Truyện Hoàng Tộc Đại Chu

Chương 4: Mãng ngưu quyền (1)

Tác giả Hoàng Phủ Kỳ
Sáng sớm, hơi lạnh lượn lờ.

Tứ Phương hầu phủ, trong vườn Tử Long, một cơ thể cao lớn vạm vỡ, du tẩu như long (1), chân đạp như bay, hắn một bên diễn luyện chiêu thế, một bên giảng giải.

(1) du tẩu như long (游走如龙): nhảy múa/đi lại như rồng.

- Trong thiên địa ẩn chứa rất nhiều nguyên khí, vô cùng vô tận. Chúng ta tuy nhìn không thấy những nguyên khí đó, nhưng chúng thực sự tồn tại. Bước đầu tiên tu luyện võ đạo, chính là phải hấp dẫn nguồn nguyên khí dồi dào không chổ nào mà không có, lại vô hình vô tướng, vào trong cơ thể, tôi luyện thân thể, để có được trụ cột võ đạo. Chỉ có cơ thể tráng kiện, mới có thể cất chứa lực lượng càng nhiều.

Phương Lâm lấy tu luyện của bản thân làm nền tảng, hướng Phương Vân giải thích kinh nghiệm tu luyện võ đạo của bản thân:

- Ở nguyên khí cảnh, phương pháp tu luyện nhanh nhất chính là đi quyền. Thân thể tùy thế đi, đồng thời khống chế hô hấp, để cho thiên địa nguyên khí từ từ thẩm thấu vào trong cơ thể. Bộ "mãng ngưu kính" này là trụ cột võ học ở trong quân đội. Tuy rằng không cao minh, nhưng cực kỳ thực dụng. Dùng để hấp dẫn thiên địa nguyên khí nhập thể, không gì thực dụng hơn.

Trong mái đình cạnh đó, Phương Vân ngồi chồm hổm trên bậc thang. Phương Lâm giảng tận tâm, hắn cũng dụng tâm mà lắng nghe. Gần như nhìn Phương Lâm diễn luyện không chớp mắt, đồng thời đem những lời hắn nói nghe không sót một chữ nào.

Trong lòng Phương Vân biết ca ca Phương Lâm thiên phú kinh người. Ở kiếp trước, hắn đã dùng thực lực để chứng minh được thiên phú trác tuyệt. Có một đại ca như vậy dạy dỗ, so với bất kì vị minh sư nào khác đều hơn nhiều.

- Mãng ngưu kính thức thứ nhất, mãng ngưu xuất động!

- Mãng ngưu kính thức thứ hai, mãng ngưu bôn dã!

...

Phương Lâm vì muốn cho Phương Vân nhìn rõ hơn, nên táng đi một thân cương khí, thuần túy lấy lực lượng của cơ thể mà diễn luyện bộ quyền pháp này. Lực lượng cơ thể của hắn cũng rất cao, cho dù đã tán đi cương khi, nhưng từng chiêu từng thức đánh ra, đều là quyền phong vần vũ, còn có tiếng bò rống.

Phương Vân cẩn thận quan sát, hắn thường ngày lười nhát, một bộ quyền pháp đánh tốt mấy cũng chỉ là vẻ bên ngoài. Bây giờ có tâm tư, nhìn lại, thì có cảm ngộ khác. Phương Lâm dạy dỗ rất dụng tâm, chổ nào có hơi sâu xa thì nhắc đi nhắc lại, rồi diễn luyện, khiến cho Phương Vân có được cảm ngộ mới.

- Tiểu đệ, ngươi nhìn cho kỹ. Bộ quyền pháp này đánh ra được chổ tinh túy, thì cũng cực kì lợi hại.

Mười tám thức mãng ngưu kinh, diễn luyện tới thức cuối cùng, Phương Lâm đột nhiên ngồi chổm hổm xuống dưới, sau đó như một viên đạn đột ngột nhảy lên.

"Mãng ngưu Trùng Chàng (1)!" Phương Lâm mở miệng nói, đồng thời hai tay kích xuất. Lần này thế như sét đánh, nhanh như tia chớp. Không khí bên người Phương Lâm bỗng nhiên trào dâng, khí lưu cuốn động, giống như hai đầu đại xà đang quấn quanh bắp tay tráng kiện của Phương Lâm.

(1) trùng chàng (冲撞): xông lên, xung đột, va vào nhau...

"Ò!"

Một tiếng bò rống cao vút, hai dòng khí quấn quanh bắp tay của Phương Lâm đột nhiên ngưng tụ thành hai đầu mãng ngưu màu xanh, hai đầu mãng ngưu cơ thịt cuồn cuộn, tràn đầy sức mạnh hung hạo. Sau tiếng rống, mắt trâu trừng to, bốn vó đồng thời hoa động, mang theo một cỗ kình phong giống như mũi tên bắn ra ngoài.

"Ầm ầm!"

Trong vườn Tử Long, hai gốc cây to bị mãng ngưu đâm trúng, toàn thân cây đều ầm ầm vỡ vụn, hóa thành vô số mảnh cây vỡ văng ra bốn phía. Mà phía trên mãnh gỗ, còn có vô số hoa mai màu hồng phấn tung bay đầy trời.

Trong mắt Phương Lâm lộ ra vẻ khiếp sợ, bộ Mãng ngưu quyền này hắn từng luyện qua vài lần, nhưng không nghĩ tới nó lại có uy lực đến như vậy. Phương Vân thấy rất rõ ràng, đại ca Phương Lâm không sử dụng tới cương khí trên người, hai đạo Mãng ngưu kính hắn phát ra là thuần túy dựa vào lực lượng cơ thể, khuấy động không khí, lấy kỹ thuật ngưng tụ thành hình trâu.

Cho dù đã tu luyện tới Cương khí cảnh, sức mạnh cơ thể sẽ tăng lên rất nhiều, nhưng một bộ Mãng ngưu kính cực kì ở trong quân đội, có thể luyện ra hiệu quả có tính hủy diệt như thế này, thì chỉ có thiên phú kinh người, khả kiến nhất ban (1).

(1) khả kiến nhất ban (可见一斑): có thể thấy chút ít - ^^! Mượn tạm giải thích của Soujiro_Seita.

- Chiêu Mãng ngưu trùng chàng này, người bình thường luyện tới mức cao nhất cũng chỉ là quyền phong rít gào, to như tiếng bò rống. Nếu muốn phát ra hai đầu ngưu hình, đối với sức mạnh cơ thể có yêu cầu rất lớn, còn phải phối hợp với một ít tiểu xảo. Lấy sức mạnh bây giờ của ngươi, còn chưa đạt được yêu cầu. Lát nữa, ta sẽ nói cho ngươi khẩu quyết, chờ ngươi có đủ sức mạnh rồi, thì khi luyện tự nhiên sẽ thuận lợi như nước chảy theo dòng. Bây giờ, tiểu đệ, ngươi tới diễn luyện một lần, để ta xem ngươi học tập ra sao.

Phương Lâm thu công lại, sắc mặt không đỏ, hô hấp không gấp, biểu hiện tu vi võ đạo mạnh mẽ.

- Dạ.

Phương Vân rời khỏi mái đình, dừng ở bên người của Phương Lâm. Trong đầu nhớ lại từng động tác mà Phương Lâm vừa mới đi quyền. Phương Vân hít vào một hơi thật sâu, từ từ thi triển ra bộ Mãng ngưu quyền.

- Mãng ngưu xuất động!

Phương Vân tưởng tượng như mình hóa thành một con mãng ngưu hoang dã, vào lúc sáng sớm, từ trong huyệt động đi ra ngoài.

"Phanh!"

Quần áo Phương Vân chấn động, một quyền đánh vào trong không khí, phát ra tiếng ầm ầm, giống như đánh vào thực thể. Đây là tu luyện quyền pháp tới cảnh giới nhất định mới có được.

"Tiểu đệ, ngươi hấp thu thiên địa nguyên khí không nhiều lắm, sức mạnh chưa đạt, nhưng cũng đạ chạm vào được chổ tinh tuy của quyền pháp, là quyền ý. Sức mạnh không đủ, có thể dựa vào thời gian dài để tích lũy, nhưng thứ như quyền ý, chỉ có thể dụng tâm lĩnh ngộ, có luyện cách nào cũng vô ích!"

Ánh mắt của Phương Lâm lộ ra một tia thần sắc tán thưởng, cảnh giới võ đạo của hắn cao hơn Phương Vân rất nhiều, liếc mắt một cái liền có thể nhìn ra thật giả. Lấy cấp độ sức mạnh như Phương Vân, có thể đánh ra quyền ý, quả thực là rất hiếm thấy. Hai người là anh em ruột, nhìn thấy Phương Vân có ngộ tính đến như vậy, Phương Lâm cũng thật sự thay đệ đệ cao hứng.

Lang Thang

Quyển 1: Hắc Ám Trùng Sinh

Loading...

Đọc Tiếp Chương 4: Mãng ngưu quyền (2)

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Hoàng Tộc Đại Chu Chương 4: Mãng ngưu quyền (1)