Tuy bị bắt cóc, nhưng Trương Trí Công không cho là mình gặp nguy hiểm gì nhiều. Hắn biết anh cả có thế lực gì tại Cúc thành, tại toàn tỉnh, cũng biết đại khái anh mình kinh doanh tới mức độ nào. Cho nên hắn nghĩ chỉ cần chờ sáng mai, bọn họ có thể ra đường lớn, hoặc gặp ai đó, thì không còn vấn đề gì nữa.

Mà khi hắn chuẩn bị đối phó một đêm này, Lâm Dược đột nhiên nhảy lên trèo lên cây, sau đó cũng không thèm phân bua kéo hắn lên, hắn rất là kinh ngạc.

“Cậu hai, có người tới, cậu trốn ở đây, tôi đi xem thử.”

Lâm Dược ghé vào tai hắn nói, Trương Trí Công cảm thấy một làn khí nóng, tiếp sau đó, thì thấy Lâm Dược thuận theo thân cây trượt xuống y chang con khỉ.

Rất yên tĩnh, trừ tiếng gió vi vu, dường như không còn âm thanh nào.

Trương Trí Công ngồi trên cành cây dần có một cảm giác kỳ quái, không thể nói là sợ hãi, nhưng, coi như là bất an. Lâm Dược nói đi xem thử, rốt cuộc thật sự đi xem, hay là bỏ đi một mình rồi?

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, lập tức bị hắn dập tắt. Không phải hắn tin tưởng gì Lâm Dược, mà là, Lâm Dược sao dám bỏ đi?

Nhà của y ở Cúc thành, cha y ở Cúc thành, y từ nhỏ trưởng thành tại đó, không học vấn không bản lĩnh, dựa vào cái gì mà rời khỏi nơi này? Y làm sao dám bỏ hắn lại đây? Cho dù, có nguyên nhân gì khác đi tới bước này, y càng không thể bỏ lại hắn!

Nghĩ thế, đột nhiên nghe một trận lạt xạt, sau đó là chó sủa người kêu.

“Bên đó, nhanh đuổi theo!”

“Là thằng nhóc đó, đừng cho nó chạy!”

Một chút ánh sáng le lói, Trương Trí Công thấp thoáng thấy một vài bóng người. Ánh sáng quá mờ mịt, hắn thật sự không phân biệt được ai với ai, nhưng nhiều người vây lấy một người, hắn dần dần cũng nhìn ra được ai là Lâm Dược.

Không thấy rõ lắm, nhưng cũng có thể nhìn ra Lâm Dược đang vừa đánh vừa chạy. Số lần y phản kích không nhiều, nhưng mỗi lần đều vô cùng thực dụng, tùy tiện một đấm một đá, đã có thể khiến một người mất lực chiến đấu. Mới đầu bốn năm người vây lấy y, sau đó thành một người chỉ huy hai con chó đối phó y.

Trương Trí Công nhìn từ cành cây, Lâm Dược giống như đại triển thần uy, vô cùng lợi hại, nhưng thật ra Lâm Dược đã hoảng lắm rồi.

Bản lĩnh đánh nhau của y không tệ, nếu một người đối phó hai ba người chắc vẫn có thể được, nhưng một người đối phó với năm tên cộng thêm hai con chó… thì hoàn toàn không có khả năng.

Y có thể kiên trì tới hiện tại, hoàn toàn là nhờ Caesar chỉ điểm. Khi Caesar bảo y đá, y liền đá, bảo y đấm y liền đấm, nhưng dù là vậy, y cũng rất gượng ép, dù cho y không chút do dự, nhưng vẫn chậm hơn phản ứng bản năng cơ thể một chút, hơn nữa dù sao y cũng chưa từng đặc biệt luyện thân thủ, khi đá chân xuất đấm, vị trí có thể sai lệch một chút, khi tránh né, lại chậm hơn một hai phần.

Khi y xử lý xong ba người, phiền phức không giảm bớt, vì hai con chó đó so với ba người kia còn phiền toái hơn.

“Bên phải, chân!”

Lâm Dược phi chân phải lên, sau đó liền cảm thấy đau buốt, cơn đau kéo xé từ đầu gối kéo dài tới cổ chân, con chó bị y đá trúng bụng cuối cùng vẫn cào một phát trên chân y.

“Bên trái, chân!”

Lâm Dược quay người, nhưng chân phải chợt nhũn, không thể đá ra, nhìn con chó Berger đang lao tới, y nghiến răng đấm tay trái ra.

Con chó Berger đó gào lên rồi cắn chặt tay y, giây tiếp theo chỉ cảm thấy hàm răng siết lại, Lâm Dược tóm lấy răng nó, sau đó đánh một quyền lên mũi nó.

Con chó Berger đau đớn, nhưng Lâm Dược thì không cho nó chạy, tay trái bóp chặt răng nó, tay phải liên tục đánh lên mũi nó. Con chó vừa rồi bị y đá bay giờ lại nhào lên, Lâm Dược chỉ đành bất kể, mặc nó cắn chân mình, chỉ liên tục đấm con chó trong tay tới khi ngất đi.

“Súc sinh!”

Sau khi xác định đã giải quyết xong một con, y giãy chân, vung con chó kia ra, đưa tay kéo con Berger đã mất khống chế muốn cắn cổ mình ra.

Vì muốn hỏi tin tức của Trương Trí Công từ y, cho nên người nuôi chó không chỉ huy hai con chó này cắn cổ y.

Hiện tại con Berger đó thấy bạn mình bị đánh ngất, lập tức bị kích lên hung tính, không bận tâm chỉ thị của chủ nhân, lao tới cắn cổ Lâm Dược.

Lâm Dược dùng tay trái bịt cổ mình, tay phải đấm lên bụng con chó đó, nó rú lên, đáp xuống đất rồi lại nhào lên tiếp.

Lâm Dược ngồi xổm xuống sờ tìm dưới đất, chạm được một cành cây, thấy con chó lao tới, vội vung cành cây nhắm vào mắt chó.

Máu nóng bắn ra, con chó ngã xuống không đứng lên nổi nữa.

“Mày, mày đừng qua đây…”

Tên nuôi chó đờ đẫn thụt lùi, hắn không phải chưa từng thấy qua người lợi hại, mấy kẻ ở chung với hắn đều có thể vác dao đi chém người. Nhưng bọn họ nhiều lắm cũng chỉ là chém người, còn kiểu chấp nhận hứng một dao cũng phải đá được người một cước thế này thì chỉ thấy trong phim mà thôi.

Mới đầu hắn không sai khiến chó yêu của mình đi cắn người, là vì muốn tìm ra một người khác, đối với bọn họ người kia mới là quan trọng.

Mà cuối cùng chính hắn lại bị dọa.

Tự tổn thất tám trăm, giết địch một ngàn còn có thể coi là bình thường, nhưng tự tổn thất một ngàn giết địch tám trăm thì coi là gì?

“Mày, mày đừng qua đây!”

Hắn vừa nói vừa thụt lùi, thấy Lâm Dược bước từng bước lại gần, cuối cùng hét lên, quay người bỏ chạy. Sau lưng có chút tiếng động, hắn càng không dám quay đầu, chạy miết ra xa, lúc này mới dám chậm lại, quay nhìn, thì không có người đuổi theo. Nghĩ tới tiếng động vừa rồi, hình như, là tiếng người ngã xuống.

Người đó do dự một lát, nhớ tới món tiền lớn kia, cuối cùng không nhịn được chậm rãi đi ngược về. Ban đầu, hắn đi rất chậm, có chút gió thổi động cỏ cũng dừng lại, sau đó gan lớn dần lên, đặc biệt là khi nhìn thấy Lâm Dược ngã dưới đất thì càng bước nhanh hơn.

Dễ hiểu thôi, một đánh năm, còn thêm hai con chó, sao chống nổi, cũng không phải là phim ảnh tiểu thuyết.

Nghĩ tới đây, bước chân của người đó lại nhanh hơn vài phần, chẳng qua hắn vẫn rất cẩn thận, cách thật xa đã nhặt một khúc cây lên, chọc chọc Lâm Dược vài cái, thấy y không có phản ứng, mới dám chậm rãi lại gần.

“Mẹ nó, ày đánh chó của ông!”

Hắn đạp lên mặt Lâm Dược một cái, không tiêu hận, lại đạp thêm cái thứ hai, nhưng vừa mới giơ chân lên, đã bị nắm lấy, sau đó, hắn nhìn thấy Lâm Dược vốn đang nằm úp dưới đất chậm rãi ngẩng đầu lên, gương mặt đầy máu tươi nhe hàm răng ra.

Hắn sợ hãi trừng to mắt, nhưng chỉ thấy một nắm đấm ướt máu, cách mình càng lúc càng gần.

Xử lý xong người cuối cùng, Lâm Dược ngã xuống, lần này thật sự là ngã, thật ra lần vừa rồi cũng không tính là giả vờ, y vốn muốn một hơi xử lý hết, nhưng ai biết chân lại mềm nhũn, không đứng lên nổi. Bất đắc dĩ y chỉ đành nằm yên không động, xem thử có thể dụ người đó trở lại không.

Y nằm dưới đất một lúc lâu, mới chậm rãi lật người, sau đó tìm được di động trên người tên kia, Trương Trí Công nằm viện, mặc áo ngủ, trên người đương nhiên không có di động, di động của y cũng bị lấy mất rồi, vì thế vừa rồi bọn họ chỉ biết chạy vòng vòng ở đồng hoang.

Vừa rồi đánh nhau không cảm thấy gì, hiện tại không đánh nữa lại thấy toàn thân đều đau, y nhổ nước bọt, chửi vài tiếng, cầm di động lảo đảo đi lại chỗ Trương Trí Công.

Trương Trí Công đang lo sợ, ban đầu hắn còn có thể nhờ chút ánh sáng mơ hồ nhìn được vài thứ, sau đó Lâm Dược ngã xuống, hắn không còn thấy được gì nữa.

Nghe tiếng có người bước lại gần, hắn cũng không dám lên tiếng.

“Cậu hai.”

Trương Trí Công nhìn theo hướng giọng nói, thì thấy một bóng người lảo đảo, từ thân hình thì người đó đại khái, có lẽ, là Lâm Dược?

Lâm Dược đi tới dưới gốc cây, ngẩng mặt nói: “Cậu hai, tôi tìm được một cái di động, cậu còn nhớ số của Hạo Nhiên sơn trang chứ.”

Trương Trí Công không nói gì, Lâm Dược gần như rên rỉ mở miệng: “Cậu hai, cậu đừng nói với tôi không có sổ điện thoại thì cậu không nhớ nổi nha. Cậu hai, cậu đừng dọa tôi, không thì, không thì, chúng ta gọi 114 thử ha?”

“Không cần.” Không biết qua bao lâu, Trương Trí Công cuối cùng mở miệng, “Đưa điện thoại cho tôi.”

Lâm Dược vội đưa điện thoại cho hắn, tuy ánh sáng mờ mịt, Trương Trí Công vẫn thấy được, cánh tay đó, máu thịt hỗn độn.

“Cậu hai, cậu cầm mau đi, chân tôi hình như bị chó cắn một miếng, ừm, có lẽ là cào một phát? Dù sao rất đau, cậu hai chắc không phải không cầm nổi chứ, ông trời, hiện tại tôi đứng cũng hết nổi rồi.”

Trương Trí Công không nói gì, chỉ cầm di động, sau đó gọi điện cho anh mình.

“Lâm Dược, tôi thấy thân thủ của cậu cũng rất tốt đó.” Gọi điện cho Trương Trí Thành xong, Trương Trí Công nói.

“Đúng đó đúng đó, tôi là Lý Tiểu Long chuyển thế, Thành Long tái sinh mà… ừm, hình như Thành Long còn sống thì phải. Cậu hai, cậu cả sẽ tới tìm chúng ta ngay đúng không.”

“Ừ.”

“Vậy thì tốt, tôi hơi mệt… cậu hai, tôi ngủ một chút nha, cậu cả tới cậu nhớ gọi tôi dậy…”

Giọng nói của y dần nhỏ đi, thân thể dựa vào cây, chậm rãi trượt xuống. Hôm nay, y vừa bị đánh ngất, vừa phải cõng Trương Trí Công chạy khắp nơi, vừa rồi lại trải nghiệm trận vật lộn kịch liệt chưa từng có, bị chó cắn, bị đánh, bị mất máu quá nhiều, tuy thân thể khỏe mạnh, cũng chịu không nổi.

Y xử lý hết truy binh rồi, cho dù vẫn còn người khác tới tìm bọn họ, nhưng Trương Trí Thành chắc sẽ tới ngay thôi, tuy rằng ở bệnh viện y không bảo vệ tốt Trương Trí Công, nhưng hiện tại cũng có công lao, huống hồ y vốn không phải vệ sĩ mà.

Nghĩ thế, y cũng yên tâm, không phát hiện ánh mắt Trương Trí Công nhìn mình là khó dò lại còn mang theo chút lạnh lẽo, y đương nhiên càng không phát hiện, di động của Trương Trí Công vẫn để mở. Cho nên, khi y mở mắt ra lần nữa, phát hiện mình mang còng tay còng chân, kinh ngạc cho rằng mình đang mơ giấc mơ SM.


Ý Kiến

web mày đọc truyện đầy đủ hơn thích
quang dat

truyện này kết thúc SE hay HE vậy...ai pit ns mik vs
Trương Minh Khoa

có ai có truyện nào hay như truyện này nữa k mình xin
lee hung

KTS thjk ai? Đọc mak mún hộc máu... Thúc ngủ thành gấu trúc rồi
fdss

tiếp đy đạo hữu ơi.... nóng lòng qá ùi
ngo anh tuan

Mọi người còn biết truyện nào main xây dựng thế lực giống vậy hoặc truyện main trong gia tộc(thế lực), tu luyện sau đó thành người đứng đầu...Mấy thể loại dạng như vậy giới thiệu cho mình với
hoangthuong

Đã đọc
nguyen ha vy

web mày đọc truyện đầy đủ hơn thích
tuyet van

chắc đợi full rồi mới đọc quátác giả cố lên - rán ra nhiều nhiều
abcxyz

Anh em chấm điểm truyện
Tui thấy 8/10
tao la tao

Loading...

Đọc Tiếp Chương 15

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Lá Bài Cuối Cùng Chương 14