“Tỷ tỷ, hai tỷ muội chúng ta vốn là một thể, hiện tại đối với chuyện này nên cùng nhau nghĩ biện pháp mới đúng.” Vẻ mặt xinh đẹp của Ngọc Điệm Lương ra vẻ khó xử, hai hàng lông mày co lại, quả nhiên đáng yêu đến làm cho người ta phải yêu thương.

“Cũng không phải là thế.” Ngọc Điệm Thu than nhẹ một tiếng, còn đang nắm khăn tay vỗ nhẹ trên tay muội muội nhà mình, “Muội muội tự ý dùng nhạc khí, tỷ tỷ tự ý dùng vũ đạo, trong hai người thiếu một cái cũng không thể được việc .”

Ngọc Điệm Lương nhẹ nhàng gõ đầu, hướng Ngọc Điệm Thu đụng đụng, thấp giọng nói: “Tỷ tỷ có ý kiến gì hay?”

Hai mắt Ngọc Điệm Thu khẽ nhướng lên một cái rồi cụp xuống, chì nhẹ giọng nói: “Mấy ngày trước đây ta có hỏi thăm , nói là mỗi ngày sau khi Hoàng thượng dùng bữa tối xong sẽ đi dạo ở trong vườn, đến đầu giờ tuất mới quay về Thính Vũ các. Trước khi trở về, thì đi qua một chỗ có đình nghỉ mát ở bên trải con đường. . . . . .”

Ngọc Điệm Lương trong lòng chợt hiểu ra, nhẹ gật đầu hai cái, trên mặt khẽ mỉm cười: “Ở bên trong đình, cũng nên đốt Hương đây. . . . . .”

“Hương?” Đầu lông mày Ngọc Điệm Thu cau nhẹ, “Đốt tình Hương có tốt không?”

Trên mặt Ngọc Điệm Lương cười nhẹ nhàng khẽ gật đầu nói: “Hoàng thượng thoạt nhìn tuổi còn nhỏ mà, sợ là chưa đủ lớn để biết niềm vui thú của chuyện nam nữ, hơi đốt chút ít trợ hứng là được, dược lực lớn hơn. . . . . . ngược lại sẽ không đẹp nữa.”

Ngọc Điệm Thu liền nở nụ cười, giơ lên ngón tay ngọc nhỏ và dài, ở trên trán Ngọc Điệm Lương điểm nhẹ: “Con quỷ nhỏ này. Nếu thật sự điên long đảo phượng, sợ là Hoàng thượng sẽ mê chết ngươi.”

Ngọc Điệm Lương lôi kéo tay Ngọc Điệm Thu, vẻ mặt gắt giọng: “Tỷ tỷ ~ muội muội nơi nào thướt tha bì kịp tỷ tỷ như vậy? Chỉ sợ đến lúc đó Hoàng thượng cũng không chịu từ trên người tỷ tỷ đi xuống đâu ~”

Ngoài phòng mấy cung nữ đứng gác, giọng nói lúc trước của hai tỷ muội Ngọc gia nhỏ, nên bên ngoài nghe không được cũng thôi, nhưng phía sau toàn là những lời tư mật, cùng từng đợt tiếng cười phóng đãng truyền ra, để ấy cái cung nữ bên ngoài kia nghe được liền hai mặt nhìn nhau, chỉ cảm thấy trên người nổi lên tầng da gà. Mặc dù không biết hai người nói cái gì, nhưng chỉ có thể từ tiếng cười, liền nghĩ đến những hình ảnh đỏ mặt.

Đêm hè trời lạnh, nhưng bên trong hoa viên lại là lúc thoải mái nhất. Liễu Mạn Nguyệt dùng xong bữa tối, liền ra cửa đi dạo, nhân tiện phải suy nghĩ xem nên làm như thế nào mới ổn thỏa chút ít. Hiện nay trong bốn người còn chưa có ai được sủng hạnh qua, nhưng nếu như ba người kia đều nghĩ biện pháp bò lên long sàng, mà mình không có phản ứng cũng không được.

Con đường trong hoa viên trái phải đều ngay hàng thẳng lối, lúc này nàng cũng không cố ý kiêng kỵ , chỉ di chuyển ở lân cận. Đi một hồi thì cảm thấy hơi có chút mệt, rất xa, liền nghe nghe được tiếng đàn ngọc truyền tới.

Lông mày của Liễu Mạn Nguyệt chau lên, nói với Bạch Tuyết ở bên cạnh : “Ngươi nghe xem, tiếng đàn này là từ chỗ nào truyền đến ?”

Bạch Tuyết lắng nghe một chút liền nói: “Xác nhận là từ phía tây truyền đến, cũng không phải là từ chỗ ở chúng ta truyền đến.”

Liễu Mạn Nguyệt nhìn nàng một chút, khẽ gật đầu một cái, nếu không phải từ Thanh Bình Hỉ Nhạc truyền đến , vậy chắc chắc hai người kia lại ra chiêu gì rồi?

Nghĩ tới đây, liền thấp giọng nói: “Chúng ta lặng lẽ đi qua, ở xa nhìn xem một cái.”

Bạch Tuyết nhanh chóng gật đầu, hai người cước bộ nhẹ nhàng, hướng về bên kia đi tới.

Trong lương đình, ngón tay của Ngọc Điệm Lương nhẹ giơ lên, từng tiếng đàn uyển nhược như tiên âm. Ngọc Điệm Thu thì một thân sa y mỏng, bên trong mặc bộ quần áo ôm, dưới bóng đêm trông rất mông lung, như tiên như ảo, càng lộ vẻ vóc người lả lướt, làm cho người ta nhìn thấy mà thèm thuồng.

Liễu Mạn Nguyệt cùng Bạch Tuyết rất xa nhìn lại, âm thầm đánh giá phía đường nhỏ. Nơi này cách Thính Vũ các khá gần, đừng nói là Hoàng thượng ngay cả người đang trong Các cũng đều có thể nghe thấy, nếu là hoàng thượng lúc này ra cửa, thì nhất định có thể nhìn thấy bộ dạng của hai người này. Nghĩ xong, không khỏi khẽ gật đầu, sợ là chính nàng, cũng chỉ có thể nghĩ ra biện pháp này. Chẳng qua không biết Tiểu hoàng thượng kia có chịu phong cách này không.

Tuy nói là ôm cây đợi thỏ, nhưng mà cái “Gốc cây” này cũng đang động đậy tay chân , cũng không biết có bao nhiêu lực hấp dẫn với con thỏ kia hay——lực quấy rầy cũng tạm thời coi như là một trong số đó. Hơn nữa ngày hôm đó Tiểu hoàng thượng thật là dùng bữa tối xong liền đi ra cửa dạo, một lát sau, vừa lúc từ một con đường khác đi ngang qua, rất xa liền nghe thấy tiếng đàn.

Hoàng thượng chân mày cau lại, nói: “Phía trước có người đánh đàn sao?”

Tiểu An Tử ở bên cạnh vội ngẩng đầu nhìn coi, lập tức nói: “Hồi hoàng thượng…, hẳn là người có ở trong đình đánh đàn.”

“Buổi tối đêm khuya cũng không trở về ngủ? Bắn ra của nợ này không phải là nhiễu mộng đẹp của người khác sao?”

Nghe lời này, đầu Tiểu An Tử kia cúi càng sâu hơn, trong lòng âm thầm thở dài: Hoàng thượng, người ta cũng vì Hoàng thượng ngài mới đàn a, lại chẳng hiểu tình thú như thế. . . . . . mấy vị mỹ nhân thật đúng là thật đáng thương mà.

Hoàng thượng nhíu lại chân mày, vẻ mặt tức giận, bước mấy bước liền đi ra khòi đường nhỏ, từ rất xa liền nhìn thấy chòi nghỉ mát ven đường. Dưới ánh trăng, một cô gái áo trắng theo tiếng đàn mà múa, sa y mỏng trên người kia như có như không, tư thế dung nhan kỹ thuật nhảy tuy không phải là cao thủ đứng đầu, nhưng cũng hiển thị rõ tư thái.

Tình cảnh như mộng như thật, giống như tiên tử uyển nhược trên trời phủ xuống phàm trần, mấy gã thái giám lớn nhỏ đi theo bên cạnh Hoàng thượng, vừa nhìn thấy liền trợn mắt hốc mồm, trong lòng âm thầm niệm Phật: a di đà phật, nếu như ông trời cho ta thêm một lần cơ hội, để cho ta một lần nữa làm nam nhân, nếu có thể gặp gỡ tiên tử như vậy, nhất định trước lúc bị giết đẩy ngã rồi hãy nói sau. .

Dường như Hoàng thượng cũng chưa từng nghĩ đến sẽ nhìn thấy tình cảnh này, đầu tiên là sững sờ một chút, nhưng ngay sau đó nhấc chân hướng bên kia đi tới.

Hai người vừa đàn vừa múa tựa hồ lúc này mới nghe có người tới đây, bận rộn dừng lại khiêu vũ, ngừng đàn, song song hành lễ: “Thiếp thân ra mắt Hoàng thượng.”

Tiếng nói từ trong miệng thoát ra mềm mại thánh thót, để ấy đại tiểu thái giám nghe được xương càng mềm đi một nửa, mọi người chỉ cúi đầu, thầm nghĩ trong lòng: nếu như tối nay Hoàng thượng mà không lâm hạnh một người, không khỏi cũng quá kỳ lạ rồi.

Tiểu hoàng đế nâng cao đầu, nhìn coi hai nữ tử kia, trong mũi ngửi thấy một làn mùi hương thanh nhã thoang thoảng, liền nói: “Vì sao muộn như vậy vẫn còn ở nơi này đánh đàn khiêu vũ? Chẳng lẽ còn không biết mệt sao?”

Trên mặt Ngọc Điệm Thu mang theo nụ cười nhu nhược, khẽ đứng lên nói: “Hồi Hoàng thượng, tiểu nữ tử cùng muội muội bởi vì là thấy tối nay ánh trăng thật đẹp, mới nổi hứng ở dưới ánh trăng đánh đàn nhảy múa, cũng không nghĩ sẽ quấy rầy Hoàng thượng, mong rằng Hoàng thượng thứ tội.”

Ngọc Điệm Lương còn nói: “Đúng theo như lời tỷ tỷ nói, kính xin Hoàng thượng thứ tội.”

Hoàng thượng khẽ cụp mắt nhìn hai người, lại hỏi: “Muộn vậy mà hai người các ngươi chẳng lẽ còn không muốn ngủ sao?”

Hai người nhẹ lắc đầu đầu nói: “Còn không buồn ngủ. . . . . .”

“À, nếu không buồn ngủ, có ai không.” Hoàng thượng chợt đối với thái giám bên cạnh nói, “Mang hai người các nàng tới Hoa Hoàn phường đi, đàn một đêm, nhảy một đêm cũng không sợ quấy rầy người. Hừ, các ngươi không ngủ không mệt, nhưng mà Trẫm mệt mỏi.” Dứt lời, liền vung tay áo, dù nghe hai người kia kêu”Hoàng thượng” cũng không quay đầu.

Liễu Mạn Nguyệt nghe được lời kia của tiểu hoàng đế, thì nhịn cười suýt nữa phun cười ra khỏi miệng , nhanh chóng lôi kéo Bạch Tuyết, vội vã lui về phía sau, đợi Hoàng thượng dẫn người vào Thính Vũ các mới thở phào nhẹ nhỏm.

Bạch Tuyết cũng là thở phào nhẹ nhỏm, hai chủ tớ liếc mắt nhìn nhau, đều khẽ nở nụ cười.

“Về thôi.”

“Dạ” Bạch Tuyết nhanh chóng dắt díu lấy nàng, một đường hướng Thanh Viên đi trở về.

Thoạt nhìn tiểu hoàng đế kia vẫn còn đang có tính tình giận dỗi, may mà mình chưa có đi ra ngoài, nếu không, không chừng một đêm này đừng mong mà ngủ. Bất quá. . . . . . cứ như vậy, thì rốt cuộc khi nào mới có thể đem hắn bắt được? Chẳng lẽ phải đợi hắn đám cưới, rồi cùng những thứ oanh oanh yến yến trong hậu cung tranh giành cao thấp sao? Nếu như hắn hoàn toàn, từ đầu đến cuối không muốn lật ra tấm bảng của mình thì phải làm thế nào mới tốt đây?

Tuy nói Liễu Mạn Nguyệt ở nơi này, trong lòng đang âm thầm có chút phiền não, nhưng cũng sống khá giả hơn tỷ muội Ngọc thị. Hai người kia sau khi bị mang tới Hoa Hoàn phường, cho dù khẩn cầu thế nào, thì từ quản sự đến công công cũng lắc đầu không chịu, chỉ nói: “Nhị vị mỹ nhân chớ làm khó chúng ta, đây cũng là chính miệng Hoàng thượng ra lệnh, không chừng ngủ thẳng đến nửa đêm, lúc đi tiểu đêm có thể tới đây để nhìn một cái đó. . . . . .” Những chuyện thế này trước kia cũng không phải là chưa từng có? Tiểu hoàng đế này làm việc cực kỳ tùy hứng, thuận miệng phân phó, cho dù vài người phía dưới không làm cũng được. Nhưng nếu như hắn đột nhiên nghĩ tới, không chừng lúc nào đó sẽ chạy tới nhìn một cái. Khi đó nếu người nào lười biếng không có làm, liền chờ phạt đi.

Nhị nữ không cách nào khác, chỉ đành phải một vẻ mặt đau khổ đánh đàn, một nhướng mày khiêu vũ. Hoa Hoàn phường bốn phía đều là bốn mùa hoa cỏ, hiện tại lại là ngày mùa hè, bên ngoài các màu hoa cỏ rực rỡ như ráng chiều, nếu vào ban ngày cũng là nơi cảnh trí tuyệt đẹp.

Nhưng hết lần này tới lần khác , hiện tại lại là nửa đêm, trong hoa viên này hoa và cây cảnh vốn rất nhiều, con muỗi cũng nhiều, Hoa Hoàn phường thì càng hơn như thế, còn nữa xưa nay chỉ ở lúc hoa đang nở thì con sâu nhỏ cũng bay ra, hai người này một đêm không được ngủ không nói, trên người còn bị cắn mấy chục phát, sáng sớm ngày thứ hai đều vành mắt đen sẫm, trở lại viện riêng của mình, ngay cả thời gian đi tìm thuốc ngứa xoa cũng không, chỉ nằm xuống trên giường liền ngủ say.

Sáng sớm ngày kế, tiểu hoàng đế vẻ mặt nôn nón bò dậy trên giường, liên tục ngáp.

Tiểu Châu tử thấy vạn tuế gia tinh thần không đủ tỉnh táo, trong bụng lo sợ nhanh chóng tìm cái gì đó nói cho hắn giải buồn: “. . . . . . Tối hôm qua cũng không biết tại sao, liền nghe Tiểu An Tử bên kia bị một đêm hành hạ, buổi sáng mới được ngủ yên. May mắn là buổi sáng hôm nay hắn không có trực phiên, nếu không lúc này sợ là cũng không đứng dậy nổi đâu.”

Hoàng thượng đưa tay đi dụi mắt, khiến Tiểu Châu tử bị dọa sợ vội nói: “Gia, cầm nước rửa là được, đừng dụi mắt như thế.”

Hoàng thượng chỉ “Ừ” một tiếng, rồi nhận lấy ly trà xanh của một thái giám khác đưa qua, chợt vừa ngẩng đầu, liền thấy trên mặt tiểu thái giám kia có một đôi mắt bị quầng thâm, thì không khỏi buồn bực nói: “Vành mắt ngươi sao lại đen?”

Tiểu thái giám nhanh chóng gượng cười nói: “Chắc tối qua ăn đồ nóng nhiều, nên một đêm cũng không có ngủ ngon, chỉ cảm thấy trên người nóng rần lên, nhưng hết lần này tới lần khác lại không có bị gió. . . . . .”

Tiểu Châu tử nghe xong liền cười nói: “A, như vậy là cùng Tiểu An Tử nói giống nhau rồi, hắn cũng nói là chỉ cảm thấy trên người nóng bức.”

Hoàng thượng ngẩn người, buồn ngủ trên mặt bị quét sạch, hai mắt híp lại, chỉ ngồi ở chỗ đó như suy nghĩ cái gì.

Hai tiểu thái giám vừa nhìn thấy, liền không dám lên tiếng nữa, chỉ chờ Hoàng thượng nghĩ ra chuyện.

Chẳng được bao lâu, Hoàng thượng quả nhiên ngẩng đầu lên nói: “Một lát gọi Triệu Bính Huy đi qua.”

Tiểu Châu tử trong lòng động đậy, nhanh chóng trầm giọng đáp “Dạ” một lần nữa hầu hạ Hoàng thượng tắm rửa thay quần áo.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 9

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Kế Hoạch Dưỡng Thành Hôn Chương 8