Truyện Khất Phu

Chương 5

Tác giả Chu Khinh

Hắn mê man nửa tỉnh nửa mê, khi tỉnh lại đập vào mắt là khuôn mặt đang mỉm cười của nàng, mấy ngày nay nàng thường xuyên canh giữ bên người của hắn chăm sóc hắn, cảm giác rất kỳ quái, mỗi lần tỉnh lại có thể nhìn thấy khuôn mặt thản nhiên tươi cười của nàng, cũng không làm cho người ta chán ghét.

“Huynh tỉnh?” Nàng đem canh đặt ở đầu giường lại, “Uống chút canh đi, ta nấu lâu lắm đó.” Con thỏ hoang kia đại bộ phận đều lấy kho tàu, tiểu bộ phận nàng lấy nấu canh, hiện tại xuong thịt mềm rục, nước canh rất ngon.

Hắn vẫn nhìn nàng, như là đang tự hỏi, hoặc như là hoài nghi.

“Làm sao vậy?” Bị hắn nhìn khiến nàng cực kỳ không được tự nhiên, mặt nàng bỗng có chút nóng lên, ánh mắt nam nhân này bình thường như là có ma lực, tối đen thâm thúy, mỗi lần bị hắn nhìn thẳng, nàng đều có loại cảm giác quái dị không đường thối lui.

Hắn cứ như trước không nói, chỉ là nhìn nàng chằm chằm. Rốt cục, nàng nhịn không được ánh mắt sắc bén như vậy, buông bát canh, “Nếu huynh không uống thì thôi vậy, trước hết nghỉ ngơi đi.” Nàng đứng dậy tính đi ra ngoài.

Hắn nhíu mày, rốt cục mở miệng, từng chữ từng chữ kiên định nói: “Ta muốn tắm rửa.”

“A?”

“Bẩn muốn chết, ta muốn tắm rửa.”

“Nhưng huynh hiện tại không thể cử động mà.” Bộ quần áo bẩn trên người hắn, nàng đã nhờ Toàn bá giúp hắn thay, cầm bộ xiêm y cũ của phụ thân cho hắn thay, mỗi ngày nàng còn dùng nước ấm giúp hắn lau mặt lau tay, làm sao có thể bẩn?

“Ta mặc kệ, ta muốn tắm rửa.” Hắn chịu không nổi cảm giác quái dị trên người, loại cảm giác này hắn phi thường không thể chịu được.

“Miệng vết thương không thể dính nước.”

“Cho dù đau chết, cũng không thể bẩn chết.” (S.U: hết biết ca ca này luôn =-=”) Hắn hơi nhếch môi, lạnh lùng nói.

Hắn là nam nhân đúng không? Nhan Thủy Nhu không nói gì nhìn hắn, hắn làm sao có thể đối với vệ sinh ương ngạnh kiên trì như vậy? Nàng thật sự là không có cách nào với hắn,“Được rồi, hay chỉ lau mình thôi, được không? Huynh toàn thân cao thấp đều là vết thương, nhất là ngực, tắm rửa là không được, ta nhờ Toàn bá giúp huynh lau được không?”

Không nghĩ để ý nàng, nhưng chết tiệt, toàn thân cao thấp của hắn đều mềm nhũn không có khí lực, chỉ có thể thỏa hiệp, hắn hận loại cảm giác vô lực này, “Ngay bây giờ.”

“Toàn bá đang ở ngoài ruộng làm việc, chờ ông ấy trở về, ta sẽ nhờ......”

“Lập tức, lập tức......” Hắn gầm nhẹ một cái bỗng che ngực, dùng sức quá mức làm cho ngực của hắn đau một trận. (S.U: ôi ca ca này thật giống tiểu hài tử)

“Được rồi được rồi, huynh không cần kích động.” Nàng nhượng bộ,“Ta đi múc nước đến.” Nhanh chóng đi tới cửa, nàng mới nhớ tới mình vừa mới nói cái gì đó, hắn muốn lau, hiện tại nơi này ngoài nàng cùng hắn, không có người khác, nếu lúc này đi tìm Toàn bá, như vậy chuyện hắn ở cùng nàng mọi người sẽ biết.

Như vậy, cũng chỉ còn lại nàng, nàng phải giúp hắn lau người, trời ạ!

Run run bưng nước ấm đi vào, thấy cái nhìn chằm chằm của nam nhân, thiếu chút nữa thất thủ đem nguyên cả cái bồn nước hất thẳng vào mặt hắn, chỉ cảm thấy tâm hoảng ý loạn, hai má nóng lên. Buông bồn nước xuống, nước bên trong bắn tung tóe đi ra, nàng run run nhìn khắp bốn phương tìm khăn, sai lầm không thể lại sai lầm tiếp, lại chính ở chỗ này đứng im, không dám động thủ.

“Cô nương, tính nhẫn nại của ta có hạn.”

Hắn còn dám thúc giục, còn dám thúc giục! Nhan Thủy Nhu có chút tức giận, hận bản thân yếu đuối vô năng, cũng hận hắn bá đạo ngang ngược, cho dù mất đi trí nhớ, cái loại giọng điệu lạnh lùng mà lại cao ngạo của hắn, vẫn không có chút nào giảm bớt. Xem ra, rất có khả năng hắn chính là “Hắn” lúc trước nàng gặp được ở kinh thành...... Nhan Thủy Nhu đi lên phía trước, đem khăn đến trên mặt của hắn, mềm nhẹ chà lau, cho dù tức giận, lại còn nhớ rõ hắn là bệnh nhân, không thể quá dùng sức.

“Ta muốn gội đầu.” Hắn mệnh lệnh nói.

“Đầu huynh không thể bị ướt.” Nàng nhẹ giọng giải thích:“ Phía sau đầu huynh có một miệng vết thương thật lớn, nếu làm ẩm ướt, khả năng sẽ chuyển biến xấu.”

“Cho dù chuyển biến xấu, cũng so với bẩn chết còn tốt hơn.”

Thật là, lớn như vậy lần đầu tiên gặp phải nam nhân yêu sạch sẽ như vậy!

Nàng vừa lải nhải, vừa mang tới một cái túi màu lục, đây là nàng dùng dược thảo chính mình hái trên núi thử làm ra dùng để gội đầu gì đó, mùi nhẹ nhàng khoan khoái, hiệu quả cũng không tệ lắm. Đem thủy bồn dời qua, chậm rãi dịch thân mình hắn lại, một tay nâng cổ của hắn, một tay chậm rãi vuốt nước ướt nhẹp sợi tóc của hắn, tận lực không đụng đến miệng vết thương của hắn.

Hắn mở to đôi mắt đen gắt gao nhìn nàng chằm chằm, tay nàng thực mềm, động tác thực nhuyễn, hô hấp lại có một mùi hoa thản nhiên cứ vờn quanh mũi hắn, vài lọn tóc đen ôm lấy khuôn mặt trắng noãn của nàng, ôn nhu mà ngọt ngào.

Hắn thực khẳng định, mình tuyệt đối là lần đầu tiên nhìn một nữ tử như vậy, bởi vì vậy hắn cảm thấy rất kinh ngạc.

Làn da không cần đánh phấn của nàng, trong suốt như ngọc vậy, ánh mắt ngập nước, môi...... Tầm mắt dừng lại ở cánh môi của nàng, sau đó hắn phát hiện thân thể của mình giống như nóng lên, thật sự là, chết tiệt, tại sao có thể như vậy? Rủa thầm, hắn nhanh chóng dời tầm mắt, không dám tiếp tục nhìn.

Thay đổi hai lần nước, đưa sợi tóc đen tuyền của hắn làm sạch,cho dù đã ngăn cách qua một lớp khăn, nhưng da thịt kề sát như vậy cũng làm cho nàng thẹn thùng, phía trước gần gũi tiếp xúc đã muốn làm cho nàng không được tự nhiên tới cực điểm, hiện tại lại còn phải cởi bỏ quần áo của hắn...... Chỉ nghĩ đến, khuôn mặt của nàng liền hồng giống lên.

Ma xát cọ cọ lại bưng tới một chậu nước trong, vắt khăn thật khô, đưa lên mặt hắn, cổ cùng cánh tay, lau sạch sẽ vừa lau vừa cảm thấy thẹn thùng, nàng do dự đứng ở đó, khuôn mặt cúi xuống.

“Động tác mau một chút.” Hắn thấp giọng mệnh lệnh: “Bằng không chờ nàng lau xong, ta lại bị phong hàn.” Có những chuyện cho dù mất trí nhớ cũng không thay đổi được cái bản tính xấu của hắn.

Nhan Thủy Nhu cắn răng tiến lên, đưa tay cởi bỏ quần áo hắn, mấy ngày hôm trước nàng giúp hắn bôi thuốc cũng từng nhìn quá, nhưng lúc đó thì tràn đầy lo lắng, hoàn toàn không có rảnh chú ý tới…, nhưng khi đó với hiện tại khác nhau.

Hắn thoạt nhìn nhã nhặn, thân hình cũng rất vừa vặn rắn chắc, cho dù trong ngực trải rộng to nho nhỏ những vết thương, nhưng một khối cơ bắp, vẫn là làm cho người ta lo sợ bất an, nàng cùng hắn như vậy, có phải rất có không hợp với lễ tiết hay không? Nàng cắn môi, lui về phía sau vài bước.

“Nếu nàng dám chạy, ta thề nhất định đuổi theo!” Hắn trầm giọng nói.

Ý tưởng bị xem thấu, Nhan Thủy Nhu bất đắc dĩ, chỉ có thể tiếp tục cẩn thận giúp hắn chà lau, cách tấm vải dệt mềm mại, cảm thụ ngực của hắn phập phồng, động tác của nàng càng ngày càng chậm, bả vai, trong ngực, phần eo, sau đó là...... Bụng.

Đôi mắt thâm thúy ngăm đen của hắn càng phát ra, gắt gao nhìn chằm chằm hai má của nàng, nơi đó đã muốn đỏ tươi ướt át, giống như một bông hoa phù dung đang khoe sắc, đôi mắt như nước, môi như cành hồng, còn có hàm răng đang khẽ cắn cánh môi thì trắng noãn.....

“Nàng đỏ mặt cái gì?”

“Nha!” Hắn đột nhiên lên tiếng, còn hỏi trực tiếp như vậy, làm cho nàng sợ tới mức cả người chấn động, lại không nghĩ rằng sẽ lướt qua một cái cứng rắn mà nóng rực gì đó. Nàng ngẩn người, hai người đồng thời cúi đầu, nhìn phía nàng đang chạm đến.

Mặt hai người đều nhanh chóng đỏ bừng, Nhan Thủy Nhu nhanh chóng đứng lên, lui về phía sau vài bước, dùng sức lắc lắc khăn, cho dù không hiểu rõ lắm, nàng cũng hiểu được cái địa phương kia tựa hồ không phải nơi nàng nên chạm vào.

“Chết tiệt!” Hắn thấp rủa, đỏ mặt tía tai, quá mức kích động làm cho ngực của hắn lại đau kịch liệt, hơn nữa đầu choáng váng cùng đau đớn mờ mịt, trong khoảng thời gian ngắn hắn chỉ có thể ngồi phịch ở trên giường, cái gì cũng làm không được.

“Huynh thế nào rồi?” Thấy vẻ mặt hắn không đúng, cho dù thẹn thùng cũng đành vậy, vội vàng bước lên hỏi.

Hắn cố gắng hít sâu mấy hơi, cảm giác đau đớn giảm bớt vài phần, lập tức giận trừng nàng,“Nàng,nàng, dám sờ loạn!” Khuôn mặt còn mang theo sắc hồng rõ ràng.

Cặp mắt kia tối đen như mực, bên trong như là có một ngọn lửa như thiêu đốt mọi thứ, làm cho nàng không dám nhìn thẳng, tâm loạn như ma, “A...... Thực xin lỗi.” Đôi mắt nàng trong suốt đầy kinh hoảng, nhìn loạn mọi nơi không dám quay xuống nhìn hắn, môi cắn đến nỗi thành trắng, nhìn thật sự là điềm đạm đáng yêu.

Hắn rõ ràng mềm lòng, lại muốn rống lên: “Vụng chân vụng tay, cái gì đều làm không tốt.”

Đủ rồi nha, nàng cũng không phải cố ý, sao hắn lại mắng nàng? Nàng tuy rằng nói là tính tình tốt, nhưng là không phải tính tình của một cục đất, sao có thể tùy tiện để hắn mắng. Nhìn bộ dáng nổi giận đùng đùng của hắn, nàng tuy luôn luôn ôn nhu nhưng không muốn cãi với hắn, chỉ có thể thì thào nói nhỏ: “Cái gì chứ? Chính mình còn không phải đỏ mặt giống ta sao.”

“Nàng nói cái gì?”

“Không...... Không có.” Thật sự là hận chết chính mình nhát gan.

“Có cái gì nói liền nói thẳng ra đi, oán thầm là hành vi của tiểu nhân.”

Nam nhân này, miệng vết thương vừa mới chuyển biến chút, tính xấu của hắn liền phá hư chuyện, miệng vết thương bây giờ như đang mở rộng ra thật kinh người! Nàng ngẩng đầu, đôi mắt ánh lên vài tia bất mãn, “Chính huynh còn không phải đỏ mặt giống ta sao.” Rõ ràng là lời nói phản bác nghiêm túc, lại bị ngữ điệu mềm mại trời sinh của nàng biến thành khí thế hoàn toàn khác.

Nhưng vẫn là thành công làm cho người nào đó chán nản, “Ta...... Nào có, nói bậy!”

“Sao lại không có?” Đôi mắt sáng như ánh sao của nàng chớp động, tiến lên chỉ vào khuôn mặt của hắn, “Rõ ràng có mặt đỏ, muốn ta lấy gương cho huynh soi hay không?”

“Nàng dám!” Hắn gầm nhẹ, ôm ngực đau đớn sắc mặt tái nhợt, nói: “Ngươi nữ nhân này, còn không phải nàng làm hại.”

“Ta không có......”

“Còn nói không có.” Ngón tay chỉ về vị trí đang ngẩng cao dưới tấm chăn (S.U: cái phần này tốt nhất đừng nên dịch, dịch xong ai đọc tới chắc cũng đỏ mặt hết!),“Nếu không phải nàng sờ loạn, sẽ như vậy sao, hửm?”

Rõ ràng là vấn đề của mình, lại đổ thừa tại nàng! Đôi mắt không tự giác theo tay hắn nhìn lại nơi đó, sau đó dũng khí nổi bật cùng tức giận đều theo chỗ kia mà tạm thời đánh tan.

Trời ạ, hắn cũng không tránh khỏi cũng quá...... Kích động đi.

Phụ thân để lại một đống sách, bên trong có mấy bản sách thuốc, nàng thường xuyên lật xem, đại khái hiểu được hắn hiện tại là trạng thái gì. Nhưng đọc sách là một chuyện, chính mắt nhìn thấy lại là một chuyện khác, nàng cúi đầu rất nhanh, khuôn mặt lại lần nữa đỏ bừng, nắm khăn run run đứng lên, mặt nóng bừng , hoàn toàn mất đi dũng khí đột nhiên tới vừa rồi, đang nhìn đến “Cái kia”.

Hắn vẫn gắt gao nhìn nàng chằm chằm, nhìn thấy mặt nàng đỏ bừng, hắn đột nhiên cảm thấy trong lòng thoải mái hẳn lên, hừ lạnh một tiếng, lại lại oán giận: “Còn không phải nàng làm hại.”

“Ta......”

“Nàng đứng ngây ngốc ở đó làm gì?” Đôi mắt hắn trợn trừng,“Nơi này không cần nàng lau, ta chính mình tự làm.”

“Còn miệng vết thương của huynh......”

“Hay là nàng muốn tự mình làm?” Hắn tà tứ nhíu nhíu hàng mi, biểu tình mang theo vài phần tà ác. Nàng bị hắn chọc, mặt đỏ tới như sắp đi lấy máu, tiểu nữ tử phản kháng hoàn toàn bị đả kích thất linh bát lạc, đỏ mặt lắc đầu.

“Vậy còn không mau đưa cái khăn cho ta!”

“Vâng.” Nàng thực nhu thuận nghe lời đem khănở thủy bồn vắt khô, đưa cho hắn.

Hắn nhận lấy, nhìn bộ dáng ngơ ngẩn của nàng, khóe môi khẽ mỉm, rất chậm rất chậm nói: “Nàng muốn xem sao?”

Oanh! Giống hỏa dược ở trên mặt nàng nổ mạnh, nàng vội vàng cướp đường mà chạy, hành động kinh hoàng nhanh chóng giống như tiểu bạch thỏ.

Hắn nhịn không được bật cười, lại bởi vì cười to mà tác động đầu cùng ngực thương, đau đến hô hấp cứng lại, nhưng, nghĩ đến loại thẹn thùng quẫn bách của nàng vừa mới rồi, hắn thật sự cảm thấy cho dù là đau chết, cũng là đáng giá.

Không thể tin được, hắn lại cảm thấy mặt nàng hồng, bộ dáng kinh hoảng, rất...... Đáng yêu.

Ngày đó mãi cho đến buổi tối ngủ, nụ cười trên môi hắn cũng không hề giảm xuống.

Loading...

Đọc Tiếp Chương 6

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Khất Phu Chương 5