Mai Phi đi rồi, một lúc sau, Âu Dương Thần cũng bị Kha Dương kéo đi. Ồ, ra là trốn việc. Là trốn việc đấy! Hoàng đế là như thế này sao? -_-“ Trần ma ma và Kiên Lưu vẫn ở trong phòng ta. Họ không nói gì, chỉ đứng yên đó. Thật là… có chút phiền phức… - Trần ma ma, bà dẫn Tiểu Hương đi làm quen với hoàng cung di. - Hoàng hậu, nhưng… - Không sao, không sao, bây giờ ta cũng đâu cần phục vụ. Với cả cũng có Kiên Lưu rồi mà. – Ta xua tay. - Vậy thần xin cáo lui. – Trần ma ma cúi người. Sau đó, bà quay sang Tiểu Hương. – Đi thôi. Tiểu Hương nghe Trần ma ma gọi thì vôi cúi người chào ta rồi lon ton chạy theo Trần ma ma. Còn lại ta với Kiên Lưu trong phòng. Nào, giờ xem đuổi anh ta đi đâu và bằng cách nào đây? Ta thầm suy nghĩ trong lòng. Ta đứng bật dậy, đi ra khỏi phòng. Kiên Lưu vội chạy theo. - Hoàng hậu, người đi đâu? - Ngắm cảnh hoàng cung. Đến một cái chỗ nào đấy, ta quay lại hét to: - A, thích khách kìa!!! Đúng như dự đoán, Kiên Lưu quay đầu lại. Nhân cơ hội đó, ta nấp ngay vào cái ngách gần đó. Khi Kiên Lưu nghoảnh lại thì đã không thấy ta nữa. Hắn gào gọi ta, đôi lông mày nhíu lại. Cái ngách này khá là nhỏ nhưng có còn hơn không. Ta nép sát vào vách tường, thở nhẹ. Kiên Lưu tìm quanh quất một hồi rồi đi vào cái ngách nơi ta đang nấp. Chết tiệt. Ta chửi tục một tiếng rồi ngồi sụp xuống sau cái thùng cạnh đó. Xui xẻo làm sao, đó lại là cái thùng đựng rác. >< Thiên a, con đã đắc tội gì với ông. Ngoài việc có nguyền rủa ông một vài lần, có không cúng ông một vài lần, có đòi chém giết ông một vài lần nhưng đấy đâu tính là đắc tội a. Cái mùi hôi thối đáng chết đó bắt đầu phát huy hết tiềm năng sức mạnh. Ta bịt chặt mũi, cố nín. Một chút, một chút nữa thôi. Kiên Lưu, Kiên Lưu à, nhanh đi đi. Tìm kiếm một hồi, cuối cùng anh ta cũng rồi đi, ta thở phào một cái rồi đứng dậy, nhanh chóng chạy ra khỏi chỗ đó. Bước tha thẩn một lúc, ta đến một nơi. Ta ngẩng đầu lên trên cánh cửa màu đỏ bằng gỗ đã cũ. Khởi Thiên Trai? Đây là chỗ nào vậy? Đẩy cánh cửa trước mặt, ta bước vào. Phía bên trong là một hồ nước rất rộng. Mặt hồ phẳng lặng như một mặt gương lớn. Xung quanh hồ là cỏ cây hoa lá. Ngay giữa hồ là một đình viễn nhỏ xây kiểu mái đình và có một cây cầu dẫn ra. Bên cạnh hồ có một cây cổ thụ rất lớn. Đến bên cái cây, ta mân mê cái gốc cây rồi tự trầm trồ. Nào là “ Thân cây thật lớn quá!” rồi còn “ Sần sùi a, không mịn tí nào hết.” Cuối cùng, ta ra một quyết định quan trọng: trèo lên cây xem trên đó có chim chóc hay tổ ong gì gì đó không và….. tiện thể ngủ một giấc. Chắc ở đây không ai làm phiền đâu nhỉ. Nghĩ là làm, ta bặm môi trèo lên. Ha ha, nói gì thì nói chứ trèo cây thì thánh trèo còn phải gọi ta bằng cụ ( chém gió!) . Cái này cũng phải nhắc đến tuổi thơ huy hoàng ngày ấy. Hồi bé, mấy thím hàng xóm thường gọi ta bằng cái tên khá là dễ thương là con quỷ nhỏ. Âý, đúng là lúc đầu có hoang tưởng rằng nó dễ thương thật nhưng vê sau khi đã hiểu ý nghĩa của cái tên đó thì…. Nói ra không biết nên tự hào hay xấu hổ, ta từng nghịch ngợm còn hơn cả bọn con trai. Nghịch đất, đánh lộn, vân vân và mây mây và dĩ nhiên là trù vụ lột truồng tắm sông thì trò gì cũng đã trải qua. Sau đó, trong một lần trèo cây tuột tay ngã xuống đất gãy một cái răng cửa và khuyến mãi thêm một cái tay bị bó bột thì ta bị cấm không được nghịch ngợm nữa. Haiz… thật huy hoàng….. Và đấy, trong lúc hồi tưởng về cái quá khứ vinh quang của một mầm non của đảng thì ta đã leo lên được gần nửa cây. Bám vào một cành có vẻ chắc chắn, ta đu người lên. - Ai? – Một giọng nam vang lên. Sắc lạnh. Và kèm theo đó là một mũi kiếm chĩa về phía ta. Ta giật mình, mất thăng bằng và rơi tự do. Hu hu, ta mới đặt chân lên thôi mà, đâu cần phải chào đón nồng nhiệt thế chứ! Thiên a, chẳng lẽ ngài nhẫn tâm giẫm nát một bông hoa chưa nở của tổ quốc thế này ư? Từ độ cao này rơi xuống không gãy xương thì cũng nát thịt. Hu hu, ta không muốn chết. Tùm!!! May thay, may thay, thật là may thay, ta lại rơi xuống hồ. Tốt, may là không sứt mẻ tí nào. Phù! Phù! Trời còn thương ta a. Lóp ngóp bơi lên, bò được lên bờ, ta chống tay thở dốc. Mệt chết đi được. Ta đã nói ta ghét bơi mà. Ngay lúc đó, trước mắt ta hiện lên một thân bạch y. Ta định ngẩng mặt lên chửi cho hắn một trận thì giọng nói hắn vang lên: - Ngu ngốc. – Bình thản, lạnh lùng. Ha…. Ha…. Ha…. Ngu ngu cái con khỉ khô nhà ngươi ý. Cả nhà ngươi ngu. Làm ta ngã còn không xin lỗi được một câu. Ta vừa ngước mắt lên thì đơ người…….. Hoàn toàn đơ người…. Đôi mắt hổ phách giống Âu Dương Thần nhưng sắclạnh lẽo không chút cảm xúc. Khuôn mặt đẹp không khuyết điểm. Mái tóc vàng óng ngắn ngủn như thế nhưng gọn hơn. Đôi môi gợi cảm quyến rũ. Dáng người cao. Cả người toát lên một khí chất âm lãnh khiến người đối diện không rét mà run. Điều đặc biệt hơn, khuôn mặt ấy lại giống người đó thế? Giống đến từng nét. Cả sự lạnh lùng đó nữa. Trừ mái tóc vàng và màu mắt hổ phách thì…. thật giống. Như thể là bản sao của người đó vậy? Ta nhìn đến ngơ ngẩn. Đầu óc không suy nghĩ được gì. Trống rỗng. Cái tên đứng trước mắt hình như khó chịu vì bị nhìn chằm chặp như vậy. Hắn khẽ nhíu mày. Và không để ta nhìn thêm một giây phút nào nữa, hắn quay người dùng khinh công phóng vút đi. Sau đó, ta cũng không nhớ mình đã về cung thế nào hay Kiên Lưu có tìm được ta hay không. Suốt cả buổi hôm đó, ta như người mất hồn với những suy nghĩ rối loạn trong đầu. …………… Ở bên kia đường, có một cô gái tóc ngắn màu đen tuyền và một anh chàng với chiếc áo sơ mi trắng và quần bò dài. Cô gái mặc chiếc váy xanh có hoa văn trắng tao nhã, khuôn mặt thanh tú xinh xắn. Chàng trai có đôi mắt cà phê động lòng người, vẻ đẹp hoàn hảo không tì vết. Hai con người xuất sắc, tinh anh nhưng cả hai đều quá cao ngạo. Không ai chịu nhường ai thì tất cả chỉ mang đến tổn thương mà thôi. Ngày đó, cô là hoa khôi của trường. Xinh đẹp, thông minh. Anh được mệnh danh là hoàng tử, người đã đốn ngã trái tim biết bao cô gái, là người tôn thờ chủ nghĩa hoàn hảo. Lạnh lùng, xuất sắc. Anh và cô gặp nhau, yêu nhau bằng những rung động đầu đời. Tươi mới và ngô nghê như một bông hoa còn chớm nở. Nhưng rồi….. Tuổi trẻ mà, nóng vội và bồng bột. Thấy anh đi bên cạnh người con gái khác, cô ghen tức, cô không tin tưởng anh mặc cho anh giải thích hết lời. - Chúng ta chia tay đi. Và cả cái này nữa, vứt đi. – Cô giựt phắt chiếc giây chuyền có chiếc nhẫn anh đã trao cho cô, ném đi. Chiếc vòng theo tay cô mà bay ra đường, rơi trên mặt đường xi măng khô cứng. Nó sáng lên dưới anh nắng mặt trời. Một thứ ánh sáng chói mắt. - Em thực sự muốn bỏ nó? – Anh mím chặt môi, thốt ra từng tiếng. Anh cúi đầu xuống, mái tóc đen ngắn xõa xuống che hết mắt anh khiến cô không thể nhìn thấy thứ cảm xúc anh đang giấu đi. - Đúng, vứt nó đi. Em không cần nữa. – Cô không nhìn anh, giận dỗi lên tiếng. Thực ra, trong thâm tâm cô, chỉ cần anh xin lỗi một tiếng, cô sẽ bỏ qua hết cho anh. Nhưng cô đã lầm. Một con người có lòng tự tôn cao ngất như anh, hạ mình giải thích cho cô đã là quá tốt rồi. - Ừ. Anh “ừ” một tiếng rồi lặng lẽ đi ra đường. Cô nhìn theo bóng anh, đôi mắt ánh lên sự khó hiểu. Anh cúi người xuống, đưa tay nhặt lấy chiếc nhẫn kia lên. Đúng lúc đó, một chiếc xe tải với vận tốc lớn như một tử thần điên cuồng lao đến cướp anh đi. Cô chỉ kịp hét lên một tiếng. Chỉ một tiếng hét, chỉ một tiếng hét của cô thôi, trong phút chốc, tầm mắt cô đã không còn có anh. Cô sững sờ rồi vội chạy đến. Cô nâng anh lên bằng đôi tay mình. Nhanh chóng, đôi tay cô nhuốm đầy máu. Máu chảy ra không kìm lại được. Nó làm ướt hết cả cái áo trắng của anh. Anh mỉm cười nhìn cô. Ánh mắt anh vẫn luôn lấp lánh và ấm áp như vậy mỗi lần anh nhìn cô. - Hết giận rồi à? Cô gật mạnh đầu, nước mắt nhòe cả hai mắt. - Khóc cái gì chứ, anh có sao đâu. – Anh đưa tay lên vuốt má cô. Nhưng hình như việc đó quá sức với anh, chí ít là vào lúc này. - Xin lỗi…. và… Anh yêu em. – Môi anh mấp máy. Xung quanh, người càng lúc càng đông, tiếng ồn ào mỗi lúc một lớn nhưng trong trí óc cô lúc này chỉ có duy nhất câu nói của anh. Rồi anh đi, rời xa cô mãi mãi…. ……………. Ta vùng dậy, mồ hôi ướt đẫm trán. Ta thở hồng hộc. Giấc mơ đó…. Sao lại trở về rồi? Đã lâu lắm, sao giờ lại xuất hiện? Chắc là….. do người con trai đó…. Đúng, cô gái trong giấc mơ đó, chính là ta. Có phải, nếu như ngày đó ta không ghen tuông mù quáng, nếu như ta không ném chiếc vòng đó đi, nếu như ta bình tĩnh nghe anh giải thích thì có phải…. những cơn ác mộng này sẽ không diễn ra? ……………… Hôm sau, vấn an Hoàng Thái Hậu cùng Thái Hậu xong, ta kiếm cớ chạy ngay đến Khởi Thiên Trai. Ta muốn xác minh, người con trai ấy có phải người đó không? Có phải người đó vẫn còn sống? Đến nơi, ta không thấy ai cả. Gió vẫn thổi, mọi thứ vẫn yên tĩnh. Dường như mọi thứ xô bồ nhộn nhịp ngoài kia đều cách biệt với thế giới trong này. Ta ngồi lặng im bên hồ, lòng bất giác lại nhớ đến chuyện cũ. Ngày đó, người đã từng ôm ta và nói sẽ mãi ở bên ta. Ngày đó, người đã từng trao ta chiếc nhẫn ấy, nói rằng đó sẽ là chứng chỉ cho tình cảm của hai người. Ngày đó, người nhìn ta mỉm cười dịu dàng. Nhưng mãi mãi…. Giờ chỉ còn là ngày đó… - Nơi đây không phải chỗ của cô. – Một giọng nam vang lên. Ta ngẩng đầu lên nhìn. Vẫn là ánh mắt lạnh lùng lãnh khốc, vẫn là giọng nói vô cảm, chán ghét. Không, chắc chắn không phải. Người đó sẽ không bao giờ lạnh nhạt với ta như thế. Ta tự cười giễu. Ha ha, lại hoang tưởng rồi. - Chàng là ai? - Không liên quan đến cô. – Người con trai đó ngồi xuống, giữ khoảng cách với ta. - Vậy…. - Cô là ai? - Vũ Mạn Điệp Điệp. - Ồ…. Vậy sao?- Người con trai sững người một chút rồi bình thản nói. – Nào, nhìn xem, ta có đẹp không? – Hắn quay sang, nhếch môi một cái rồi hỏi. Ta không biết, trong đôi mắt sắc lạnh kia, một tia toan tính vừa lóe lên, mở màn ột sự việc chấn động Hoàng cung. - Đẹp… đẹp lắm.- Ta ngây ngốc trả lời. Mang khuôn mặt của người đó, không đẹp mới là lạ. - Vậy… nàng thích không? – Người con trai đó đột ngột thay đổi cách xưng hô, ghé sát mặt ta mà nói. - Th…thích…- Máu nóng bắt đầu dồn hết lên mặt, trái tim trong lồng ngực đập thình thích như muốn nổ tung. - Ừ.- Chàng nhếch môi cười nhẹ, kéo ta lại và… hôn. Đôi môi ấm áp sát vào môi ta, quấn lấy, mãnh liệt, tê dại tựa như dòng điện chạy xuyên suốt cơ thể. Chàng hôn ta…. Thật sâu…. Ta hoàn toàn chìm đắm trong nụ hôn ấy. Muốn dứt ra mà không thể. Môi chàng giống như một loại thuốc gây nghiện. Điên cuồng mà đê mê. Rõ ràng làm cho người ta biết nó giống như một loại thuốc độc mà không thể chống lại cảm tính, tự nguyện làm mồi cho loại độc dược ấy……… _________________________________________________ Pê ét: Bạn nhỏ mới xuất hiện không phải song sinh của Âu Dương Thần đâu nhé. Ta ngồi trong phòng, tay mân mê môi mình như con tự kỉ. A…. a…. Rõ ràng là đã tự nhủ không phải người ấy rồi mà. Ta lấy tay tự gõ vào đầu mình. Cái đầu ngu ngốc này. Tại sao? Tại sao chứ? Con tim này rỉ máu một lần chưa đủ hay sao? Những thực sự là…. Không kìm nén nổi. Mỗi lần ở bên người con trai đó là trái tim lại tưởng chừng như sắp bay vụt ra khỏi vị trí cố định rồi lon ton chạy đi mất. Mà cuối cùng là con người sống thế quái nào được khi mà không có trái tim chứ? -_- Điệp Điệp ơi là Điệp Điệp, mày đường đường là một con người tự tôn cáo ngất trời, sao giờ lại thê thảm thế này chứ? Mà cái nguyên nhân lại là một thằng con trai. Ta vò đầu bứt tóc, đau khổ tự kiểm điểm. ……. Mấy hôm sau đó tại Ngọc Long Cung…… Hoàng Thái Hậu cùng Thái Hậu đưa ánh mắt hài lòng nhìn ta và Âu Dương Thần yêu đương mặn nồng. Này thì dịu dàng này. Này thì nũng nịu này. Này thì đỏ mặt này. Và còn vô số những này thì sến sẩm khác. Và dĩ nhiên, đó chỉ là một vở kịch được dựng lên nhằm che giấu người già. Nhưng vấn đề là cái người nào đó lại khá là nghiêm túc và hứng thú với cái vở kịch này thì phải. - - - Hoàng hậu, hoàng hậu, hoàng hậu…… - Dạ, nãy giờ hoàng thượng đã gọi thần thiếp cả chục lần rồi đấy ạ. - Ta cố nén ý nghĩ muốn hành thích tên hoàng thượng nào đó vào lòng, trả lời thật nhỏ nhẹ và dịu dàng. Cố nén. Cố nén. Giết hoàng đế thì nhân dân cực khổ. Vì bách tính. Phải kìm nén. - Lấy cho ta cái bánh đó. – Âu Dương Thần hất cằm về phía đĩa bánh chỉ cách hắn có một chút xíu. Chú ý, là một chút ít đấy nhé. - ….. – Ta ngoan ngoãn đưa bánh cho hắn. Xí, nếu không có người lớn ở đây thì ngươi chết lâu rồi. - Ngoan. – Hắn cười tươi rói như bông hoa hướng dương giữa hè, đưa tay xoa đầu ta. Đúng đấy, bạn không nghe nhầm đâu. Chính là hoa hướng dương giữa trưa hè ấy. Đôi mắt híp lại thành một đường chỉ. Đôi môi yêu nghiệt cong lên tạo thành nụ cười tỏa nắng. Chẳng lẽ bắt nạt người khác thú vị như vậy? Mãi về sau sau nữa, ta đem thắc mắc đó đi hỏi hắn và nhận được câu trả lời: “ Bắt nạt người khác không thú vị nhưng nàng thì khác. Đặc quyền nhé. Được ta bắt nạt là một niềm hạnh phúc đấy.” Nhưng đó là câu chuyện của rất rất lâu sau. Hiện giờ, nhìn cái bản mặt “hành người khác là một niềm vui tao nhã” của hắn là ta muốn nguyền rủa cả chín đời tổ tông nhà hắn. Tên cẩu hoàng đế, hôm nay ta quyết ra tay trượng nghĩa, trừ hại cho dân. Nhất định phải chém. Nhất định phải giết. Không thể để một mầm mống tai họa như hắn sống được. À, cơ mà hình như trước mặt ta là mami bà nội của hắn thì phải. Âu Dương Tộc, hãy tha thứ cho đứa con dâu bất hiếu này….. - Thôi nào Hoàng thượng, con không thấy Hoàng hậu xấu hổ rồi sao? Xem kìa, mặt con bé đỏ hết lên rồi. Thái Hậu nói rồi che miệng cười. Người hoàn toàn không biết con dâu người đang vì cố kìm nén cảm xúc nên mới thế.- Nào, vào cấn đề chính thôi. Sắp tới Ngọc Quốc sẽ tổ chức lễ hội mùa thu. Nhân dịp này ra mắt tân hoàng hậu. Vậy nên con chuẩn bị kĩ càng nhé.- Thái Hậu nhìn về phía ta, mỉm cười dịu dàng. Ta lúng túng. Lễ hội mùa thu là cái gì thế? Ta có biết gì đâu. Lại còn cái gì mà ra mắt nữa. Chẳng lẽ Ngọc Quốc tính mở triển lãm sao? - Lễ hội mùa thu…. Là cái gì ạ? - Hả? Con không biết? – Hoàng Thái Hậu trợn mắt, suýt nữa phun hết trà ra ngoài. - A ha ha…. – Âu Dương Thần cười khan, khẽ nhéo ta một cái. Ta nhăn mặt, khó hiểu nhìn hắn. Cái quái gì? Tên Âu Dương nhà ngươi muốn dê ta thì cũng không cần mạnh tay thế chứ! Đau chết ta a! - Mới thành hôn nên chắc tâm trạng nàng ấy còn hơi loạn nên mới nhất thời quên như thế!.... – Âu Dương Thần vội nói. Hắn chính là quên mất nàng bị mất trí nhớ. Những chuyện thế này làm sao nhớ nổi. - À, vậy sao? Hoàng thượng, con cũng thật là, dù bận việc triều chính cũng phải chăm sóc cho Hoàng hậu chứ. Như thế thật không tốt chút nào nha.- Hoàng Thái Hậu nói, ánh mắt thông cảm nhưng có ý nghĩa sâu xa: “Điệp Nhi, con cố gắng lên nha, vì hài tử của ta sau này nữa đó.” Hoàng Thái Hậu à, người hãy nói là con hiểu sai ý của người đi. - Lễ hội mùa thu là lễ hội truyền thống lớn nhất trong năm của Ngọc Quốc. Nó là lễ hội cảm tạ nữ thần Diệp Lan- người đã phù hộ cho Ngọc quốc từ ngày lập quốc đến nay. Bên cạnh đó, nhân dân sẽ cầu mong cho vụ mùa năm sau được bội thu, làm ăn phát đạt. Nói một cách ngắn gọn là như vậy.- Thái Hậu cười nói. – Hoàng hậu, con mới nhập cung những vì là con gái của Vũ Mạn Tể tướng, là tiểu thư cao quý của Tể Tướng Phủ nên chắc những cách ứng xử con đã biết trước, không cần lo đâu ha. Còn những phép tắc, lễ nghĩa Hoàng Thất phải học thôi nhỉ? …. Bla…. Bla…. Bla….. Thật xin lỗi, ta chỉ nghe được đến đó, còn tất cả những thứ khác đều bị bỏ ra khỏi tầm bắt sóng của đôi tai rồi. Thật xin lỗi, ta không hiểu ý câu nói đó lắm. Thật xin lỗi, ta không phải tiểu thư lá ngọc cành vàng của Tể Tướng Phủ danh giá gì đó. Chỉ là đột nhiên xuyên không ròi nhập xác rồi cái gì gì đó nữa thôi mà. Thật xin lỗi, ta là kẻ mạo danh. Thật xin lỗi, ta đây không biết cách cư xử thục nữ hay cái gì đó nữ công gia chánh hay cái gì đó đại loại thế đâu!!!!!!! ……………… Ta thật sự chỉ muốn đập đầu vào tường mà chết luôn đi. Ta không muốn thành thục nữa! Ta không muốn làm đài các tiểu thư! Ta càng không muốn trở thành tân Hoàng Hậu rồi bị biến thành con khỉ trong vườn bách thú để mọi người chiêm ngưỡng. Aaaaaaaaaaaaaaaaaa……….. Ta không muốn!!!! Con đường trở về Tây Ngọc Cung bỗng trở nên cách xa vời vợi. Ông mặt trời vẫn đeo kính râm mà tỏa ánh nắng chói chang gay gắt như thế. Ta mặt mày ủ dột, đen tối âm u. - Nàng không sao chứ? - Không sao.- Ta ngẩng mặt lên, tặng cho hắn một cái nhếch môi. Không sao cái con cá khô. Tại vì thành thân với ngươi mới thế đấy. Hưu. Hưu ngay cho ta. - Nàng….. đừng cười kì dị như vậy. Đáng sợ quá.- Hắn run rẩy nói.- Nếu nàng không biết, có thể hoi Trần ma ma mà. Trần ma ma? Trần ma ma nào? …. Bóng đèn điện sáng….. Ô hô, sao ta có thể quên mất nhỉ? Trần ma ma, bà là cứu tinh đời ta, bà là ánh sáng trong cõi lòng u tối của ta. Ôi, hóa ra ta yêu bà thế. Và thế là tâm hồn đen tối….. nhầm, thế giới tăm tối của ta đã tươi sáng trở lại. Ta lại yêu đời như xưa. Ta không biết, Âu Dương Thần bên cạnh ta đang nở một nụ cười- bí ẩn và khó hiểu. …….. Tể Tướng Phủ….. Giữa hoa viên to lớn với những bông hoa mẫu đơn rung rinh trong náng, dưới tán cây cổ thụ cao lớn, Vũ Mạn Nam ngồi trầm lặng thổi sáo. Tiếng sáo u buồn như chứa đựng một tâm hồn trống rỗng, hoàn toàn trống rỗng. Da diết, ai oán. Từng âm thanh len lỏi qua hàng cây, qua kẽ lá rồi vút tan vào khoảng không. Đôi mắt đen nhắm hờ, ngón tay ngọc ngà nâng chiếc sáo trúc. - Thiếu gia! – Tiếng nói của một nha hoàn vang lên cắt đứt âm thanh ấy. - Sao thế?- Vũ Mạn Nam ngừng thổi, ngước đầu lên hỏi. Vẫn hiền lành, dịu dàng, vẫn là cậu như mọi khi. - Lão gia bảo cậu chuẩn bị. Lễ hội mùa thu năm nay, cậu sẽ vào cung với lão gia.- Tiểu nha hoàn rụt rè nói. - Ừ, ta biết rồi. – Vũ Mạn Nam đưa đôi mắt lơ đãng đi chỗ khác rồi cho nha hoàn kia lui ra. Còn một mình trong hoa viên rộng lớn, trống vắng đi nụ cười của ai kia, cậu thở dài. Hoàng cung? Đó là một từ ngữ không mấy xa lạ với cậu. Nó là một nơi bao bọc bởi sự phồn hoa và giàu có. Thế nhưng, giấu mình trong đó là sự nguy hiểm không ai biết, cũng chẳng ai hay. Lòng người khó đoán. Vì tiền tài, địa vị, quyền lực, người ta sẵn sàng hãm hại cả người thân của mình- những người máu mủ ruột già. Vũ Mạn Nam nhìn ra xa. Cậu đang nhìn cái gì? Vô định. Có lẽ là thế. Cậu chìm vào những suy nghĩ của riêng cậu. “ Tỷ à, ở nơi tanh bẩn đó tỷ thế nào? Tỷ ổn chứ? Con người tỷ đơn giản lắm, liệu có phải chịu ủy khuất không? Hậu cung của hoàng đế hàng ngàn mỹ nữ, tỷ có bị chèn ép không? Tỷ là một bông hoa sen cao quý, làm sao có thể bị vấy bẩn bởi những thứ đó được. Ta vẫn ổn. Ta nghĩ là vậy. Tỷ thấy đó, không có tỷ, ta vẫn sống tốt. Chỉ là… có hơi trống vắng một chút. Chỉ là…. Có hơi hụt hẫng một chút. Nhưng không sao đâu, nó sẽ qua nhanh thôi. Tỷ biết không? Tỷ đơn giản lắm, tỷ thánh thiện và mong manh lắm. Trước đây, ta là người bảo vệ tỷ khỏi xã hội nhơ bẩn đó. Giờ này, nơi Hoàng cung đó, ai sẽ là người bao bọc tỷ đây?” Vũ Mạn Nam chợt bật cười. Đúng vậy, cậu chỉ là một thiếu gia nhỏ bé, lấy đâu tư cách bảo vệ nàng? Yêu đơn phương suốt bảy năm, chôn giấu tình cảm này suốt bảy năm, chỉ biết lặng thầm bảo vệ, che chở, yêu thương nàng. Ha ha, chỉ là tình cảm từ một phía, cậu có hy vọng gì đâu. Gía như….. nàng không phải đại tỷ của cậu. Gía như…. Nàng không cùng chung dòng máu với cậu. Gía như….. Buồn cười thật. Gía như…. Thì sẽ mãi mãi chỉ là giá như mà thôi. Đời người vốn cay đắng thế đấy. Đôi lúc cậu lại tự hỏi tại sao ông trời lại run rủi cho cậu yêu nàng thế. Chẳng lẽ….. vẫn là cái gọi là duyên phận đó sao? ….. Tám năm trước…… Vũ Mạn Nam mới có tám tuổi đã nổi danh là một tiểu chính thái đáng yêu của kinh thành Ngọc Quốc. Thế nhưng, năm ấy, người mẹ mà cậu tôn sùng và thương yêu lại rời bỏ cậu mà đi đến một thế giới khác. Từ một thiếu gia với một gia đình hạnh phúc, nay thì mẹ mất, cha đi theo người tình mới, cậu suy sụp, cậu không tin tưởng vào bất cứ điều gì nữa. Cậu lạnh lùng, ít nói hơn. - Này bé, ta mất mẹ, đệ cũng mất mẹ. Chúng ta cùng hoàn cảnh mà. Từ nay, để ta làm tỷ của đệ nha. Ta sẽ bên cạnh đệ, bảo vệ đệ. Vũ Mạn Nam nhìn cô bé xinh xắn trước mặt. Sao cũng được. Cậu không quan tâm nữa. Có hay không cũng thế thôi. Nghĩ thế, cậu gật nhẹ đầu. Khi đó, ấn tượng duy nhất của cậu chỉ là một nụ cười ấm áp giữa trời đông lạnh. Nhưng rồi, thời gian trôi đi, vị trí lại thay đổi. Cậu lại trở thành người bảo vệ cô bé đó. Rồi…. tình cảm trong cậu nảy nở lúc nào không hay. …… Vũ Mạn Nam nâng cây sáo lên. Đã không thể tiếp tục, vậy để khúc sáo này tiễn biệt thứ tình cảm không đáng có này đi. Trong ánh chiều muộn, khúc sao ấy vang lên. Tạm biệt một mối tình đơn phương. Mà không, phải là vĩnh biệt chứ nhỉ? …………… Ta không hiểu nổi, tại sao trở thành tiểu thư lại khó như thế? Ta không hiểu nổi, tại sao những quy định Hoàng thất lại dở hơi thế? Ta không hiểu nổi!!!!!!!!!!!!! Sau khi bày tỏ ý kiến với Trần ma ma, ta bị kéo vào cuộc huấn luyện vô cùng kham khổ. Nào là cách đi đứng, nói năng, cư xử, ăn uống,…. Trời ơi, tại sao ta lại phải học mấy thứ vô bổ này? Điệp Điệp, cô bắt ta xuyên vào thân xác của cô thì phải cho ta trí nhớ về mấy thứ này chứ! Gánh nặng tâm lí nặng nề, ta (lại ) mò đến Khỏi Thiên Trai. Đến nơi, quả nhiên thấy người con trai ấy đang nằm đó. Chàng ngủ. Ta rón rén lại gần, nhẹ nhàng không gây một tiếng động sợ chàng thức giấc. Đôi mắt nhắm nghiền hiền lành. Ánh hoàng hôn phủ lên người chàng như thể một lớp ánh sáng bao bọc thân thể ấy. Cô đơn? Tại sao khi nhìn chàng lại có cảm giác chàng cô đơn đến vậy? Như thể giữa một không gian rộng lớn, chỉ có một mình chàng sống, một mình chàng. Chàng vui, chàng buồn cũng chả ai hay. - Nàng đến lúc nào vậy? – Chàng vẫn nhắm mắt, hỏi. - Mới thôi. Chàng tên gì thế? – Ta luôn muốn hỏi chàng câu hỏi đó. Chàng như một sinh vật bí ẩn khiến ta không kìm được mà muốn tìm hiểu. Nhưng càng tìm hiểu lại càng mù mịt. Con người chàng như một màn đếm đen dày đặc. Chàng mở mắt, ngồi dậy, đưa một ngón tay lên môi mình, nháy mắt: - Rồi nàng sẽ biết. Sớm thôi. - Sớm là bao giờ? - Lễ hội mùa thu. Có lẽ vậy. - Ừm. Sau đó, ngồi huyên thuyên một hồi, vì trời đã sẩm tối nên ta phải về cung. Nuối tiếc nói lời tạm biệt, ta quay người bước đi. Nhìn theo bóng ta khuất dần, người con trai đó cười lạnh một tiếng. - Bi kịch Hoàng cung. Bắt đầu. ….. Tại Mai cung….. Trong một căn phòng, bóng tối dần bao trùm mọi vật, để tất cả chìm vào sự tối đen của nó. Trong bóng tối đo, Mai Phi cầm cây bút lông, vắt chân, nở một nụ cười nguy hiểm. Sự im lặng như thể nuốt chửng mọi thứ. Bên ngoài cửa sổ, tiếng lá lạo xạo với tiếng gió tạo nên một không gian quỷ dị. - Nhược Bảo, đi nào, đến giờ rồi. Mai Phi đứng dậy, khoác áo, lên tiếng gọi nha hoàn đứng sau mình. Cánh cửa phòng mở ra rồi đóng lại. Gió theo cửa sổ thổi vào. Giấy tờ trên bàn bay tứ tung. Từng tờ giấy rơi xuống sàn đất lạnh. Trên đó, có duy nhất một tờ giấy có chữ. Nét mực vẫn còn mới, đen thẫm, in hằn trên trấng giấy trắng một từ duy nhất: “ Chết.”
Loading...

Đọc Tiếp Chương 7

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Hoàng Hậu Lắm Chiêu Chương 6