Ngọc Quốc được trang hoàng bởi ngàn vạn chiếc đèn lồng, tỏa sáng rực rỡ lung linh trong trời đêm. Nơi nơi rộn rã tiếng nói cười. Trong các đường phố ở kinh thành, mùi thức ăn tỏa ra ngào ngạt với tiếng ồn ã của thần dân Ngọc Quốc. Ai ai cũng mong ngóng lễ hội này. Bầu trời sao lung linh với mặt trăng to tròn như cái bánh đa nướng đang gồng mình tỏa sáng. Như thể muốn thể hiện hết sức mình trong đêm này. Cùng dưới bầu trời có mặt trăng bánh đa đó, Hoàng cung cũng huyên náo không kém. Một bữa tiệc cung đình cùng đồ ăn, những con người quyền thế đi đi lại lại. Trong khi đó, ta đang khó chịu, vô cùng khó chịu. Nghĩ xem, mặc một bộ đồ ôm sát như này thì ăn uống kiểu quái gì chứ? Mặc dù thực sự thì nó rất đẹp đấy. Vải lụa màu xanh dương như bầu trời mùa thu trong một ngày không nắng, cắt may kiểu cách, chiết eo, đai lưng trắng nhưng mà thật sự thì đâu cần thắt chặt thế này chứ? Vừa bức bí, vừa khó chịu. Chẳng lẽ Hoàng tộc vì tiếc chút thức ăn mà hành hạ thân xác mấy nữ nhân liễu yếu đào tơ như thế này ư? Ta không phục. Ta không phục a!!! >< - Tỷ tỷ, lâu không gặp, tỷ khỏe chứ? Lúc ta đang thầm oán hận bộ đồ cổ đại thì một giọng nói vang lên. Ta quay phắt lại nhìn thì thấy Vũ Mạn Nam đang nhìn ta mỉm cười dịu dàng. - A, tiểu Nam!! Ta nhớ đệ lắm ý!! – Ta mừng rỡ nhảy lên ôm chầm lấy. Nhìn xem, khuôn mặt baby này, nhớ quá đi mất. Cái má trắng mịn như thể sắp búng ra sữa vậy. A, tiểu Nam của ta, sao đệ có thể dễ thương thế này chứ? Mạn Nam sững lại mấy giây rồi cũng ôm đáp trả. Cái ôm ấm áp mà rắn rỏi nhưng xa lạ. Ta có cảm giác như cậu nhóc đó đã trưởng thành lên vậy. - Ê ê, hai người đang làm cái trò gì vậy? Buông ra mau. Âu Dương Thần không biết từ đâu chạy đến tách bọn ta ra, khuôn mặt thì đen sì như sắp nổi sấm. Mỗi người trong một ngày có 15 phút điên. Không lẽ cái phút điên của hắn lại bùng nổ vào lúc này sao? Ta khó chịu nhìn hắn. Xí, tên hoàng đế khó ưa. - Ngươi làm cái khỉ gì thế? – Ta hỏi - Ngăn nàng vượt tường. Ta kìm chế, trong lòng thầm gào thét:” Vượt vượt cái con cóc khô nhà ngươi ý. Đây là đệ đệ ruột của ta đấy. Là đệ đệ ruột ngươi có hiểu không hả? Không lẽ não ngươi bị úng nước rồi?” - Vượt tường? Xin hỏi đây là hiền đệ của ta thì ta vượt kiểu quái gì hả? Ta cố nhịn để không hét vào mặt hắn. - Không nói nhiều. Ta là vua, ta có quyền.- Hắn bá đạo nói. Hứ, ta đây cũng là hoàng hậu, ngươi nói cái gì chứ? Ta phồng mồm, giậm chân tức giận. Tên đáng chết nhà hắn. Làm vua thì sao chứ? Làm vua thì hay lắm sao? Ta khinh bỉ. >< - Thôi, tỷ là Hoàng hậu mà, tỷ cứ đi đi.- Vũ Mạn Nam thấy thế liền cười mỉm, đưa tay xoa đầu ta. Ê này, ta là đại tỷ của nhóc đấy, xoa đầu thế này không phải là….. -_-“ - Bỏ cái tay đó xuống. Vô phép tắc. Bây giờ dù gì thì nàng cũng là bậc mẫu nghi của Ngọc Quốc, không còn là đại tiểu thư Tể Tướng Phủ nữa đâu. Cẩn thận cách xưng hô. Âu Dương Thần nhanh chóng túm lấy bàn tay đang đặt trên đầu ta, kiêu ngạo, lạnh lùng nói. Từng câu từng chữ nhả ra đều chắc chắn, uy nghiêm, hoàn toàn không giống Âu Dương Thần thường ngày. Vừa dứt câu nói, hắn thả tay Mạn Nam ra, nắm lấy tay ta kéo đi. Ta ngờ nghệch đi theo hắn, mặt ngoảnh lại phía sau nhìn Mạn Nam đang đứng sững người, mặt cúi xuống đất, âm trầm không nói gì. Đi được một đoạn, ta hất tay hắn ra. - Ngươi làm thế là có ý gì chứ? Tỷ đệ thân thiết thì có gì là bất thường chứ? Ngươi đâu cần quá đáng thế? Hắn nhìn nàng đang vùng vằng giận dỗi, trong lòng đang muốn kêu trời oán đất tại sao hắn lại có một vị Hoàng hậu sáng nắng chiều mưa thế này? Hắn là nam nhân, dĩ nhiên hiểu tâm lí nam nhân hơn nàng. Hơn nữa, nhìn ánh mắt tên đó nhìn nàng, chắc chỉ có đầu đá như nàng mới không nhận ra. Đột nhiên, hắn chỉ muốn túm nàng lại mà nói hắn yêu nàng. Ầy, thế nhưng với cô nương đầu làm bằng chất rắn thế này chắc phải mưa dầm thấm lâu mới được. Hắn tự hỏi tại sao có ngày hắn lại phải khổ sở vì một nữ nhân thế này. Ấy thế còn là can tâm tình nguyện. Chuyện này mà đồn ra ngoài thì chắc tên hoàng đế như hắn mất mặt với tổ tiên quá. - Thôi nào, đừng dỗi nữa, lát ta dạy nàng chế loại độc mới. Hắn ôm nàng, cười nói dỗ dành. Cái này là mấy hôm trước, hắn bỗng phát hiện ra nàng rất rất có hứng thú với mấy thứ độc dược. Và thế là từ đó, hắn cứ lấy mấy loại độc dược ra dụ dỗ nàng. Cái bất thường là cô nàng tiểu miêu này lần nào cũng thường xuyên sụp bẫy. A nha, sau này phải dạy dỗ lại nàng thôi, không bị người khác bẫy đi mất thì hắn biết làm sao? - Thật nha!! – Nghe đến độc, mắt ta nhanh như cắt biến thành hai ông mặt trời sáng chơi. Nga, nga, độc của ta

Thật tiếc một điều là ở thời cổ đại này không thể chế tạo bom nguyên tử…… - Ừ , thật. – Hắn bật cười. - Thần thiếp khấu kiến Hoàng thượng, hoàng hậu. Trước mặt ta, Mai Phi đang quỳ gối. Ngày hôm nay, cô ta quả thực rất đẹp. Mái tóc đen tuyền thả xõa. Khuôn mặt đã đẹp giờ được đính thêm một ít đá ngay dưới mắt, gần đuôi làm tôn lên đôi mắt phượng. Đôi môi đỏ hồng. Cô ta mặc bộ hồng y được cắt kiểu cách, khéo léo lộ ra thân hình cân đối. Chẹp, với bộ đồ này, chắc cô ta tốn không ít tiền đây….. Mà khoan, hình như cô ta….. vừa mới khấu kiến cả ta thì phải? Không lẽ cô mới uống nhầm thuốc? ( Âu Dương Thần: Nàng có thể chậm tiêu hơn không? -___-“) - Nguyệt Dung, miễn lễ. – Âu Dương Thần phất tay. - Đa tạ Hoàng thượng.- Cô ta đứng dậy. Sau đó, Mai Nguyệt Dung tươi cười nhìn ta còn đang hoang mang. - Hoàng hậu nương nương, chuyện hôm trước, là Mai Phi vô phép, mong Hoàng hậu đại từ đại bi mà bỏ qua cho thần thiếp. - À… ờ…….. – Đúng là hôm nay cô ta uống nhầm thuốc rồi. -_- Nhưng mà thôi, người ta đã nói vậy mà còn tính toán so đo thì không phải hẹp hòi quá sao? Bỏ qua đi. Ta đây là vô cùng rộng lượng nha. Âu Dương Thần khó hiểu nhìn ta và Mai Phi. Một lúc sau, không kìm được lòng, bèn lên tiếng hỏi: - Chuyện hôm trước là chuyện gì thế? Âu Dương Thần, ngươi là Hoàng đế một nước mà, có cần hóng hớt thế không chứ? - Thần đệ tham kiến Hoàng thượng. – Một giọng nói quen thuộc vang lên từ sau lưng. Ta quay lại thì bắt gặp ngay người con trai đó với bộ y phục của một quý tộc. đang cúi người. Mái tóc vàng rủ xuống che đi khuôn mặt tuấn tú. - Bình thân đi vương gia. À, Điệp nhi, đây là Âu Dương Phong, đệ đệ của ta, vương gia của Ngọc Quốc. Vương gia rất giỏi, nhiều lần chinh chiến sa trường và mang về nhiều chiến thắng huy hoàng cho đất nước. Vương gia, đây là Hoàng hậu, chắc đệ mới gặp nhỉ? – Âu Dương Thần không ngớt lời khen ngợi. - Hoàng huynh quá khen rồi, thần đệ đâu dám. Tham kiến Hoàng tẩu. – Âu Dương Phong khẽ cười nhưng nụ cười vẫn lạnh lùng băng giá. Ta hóa đá, hoàn toàn bất ngờ với cái sự thật trước mắt. Chàng….lại là em chồng của ta? Chàng…. lại là vương gia Ngọc Quốc? Chàng… lại có thân thế oai hùng thế? Thấy ta im lặng, Âu Dương Thần khẽ huých ta một cái. Ta như bừng tỉnh khỏi giấc mộng mị ngàn năm. - À….. ờ…. Chào… vương gia…- Ta khó khăn lắm mới khiến cho từ ngữ đó phát ra. Âu Dương Phong cúi người cười mỉm rồi đi lướt qua chúng ta. Trừ ta ra, không ai nghe thấy câu nói tựa như gió thoảng người con trai đó để lại. - Ta đã nói nàng sẽ sớm biết ta là ai mà. ………… Lễ hội mùa thu bắt đầu. Các nghi thức lần lượt được tiến hành. Khi mọi nghi thức truyền thống hoàn thành, mọi người bắt đầu ăn uống. Trong tiếng nhạc và những điệu múa của những phi tử và cung nữ hậu cung. Lên rồi lại xuống, những bàn tay nhỏ nhắn, uyển chuyển lay động cùng tiếng nhạc. Mai Phi bất chợt đến bên cạnh ta , đưa ta ly rượu và nói rằng ta nên mời rượu Hoàng Thái Hậu. Ta thấy kì lạ, nếu muốn lấy lòng Hoàng Thái Hậu, không phải chính cô ta mới nên đưa rượu sao? Nhưng nhìn khuôn mặt chân thành của Mai Nguyệt Dung, ta lại không nỡ nghi ngờ lòng tốt của cô ta. Ta không biết, chính trong giây phút mềm lòng đó đã kéo theo biết bao nhiêu là rắc rối sau này. Ta cầm ly rượu đến bên Hoàng Thái Hậu, cung kính dâng ly rượu lên. Hoàng Thái Hậu đỡ lấy, tươi cười khen: - Hoàng hậu thật biết phép. Đã kính rượu ta rồi đấy. Sau đó, bà nâng rượu lên, uống cạn. Đột nhiên, Hoàng Thái Hậu kêu lên một tiếng, buông rơi ly rượu trong tay, ngã xuống. Mọi người nhốn nháo, chạy lại. - Người đâu? Mau gọi Thái y!!! – Âu Dương Thần đỡ Hoàng Thái Hậu lên, hét lớn. Trong cuộc hỗn loạn, ta thấy ánh mắt kì lạ của Thái Hậu, nụ cười nửa miệng của Mai Phi và sự hoảng hốt của Âu Dương Thần. Ta đứng lặng người, đầu óc rối bù, không suy nghĩ được một chút gì….. ……… ……. Ngọc Long Cung….. Trong một căn phòng rộng lớn, Hoàng Thái Hậu nằm trên chiếc giường lớn, đôi mắt nhắm nghiền như đang ngủ. Khuôn mặt hiền lành ẩn hiện những nếp nhăn. Trước trán bà còn lòa xòa vài sợ tóc bạc trắng. Xung quanh, ta, Âu Dương Thần, Mai Nguyệt Dung và một số các bô lão đứng nhìn vị Thái Y già đang bắt mạch cho Hoàng Thái Hậu. Trên mặt mỗi người có những nét biểu cảm riêng nhưng hầu hết trong đáy mắt họ là sự thờ ơ chán chường. Họ không hề quan tâm đến Hoàng Thái Hậu sống hay chết. Điều họ cần quan tâm chỉ là có lấy được lòng Hoàng thượng hay không thôi. Vị Thái Y nọ chợt nhíu đôi lông mày hoa tiêu sâu róm của mình lại. - Thẩm Thái Y, sao rồi? – Âu Dương Thần lo lắng hỏi. Thẩm Thái Y thở dài, nhìn hắn. Trong số các quan quyền ở đây, chỉ có ông mới dám nhìn thẳng vào mặt thánh thượng. Đơn giản, ông là một vị quan già thanh liêm chính chực, là người thân cận cũng như người Hoàng Thái Hậu coi như bằng hữu. Bên cạnh đó, ông cũng chính là người gắn bó với Âu Dương Thần từ khi hắn còn nhỏ xíu. Chính vì vậy, hơn ai hết, ông hiểu hắn yêu quý và tôn sùng Hoàng Thái Hậu đến nhường nào. Thẩm Thái Y đứng dậy, ông ghé sát tai Âu Dương Thần chuyện gì đó rồi đi ra ngoài. Âu Dương Thần lưỡng lự nhìn ông rồi cùng ông đi ra ngoài. Ta đứng nhìn Hoàng Thái Hậu mà lòng như lửa đốt. Hoàng Thái Hậu sẽ không sao chứ? Tuy ta mới vào cung chưa được lâu nhưng đã sớm coi Hoàng Thái Hậu như bà mình. Hoàng Thái Hậu là người luôn bên cạnh ta, giúp ta quen với cuộc sống Hoàng cung. Hoàng Thái Hậu, Hoàng Thái Hậu, Hoàng Thái Hậu, người sẽ không sao chứ? Một lúc sau, Âu Dương Thần bước vào phòng, khuôn mặt xám xịt không chút biểu cảm. Mau nói đi, Hoàng Thái Hậu sẽ không sao đúng không? -Ai là người đã dâng rượu cho Hoàng Thái Hậu?- Hắn lên tiếng. Băng giá vô cảm. Sao lại hỏi như vậy? Không lẽ trong rượu có độc? Nếu như những suy đoán đó là đúng thì không lẽ... Ta liếc một cái về phía Mai Nguyệt Dung. Ừm, chắc không phải. Nếu như vậy thì sao cô ta có thể manh động như thế? Không phải nếu ta nói ra hết thì cô ta sẽ là đi đời sao? Ta tự cười mình rồi lắc nhẹ đầu. - Trong li rượu đó có độc. Ta hỏi, là ai?- Âu Dương Thần lặp lại câu hỏi. Giọng nói uy uyền âm lãnh. Dường như hắn hết chịu nổi rồi. Có độc? Thật là có độc sao? Ha ha, hóa ra ta đoán đúng sao? Ha, vậy có gọi là ám sát gián tiếp không nhỉ? Haha, buồn quá đi mất. -_- - Là ta – Ta chậm rãi lên tiếng. - Điệp nhi… nàng…- Âu Dương Thần như bất ngờ. - Vậy Hoàng hậu là người hạ độc Hoàng Thái Hậu sao?- Một vị đại thần nào đó lên tiếng. Câu nói đó như một tảng đá lớn ném xuống mặt hồ phẳng lặng. Ngay lập tức, câu nói vừa phát ra lôi kéo được ngàn vạn sự ủng hộ. Trong phòng, tiếng xì xầm bàn tán. Hầu hết đều nói ta muốn tạo phản. - Im hết đi. – Âu Dương Thần hét lên một tiếng khiến tiếng xì xầm lắng xuống.- Không phải nàng áy làm. Nếu Hoàng hậu làm thì nàng ấy còn đứng đây ấy người kết tội sao? Âu Dương Thần nói, ánh mắt kiên định như thể hắn chắc chắn về điều đó vậy? Hừm…. hắn tin ta đên vậy sao? Biết đâu chính ta làm điều đó thì sao? Ta khó hiểu nhìn hắn, trong lòng không khỏi lóe lên một chút vui vẻ hạnh phúc. Không khí xung quanh đông đặc, im phăng phắc không một tiếng động. Mấy vị đại quan trong phòng đến thở cũng không dám thở mạnh. - Biết đâu Hoàng hậu đã có toan tính, mọi chuyện đã được sắp xếp trước rồi thì sao? – Một giộng nói khàn đục vang lên. Một lão già có khuôn mặt mà ta nhìn đã đoán ngay là chẳng có gì hay ho cả lên tiếng kết tội ta. - Ngươi đừng tự suy bụng ta bụng người thế. Ngươi có bằng chứng gì không?- Âu Dương Thần chán ghét nói. Rõ ràng hắn cũng không có cảm tình gì với tên này. - Không phải chính Hoàng hậu cũng đã nhận chính nàng là người dâng rượu cho Hoàng Thái Hậu sao? Như thế hẳn là mọi chuyện đã rõ ràng rồi còn gì phải bàn nữa?- Lão ta cười đểu.- Thưa Hoàng thượng, nếu người nghĩ điều đó chưa đủ để kết tội Hoàng hậu thì sao người không hỏi trực tiếp Hoàng hậu ấy. Hay chính người cũng không muốn Hoàng hậu bị xử tru di. Coi trọng nữ nhân hơn Hoàng Thái Hậu thì cũng không hay đâu ạ. Lão ta liếc ta, ánh mắt ngập tràn sự khinh thường. Ta khó chịu. Lão nghĩ lão là ai chứ? Từ bé đến giờ, Điệp Điệp ta đay chưa bao giờ để ai chèn ép mình quá đáng. Chèn ép hoặc bị chèn ép. Ta đây dĩ nhiên chọn chèn ép. Hoàng cung sao? Mấy người nghĩ phim cổ trang ta xem để làm cảnh à? Phim cổ trang sinh ra để làm gì? Đơn giản, không phải là để bồi dưỡng trí óc khi xuyên không sao? - Xin lỗi, nếu ngươi có chắc chắn là ta làm hay tận mắt chứng kiến ta bỏ độc vào ly rượu đó thì hãy phát ngôn. Biết đâu đấy chính ngươi là người đã mưu sát Hoàng Thái Hậu thì sao?- Ta cười mỉm, đưa ánh mắt khinh thường trả lại lão ta. Lão già đó nghe ta nói thế thì giận tím mặt nhưng không phản bác được một từ nào. Nhìn mặt lão ta cũng biết lão muốn lôi ta ra mà đâm, mà chém, mà phanh thây ta ra lắm đấy. Thế những, lão lại không thể làm gì. Đáng thương, đáng thương nha. Cơ mà đáng thương thì đáng thương, ta cũng không thể dâng mình cho lão giết được, phải không nào? Âu Dương Thần nhìn ta, ánh mắt ánh lên sự hài lòng và nét cười nơi đáy mắt. Ở một góc tối trong căn phòng, sau cái rèm cửa bằng lụa đang rủ xuống, nụ cười nguy hiểm nhẹ treo trên môi ai đó. Hòa với bóng tối, nụ cười đó quỷ dị đến đáng sợ. - A…. Xem ra…. Chưa đủ rồi….. …………. Trong một căn phòng tại Mai cung, ánh sáng leo lét của ngọn nến nhỏ lúc cao lúc thấp. Ngoài cửa sổ đóng chặt, tiếng gió lùa vào đống lá khô nghe xòa xạc. Mai Nguyệt Dung ngồi trên chiếc bàn tròn, bên cạnh là cốc trà nóng bốc hơi nghi ngút. Khuôn mặt xinh đẹp nghiến chặt răng, ánh mắt lóa lên sự tức giận tột độ. “Ta không tin, con tiện tì đó, lại được Hoàng thượng sủng ái đến vậy. Tại sao Người lại tin nó đến thế? Rõ ràng chính nó dâng trà cho Hoàng Thái Hậu, tại sao Người lại một mực bảo vệ nó? Ta không can tâm. Người phải là của ta. Hoàng thượng, không ai có được người cả. Chỉ mình ta….. Chỉ mình ta mà thôi….. Con ả đó, sẽ không chen chân được trongc ái hậu cung này đâu. Và… ngôi vị Hoàng hậu… sẽ là của ta… Ha ha…” Ý nghĩ điên dại quay cuồng trong đầu Mai Phi. Cô ta uất hận. Một con người kiêu ngạo mà phải lép vế một người, cô ta không chấp nhận sự thật đó. Độc ác, mưu mổ, xảo quyệt. Tất cả những thứ đó bao trùm lên hậu cung. “ Hoàng thượng, nếu Người không phải của ta thì ta sẽ không để ai có được Người cả.” Trong những suy nghĩ đó nhấn chìm Mai Nguyệt Dung xuống, cô ta bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa. - Mai Phi nương nương, nô tì có việc muốn nói. - Vào đi. – Mai Phi lấy lại bình tĩnh, trầm giọng nói. Được sự cho phép của chủ tử, Nhược Bảo đẩy cửa bước vào. Cô ta ghé tai Mai Phi nói cái gì đó rồi rụt rè lùi lại, đưa ánh mắt chờ đợi nhìn chủ tử của mình. Mai Nguyệt Dung nghe xong thì đảo đảo tròng mắt. Một lúc lâu sau, cô ta cất tiếng: - Đi thôi, người ta gọi thì không thể không đến. Nói rồi, cô ta cười nhẹ một cái. ……… Chiếc xe ngựa đỗ xịch lại trước cửa Thanh Vân Lâu. Đúng, nơi đây là kĩ viện nổi tiếng nhất kinh thành. Sự xa hoa hào nhoáng mà chỉ có những tay ăn chơi khét tiếng mới có thể đặt chân đến. Trước cửa sáng loáng những đèn lồng đỏ, những kĩ nữ xinh đẹp đứng ở cửa ra sức mời chào. Thanh Vân Lâu chia làm ba khu: Hạ, Trung, Thượng. Nghe tên đã có thể đoán ra đẳng cấp của từng khu. Mai Nguyệt Dung bước xuống xe, ngẩng đầu nhìn tầng cao nhất của Thanh Vân Lâu. Sau đó, cô ta chậm rãi bước đến cửa, thờ ơ nhìn mấy tên lính canh. Nhược Bảo chạy đến, nói với tên mụ tú bà vừa mới đi ra. - Mai Phi nương nương đến. - A, ra là Mai Phi nương nương, thất lễ rồi. Chủ tử đang chờ người ở trên lầu. Người đâu, đưa Mai Phi lên.- Nghe đến danh Mai Nguyệt Dung, bà ta liền gọi ngay tên hầu bàn ở gần đó đến, ra lệnh. - Vô lễ, không phải như thế là coi thường nương nương sao? Chính bà phải…. - Bỏ đi, Nhược Bảo. Nhanh nào, ta đang rất tò mò muốn biết hắn ta gọi ta đến là có việc gì đây. Nhược Bảo nghe Mai Phi nói vậy thì cúi đầu, đi theo cô ta dưới sự dẫn dắt của tên hầu bàn lên lầu. Phía sau, mụ tú bà chép miệng: - Tưởng cô ta hay lắm sao? Vị thế không bằng một góc của chủ tử. ….. Trên tầng cao nhất của Thanh Vân Lâu, một nam nhân anh tuấn tiêu sái, ánh mắt lạnh lùng ngồi bình thản uống trà. Đối diện với anh ta là Mai Phi: - Câu chuyện mưu sát Hoàng Thái Hậu, là ngươi làm đúng không? – Không vòng vo nhiều, khi tên bồi bàn kia vừa lui ra, nam nhân đó đã nhìn thẳng Mai Phi mà nói luôn. Mai Phi như không tin vào tai mình. Cô ta ngẩng phắt mặt lên, đôi môi run rẩy. Sao hắn ta lại biết được việc đó? Không lẽ hắn nhìn thấy ả bỏ độc vào sao? Vô lí, ả đã giấu kín lắm mà. - Người đừng nói lung tung, sao ta phải làm việc đó chứ? Không phải quá lộ liễu sao? Và Hoàng hậu mới là người dâng rượu mà, người không hiểu rõ tình hình rồi. Sao có thể là ta được chứ? Ha ha, người thật biết đùa. – Mai Nguyệt Dung cười, cố tỏ vẻ bình thản - Không phải thì thôi, sao ngươi phải giải thích nhiều thế chứ?- Nam nhân đó nhếch môi cười. - Ta….. – Mặt Mai Phi tối lại… - Đùa thôi, ta biết chắc chắn ngươi làm. Nếu cần, ta có bằng chứng. Ngươi biết khả năng của ta chứ? Nhưng…. Nếu ngươi không muốn bại lộ…. thì hãy theo ta… Chúng ta cùng hợp tác. Thế nào? Ta biết ngươi muốn gì. Đừng hiểu nhầm, ta chỉ muốn giúp ngươi thôi. – Giọng nói đều đều vang lên. - Người chắc chắn sẽ không có ý gì khác chứ? - Dĩ nhiên rồi. – Hắn cười. - Được. Vậy ta giúp người. Và giờ, xin cáo lui. Kết thúc câu nói, Mai Phi đứng dậy, đi ra khỏi căn phòng. Trong căn phòng rộng lớn, nam nhân đó nhàn nhã đưa chén trà lên miệng nhấp một ngụm. Hắn cười mà như không. - Ngươi có người ngươi muốn, ta có ngai vàng. Ha ha ha….. Một tràng cười vang lên xuyên vào đêm tối… _____________ P/s: lịch post: chủ nhật mỗi tuần.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 8

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Hoàng Hậu Lắm Chiêu Chương 7