Truyện Khất Phu

Chương 3

Tác giả Chu Khinh

“Nhan nha đầu, Nhan nha đầu?” Thanh âm hiền lành ở ngoài phòng vang lên, cắt ngang tâm tình trầm tư của nàng.

A, là Toàn bá, không xong, nàng dường như đã quên khuấy ông mất, bữa sáng của ông nàng đã quên nấu. Nhìn sắc trời xem, còn thảm hại hơn, đã đến trưa, thật sự là không được, thế nhưng cứ như vậy ngẩn người, ngay cả Toàn bá về nhà cũng không biết.

Mắc cỡ đỏ mặt, buông tay hắn ra, vừa cảm thấy mình lớn mật, vừa chột dạ, nhìn dung mạo tuấn tú của hắn vẫn hôn mê, nàng đứng dậy đi ra ngoài cửa.

Thấy thân ảnh mảnh khảnh của nàng xuất hiện ở viện cửa, Khuôn mặt của Toàn bá đã có phần nào yên tâm,“A, Nhan nha đầu, thì ra cháu ở nhà, sáng sớm hôm nay không thấy cháu đâu, làm ta rất lo lắng.”

“Xin lỗi, Toàn bá, đã để ông lo lắng.” Thủy Nhu cười cười rồi mở cửa ra cho ông bước vào.

“Xin lỗi gì chứ, thấy cháu không có việc gì, là ta yên tâm rồi .” Tính cách hào sảng của Trương Đông Toàn nàng đã nhìn từ nhỏ đến lớn, trên mặt có vui mừng, đi vào trong viện lại bước vào phòng trong, bị nam nhân trên giường dọa cho hoảng sợ.

“Nhan nha đầu, Đấy...... Đây là có chuyện gì?” Trời ạ, có phải ông đã già đi, nên mắt mờ hay không? Thế nhưng nhìn đến trên giường Nhan nha đầu là nam nhân.

“Toàn bá, hắn là người mà sáng sớm hôm nay cháu mới cứu về từ trên núi đó.” Biết mình nếu muốn lưu giữ một đại nam nhân ở nhà, làm sao cũng không giấu được Toàn bá, cho nên Nhan Thủy Nhu trực tiếp đem sự tình hôm nay giải thích rõ ràng.

Nghe xong lời của nàng, Toàn bá thở dài thật sâu,“Ai, nha đầu, à ta biết cháu trời sinh tâm địa thiện lương, rất thích giúp người, nhưng người này lai lịch không rõ, bản thân lại bị trọng thương, có thể cứu sống hay không cũng không biết, cháu lưu hắn ở trong này, rất nguy hiểm.” Bất luận là cứu sống hay là cứu không sống, đều là đại phiền toái, nhìn vết thường trên người hắn, xem ra sự tình thật không đơn giản.

“Chau hiểu.” Nàng chỉ biết cúi đầu, nàng làm sao không biết làm việc này quá mức mạo hiểm? Nhưng, nàng thực sự không thể bỏ mặc hắn.

“Vậy cháu còn......”

“Nếu cháu không thấy, coi như không có chuyện gì nhưng cháu đã lỡ thấy hắn, thấy chết mà không cứu được sao?” Đôi mắt dò hỏi nhìn về phía Toàn bá,“Cháu tin tưởng Toàn bá gặp phải loại chuyện này, cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn.”

Thật sự là chết tiệt, rất hiểu biết ông!

Trương Đông Toàn sửng sốt nói không ra lời, trầm mặc một lúc lâu sau,“Vậy kế tiếp cháu tính làm sao bây giờ? Muốn đi báo cáo trường thôn hay không?” Việc này không lớn không nhỏ, vẫn là nên đi nói một chút.

“Trước đừng nói.” Nàng nóng vội nói:“Chúng ta cũng không rõ ràng lắm về chuyện của hắn, nếu tùy tiện báo cáo trường thôn, nói không chừng sẽ mang đến nguy hiểm cho hắn.”

Thân phận tôn quý hắn như vậy, nhưng lại chịu thương tích nặng như vậy nằm ở dưới vách núi, trong đó khẳng định có nội tình, nếu hắn còn chưa tỉnh lại, nàng cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

“Nhưng......” Nghĩ tới nghĩ lui đều cảm thấy không thích hợp.

“Được rồi, Toàn bá.” Nhan Thủy Nhu tiến lên lắc lắc cánh tay của ông,“Có ông ở bên cạnh cháu, cháu còn có gì lo lắng chứ, làm ơn đi mà.”

“Haiii, thực sự đối với tiểu nha đầu cháu không có biện pháp mà.” Toàn bá bất đắc dĩ nhìn cái vẻ mặt làm nũng của nữ oa nhi thì mềm lòng,“Đem hắn đến nhà của ta đi, dù sao cháu cũng là nữ nhi, cùng một người nam nhân một mình ở chung cũng không ổn đâu.”

“Toàn bá, cháu biết ông rất tốt với cháu mà, nhưng nhìn hắn hiện tại, có thế di động sao?”

Trương Đông Toàn nhìn nam nhân kia đánh giá, đương nhiên là nhìn thấy trên đầu ngực trọng thương, thật đúng là không thể động đậy, bằng không mạng sống liền mất,“Vậy nếu hắn đỡ hơn thì mang đến nhà của ta.”

“Cám ơn Toàn bá.” Nàng cười ngọt ngào.

“Đáng tiếc trong thôn duy nhất chỉ có Tôn đại phu mà hắn lại ra ngoài chữa bệnh, cũng không biết khi nào trở về, ai, tiểu tử này có cứu được hay không cũng không biết......”

“Toàn bá, điều chúng ta có thể làm đều đã làm, còn lại cũng chỉ có mong chờ vào ông trời mà thôi.” Nàng nhất định sẽ cẩn thận chăm sóc hắn, hy vọng hắn cát nhân thiên tướng.

“Mọi sự cháu đều phải cẩn thận, nếu chẳng may có chuyện gì, nhớ nói cho ta biết.”

“Toàn bá là tốt nhất.” Nàng vui vẻ cười,“Cháu đi nấu cơm, à, cháu định làm làm cho ông món ông yêu nhất sườn hầm củ từ.” Măng đã không có, đành phải làm món khác, thuận tiện nấu chút cháo thịt, chờ hắn tỉnh lại có thể ăn một ít.

“Nha đầu tinh quái.” Hắn chỉ còn biết thở dài đối với tiểu cô nương này, tâm địa thiện lương, đối với người lớn thì lễ phép, từ nhỏ liền được ông đặc biệt yêu thương, làm cho ông mọi chuyện đều nhượng bộ được.

****************

Đau, đau quá! Não giống như có con dao sắc nhọn đâm vào, từng chút từng chút sâu, ngay cả xương cốt đều đau đớn không chịu nổi.

Toàn thân giống như bị ngâm trong một khối băng, lạnh giá vô cùng, một hồi lại giống như bị lửa thiếu cháy, hắn rên rỉ cùng trằn trọc, muốn thoát ra nhưng không được, thật khó khăn, hắn đành liều mạng giãy giụa nhưng không được, thoáng vừa động, ngực liền truyền đến cảm giác đau gay gắt, sâu đến tận tim, đau như vậy, hắn cho tới bây giờ đều chưa từng thử qua, thật là khó chịu lại vất vả.

Bỗng nhiên, một đôi tay nhỏ bé nhẹ nhàng mà xoa trán của hắn, giúp hắn mang đến một chút mát mẻ, thần kỳ an ủi thống khổ của hắn.

Là ai vuốt ve hắn? Vừa mềm mại vừa nhẹ nhàng, mang đến cho hắn cảm giác trấn an, hắn nhíu chặt mày rậm chậm rãi giãn mắt mở ra, hết thảy tựa hồ trở nên sảng khoái hẳn lên.

Mơ mơ màng màng miễn cưởng mở mắt ra, hé ra bàn tay đang rất ôn nhu, cầm khăn nhẹ nhàng lau trán cho hắn, động tác đó cảm giác nhè nhẹ mát mát, làm cho ngọn lữa trong người hắn dần dần bi dập tắc.

Nàng là......

Không kịp nói chuyện cũng không kịp tự hỏi, đau nhức cùng choáng váng lại lần nữa đột kích, khiến tất cả những gì trước mắt hắn lại chìm vào bóng tối.

Tỉnh lại lần nữa khi sắc trời đã sáng ngời và ấm áp, hắn khí lực dùng toàn thân mở mí mắt cay xè, đập vào đôi mắt hắn là một vệt sáng chói lóa, chớp mắt vài lần, chờ loại cảm giác chói mắt mơ hồ này biến mất, hắn liền đánh giá bốn phía. Đây là một gian phòng bài trí rất đơn giản, trên bàn chỉ có một ngọn nến đang yên lặng nở rộ hào quang, chiếu sáng khắp phòng, mà trong phòng không có người, chỉ có hắn nằm ở trên giường, muốn đứng dậy, lại phát hiện chính mình toàn thân suy yếu ngay cả động đậy đầu ngón tay cũng không đủ sức lực.

Vì sao lại như vậy, cơn đau đầu vẫn còn phảng phất đâu đó, bên trong là một đống hỗn độn, còn ngực của hắn, mỗi một lần hô hấp đều mang theo cảm nhận sâu sắc, trên người một tia khí lực đều không có, giờ này khắc này, hắn suy yếu đến nỗi không bằng một đứa trẻ sơ sinh.

“Ngươi đã tỉnh?” Một tiếng nói trong sáng mềm mại ở cửa phòng vang lên.

Hắn cố sức nâng mí mắt lên, thấy một cô gái đang bưng chậu nước dịu dàng đi tới, hắn cau mày, vì khuôn mặt nàng nhìn có vài phần quen mắt mà sinh ra nghi hoặc, nàng rất giống...... Hắn mơ hồ nhìn thấy được nữ tử kia

Nhan Thủy Nhu vừa vào đến cửa liền nhìn đôi mắt đang mở to của hắn, lòng của nàng lập tức hoảng loạn, thiếu chút liền làm đổ chậu nước, cố gắng hô hấp dùng tài ăn nói của mình miễn cưỡng mở miệng, vừa đi một bước, vừa có chút kinh hãi xem lẫn sợ sệt.

Nhìn môi hắn hơi nhấp nháy, tựa hồ muốn nói gì:“Ngươi......”

Nghe vậy, lòng của nàng liền hồi hộp.

“Là ai?”

Nghe thấy câu hỏi nghi hoặc, lòng của nàng rất nhanh lại hạ xuống, mang theo vài phần mất mát, hắn không nhớ rõ nàng cũng không nhận ra được nàng, cũng đúng thôi, người như hắn cao cao tại thượng, đối với một tiểu nha đầu không có chút ấn tượng gì làm sao có thể nhớ.

“Ta họ Nhan, Nhan Thủy Nhu.” Nàng đem chậu nước đặt ở một bên trên bàn.

“Nhan...... Thủy Nhu......”

Tên của nàng từ trong miệng hắn phát ra, làm cho người ta có một cảm giác thẹn thùng quái dị, nàng cố gắng nhắc nhở mình không được suy nghĩ lung tung, nói:“Thật tốt, ngươi rốt cục đã tỉnh.”

“Ta......”

“Ngươi hôn mê suốt bốn ngày.” Nàng đem khăn thấm trong chậu vắt nước rồi lau trán hắn.

Thực sự rất quen thuộc, hắn gắt gao nhìn chằm chằm động tác của nàng, nàng giống như nữ tử hắn mơ mơ màng màng nhìn thấu,“Là ngươi luôn chăm sóc ta?”

“Ừm.”

Xem ra, thật là nàng,“Ta làm sao vậy?”

“Ngươi bị thương, ta đem theo ngươi mang trở về.” May mắn hắn tỉnh lại, bằng không nàng thật sự không biết nên làm cái gì bây giờ, bốn ngày nay, toàn thân hắn lúc thì lạnh lẽo, lúc thì cả người nóng như lửa đốt, thậm chí ngày hôm qua còn có một lần ngay cả hô hấp đều không có.

Toàn bá vẫn nói khả năng sống của hắn rất ít làm nàng sợ tới mức ngày đêm canh giữ bên người hắn, vì hắn mà chăm sóc, thay thuốc, băng bó, lau mồ hôi, làm được việc gì cũng đều làm, nhưng dù sao nàng cũng không phải đại phu, duy nhất chỉ biết y thuật băng bó này, vẫn là ngẫu nhiên nhờ giúp Tôn đại phu mà tích lũy.Hơn nữa bởi vì cha nàng trước kia là tiên sinh dạy học duy nhất trong thôn này, trong nhà sách vở, chủng loại nào cũng có, thậm chí còn có mấy cuốn sách thuốc nàng từng xem qua, cho nên xem như hiểu được một ít y thuật, nhưng cho tới bây giờ đều không hề đụng tới, nên ngay cả dược thảo, đều là nàng ở trên núi gặp được người hái thuốc mà chỉ dẫn.

Mấy ngày nay nàng không ngừng cầu nguyện, đem hắn mang về, nếu không có cách nào cứu sống hắn, nàng rất lo lắng, cuối cùng là hắn mạng lớn, đã tỉnh lại. Hắn hiện tại đã không còn sốt cao, tạm thời không có nguy hiểm

“Bị thương?” Đôi mi anh tuấn của hắn nhăn lại, tựa hồ không rõ, suy nghĩ thật lâu, bạc môi gắt gao mím lại, ánh mắt lợi hại nhìn nàng,“Ta...... Là ai?”

A?

Loading...

Đọc Tiếp Chương 4

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Khất Phu Chương 3