Truyện [HunHan] Chỉ Cần Anh Chờ! Là Em Sẽ Tới

Chương 8: Tâm vs tư... tình cảm thật phiền

Tác giả Kaishisue493
Nhìn tư thế mờ ám của hai anh em họ, Sehun đành phải bước tới gần họ mà phán vài câu

_Chậc chậc. Rốt cuộc thì đây là cái thể loại tình cảm lãng mạn loạn luân gì nữa đây

Nhận ra lời nói đầy thiện chí của anh, cậu lập tức phóng khỏi người Chanyeol. Mặt đối mặt với Sehun, Luhan bắt đầu lên tiếng mắng trả anh (cậu mà nhịn ai cơ chứ)

_Này này. Tôi đây... A...

Ngay lúc khí thế đang hùng hồn thì bỗng dưng tivi chiếu cảnh tên sát nhân đâm mấy chục nhát vào bụng nạn nhân rồi móc ruột gan mà nhai ngấu nghiến. Cảnh đó làm Chanyeol ngồi thụp xuống để ghế sofa che chắn tầm nhìn còn cậu thì nhảy lên ôm chầm lấy Sehun. Khoảnh khắc ấy làm trái tim anh khẽ lệch nhịp

_Anh/mày có tắt tivi không thì bảo!!!

_Đang coi mà

Thái độ Sehun lúc đáp trả rất thản nhiên và cùng lúc này cánh tay anh cũng vô thức mà vòng sang ôm lấy thân hình bé nhỏ của cậu. Nhưng mà cảnh lãng mạn này không duy trì được lâu cho lắm

*rụp* - Cậung tắc đèn được Baekhyun bật lên. Lúc có ánh sáng, Luhan đột nhiên lại cảm thấy ngượng ngùng khi ôm anh chặt như vậy (ôm trong bóng tối không ngượng đâu ha) nên bèn chui ra khỏi người anh thật nhanh.

*xẹt* - Chanyeol rón rén bước tới và tắt màn hình tivi rồi vội thở phào. Sau đó lại quay sang mà nói với cậu

_Tối nay anh ngủ chung với em đi

Luhan nhanh chóng gật đầu lia lịa. Nếu tối nay hai người không ngủ chung thì bị mất ngủ mất thôi.

Sehun có chút hụt hẫn khi thấy cậu rời khỏi mình. Nhưng quả thực đúng là khâm phục sự nhát gan của hai anh em. Sehun siêu thích xem phim kinh dị, mấy lần trước coi phim thì Chanyeol cứ ôm khư khư anh trông giống gay vậy. Bây giờ có sự xuất hiện của Luhan thì thú vị hơn nhiều

“Luhan, hình như dù là ban đêm như tôi cũng đã bị em làm cho say nắng mất rồi. Mong chỉ là cảm nhẹ mà thôi”

-------Tôi là đường phân cách siêu sợ ma a-------

Hiện tại đang là giờ ăn trưa ở trường, một tuần chỉ có hai buổi học lúc chiều thôi cho nên cũng chỉ ăn ở trường có 2 lần/tuần. Không ngờ việc hiếm hoi này hôm nay lại có điều đặc biệt. Kịch hay vẫn còn dài mà

_Ui, đói chết đi được - Vừa ngồi xuống ghế cậu đã không ngừng than vãn và xoa xoa bụng mình

Lần lượt mọi người đưa ra thức ăn mà mình muốn. Luhan nhà ta tuy than đói nhưng lại chỉ muốn măm sữa thôi

_Có phải bữa sáng đâu mà lại uống sữa. Cái khác đi - Sehun không hài lòng mà trách mắng

_Không. Uống sữa vào mới ngủ ngon được cơ chứ - Luhan không anhu thua mà chu mỏ lên cãi lại

_Cái gì mà ngủ với chã ngon ở đây chứ

_Tiết học trưa nay quả thực rất nhàm chán a

Xong, cuối cùng thì ai ai cũng hiểu được lí do uống sữa của cậu rồi. Câu trả lời quả thực rất có sáng tạo nha. Sáng tạo tới mức làm Sehun suýt té bật ngửa rồi này. Nhưng anh cũng nhất mực không thống nhất với cách ăn của cậu

_Thì ăn cái gì đó rồi uống kèm sữa không được à

_Kệ đi mà. Mày phiền quá - Ngăn chặn điệp khúc cãi vã, Chanyeol lại lên tiếng can thiệp

_Đó, thấy chưa. Tôi đã bảo mà anh không nghe. Plè - Tiếng trêu chọc xuất phát từ miệng cậu mà ra

Đấy, Luhan có anhu nghe lời anh đâu

_Em ăn gì - Sehun dịu dàng hỏi Baekhyun

_Giống... anh - Baekhyun cúi mặt xuống mà giọng nói nhỏ dần đi

Chanyeol không thể không bận tâm đối với cậu bé này. Cậu có linh cảm kì lạ nào đó...

Nhưng kịch hay vẫn chưa bắt đầu mà

Trong lúc Chanyeol đang nhăm nhi nhai cơm Luhan vẫn chăm chú măm sữa. Nhưng mà cứ cách 2-3 phút thì lại cứ kêu tên cậu

_Chanyeol

_Sao?

Sau khi Chanyeol cất tiếng hỏi, đôi mắt to tròn cứ chớp chớp và ngón trỏ cứ chỉ vào môi. Đối với gương mặt ngây thơ vô số tội đó Chanyeol chỉ mĩm cười

_Há miệng ra

Cậu lại cười tít mắt mà há miệng ra đón nhận đồ ăn. Người ngoài nhìn vào còn có không ít ghen tị. Nhưng mà lúc Chanyeol ăn bị dính chút thức ăn nơi khoé môi khiến ai ai cũng đều chú ý (ăn uống gì đâu mà tèm lem hà). Luhan nhìn thứ đó mà thích thú, liền nhón người về phía cậu. Cậu dùng môi mình chạm khoé môi cậu, dùng lưỡi mà liếm liếm đồ ăn sau đó cười tinh nghịch. Chanyeol lấy tay để ra sau gáy Luhan kéo về phía mình rồi đặt nhẹ lên môi cậu một nụ hôn nhẹ

Loading...

_Được rồi. Ngồi ngoan đi - Chanyeol vuốt nhẹ tóc cậu

_Ôi trời ạ - Sehun lau mồ hôi

Rốt cuộc thì đây là cái thể loại tình cảm lãng mạn loạn luân gì nữa đây. Người ngoài nhìn hai người tình cảm mà ghen tị. Sehun thì nổi hết da gà còn Baekhyun thì đơ hết cở. Hai người có cần thân mật đến vậy không. Khâm phục anh em nhà này quá rồi a. Trong tâm trí của anh, lâu lâu lại xuất hiện hình bóng của cậu nàng mang tên Luhan. Cứ mỗi khi đọc manga mà thấy nhân vật nữ nào cười thì lại đem ra so sánh với nụ cười của cậu. Nhưng Sehun lại không để ý mình nhớ Luhan nhiều tới chừng nào

Chỉ là vào lần đầu gặp cậu, vào một chiều mưa tầm tã ấy cậu xuất hiện như những tia nắng ấm áp đến bên đời anh (do tóc anh này màu vàng ấy mà)

Chỉ là anh không ngờ tới việc Luhan coi trọng chiều cao của mình như vậy. Anh chỉ bảo cậu không cao ai ngờ cậu lại chơi thù dai đến như vậy. Lại còn không ưa anh luôn

Chỉ là anh không nghĩ là cảm giác trêu đùa cậu lại vui tới như vậy. Nhìn Luhan chu mỏ, phồng má đấu khẩu với anh lại vô cùng đáng yêu, vô cùng dễ thương

Chỉ là ai ngờ được cậu có thể quăng dép vào mặt anh một cách không thương tiếc như vậy. Đã thế còn thẳng chân đá anh một phát làm anh chẳng kịp trở tay

Chỉ là anh không nghĩ cậu lại sợ ma y như Chanyeol. Khoảnh khắc Luhan ôm chầm lấy anh, cảm giác vẫn không thay đổi so với lần đầu tiên

Chỉ là vào những lúc cậu tỏ ra thân mật với Chanyeol khiến anh không hề khó anhu mà là nổi hết da gà. Hai người là anh em mà còn thân thiết hơn cặp tình nhân. Quả là anh em quái dị a

Chỉ là vậy thôi

Bây giờ Sehun đang ôm đt lướt Facebook mà chủ yếu là vào trang cá nhân của Tiểu Thiên để ngắm hình cậu rồi tải hình ấy về máy mình. Mà mấy cái stt của cậu toàn ghi tiếng Trung thôi nên anh chẳng hiểu chi hết (ở chung với Chanyeol một năm, anh thật sự không hiểu chữ nào à)

...........

[Cậu có sao không vậy]

[Tớ xin lỗi]

[Tớ nhớ cậu]

[Chờ cậu. Tớ sẽ sống tốt mà]

Những câu nói trên là câu nói của Luhan khi đang nói chuyện đt. Nhưng Luhan không phải nói tiếng Việt mà là tiếng Trung. Lúc này cậu đang ngồi cạnh cửa sổ ở phòng khách, đúng lúc đó Chanyeol và Sehun cũng vô tình đi ngang qua. Cậu cất lên tiếng thở dài, còn anh thì ngơ ngác không hiểu chi hết

_Luhan nói gì vậy

_Không phải chuyện của mày đâu. Đừng bận tâm

Thái độ Chanyeol có chút không tốt nên anh cũng không dám hó hé nữa lời. Luhan tắt máy nhưng tay vẫn nắm chặt đt, sau đó lại xoay đầu nhìn Chanyeol. Nếu như mắt Sehun không nhìn nhầm thì hình như cậu... đang khóc

Trời hình như đang có mưa thì phải. Đây chỉ mới vào tháng 1, mưa xuân đâu mà phun hoài thế không biết. Trong 1 tuần mưa hết 1-2 lần, mà đây có phải mùa mưa đâu. Nhưng sao cứ hễ mưa là lại có chuyện gì đó xảy ra, như bây giờ...

Luhan rời khỏi chổ ngồi khi nãy của mình, cậu liền chạy đến bên Chanyeol mà ôm chầm lấy cậu. Luhan lại càng khóc nức nở hơn làm ướt hết một khoảng áo của cậu, nhưng Chanyeol chỉ vuốt nhẹ mái tóc cậu, ôm cậu mà vỗ về

[Sẽ không sao đâu] - Đây là lời mà Chanyeol nói với cậu bằng tiếng Trung

Sehun đứng bên ngoài mà bất lực, nhìn người con trai mà anh yêu thương phải anhu đau khổ, anh liệu có thể vui chăng

Nhưng rốt cuộc, chuyện gì đã xảy ra vậy

Mà sáng mai Luhan cũng sẽ vui vẻ lại thôi

-------Tôi là đường phân cách dấu chấm hỏi-------

_Baekhyun

Giọng Chanyeol đột nhiên cất lên làm nhỏ giật thót tim. Hiện tại là đêm khuya thanh vắng, hai con người kia cũng đã ngủ hết rồi. Bỗng dưng Baekhyun ra ngoài vườn ngắm trăng, còn Chanyeol vô duyên vô cớ cứ bước đi theo nhỏ rồi từ từ cất giọng lên

_... - Baekhyun nhìn cậu chầm chầm mà im ru

_Em thích Sehun phải không

_... - Baekhyun căng mắt to hết cỡ

_Phải không - Chanyeol nhẹ nhàng hỏi

...

5" sau...

_Phải... - Baekhyun kèm theo cái gật đầu thành ý

Chanyeol lúc này cũng đã ngồi cạnh nhỏ, đôi môi vô thức nhếch lên với cảm giác thú vị. Hoàn toàn chỉ là cảm giác thú vị mà thôi. Khi thấy bạn thân mình được một cậu nàng để ý, vả lại còn là một chàng trai tốt nên trong lòng bỗng sinh ra cảm giác muốn giúp đỡ.

~~!!!

~~
Loading...

Đọc Tiếp Chương 9: Thay đổi để được yêu

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc [HunHan] Chỉ Cần Anh Chờ! Là Em Sẽ Tới Chương 8: Tâm vs tư... tình cảm thật phiền