………

Quay về nữ chính là ta đây. E hèm, đèn chiếu nào. [Shel: Đòi hỏi vớ vẩn ==”]

Buổi sáng hôm tỉnh lại trong động, ta thấy mình đang tựa vào đá ngủ. Ngáp dài một cái, ta thấy hơi lạ, đêm qua cảm thấy dễ chịu lắm mà, sao sáng vẫn là gối đá nhỉ? Hê, chắc là tại tự hoang tưởng thôi. Người ta bảo là trong lúc khó khăn thì cái gì cũng tốt còn gì. Thế là, ta rất nhanh ném cái thắc mắc ra sau, dụi dụi mắt, thấy Lãnh Hàn Băng đang ở chỗ cửa động. Hắn nhận ra ta đã dậy, liền quay đầu lại, cười:

-Heo dậy sớm ghê ta? Không nhanh nhanh lên còn về, nàng muốn ở đó luôn à?

Ta đứng lên, phủi phủi đồ, sau đó làm bộ dạng cao quý kiêu chảnh, lên tiếng phản bác:

-Bản tiểu thư không phải heo, nhà ngươi mới là heo.

Lãnh ma đầu bật cười thành tiếng:

-Được rồi, còn đứng đó mà cãi, về thôi.

Về đến giáo, Liễm Phương liền ào ra, lo lắng hỏi rối rít. Nào là “Giáo chủ xảy ra chuyện gì vậy?” hay “Thương thế có nặng không?” hoặc “Là ai đã gây ra chuyện này?”. Lãnh Hàn Băng chỉ im lặng, nét biểu cảm lại lạnh tanh như thường, chỉ ầm ờ vài tiếng rồi để Liễm Phương gọi đại phu trong giáo. Ta thay đồ rồi đến phòng Lãnh Hàn Băng. Triều Vũ đang ngồi ghế ăn bánh, hoàn toàn không để tâm đến đám người đang rối rít chỗ Lãnh ma đầu, ánh mắt như đang xem trò vui. Ta cảm thấy có đến gần Lãnh Hàn Băng cũng chẳng để làm gì, liền lại gần Triều Vũ, nhón một cái bánh. Đang định mở miệng khoe thành tích băng bó của mình thì Triều Vũ cười cười, vô thức nói:

-Hôm qua ngươi tìm đại phu ở đâu thế? Băng bó cũng xấu, quấn tùm lum tà la, thuốc thì vương vãi lung tung. Chắc là Tiểu Băng Băng kia tự kiếm thuốc thì mới không bị nhiễm trùng vết thước, không thì chắc cũng chết trước khi về đến đấy. – Nói xong còn đập bàn cười khanh khách. – Tiểu mỹ nhân ngươi không biết, hắn tự băng còn tốt hơn vậy nữa.

-A ha ha… vậy à? – Ta cười gượng, thấy thật may mắn vì chưa khoe, không thì không biết giấu mặt vào đâu mất. Hu hu, thực sự thì nhìn nó cũng đâu đến nỗi nào đâu, chẳng lẽ lại tệ đến thế?

-Ha ha, ngươi có hỏi đại phu đó xem ông ta đã giết người nào chưa không? Chết cười mất, lúc nãy đại phu kia còn hỏi xem sao lần này hắn lại băng tệ như vậy làm ta cười chết. Lúc đó, hắn còn lừ mắt cằn nhằn, làm cho ông lão đại phu kia không dám nói câu nào.

-Ha ha, buồn cười nhỉ. Hôm qua ta quên không hỏi rồi. Tay nghề lão đại phu đó đúng là tệ hết mức. – Ta khóc, ta khóc đây. Cảm giác tự mình chê mình, đúng là muốn khóc chết đi được T ^ T.

………….

Những ngày sau đó, Lãnh Hàn Băng giữ ta ở lại phòng hắn, không được đi đâu, trù lúc ngủ thì được về phòng, ăn cơm cũng ăn cùng hắn, chơi cũng phải ở phòng hắn, thỉnh thoảng hắn gọi đưa nước đưa trà, muốn ăn hoa quả thì ta lại thành nhân viên đa chức năng. Ta còn day dứt vì mình hắn mới bị thương, cũng ngoan ngoãn chiều hắn một chút, nhưng nhìn cái bản mặt thỏa mãn như ông tướng của hắn, ta lại muốn rút kiếm ra mà chém. May cho hắn, ta là một người tốt, một công dân luôn tuân thủ luật pháp, vậy nên hắn mới được toàn mạng. Xuy xuy, nhanh cảm ơn ta đi!

Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, ta lại được nghe một bí mật của hắn. Chả là tối hôm đó, ta kê một cái ghế ngồi cạnh giường hắn theo lời hắn bảo, đang gà gà gật gật muốn ngủ thì Lãnh ma đầu gợi chuyện:

-Thực ra, ta thích một cô gái.

Câu nói đó lập tức lôi kéo được sự chú ý. Bản tính nhiều chuyện trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, ta ngẩng mặt, mắt sáng rực nhìn hắn, tinh thần tỉnh táo như vừa uống cà phê đặc.

Hắn hơi nghiêng đầu, cười. Ánh trăng chiếu xuyên qua cửa sổ, trùm lên người Lãnh Hàn Băng khiến hắn dịu dàng hơn hẳn, không còn sự lạnh lùng lãnh khốc như bình thường nữa. Mái tóc dài xõa xuống, đen óng nổi bật trên nền gối trắng, nhẹ bay theo cơn gió đem thu, quấn quít vấn vương vào khuôn mặt đẹp như tạc tượng. Đôi mắt phượng dài đầy mê hoặc, y hệt một hồ ly vương, quyến rũ đến quỷ mị mà vẫn toát ra khí thế quyền uy cao quý.

-Nàng ấy ngốc nghếch nhưng nụ cười lại rất tươi, rất đẹp, rất dễ thương. Nàng ấy thích cười, thích làm trò, vui tươi ấm áp như ánh mặt trời, sôi nổi năng động như một con thỏ nhỏ. Lần đầu tiên gặp nàng ấy, hình ảnh nàng ấy thanh thoát như một vị tiên nữ giữa trần thế ồn ã nhiễu loạn, cao sang như bông sen không bao giờ vướng bẩn bởi bùn đất, thực đẹp. Ta không biết ta yêu nàng ấy từ khi nào, cũng không hiểu tại sao mình lại bị nàng ấy mê hoặc, nhưng ta biết, trái tim mình bị cướp mất rồi.

Giọng nói của hắn trầm đục, khàn khàn vì vẫn còn bệnh, chậm rãi mà nói, từng từ, từng chữ đều như bày tỏ hết cả tâm can. Ta nhất thời rung động. Một con người lạnh lùng cao ngạo mà lại có một tình yêu thuần khiết đến nhường ấy, nữ tử đó nhất định là rất hạnh phúc. Ta chớp mắt nhìn hắn, cương quyết:

-Vậy ngươi bày tỏ với nàng ấy chưa? Nếu chưa bày tỏ thì bày tỏ nhanh nhanh lên không nàng ấy bị cướp mất bây giờ. Có gì khúc mắc cứ hỏi ta, ta sẽ cổ vũ ngươi. Hi hi, ta trước kia chính là cao thủ tình trường đấy.

“Thật tiếc, nàng ấy đúng là đã bị cướp mất rồi…”

…………

Ta vui vẻ chạy vào phòng Lãnh Hàn Băng, trong tay ôm một đống hoa to bự. Hôm nay ta bị đánh thức dậy sớm, liền theo thị nữ ra vườn, hái được về rất nhiều hoa. Hoa sáng sớm tươi mới, còn đọng hạt sương long lanh, nhìn tràn ngập nhựa sống. Tiết trời thu se lạnh, Lãnh ma đầu thì bị thương phải nằm phòng, chắc chắn là không được ngắm những đóa hoa này rồi, tiếc cho hắn quá. Chính vì thế, ta đây mới mở lòng nhân ái, hái về một chùm hoa đủ các loại mang về cắm trong phòng Lãnh ma đầu cho thêm mấy phần sinh khí.

Mở cửa, ta thấy Lãnh Hàn Băng đang ăn sáng, ta đi vào, tìm một cái lọ, cắm đống hoa vào, miệng tía lia:

-Ngươi xem, ta mới hái được rất nhiều hoa tươi. Đẹp đúng không? Ta cắm ở phòng ngươi nhé.

Lãnh ma đầu không nói gì, chỉ im lặng cười nhẹ.

Ta say sưa với đống hoa, bất chợt thấy trong bụng khó chịu, một thứ gì đó ào lên cuống họng, ép ta phải chống tay xuống đất nôn khan. Lãnh Hàn Băng hoảng hốt, vội chạy đến đỡ lấy ta:

-Điệp Điệp, có sao không?

Ta xua tay, nhưng không trả lời được, lại tiếp tục nôn khan. Trán bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, mặt ta trắng bệnh. Lãnh Hàn Băng đỡ ta lên giường hắn, nhanh nhanh gọi đại phu.

Một ông lão râu ria bờm xờm đi vào phòng, bắt mạch, chẩn đoán. Ta nghe thấy ông ta nói:

-Thưa giáo chủ, cô nương đây đã có hỉ mạch.

Thịch.

Trái tim đập rộn trong lồng ngực. Hỉ mạch, từ này sao quen quen, đó không phải là chỉ người phụ nữ đã có thai sao? Ta không tin vào ta mình, túm lấy tay áo ông ta, hỏi lại:

-Đại phu, ngài nói gì? Ngài nói… ta… ta có…

-Đúng vậy, chúc mừng cô nương, cô đã có thai nhi. – Ông ta cười, xác lập lại ý ý nghĩ của ta là đúng.

Tay ta vô thức đặt lên bụng, xoa xoa, bất giác nở nụ cười nhẹ. Ha, ta… ta có em bé. Đây, chắc chắn là con của ta và Âu Dương Thần rồi. Ta sắp được làm mẹ rồi. Vui? Một từ không thể diễn tả được tâm trạng của ta lúc này, nó hỗn tạp đan xen nhiều thứ cảm giác, vừa bồn chồn, vừa lo lắng, vừa hoan hỉ, cảm giác như muốn bay lên. Thật tuyệt, sắp có người gọi ta là mẫu thân rồi!

………

Sau ngày hôm đó, máu điên trong người ta bộc phát dữ dội, như thể kìm không được niềm vui ập đến quá nhanh chóng. Ta cười nói suốt ngày, thỉnh thoảng lại đưa tay lên sờ bụng, đi đứng cũng cẩn thận hơn trước. Lãnh Hàn Băng ngày nào cũng sai người đem cho ta một đống thuốc bỏ, thuốc an thai, nhưng nhìn sắc mặt hắn có vẻ không tốt, lúc nào cũng sầm sì xám xịt như sắp mưa, tính cách cũng lạnh lùng hơn, không thèm cười với ta nữa.

Ta mặc kệ, muốn hắn vui lên một chút, thế là hay đến phòng hắn hơn. Ta thường ngồi cạnh hắn, nói rất nhiều chuyện, hầu hết đều xoay quanh đứa trẻ. Ta hoàn toàn không hiểu được rằng, đứa bé chính là thứ hắn không muốn nói đến nhất. Ta không biết, cứ ngây thơ mà nói, từ chuyện đặt tên cho đến nên nuôi nó như nào mới tốt, từ việc chăm sóc nó ra sao đến việc tương lai nó thế nào. Dương như, sự chú ý của ta dồn toàn bộ sang nó – hài nhi của ta.

-A, quên mất. Lãnh Hàn Băng, ta có thể trở về được không? Ta rất nhớ Âu Dương Thần nha, cũng phải cho hắn biết việc hắn sắp làm cha nữa. – Ta cười híp mắt, má ửng lên đo đỏ, khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc.

Lãnh Hàn Băng đang xem sổ sách bỗng nhiên khựng lại, mặt tối sầm, tay nắm chặt bút lông. Hắn hít một hơi, lấy lại bình tĩnh rồi nói với ta, thanh âm lạnh nhạt không cảm xúc:

-Đi ra ngoài.

-Hả? – Ta ngớ người, không hiểu hắn đang nói gì.

-Điệp Điệp, nàng ra ngoài đi, ta muốn nghỉ. Chuyện này nói sau.

-Vậy… để ta giúp ngươi về giường. – Ta rụt rè.

-Nàng có cần giúp ta làm ấp giường luôn không? – Lãnh Hàn Băng cười khẩy.

-Không! – Ta quên mất, hắn là Lãnh ma đầu đen tối, gian dâm vô độ, tư tưởng không trong sáng, lúc này lại còn hình như tâm trạng không vui nữa; không dây vào, không nên dây vào. – Ta về trước.

Nói rồi liền đứng lên ra ngoài. Đóng cửa phòng, ta ngẩng đầu nhìn trời, tay lại vô thức sờ cái bụng phẳng lì, miệng cười nhẹ nhàng:”Âu Dương Thần, chúng ta sẽ sinh một đứa con thật xinh đẹp mạnh khỏe. Ta… nhớ ngươi quá…”

………………..

Trong phòng tối, Lãnh Hàn Băng mặc cho gió thổi tắt nên, thả mình vào bóng tối. Bút mực đã buông, hắn ngửa người trên ghế, khẽ thở dài. Tâm tư lúc này… thật khó chịu.

Loading...

Đọc Tiếp Chương 26

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Hoàng Hậu Lắm Chiêu Chương 25