, hôn lên môi y. Chiếc lưỡi mềm mại linh hoạt tiến vào miệng, Tàng Ca cảm thấy lòng như có kim châm, đau từng cơn không kêu lên được.

Hôn càng nồng nhiệt, nàng từ từ cởi áo y ra, da thịt Tàng Ca có màu lúa mạch, sáng bóng loáng dưới ánh nến. Ngón tay Lãnh Phi Nhan nhẹ nhàng lướt qua làm y run lên.

Tàng Ca biết nàng muốn làm gì. Lãnh Phi Nhan đè đôi tay đang phản kháng của y lại, gần như hôn y một cách thô bạo, để lại những dấu ấn đỏ bừng trên làn da y.

Nàng dẫn dắt tay y sờ soạng lên cơ thể nàng. Cảm giác mềm như tơ chạm vào tay, cơ thể Tàng Ca liền đầu hàng trước, nhưng tim vẫn rất đau. Cảm thấy mình dần chìm vào trong cơ thể nàng, Tàng Ca cắn răng, thế là nụ hôn ấy mang theo vị máu tươi, tanh tanh ngọt ngọt.

Dưới sự kích thích mạnh mẽ, dục vọng thoát khỏi khống chế, Tàng Ca thấp giọng rên rỉ, không biết là đau đớn hay sung sướng. Cuối cùng mặc cho tất cả, y trở mình đè lên Lãnh Phi Nhan, gần như điên cuồng phát tiết chính mình.

Quên đi thân phận, quên đi lập trường, quên đi thị phi.

Giây phút lên tới đỉnh, trong mắt y toàn tuyệt vọng đau thương: Cuối cùng vẫn không thể kháng cự được nàng, ha ha ha… Tàng Ca, ngươi giả vờ thanh cao gì chứ?

Nàng rất săn sóc mà giúp y lau sạch cơ thể, nhưng Tàng Ca vẫn cảm thấy vết bẩn ấy đã lưu lại trên người, trong lòng mình, không cách nào lau sạch được. Trong ánh nến âm u, khóe mắt y ướt đẫm.

Một khoảng thời gian sau đó, Lãnh Phi Nhan vẫn luôn giúp Lục Nguyệt khôi phục công lực. Tàng Ca phát hiện trong cả Yến Lâu, chỉ có Lục Nguyệt và Thất Dạ là được nàng ưu ái.

Những lúc tâm trạng vui vẻ, nàng sẽ so chiêu với y. Thái độ của Tàng Ca đối với nàng vẫn luôn lãnh đạm, nàng cũng không để ý. Có khi nàng lại tìm những quyển sách hiếm có để dỗ y vui, lúc nhàn hạ thì đi nơi nơi du ngoạn. Nàng không hề phòng bị y, thậm chí mỗi khi đi giết người cũng mang y theo. Tàng Ca chỉ càng cảm thấy người này thật đáng sợ.

Dường như vốn võ công của nàng rất bao la. Nhiều lúc y cho rằng đó là tuyệt chiêu của môn phái này thì chiêu sau đó lại hoàn toàn khác hẳn.

Thời gian ba tháng trôi qua rất nhanh, lúc nó đến thật thì Tàng Ca cũng không dám tin.

Lãnh Phi Nhan vỗ vỗ má y, cười nói: “Đi đi”. Tàng Ca lập tức về Tàng Kiếm sơn trang, chỉ mong từ nay về sau không gặp lại. Thất Dạ trêu: “Còn tưởng lâu chủ sẽ giữ y cả đời chứ!” Lãnh Phi Nhan chỉ cười mà không nói gì.

Tàng Ca cũng nghĩ chuyện này sẽ đến đây thôi. Ẩm Thiên Hành tuyên bố với võ lâm Trung Nguyên không được nhắc lại chuyện này nữa. Lòng Tàng Ca rất cảm kích. Y cảm thấy đây chính là một vị tiền bối phúc hậu, luôn bôn ba mệt nhọc vì sự tồn tại của võ lâm Trung Nguyên.

Nhưng trong một lần liên thủ tiêu diệt đại ma đầu Vu Chung, lúc tên ma đầu ấy rút đao ra thì bỗng nói: “Tàng đại hiệp, Vu mỗ có chút giao tình với Lãnh lâu chủ, mời đại hiệp tránh ra để khỏi bị thương.”

Sắc mặt Tàng Ca xanh mét, những ánh mắt xung quanh cũng trở nên ám muội, may mà Ẩm Thiên Hành kịp thời quát lên ngăn cản. Mọi người cùng xông lên, Vu Chung đả thương nhiều người, cuối cùng bị thương chạy thoát.

Ẩm Thiên Hành lo lắng nhìn Tàng Ca: “Nam tử hán đại trượng phu, há có thể vì một chuyện nhỏ thế này mà nghĩ không thông? Huống chi cậu vốn vì đại nghĩa.”

Tàng Ca cười miễn cưỡng. Nhưng Ẩm Thiên Hành bỗng lẩm bẩm: “Có điều… chỉ cần Lãnh Phi Nhan còn sống một ngày, e là bóng ma trong lòng mọi người đều khó tiêu tan.”

Tàng Ca ngẩng đầu nhìn hắn, hắn cũng vô cùng nghiêm túc mà nhìn chàng trai mặc áo lam trước mặt: “Tàng Ca, cậu có tình ngyện làm một chuyện công đức vô lượng cho võ lâm Trung Nguyên không?” Chương 12: Tàng đại hiệp, ngươi hãy theo bổn tọa đi!

Quả nhiên Vu Chung tới bước đường cùng, rốt cuộc đến đầu nhập vào Yến Lâu. Có vẻ như Lãnh Phi Nhan đã dự đoán được, chỉ bảo hắn dưỡng thương tại y sư đường.

Nói cho cùng thì bọn họ cũng có thể miễn cưỡng coi là bằng hữu. Hắn ra giang hồ sớm hơn Lãnh Phi Nhan, lúc đó Yến Lâu còn đang trong quá trình phát triển, người của Lãnh Phi Nhan bị vây ở Mạc Bắc, may mà được Vu Chung ra tay cứu giúp.

Vì thế bao nhiêu năm nay, Yến Lâu tiếp nhận đơn đặt hàng không phân chính hay tà nhưng trước sau vẫn không động đến Vu Chung. Bây giờ người này đến xin được dốc sức, đương nhiên Lãnh Phi Nhan rất vui vẻ.

Hắn vốn bị thương không nặng, chỉ là do quá nhiều người vây, giằng co suốt cả một ngày nên thể lực bị tiêu hao trầm trọng. Đối diện với Lãnh Phi Nhan, hắn phát hiện người này hoàn toàn không giống như trong tưởng tượng.

Vốn tưởng rằng một nữ ma đầu thích hành hạ mỹ nam đến chết thì chắc là nóng bỏng, quyến rũ mị hoặc. Thế nhưng người này chỉ lẳng lặng ngồi đó, dù không giận mà vẫn có uy, vẻ mặt đầy khí khái anh hào. Nhìn khắp giang hồ, phong thái của nàng có nam tử nào bì được.

Ở Yến Lâu, bản lĩnh của Vu Chung có thể xem như đếm trên đầu ngón tay, Lãnh Phi Nhan bèn mừng rỡ giao chuyện truyền dạy võ công cho hắn. Vậy là nàng lại rỗi được một khoảng thời gian nên dùng nó vào việc đào tạo Lục Nguyệt và Thất Dạ.

Có đôi khi Vu Chung không hiểu: “Lâu chủ, người dốc lòng truyền dạy, không sợ bọn họ có lòng dạ gì khác sao?”

Lãnh Phi Nhan liền cười: “Trăm năm sau, đó chỉ là cát bụi. Vu Chung, một ngày nào đó ngươi sẽ phát hiện những thứ hư danh này không có ý nghĩa gì cả. Những kẻ máu dính đầy đao như chúng ta, quỷ chết dưới tay đủ để ghi thành một bộ sử ký, còn để ý đến việc có ngày bị người ta giết sao?” Nàng nhìn Lục Nguyệt và Thất Dạ đang so chiêu dưới sân, lẩm bẩm: “Chỉ mong sau khi bọn họ có bản lĩnh này thì mới nghĩ đến việc đó.”

Từ trong ánh mắt ấy, dường như Vu Chung có thể thấy được vị lâu chủ cao cao tại thượng này có tâm sự gì đó, nhưng chỉ trong nháy mắt là đã biến mất.

Trong lần làm nhiệm vụ tại Liễu Thành, Lãnh Phi Nhan đích thân chỉ huy, hoàn thành một cách rất thuận lợi. Lúc về đi ngang qua cao nguyên Bách Hoa thì nhìn thấy đông đảo võ lâm nhân sĩ đang vây đánh người của Phi Thiên Bảo.

Lãnh Phi Nhan ghìm cương lại, không phải vì đánh nhau quá hấp dẫn mà là vì Tàng Ca cũng có mặt. Trên nền cỏ xanh um ngoài Liễu Thành, bộ quần áo võ hiệp màu lam của Tàng Ca tung bay trong gió, ánh mặt trời vàng rực chiếu khắp người. Trong nháy mắt, Lãnh Phi Nhan thất thần, cảm thấy như lần đầu mới gặp.

Tàng Ca theo Ẩm Thiên Hành đối phó với Hồ Đức – Bảo chủ Phi Thiên bảo. Ẩm Thiên Hành có thể lên được ngôi vị võ lâm minh chủ thì đương nhiên bản lĩnh cũng lợi hại, đối phó với một mình Hồ Đức thì dư dả, nhưng ngặt vì có tứ đại trưởng lão của Phi Thiên Bảo nên có hơi lúng túng.

Lúc Thần Phù xông vào giữa đám người, mang theo một cơn gió mạnh, người đang đánh nhau hoảng hốt tránh né. Trong nụ cười lanh lảnh, Lãnh Phi Nhan lập tức kéo lấy Tàng Ca đặt lên ngựa.

Tốc độ này làm Tàng Ca cũng thầm cả kinh. Giữa ánh nhìn chăm chú của mọi người, Lãnh Phi Nhan cười và hôn nhẹ lên má y. Tàng Ca nghiêng đầu, nhìn ánh mắt của Ẩm Thiên Hành.

Chỉ trong nháy mắt, Lãnh Phi Nhan từ trên ngựa bay lên, ánh chớp đỏ trong tay nàng lóe sáng, một chiêu Hồng Trần Luân Hồi quét qua, trong thế kiếm tung hoành, Ẩm Thiên Hành chỉ cảm thấy có vật gì đó ập tới. Hắn chụp lại theo bản năng, cư nhiên là một cái đầu người.

Động tác quá nhanh, mắt của đầu người còn đang chớp, không phải Hồ Đức thì còn ai? Cho dù là Ẩm Thiên Hành cũng cảm thấy lòng ớn lạnh. Lãnh Phi Nhan quay lên ngựa, ôm eo Tàng Ca, cằm gác lên bờ vai rộng lớn của y, giọng mang theo vẻ thân mật cùng chút trêu chọc sau bao ngày xa cách: “Có nhớ ta không?”

Tàng Ca không nói, vô thức muốn né tránh vòng ôm của nàng, ánh mắt hư vô nhìn về phía trước. Lãnh Phi Nhan dán người vào lưng hắn, cười như một tên lưu manh đùa bỡn thiếu nữ nhà lành: “Tàng đại hiệp, ngươi hãy theo bổn tọa đi!”

“Được thôi!” Tàng Ca quay đầu nhìn nàng, nụ cười pha chút tự giễu: “Dù sao bây giờ trong mắt mọi người thì Tàng mỗ cũng là người của lâu chủ, không phải sao?”

Lãnh Phi Nhan vốn không có hy vọng gì, chỉ tính đùa chút cho vui mà thôi. Bây giờ nhìn sắc mặt của y, lại có vẻ như không đoán định được. Một câu được thôi kia, làm nàng cảm thấy phải chăng y cũng có chút buông lỏng.

Giọng nàng rất trầm, mang theo mười phần chân thành: “Tàng Ca, Lãnh Phi Nhan sẽ không phản bội người mình yêu.”

Tàng Ca vẫn lãnh đạm trào phúng: “Chẳng phải Tàng mỗ đã đáp ứng rồi sao?”

Lãnh Phi Nhan lập tức nghẹn họng, nhưng nghĩ đến việc y vốn tự cao, trong nhất thời khó có thể tiếp nhận được cũng là bình thường cho nên không để tâm lắm. Hai người ngồi chung một con ngựa mà đi, trong mắt Ẩm Thiên Hành có một tia cười lạnh. Chương 13: Thủy chử thanh oa[8]

[8]  Tên một loại độc mãn tính

Đêm xuống, hai người ngồi bên cạnh bàn, Lãnh Phi Nhan gần như là ân cần gắp thức ăn cho Tàng Ca, Tàng Ca im lặng ăn cơm, không khí hết sức khác thường.

Một hạt cơm dính bên môi Tàng Ca, Lãnh Phi Nhan cười, rút khăn tơ lau giúp y. Tàng Ca nắm cổ tay nàng lại theo phản xạ. Khoảng cách gần như vậy, hơi thở xẹt qua tai, Lãnh Phi Nhan không kiềm lòng được mà liếm môi y, ánh mắt quyến rũ mị hoặc.

Hương thơm ập vào lòng, Tàng Ca cũng rung động nhưng nhanh chóng khống chế được. Y từ từ ôm lấy Lãnh Phi Nhan, tay kia kéo màn xuống, ném nàng lên giường.

Ngón trỏ của y vuốt ve cánh môi nàng, nhiều lần do dự, cuối cùng lặng lẽ sờ vào ngực mình, sau đó đưa tay lên môi, nhẹ nhàng mút lấy.

Lãnh Phi Nhan chưa từng thấy Tàng Ca gợi cảm như vậy. Nụ cười của nàng vẫn quyến rũ mất hồn nhưng cũng rất nghiêm túc, nàng chống người dậy hôn lên má Tàng Ca, nhẹ giọng nói: “Tàng Ca, từ nay về sau Lãnh Phi Nhan chỉ yêu một mình chàng. Cho dù sau này Lãnh Phi Nhan thích phụ nữ cũng tuyệt đối không thích người đàn ông nào khác!”

Tàng Ca không trả lời. Y nhẹ nhàng hôn lên chóp mũi nàng, tách môi nàng ra, che lại những lời nàng còn chưa nói hết.

Thật ra đêm hôm đó, Lãnh Phi Nhan muốn nói… Đợi khi Lục Nguyệt và Thất Dạ vững vàng rồi thì ta buông Yến Lâu, chúng ta cùng nhau phiêu bạt chân trời góc biển… Nhưng lời chưa nói ra, khi đầu lưỡi linh hoạt xuyên qua môi nàng, quấn quýt triền miên thì nụ cười của Lãnh Phi Nhan hiện lên chút chua xót.

Nụ hôn càng nồng nhiệt. Lãnh Phi Nhan nhiệt tình như lửa, hai tay ôm eo Tàng Ca, mặc cả người y đè lên mình nàng. Tàng Ca nhìn vào đôi mắt như hồ nước của nàng, không kiềm lòng được mà kéo lấy dải lụa bên hông nàng.

Nàng cẩn thận mút lấy môi y, hút những thứ ngọt ngào trong trẻo từ miệng y. Tàng Ca cũng không biết mình hiện có tâm trạng gì, y hôn từ chiếc cổ trắng ngần của nàng hôn xuống, trong mùi đàn hương thoang thoảng, ý loạn tình mê.

Đêm đó, hai người quấn lấy nhau rất lâu, Tàng Ca như muốn hòa vào nàng, cuối cùng Lãnh Phi Nhan đầu hàng, bám vào vai y: “Được rồi, được rồi, muốn chết vì ta cũng không cần phải chết vì kiệt sức như thế.”

Mặt Tàng Ca đỏ lên nhưng vẫn không ngừng hôn nàng, để lại những vết tích trên da thịt bóng loáng như ngọc của nàng. Lãnh Phi Nhan cười đẩy đẩy y, lại mặc cho y làm loạn thêm một hồi mới dần dần thu lại mây mưa.

Nến tắt dần, trời đã sáng.

Lúc Lãnh Phi Nhan thức dậy thì Lục Nguyệt hầu hạ. Thấy vẻ mặt của Tàng Ca, nàng thở dài một hơi, chỉ đành tự mình làm lấy. Nàng vẫn dẫn y đến Vũ Dương Các, nhưng không để Vu Chung ra tay, đã lâu nàng không truyền thụ kiếm pháp mới rồi.

Vu Chung cung kính dâng kiếm lên cho nàng, sau đó khom người về đứng bên cạnh Tàng Ca. Nghĩ lại cũng thật tức cười, mấy ngày trước còn là những người đánh nhau đến sống chết, bây giờ lại coi như về cùng một phe.

Tàng Ca im lặng quan sát kiếm pháp của Lãnh Phi Nhan. Một chiêu Thanh Phong Kiếm rất bình thường nhưng vào tay nàng lại như có linh khí. Vu Chung cũng không khỏi tắc lưỡi khen: “Tàng thiếu hiệp, đi theo Lãnh lâu chủ cũng không tính là tủi thân cậu.”

Tàng Ca hừ lạnh, không đáp trả.

Tàng Ca vốn là người có trí nhớ tốt, nhìn vết thương còn có thể hình dung chiêu thức, nói chi là có người luyện toàn bộ trước mắt. Y có thói quen vẽ lại chiêu thức mỗi ngày.

Khụ khụ, vẽ chiêu kiếm thì không thể chỉ vẽ thanh kiếm không, thế là phải vẽ luôn người múa kiếm. Có lẽ chính Tàng Ca cũng không biết, rõ ràng chỉ là một quyển kiếm phổ mà thôi, người thế nào thì có quan hệ gì đâu chứ?

Nhưng tại sao… người múa kiếm lại có mái tóc dài phất phơ, tay áo tung bay lại câu hồn đoạt phách đến vậy? Lúc cổ tay vung lên lại nhẹ nhàng như chim yến?

Lãnh Phi Nhan không hề hạn chế sự tự do của Tàng Ca, y có thể ra vào Yến Lâu bất cứ lúc nào, cho nên y cũng tranh thủ về Tàng Kiếm sơn trang, nhưng thời gian ở lại cũng không dài. Có khi Lãnh Phi Nhan đi tìm y, có khi tự y ngoan ngoãn trở về.

Tối đến, vẫn là đêm đêm hoan lạc. Lãnh Phi Nhan rất dịu dàng với y, nhưng không biết bắt đầu từ lúc nào, đôi mắt nàng đã trở nên rất sâu xa, cho dù là lúc cười cũng mang theo vẻ cô đơn dễ thấy.

Lãnh Phi Nhan phải đi xa một chuyến, giao chuyện của Yến Lâu lại cho Vu Chung, Lục Nguyệt và Thất Dạ. Nàng không bảo Tàng Ca đi cùng, có thể thấy đó là chuyện cực kỳ bí mật.

Đương nhiên Tàng Ca cũng không muốn đi với nàng, y còn có việc cần làm.

Lúc sắp đi, Lãnh Phi Nhan vỗ vai y, làm như vô ý nói: “Sau này đừng qua lại với Ẩm Tâm Nhị nữa.”

Vẻ mặt của Tàng Ca trừ chấn kinh còn có phẫn nộ, mặc dù y cũng không biết mình phẫn nộ cái gì: “Ngươi phái người theo dõi ta?”

Lãnh Phi Nhan chỉ quay người bước đi, giọng bình thản: “Trong địa bàn của Yến Lâu, Lãnh Phi Nhan không cần theo dõi bất cứ kẻ nào!”

Tàng Ca chỉ nhìn theo bóng lưng của nàng, dáng người cô độc ngạo mạn càng tịch mịch như tuyết. Tàng Ca không biết rốt cuộc thì nàng biết bao nhiêu. Mỗi cuốn kiếm phổ mà y vẽ ra đều có người mang đến cho Ẩm Thiên Hành.

Lần trước về Tàng Kiếm sơn trang, Ẩm Tâm Nhị – con gái của Ẩm Thiên Hành đến tìm y, vì thế y nhờ nàng ta mang về.

Lãnh Phi Nhan không có mặt, đương nhiên Tàng Ca cũng không ở lại Yến Lâu. Có khi y nghĩ… mình đúng thật là một vật sủng!

Về Tàng Kiếm sơn trang lại nhìn thấy Ẩm Thiên Hành cải trang đến, dường như Ẩm Thiên Hành rất sốt ruột: “Đã một tháng rồi mà độc vẫn chưa có chút hiệu quả là sao?”

Tàng Ca cũng cảm thấy lạ. Loại độc mà Ẩm Thiên Hành đưa cho y có cái tên rất thú vị, gọi là Thủy chử thanh oa, một loại độc mãn tính rất lợi hại. Tàng Ca ngậm nó trong miệng, thông qua nụ hôn dần dần đầu độc nàng.

Lúc ấy vốn có ý nghĩ đồng quy vu tận, một tháng rồi mà Lãnh Phi Nhan vẫn xưng bá giang hồ, bản thân Tàng Ca cũng bình an vô sự nên khó tránh khỏi nghi ngờ.


Ý Kiến

có ai có truyện nào hay như truyện này nữa k mình xin
Quynh Nhu

Đang tính đọc. Ae cho mình hỏi có thấy hay ko
Nguyễn Viết Thắng

KTS thjk ai? Đọc mak mún hộc máu... Thúc ngủ thành gấu trúc rồi
Nhok Noopi

Anh em chấm điểm truyện
Tui thấy 8/10
Lê Thảo

truyện hay quá.Bạn cho truyện ra lò nhanh nhé!
nguyễn quốc hưng

Trc khi đọc chuyện tại hạ có thói quen đọc comment trc......
hà thảo như

1 ngày ra bn chap v
longthuy

Truyện hay thật nhưng vẫn muốn xem phim hơn haizzzz
nguyen hong minh

Dọc cug hap dan. Nhug co video xem se hay hơn
tran hai

Hong chap moi
nguyen van kien

Loading...

Đọc Tiếp Trang 6

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Lãnh Diện Lâu Chủ Hòa Thượng Thê Trang 5