…… Sáng hôm sau….. Một con chim nhỏ bay qua Tây Ngọc Cung. Chú chim đậu trên cành cây nhỏ, nhẹ nhàng ca hát. Giọng ca véo con hòa vào ánh nắng sớm lung linh. Ông mặt trời bực bội ném xuống trần gian một vài tia nắng….. - Aaaaaaaaaaaaaaaaaaa………. – Một tiếng thét long trời lở đất phát ra. Chú chim nhỏ sững sờ….rụng hết lông và ngất tại chỗ. 10000 của 100000 năm về sau, chú chim được chuẩn đoán chết do thủng mạng nhĩ. Vô cùng chia buồn cùng gia khuyến nhà chim…… Còn về thời điểm đó, trong cái phòng nào đó ở Tây Ngọc Cung….. - Tên biến thái nhà ngươi. Cút !!!!!!!! – Ta hét ầm lên. Chuyện gì cũng phải có nguyên nhân. Và cái tiếng hét kinh động trời đất này cũng phải có lí do riêng của nó. Câu chuyện nó là như này. Đêm qua, sau một hồi lăn lộn đánh đấm trong phòng ( Dĩ nhiên là không có H hay ném đồ gì đâu nhé. ), cả ta và hắn đều mệt mỏi và ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Khi tỉnh lại, ta thấy ngay cái bản mặt yêu nghiệt của hắn đập vào mắt. Mái tóc vàng bù xù. Đôi mắt nhắm nghiền hiền hòa. Tay hắn vắt qua eo ta ngủ ngon lành. Nhưng tất cả những cái đó không đáng nói. Ta đây là nữ nhân hiện đại, không cầu nệ tiểu tiết hay so đo làm gì. Cái điều đáng để tâm nhất là : HẮN MẶC ÁO NGỦ !!!! Cái áo ngủ màu trắng biểu tượng cái tư tưởng thuần khiết của hắn trễ sâu xuống, lộ ra hoàn toàn khuôn ngực rắn chắc, xương quai xanh lộ hẳn ra, phá hủy tất cả cái gọi là hình tượng thuần khiết của bộ đồ. Trời ơi là trời , máu mũi của ta, tâm hồn trong trắng của ta. Không chịu được, hắn là đại biến thái mà….. - Có chuyện gì thế? Âu Dương Thần chống tay ngồi dậy, lấy tay vò vò mái đầu rối bù, ngái ngủ hỏi một câu. Cái áo ngủ được thể ẩn hiện khoe ra xương quai xanh khiêu gợi. Ôi, tâm hồn của ta….. Hỏi xong, hắn che miệng ngáp dài một cái. - Ngươi….. sao lại trèo lên giường ta hả? Ta chỉ vào mặt hắn, giọng run run. Không thể. May mà ta không háo sắc, không thì đã ăn tươi nuốt sống hắn rồi. Mặc dù hắn không phải là nữ nhân nhưng mà….. mấy người nhìn đi. Như thế thì còn dễ bị ăn hơn nữ nhân đấy chứ !!! ( Âu Dương Thần: Không sao, không sao. Dù nàng có háo sắc hay không, chỉ cần nàng muốn, ta đều lột hết đồ nằm lên giường cho nàng ngắm hết ) - À, tại đêm qua trời lạnh. – Hắn vò đầu, đáp một câu tỉnh bơ giống như kiểu :” Tối nay ăn thịt bò.” vậy. - Lạnh? Lạnh thì ngươi chui lên giường sao? Ngươi đã làm gì chưa hả? Nam nữ thụ thụ bất thân đấy nhé ! – Ta kéo chăn lên cao, nhìn hắn cảnh giác. - Làm gì? Với bộ ngực đó sao? – Hắn nhếch môi cười nham hiểm – Hay nàng muốn ta làm gì? - ….. - Đừng có chui vào chăn nữa. – Âu Dương Thần liếc mắt qua – Và giờ thì xuống giường đi nào. Còn phải đi thỉnh an Hoàng Thái Hậu và Thái Hậu nữa. Âu Dương Thần bước xuống giường. Đột nhiên, hắn quay lại nhìn ta cười gian: - Nàng muốn nhìn ta thay đồ? Cơn xấu hổ trôi qua. Ta khoanh tay trước ngực, cười cười. - Tốt, thay đi. - ….. - Có cần ta phác thảo lại mấy bức rồi đem phân tán khắp nơi trên Ngọc Quốc không? Xem nào, chân dài, mặt đẹp… - Ta cười đểu - Ối bé chết ấy nhỉ. - ….. - Ngươi muốn nhìn ta thay đồ? - Thay đi - Dâm tặc biến thái. – Ta trợn mắt. - Nàng cũng thế thôi. Hay chúng ta cùng thay đồ nhỉ? – Hắn xoa cái cằm nhẵn nhụi cười. Bản mặt yêu nghiệt rõ ràng là đặt nhầm chỗ rồi mà. Sao tự nhiên tình huống lại giống mấy thằng cha lưu manh chuyên đi bắt nạt con gái nhà lành thế nhỉ? Tội lỗi…. Hoàng đế Ngọc Quốc biến thân thành lưu manh…. Nhưng mà dù sao thì…. - Cút !!! Ta đá bay hẩn ngoài phòng bên. Đóng chặt cửa, nhìn trước ngó sau, chắc chắn hắn không nhìn trộm được mới yên tâm thay quần áo. …… Một lúc của một lúc sau đó……. Ta bước ra khỏi phòng, ra ngoài thì thấy Âu Dương Thần đang gật gù trên ghế. Thân mặc long bào nhưng vẫn ẩn hiện đôi chân dài. Cơ thể…. ừm… không tệ. Cái đầu vàng vàng ngúc nga ngúc ngắc trông đến ngộ. Sống mũi vừa thon vừa dài. A~….. Đẹp chết đi được…… Trong lúc ta đang ngơ ngẩn thì Âu Dương Thần ngáp một cái rồi hỏi. - Nàng xong rồi à? - Ừa. Âu Dương Thần liếc nhìn nàng. Bỗng nhiên…. Tỉnh ngủ hẳn. Hắn nhìn nàng chằm chằm không chớp mắt. Mái tóc cặp gọn gàng sau gáy lộ ra cái cổ trắng ngần. Vài sợi tóc mai vương trên khuôn mặt thanh thoát. Nàng chớp mắt nhìn hắn. Đôi mắt đen lấp lánh làm tim hắn đập lệch nhịp. Cả khuôn mặt trang điểm nhẹ vẫn tôn nét. Bộ lam y chiết sát vòng eo thon gọn khiến hắn chỉ hận không thể ôm vào lòng mà yêu chiều, sủng ái. Hắn vội quay mặt đi. Ôi, Điệp Điệp à, nàng muốn bức chết hắn sao? Cứ như thế này hắn sẽ không kìm lòng được mà đem nàng ăn sạch sẽ mất. Đêm qua….. hắn đã phải rất dằn lòng rồi. Sao đến sáng sớm nàng lại còn muốn khiêu khích hắn nữa? - Này, sao thế? Ta ngu ngơ hỏi. Tự nhiên nhìn ta chằm chằm rồi quay phắt đi là như thế nào? Kể cả ta có xấu quá thì ít nhất cũng phải biết khen một câu lấy lệ chứ. Nam nhân cổ đại chẳng lẽ không biết lịch sự là gì sao? Nhưng mà…. chẳng lẽ ta xấu đến mức độ đó sao? - …… - Tên hoàng đế nào đó đang lấy lại bình tĩnh. - Này. - …… - Vẫn đang lấy lại bình tĩnh. - Này, điếc à? - Không. Đi thôi. Âu Dương Thần bình thản quay người kéo ta đi. Ơ này, cái này thế kỉ 21 gọi là đánh trống lảng đấy. = = ……………….. ……. Ngọc Long Cung ……….. Hoàng Thái Hậu ngồi trên một chiếc ghế lớn bọc nhung, thân mặc một bộ đồ màu tía. Mái tóc hoa tiêu dùng trâm vấn gọn. Đôi mắt hiền từ, khuôn mặt hiền từ. Cử chỉ hiền từ. Giọng nói hiền từ. Câu nói hiền từ. Duy chỉ có ác ý là ác ôn. - Đêm qua 2 đứa vui vẻ chứ? – Hoàng Thái Hậu tít mắt cười. Hôm qua, bà đã nghe được mật báo rằng Tây Ngọc Cung tối qua và sáng nay thật nhộn nhịp. Tuổi trẻ thật cuồng nhiệt….. Ta toát mồ hôi. Hoàng Thái Hậu à, vui vẻ là theo nghĩa nào thế? Con thật sự không hiểu ý người mà. - Dạ, vui lắm. Chỉ có điều nàng ấy nhiệt tình quá. Âu Dương Thần lễ phép lãnh đạm trả lời. Vui, vui cái con khỉ. Ta đây nhiệt tình với ngươi lúc nào chứ? Đừng có nói mấy câu khiến người khác hiểu nhầm thế. Ta khẽ đá đá chân hắn dưới gầm bàn. - Tiểu Điệp, đừng đá ta thế. Nếu nàng xấu hổ ta sẽ không nói nữa. – Âu Dương Thần quay sang nói. Trọng lượng đủ “ nhỏ “ để cả Thái Hậu và Hoàng Thái Hậu nghe thấy. Ta đỏ bừng mắt. Xấu hổ quá. Mất mặt quá >< Qủa nhiên, hắn vừa dứt câu thì cả Hoàng Thái Hậu và Thái Hậu đều quay qua nhìn ta một cái – cái nhìn đầy ẩn ý >< . Sau đó, Thái Hậu mỉm cười hiền: - Hai đứa không cần quá sức đâu. Mặc dù ta muốn có cháu bế nhưng không cần vội vàng thế. Sẽ có hại cho sức khỏe nha. Ta khóc không ra nước mắt. Thái Hậu à, con còn xử nữ mà, người đừng nói thế chứ. Đến hôn còn chưa hôn thì làm sao có cháu cho người được. Trời ơi , đây chỉ là vấn an sáng thôi mà. - Con….. không phải như hai người nghĩ đâu – Ta phản kháng yếu ớt. Huhu, tâm hồn trong trắng của ta. - Thật là, cái con bé này. Không cần xấu hổ, đều là người nhà với nhau cả. Con xem, mới đêm đầu mà tiếng đã không tốt rồi. Âu Dương Thần, con xem phải bồi bổ cho con bé nhiều nhiều vào. Sức khỏe không tốt thì con cái sinh ra cũng không tốt đâu. Hoàng Thái Hậu không hổ danh là gừng càng già càng cay. Người ơi, sức sát thương trong câu nói của người cao quá. - Dạ vâng, Thần nhi sẽ để ý. Âu Dương Thần vừa nói vừa kéo ta lại gần hắn. Ta bực mình nhéo cho hắn một cái, dĩ nhiên ngoài mặt vẫn ra vẻ một bé cừu non ngoan ngoãn. Hắn hơi nhăn mặt, giữ tay ta lại, ném cho ta một cái nhìn có ý nghĩa đại loại là : “ Nàng ngoan một chút đi, không tí về nàng biết tay ta. “ “ Xí, ngươi làm được cái gì chứ? Tay ngươi ta biết lâu rồi” Ta cũng trừng mắt lại. Hắn nhếch môi cười đểu, mắt liếc qua bộ phận dưới cổ ta, nụ cười càng đậm. Ta vội thu tay lại, ngồi ngoan ngoãn như một con mèo. Nguy hiểm, nguy hiểm quá. Huhu, ông trời a, ta đã đắc tội gì với ông chứ? Ta không phục, không phục. Ta khóc thầm, đầu óc nhảy đi thăm 18 đời tổ tiên nhà hắn. Tại sao một tên biến thái như vậy lại có thể trị vì được cái Ngọc Quốc này chứ? Ta không cam….. Huhu…… Âu Dương Thần hài lòng nhìn ta. Xí, chẳng lẽ bắt nạt người khác ngươi vui thế sao? Ta móc mắt ngươi, đừng có nhìn ta. Dĩ nhiên, đó chỉ là suy nghĩ. Hoàng Thái Hậu cùng Thái Hậu nhìn thấy cuộc đấu mắt đó thì cùng nhìn nhau cười ăn ý. Và đây là suy nghĩ của họ: Hoàng Thái Hậu : “ Gia đình bọn nhỏ thật tốt. Trước mặt chúng ta còn có thể liếc mắt đưa tình được. Qủa là sức sống của tình yêu tuổi trẻ thật mãnh liệt .” Thái Hậu : “ Tiên Hoàng, ông xem, con trai ông thật có tài. Kiếm được cho thần thiếp một đứa con dâu vừa ngoan ngoãn, xinh xắn lại biết nghe lời thế. Âu Dương Hoàng tộc chúng ta thật có phúc !!!!!! “ ……………… ……………… Sau cuộc diện kiến đậm đà cảnh xuân ban sáng, Âu Dương Thần phải lên triều. Aizz, đôi lúc thấy hoàng đế có khác gì cái kho cập nhật tin tức đâu. Nhưng cái quan trọng là cái điều hành đất nước như thế nào mới là quan trọng. Nghĩ xem, địch mà đến sát nút trong khi vua vẫn còn ngồi ung dung uống rượu thịt chó thì có khác gì dâng nước cho giặc đâu chứ? Khổ một nỗi…. cái vị vua nào đó đang chống cằm làm nũng…. - Hay hôm nay ta không thiết triều nữa nhé. - Lí do? – Ta hỏi lại. - Ở cung ôm nàng ngủ. – Có một tên hoàng đế nào đó mặt dày đối đáp. - Hôm qua ôm chưa đã? - Ừm, ôm nàng rất ấm, rất mềm, rất muốn ôm nữa. - ……. – Chết tiệt, ta đây là cái gối ôm nhà ngươi à? Cái gì mà rất ấm, rất mềm chứ? Muốn thì đi kiếm gà mà ôm. - …. – Hắn nhìn ta bằng ánh mắt mong chờ. Như kiểu giống như khát kháo mong ngóng một cục vàng từ trên trời rơi xuống vậy. Ầy, được rồi. Hắn là hoàng đế, không thể so sánh kiểu đó. Ta im lặng một lúc rồi nhẹ nhàng vuốt tóc hắn. Mà chính xác là phải nhổm người lên mới có thể vuốt được. Xí, cao thế để làm gì chứ? Nó là việc sỉ nhục gián tiếp đối với người có chiều cao khiêm tốn đấy, ngươi có hiểu không hả? Và việc sỉ nhục người khác là không tốt chút nào. Ngươi có thích bị sỉ nhục không chứ? Thôi được rồi, lan man quá rồi. Trở lại vấn đề chính. Ta xoa đầu hắn, cười dịu dàng, nói : - Ngươi mà không lên chiều nhanh…. Là ta giết ngươi đấy. Và thế là hắn cam chịu, lặng lẽ chấm nước mắt nhì nhằng ở lại. Đi một bước lùi một bước. = = Thế này mà là đi à? Dậm chân tại chỗ thì đúng hơn đấy. Cuối cùng, hắn bị ta đá ra khỏi phòng, lầm lũi lên triều. Xí, tên hoàng đế vô trách nhiệm. Dẹp được con muỗi bên cạnh rồi, ta ngồi phá giấy. Và cái công cuộc phá giấy vĩ đại đó, dĩ nhiên là lấy giấy ra vẽ hươu vẽ vượn. Vẽ là một nghệ thuật và kẻ phá giấy là một nghệ nhân chân chính. Cực kì chân chính. Chấm chấm vẽ vẽ một hồi, ta mãn nguyện nhìn tác phẩm của mình. Hờ hờ, quá đẹp. Ta quệt trán, thầm biểu dương bức tranh đáng để lưu danh sử sách của mình. Sáu đó, hớn ha hớn hở khoe với Tiểu Hương đáng đứng bên cạnh. - Tiểu Hương, ta vẽ con mèo đẹp không? Nhìn dễ thương nhờ. - …. – Khóe miệng Tiểu Hương giật giật. Một lúc im lặng, cô bé lên tiếng – Tiểu…… nhầm…. hoàng hậu, mực người pha rất đều. - Tranh đẹp đúng không? – Đôi mắt long lanh chờ đợi. - Người chọn giấy cũng rất tốt, mực thấm đều, rất mịn mực. ………… Cốc cốc…… Tiếng gõ cửa vang lên….. - Hoàng hậu, Trần ma ma diện kiến. – Tiếng thái giám vọng vào. - Cho vào đi. – Ta trả lời. Trong lòng tiếc nuối vì chưa được nghe nhận xét của Tiểu Hương. Khác với ta, Tiểu Hương vội vàng cầm bức tranh con mèo của ta gập vào rồi nhanh chóng nhét vào túi. “ Tiểu thư a, em chỉ muốn giữ thể diện cho người thôi.” Nhìn thấy hành động đó, ta thầm khinh bỉ. Tiểu Hương à, ngươi có biết là ngươi rất chậm chạp vụng về không hả? Mép giấy lộ hẳn ra ngoài kìa. Xùy, xấu cũng phải nói chứ. Cơ mà xấu thật à? Thực ra nó cũng khá là đẹp đấy chứ. Xùy, không sao, chẳng qua là bút lông khó vẽ quá đấy chứ. Là không quen, không quen thôi ><. - Thần là Trần ma ma. Từ nay, thần sẽ phục vụ hoàng hậu. Có gì không phải phép, xin hoàng hậu thứ lỗi. - Thần là Kiên Lưu, phụ mệnh hoàng thượng bảo vệ người. Cả hai người, một nam nhân tóc đen tuyền mặc võ phục và một nữ nhân tầm 40 tuổi quỳ phục xuống đất. Giọng nói đầy cung kính. - Ai nha, đúng lên đi. Các ngươi quỳ thế ta tổn thọ mất. Lần sau gặp ta không cần hành lễ đâu. – Ta vội đỡ họ dậy. Thật là, toàn người lớn tuổi. Ngại quá. - Chúng thần không dám. - Giờ hai người là dưới quyền ta, các ngươi muốn chống lệnh? Trần ma ma và Kiên Lưu khó xử nhìn nhau….. - Để ta phải đợi? - Đa tạ hoàng hậu. Nói xong, họ đứng lên. Uầy, vậy ra đây là ma ma tổng quản và sát thủ trong truyền thuyết sao? Mở rộng tầm mắt rồi. Ngồi trò chuyện một lúc, ta biết được Trần ma ma vốn là đại tổng quản của hậu cung, đã làm việc trong cung được hơn 20 năm rồi, cũng đã được chứng kiến biết bao thay đổi của Ngọc Quốc. Âu Dương Gia là hoàng tộc tốt, đã gần mười đời trị vì đất nước, gây dựng, gìn giữ Ngọc Quốc như ngày hôm này. Còn Kiên Lưu vốn là một đứa trẻ bị bỏ rơi, được Thái Hậu đưa về chăm sóc, nuôi dưỡng. Tuy đi theo con đường là một sát thủ nhưng hắn vẫn một lòng trung thành với Hoàng tộc. Hắn nói nếu một ngày Âu Dương tộc có suy vong thì chính tay hắn sẽ kết liễu kẻ gây ra thảm cảnh đó. Nhân cũng phải nói, Kiên Lưu là một sát thủ thuộc hoàng cực phẩm trong giới giang hồ. Ngoài Kha Dương thì hắn chỉ đứng sau hai người nữa. Siêu quá, khâm phục quá !!! - Ha ha, hoàng hậu đừng đề cao thần quá. Hoàng thượng còn siêu đẳng hơn nhiều. - Hắn? - Vâng. Người được mệnh dam là một trong Tam đại Cực Vĩ của giới võ lâm đấy. – Như nhìn thấy ánh mắt khó hiểu của ta, Kiên Dương nói tiếp. – Tam đại Cực Vĩ có ba người được coi như ba người đứng đầu võ lâm. Ngoài Hoàng thượng ra thì còn Lãnh Hàn Băng – giáo chủ Tà Băng giáo và nữ vương Nữ Nhi Quốc – Triều Đan. Trong võ lâm, nhắc đến Tam đại Cực Vĩ là nhắc đến những huyền thoại. - Triều Đan? Nữ nhân cũng có thể cường đại vậy sao? – Ta ngưỡng mộ. Đại thần, chắc cô ấy yêu kiều lắm. - Vâng, nghe nói đã có biết bao nam nhân nguyện chết để làm thảm trải đường cho cô ấy. Tuy là thân nữ nhi nhưng uy phong hơn người, gây dựng Nữ Nhi Quốc thành một đế quốc thành một đế quốc hùng mạnh. – Trần ma ma vừa nói vừa rót trà cho ta. Đại thần, đại thần, em ngưỡng mộ tỉ. Trong đầu ta nhanh chóng hiện lên một vị thần nữ vô cùng xinh đẹp. Mái tóc xõa dài, đôi mắt sắc xảo, thân hình nóng bỏng. A~, chắc chắn uy phong còn hơn cả Boa Hancock ấy chứ. Đại thần quay lại, cười một nụ cười tỏa nắng. Đẹp chết đi. Thế mới nói, ngắm mĩ nam mĩ nữ trong thiên hạ là một niềm hạnh phúc vô bờ bến. Đã thế, vị mĩ nữ đó lại còn cường đại như thế. Cực phẩm……. - Thưa hoàng hậu, Mai Phi xin yết kiến ạ. – Tiếng tên thái giám nào đó lại chen vào ngắt ngang câu chuyện. Bực mình. >< Cái Mai Phi gì gì đó, sao không đến vào lúc khác chứ? - Được rồi, cho vào đi. Thái giám đẩy cửa, một nữ nhân bước vào. Theo sau cô ta là hai cung nữ khúm núm theo sau. Mai Phi mặc bộ hồng y, mắt phượng mày ngài. Đôi môi cong lên thành nụ cười ngạo mạn. Mái tóc đen dài cài trâm vàng. Tay cô ta cầm một cây quạt. Đuôi mắt dài, tai đeo bông tai lông vũ. Nhìn qua thì chắc chắn là biểu trưng ột vị tiểu thư đỏng đảnh sớm đã quen với cuộc sống nhung lụa. Bộ y phục bó sát lộ ra những đường cong đáng ghen tị. “ Bộ ngực đó được đấy chứ. Mềm phải biết. “ Trong lòng ta thầm cười gian. - Thần thiếp khấu kiến hoàng hậu. – Cô ta nhìn thẳng vào ta mà không chịu cúi đầu. - Vô lễ, gặp Hoàng hậu mà không cúi đầu. – Trần ma ma quát lớn. Ánh mắt nghiêm nghị cau lại. Trần ma ma, bà tuyệt vời quá! Ta giương đôi mắt long lanh to tròn đầy cảm phục. - Trần ma ma, ta nghĩ bà cũng không cao hơn ta đâu. Cái này gọi là gì? Vô lễ? – Mai Phi cười, khóe mắt lóe tia xảo trá. Giọng nói không có một phần tôn trọng. Hai cung nữ đi sau cô ta che miệng cười khúc khích. Tiếng cười tuy nhỏ nhưng cũng đủ để lọt vào tai ta. À, ra là vậy. Hóa ra cuộc chiến hậu cung đã bắt đầu rồi sao? Ha ha, nhưng mấy người coi thường ta quá đấy. Nghĩ ta là ai chứ? Dám đụng đến người của ta ngay trước mặt ta sao? Khá khen. Gan to quá. - Mai Phi nương nương…. – Kiên Lưu đanh giọng. - Ta là bù nhìn sao? – Ta vắt chéo chân, chậm rãi uống trà. – Mai Phi nhỉ? Là ta phải chào ngươi trước mới phải. – Ta nhoẻn miệng cười dịu dàng. Nhìn thấy nụ cười đó, Mai Phi như bị điện giật. “ Cô ta bị điên sao? Ta đang quấy rối trước mặt cô ta. Vậy mà con cười được. Chẳng lẽ hoàng thượng thành hôn với một ngốc nữ. Nhưng nhìn mặt cô ta có vẻ gì là thiểu năng đâu nhỉ?” – Trong đầu Mai Phi hiện lên dòng suy nghĩ. - Lại đây nào, ta chào ngươi. – Ta vẫy tay, khuôn mặt rúng động lòng người.- Đưa tay đây nào. - Hoàng hậu….. - Tay ngươi đẹp quá. Làm ta thật ghen tị nha, - Ta đến bên, nâng tay cô ta lên vuốt nhẹ. Sau đó…… dội cả bình trà nóng vào tay cô ta. Nước trà nóng bỏng không khác gì nước sôi làm tay ả đỏ lên. Nhanh chóng, Mai Phi hét lên rồi giật tay lại, lùi về đằng sau. Hai cung nữ kia vội vàng đỡ lấy cô ta. Kèm theo đó là những lời hỏi han rối loạn. - A….. a…… Tay ta….. Con tì nữ kia…… Tại sao? Sao mày dám làm thế? – Mai Phi hét um lên như con thú bị xổng chuồng. Kiên Lưu rút kiếm kề sát cổ ả, ánh mặt lạnh lùng…. - Dù cô có là phi tần được sủng ái nhất hậu cung đi chăng nữa thì ta vẫn có thể giết cô đấy. Dù gì thì tội danh nhục mạ hoàng hậu– bậc mẫu nghi của đất nước cũng đủ để tru di cửu tộc cô rồi. Cẩn thận cái miệng đi. Mai Phi run rẩy ngồi bệt dưới đất, thảm hại không chịu nổi. A nha, nếu có người ở đây sẽ cho là ta đang bắt nạt cô ta mất. Ta bình thản ngồi xuống ghế. - Mà cô là ai vậy? Nãy giờ quên không hỏi. Trần ma ma lén lau mồ hôi. Hoàng hậu à, người đùa vui thật đấy. Hóa ra nãy giờ người không biết cô ta là ai ư? =_= Mai Phi mặt đen hơn đít nồi. Cô ta là ai? Cư di nãy giờ là chuyện gì đang diễn ra vậy? Cái mớ hỗn độn gì đây? Kiên Lưu đần mặt, nói không nên lời. ……… Không khí đông đặc trong 3 giây…… Ta ngơ ngác nhìn quanh, chỉ có Tiểu Hương là vẫn còn bình thường. Rốt cuộc là có chuyện gì thế? Mãi một lúc lâu sau, ta mới biết được Mai Phi là Mai Nguyệt Dưng, nữ nhi của Ngự Sử Quan- chức vị cao gần như với Tể Tướng. Dung nhan xinh đẹp, là phi tần được sủng ái nhất hậu cung. Tính cách từ nhỏ ngạo mạn đanh đá. Từ khi nhập cung và được trọng sủng lại càng kiêu căng phách lối hơn. Dĩ nhiên, 2 câu cuối là do Trần ma ma nói thầm với ta. >< Ta ngồi ghế uống trà, thỉnh thoảng lại gật gật gù gù nghe. Mai Phi vẫn đứng yên. Hơ, cô ta không mỏi chân sao? Mà sao sắc mặt lại tệ thế nhỉ? Kiên Lưu đã chém giết gì cô ta đâu. Không lẽ là hạ độc thủ? Oa, đúng là sát thủ có khác. Oa oa oa….. Ánh mắt ngưỡng mộ phóng đến Kiên Lưu vèo vèo. Kiên Lưu rùng mình khi thấy ánh mắt ta, lắp bắp… - Hoàng…. Hoàng hậu… người…. - Lại đây. Kiên Lưu bước đến, cúi xuống. Ta nói nhỏ vào tai hắn: - Ngươi hạ Mai Phi độc gì vậy? Chỉ ta đi. - Thần…. có hạ độc gì đâu. – Hắn ngơ ngác. Hơ, vậy cô ta có vấn đề gì sao? Kì lạ quá đi mất. Không lẽ cô ta cuồng ngược sao? - Sao cô còn đứng đó? – Ta ngu ngơ hỏi. Sắc mặt Mai Phi càng đen hơn….. - Khụ…. Hoàng hậu, theo quy định thì chỉ khi hoàng hậu cho phép thì phi tần, cung nữ, thái giám, binh lính,….. mới được phép lui ra ngoài. – Trần ma ma ho khan một cái rồi tốt bụng nhắc nhở. Phụt….. Sao rắc rối thế? Mấy người muốn đi đầu là quyền của mấy người chứ. A, xem ra ta lại hiện đại hóa rồi. Cơ mà cổ đại rắc rối thật ấy chứ. ……….. Cạch…….. Âu Dương Thần mở cửa bước vào. Không, chính xác là lao vào. - Chúng Thần khấu kiến Hoàng thượng. – Trần mama, Kiên Lưu và 2 cung nữ kia cùng lúc quỳ xuống. Mai Phi thì ngay lập tức quay ra ôm chặt hắn, nũng nịu kèm theo cái biểu cảm dễ thương. - Hoàng thượng, thần thiếp nhớ người lắm. - À ừ, bình thân đi. Dung…. Mai Nguyệt Dung? Sao nàng lại ở đây? “ Mai Nguyệt Dung? Hoàng thượng chưa bao giờ gọi ta như thế. Người thường gọi ta là Dung nhi cơ mà.” - Thần thiếp….. Huhu….. Hoàng hậu khi dễ thiếp. Người phải làm chủ cho thiếp. – Mai Phi khóc lóc. Bỗng chốc khuôn mặt đã nhòe nhoẹt nước. Xí, từ trước đến nay ta ghét nhất là nữ nhân dễ khóc. Xùy. Khóc thì làm được gì chứ? Mà ta làm gì ngươi? Vớ vẩn nào. Ta chỉ đổ có một chút nước vào tay ngươi thôi mà. >< Âu Dương Thần khẽ gạt Mai Nguyệt Dung ra, tránh cho nước mắt nước mũi của ả dây vào áo hắn. Hắn tự hỏi: sao đột nhiên lại thế nhỉ? Nếu là trước kia, khi Dung Dung khóc, hắn sẽ ôm cô ta vào lòng rồi yêu chiều. Thế nhưng bây giờ, hắn lại không muốn dây dưa với mấy thứ đó của Mai Nguyệt Dung. Hắn chỉ là không thích nàng nhìn thấy cảnh này. Ngồi thiết triều mà nhớ nàng đến phát điên, chỉ mong cho thời gian trôi nhanh một chút. Chỉ là mong muốn ôm nàng vào lòng. Chỉ là mong muốn chiếm hữu nàng nhiều một chút. Thật kì lạ. Phải chăng chính trái tim hắn đã yêu nàng rồi? Hắn đi đến bên nàng trong khi nàng vẫn đang chú tâm vào cốc trà. Bỗng nhiên, hắn thấy cốc trà đó thật chướng mắt. Trà ngon vậy sao? Đã thế sau vụ này, hắn cho hủy hết. - Điệp nhi, trà đáng chú ý hơn ta sao? – Hắn giằng cốc trà ra khỏi tay ta. - Âu- Dương- Thần. – Ta thở hắt ra. Hắn là đang làm cái quái gì vậy? Cư nhiên đi cướp cốc trà của ta là sao? Muốn uống thì cứ nói. Ta sẽ bảo Tiểu Hương pha cho ngươi cốc khác. Xí, chẳng lẽ hoàng đế đều keo kiệt như vậy sao? Có cốc trà cũng tiếc. Xùy, đồ nam nhân nhỏ mọn. Mai Phi mắt lóe sáng như vớ được vàng, Trần ma ma và Kiên Lưu mặt xám ngoét. Tất cả đều chung một suy nghĩ: “ Trời ạ, đây là lần đầu tiên có người dám gọi cả họ tên hoàng đế ra như thế. Chắc chắn là bị chém rồi.” - Nữ vương có gì sai bảo? – Âu Dương Thần đặt cái cốc ra cái bàn khác cách xa rất xa cái bàn đó, xun xoe xí xởn nói. Đau tim tập 2….. Cả phòng trừ hai nhân vật chính ra thì tất cả những người còn thở đều lăn đùng ra ngất xỉu…. Trần ma ma: “ Ôi, tim tôi, máu tôi. Hoàng đế anh minh thần vũ, kiêu ngạo vô song,… giờ còn đâu?” ( Đã lược bỏ những thành ngữ cũng nghĩa.) Mai Nguyệt Dung: “ Huhu, hoàng thượng, người bất công, bất công quá. Cho dù da cô ta có trắng hơn thần thiếp, lông mi cô ta có cong hơn thần thiếp, mắt có to hơn thần thiếp, địa vị có cao hơn thần thiếp,….. nhưng người cũng đâu cần phân biệt đối xử thế chứ?” ( Đã lược bỏ những từ so sánh hơn.) Kiên Lưu: “ …..” ( Đơn giản đã hóa đá từ lâu rồi.) Ta không chú ý lắm đến thái độ kì quái của hắn hôm nay. - Trả ta cốc trà. Nhanh. - Không. - Hứ, không thèm nữa. Ta khoanh tay trước ngực, hất mặt quay đi. Đồ ki bo. Bà đây không thèm nữa. Giữ lấy mà uống đi. Uống chết ngươi đi. >< - Hôn ta một cái rồi ta trả. – Hắn cười gian tà rồi chu cái mỏ lên. - Hứa nhé. – Âỳ, đừng lên án ta vì cốc trà mà bán đi nụ hôn đầu đời. Vì đơn giản đã mất nụ hôn đầu từ lâu rồi = =. Dĩ nhiên là không phải với cái tên chết bầm này. Với cả là tại trà quá ngon đấy chứ. Chẳng phải các cụ đã nói cái gì đấy mà “ chim chết vì mồi" sao ? Đấy, thế mới nói, cái chân lí bất di bất dịch này đã được công nhận từ lâu rất lâu rồi. - Được. Ta nhếch môi cười, rút cái khăn tay trong túi ra, khéo léo chấm lên môi hắn. Ha ha, đây gọi là hiệu ứng kĩ thuật. Ta phục ta quá đi mất. - Xong rồi nhá. – Ta nói, nhét vội cái khăn vào túi. Nha, cái này phải làm thật nhanh, không sẽ lộ mất. Hắn mở mắt, quay mặt đi chỗ khác. Với cốc trà cho ta, mắt vẫn không nhìn ta, khuôn mặt thoáng ửng đỏ. Ta mãn nguyễn ôm cốc trà vào lòng. Và có một điều ta không biết chính là đôi mắt ngập tràn hạnh phúc và sung sướng của hắn. = = “ A~, nàng hôn ta rồi. Hôn rồi. Có cảm giác kì kì một chút những không sao. Môi nàng ấy thật thơm. Tiếc quá, biết vậy giữ lại đôi môi ấy thêm một chút nữa…” Và thế là hoàng đế anh mình gì gì đó đã chìm vào thế giới màu hồng thành công. Đáng thương, đáng thương a ~….. ….. Ở một góc nào đó, Mai Nguyệt Dung nắm chặt tay, đôi mắt tóe lửa nhìn về phía ta, miệng lầm bầm….. - Ta thề….. con tì nữ đó…. Sẽ chết dưới tay ta. Bằng cách thê- thảm- nhất.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 6

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Hoàng Hậu Lắm Chiêu Chương 5