Có em bé

Âu Dương Thần đến Huyền Cát được ba ngày. Huyền Cát là một môn phái do Ngạn Ngôn được kế truyền lại, trở thành trưởng môn đã năm năm, đem Huyền Cát ngày một phát triển lớn mạnh, trở thành môn phái nhất nhì trên giang hồ. Mấy năm nay, Huyền Cát luôn luôn ổn định, không bị ai quấy nhiễu cũng không quấy nhiễu ai bao giờ, đặt chỉ tiêu hòa hoãn lên đầu, không gây chiến với ai. Âu Dương Thần hắn chưa từng nghe nói trong nội bộ Huyền Cát có phản loạn, nhận được thông báo thì cũng rất bất ngờ. Trước đến nay, hắn là bằng hữu thân thiết với Ngạn Ngôn, đến Huyền Cát cũng không ít, đối với nơi này cũng có phần quen thuộc. Nhưng lần này thì khác. Khi Âu Dương Thần đến, Ngạn Ngôn lập tức rời đi, Thanh Uy, Thanh Vũ xếp cho hắn ở biệt viện phía Nam của Huyền Cát. Liền mấy ngày sau đó, hắn không nghe được một tin tức nào của bọn Ngạn Ngôn, Huyền Vũ cũng không có tí chút bất thường nào. Có lần, Âu Dương Thần đi tìm Ngạn Ngôn, muốn hỏi xem mọi chuyện thế nào rồi nhưng lại bị chặn ở cửa, Thanh Uy nói rằng hắn cứ tạm thời nghỉ ngơi, tình hình của Huyền Cát Minh chủ không muốn liên lụy đến hắn.

Liên lụy? Âu Dương Thần nhíu mày, bắt đầu nghi ngờ có gì đó không ổn. Ngạn Ngôn thì không gặp được, Thanh Uy và Thanh Vũ hỏi tử tế thì không ai nói. Âu Dương Thần liền ra lệnh cho Kha Dương nhân lúc trời tối lén hạ mê dược Thanh Uy, Thanh Vũ, bắt cóc hai người họ đến biệt viện phía Nam.

Trong căn phòng xa hoa, Âu Dương Thần ngồi trên ghế, tay cầm chén ngọc, chầm chậm uống trà. Hành động tao nhã, lịch thiệp nhưng ánh mắt vẫn liếc về phía hai kẻ đang bị trói ở chỗ cột nhà đã tỉnh, đang vũng vẫy muốn thoát ra. Âu Dương Thần nhếch môi. Muốn thoát đâu có dễ, hắn đã điểm huyệt đạo của cả hai người nọ, phong bế nội công, muốn thoát ra cũng khó.

-Kha Dương, giải á huyệt cho họ đi.

Kha Dương đi đến, cúi người, vung tay vài cái. Thanh Uy, Thanh Vũ đang định hét lên thì bị Âu Dương Thần lên tiếng chặn họng:

-Các ngươi mà dám hét thì xem ta sẽ làm gì các ngươi… - Hắn nâng chén trà, cười mỉm. Đôi mắt hổ phách hơi híp lại thành đường chỉ nhưng toát ra nét nguy hiểm khó thấy, giờ đang nhìn chằm chặp hai kẻ trước mắt.

-Âu Dương công tử à, người làm gì vậy? Sao lại trói chúng ta như này? – Thanh Vũ cười khan hai tiếng.

-Thanh Vũ… ngươi còn không biết tính ta sao? Nói xem, Ngạn Ngôn đang bày cái trò gì ra thế? – Âu Dương Thần chầm chậm nói.

Thanh Vũ nướt nước bọt, trong lòng thầm than:”Minh chủ, Minh chủ à, ngài hại tôi rồi, bảo tôi làm sao bây giờ?”. Y đưa tay huých nhẹ người đang bị trói cùng, ý hỏi làm gì nhưng nhận lại là im lặng. Nét mặt Thanh Uy từ trước đến giờ vẫn giữ thái độ phớt đời, mặt dửng dưng như không.

Âu Dương Thần nhướn mi, chờ đợi câu trả lời.

-Không nói sao?

-Âu Dương công tử, người đừng làm khó chúng tôi mà. Thực sự không thể nói được.

-Vậy… - Âu Dương Thần một tay tựa cằm, tiêu sái ung dung, trong mắt lóe lên nét cười – Ngươi nghĩ sao nếu ta hạ xuân dược ngươi, đem ngươi với Thanh Uy nhốt chung một phòng rồi khóa lại. Thanh Uy… dĩ nhiên phải trói lại rồi. – Âu Dương Thần cười.

Trong phút chốc, mặt Thanh Vũ xanh lại, Thanh Uy bên cạnh cũng biến sắc. Kha Dương đứng đằng sau thì khoanh tay dựa tượng, mắt liếc Âu Dương Thần, thầm nói:”Biến thái!”. Ai mà không biết được trên giang hồ, tài năng chế dược của Âu Dương công tử là số 1 chứ? Và lẽ dĩ nhiên, uy lực của nó cũng hơn hẳn các loại dược thông thường. Trong một phòng kín mà xảy ra chuyện “đó đó” thì thanh danh của Thanh Vũ còn để đâu nữa? Không những vậy, ai dám chắc là cái vị Âu Dương công tử kia có đục lỗ cửa rồi lôi kéo một đám người đến xem không? Tóm lại là, Thanh Vũ nếu không muốn bại hoại thanh danh của một nam tử thì không nên động vào loại người vừa nguy hiểm vừa biến thái thế này.

Mà kể cũng lạ, tại sao những đại hiệp đứng đầu giang hồ đều có một loại tính cách khiến người ta sởn hết da gà như thế? Hết nữ vương Nữ Nhi Quốc lại đến Âu Dương công tử, thêm đó còn có Minh chủ võ lâm, may mắn là còn sót lại Lãnh Hàn Băng – giáo chủ Tà Băng giáo, không thì cái giang hồ này loạn thật rồi!

-Sao? Nghĩ kĩ xem, có nói hay không?

Âu Dương Thần đứng dậy, đi đến, chỗ cây cột trói hai người kia, thái độ vẫn bình thản, trên khuôn mặt đẹp vẫn là nụ cười mỉm. Nếu như nụ cười này đặt ở tình thế khác, như trước mặt một cô gái, cô gái đó sẽ nói nụ cười này thật dịu dàng; đứng trước mặt người lớn, họ sẽ nói nụ cười này thật ôn hòa, nhã nhặn; đứng trước người quen biết, như Thanh Uy, Thanh Vũ chẳng hạn, nhận xét đó sẽ là:” Nụ cười này thật kinh dị.” Quen biết Âu Dương Thần lâu như vậy, đương nhiên bọn họ phải biết chút ít tính cách của vị được gọi là Âu Dương công tử hào hoa phong nhã, ôn nhu như ngọc, lãnh đạm như nước, nhưng ai biết đâu được mặt khác của người này?

-Nói, nói, tôi nói. – Thanh Vũ khóc không ra nước mắt, gật đầu chấp thuận mà lòng đau không nguôi. “A, Âu Dương Thần là bằng hữu thân thiết của Minh chủ, chắc không vì chuyện này mà gây hại cho Minh chủ đâu, chắc cũng không hại gì cả” Thanh Vũ tự an ủi mình.

………….

Một lúc sau, Âu Dương Thàn ngồi trên ghế, uống tiếp trà, nét mặt không nhìn ra được nét biểu cảm nào. Thanh Vũ lạnh tóc gáy, khóc thầm. Y đã làm gì nên tội chứ? Không lẽ thực sự là Minh chủ gây ra chuyện rồi sao? Nhìn mặt người kia thâm trầm như vậy, liệu có băm y ra xả giận hay không?

Kha Dương không kiên nhẫn hỏi:

-Giờ làm sao?

Âu Dương Thần nuốt xuống ngụm trà. Vị thanh thanh, thơm mát của trà thấm dần xuống cuống họng. Hắn nhếch môi, cười nhìn Thanh Uy, Thanh Vũ:

-Lại phải nhờ hai người rồi.

Thanh Uy, Thanh Vũ đồng loạt nổi da gà.

…………..

Một ngày nắng đẹp. Trời đã vào thu, trời cao vời vợi. Từng đàn, từng đàn chim tung cánh bay về phương Nam tránh rét. Ngạn Ngôn đi ra từ thu phòng, vươn vai hít vào một ngụm khí, tâm trạng vô cùng thoải mái. Nhớ lại mấy hôm trước, khi lừa được Âu Dương Thần, Minh chủ địa hiệp lại muốn cười. Thiên hạ ai mà biết được Âu Dương công tử như vậy lại bị lừa bởi khổ nhục kế của hắn chứ? Khi về Huyền Cát, Ngạn Ngôn cứ thong thả mà hưởng thụ. Sáng dậy thì luyện kiếm, đến giờ thì dùng bữa, rồi chiều đi dạo một chút, cuộc sống an nhàn thoải mái. Chờ thêm mấy ngày nữa cho Âu Dương Thần sốt ruột rồi hắn mới đi. Ha ha, cảm giác lừa người thực vui vẻ như vậy!

Bất chợt, Ngạn Ngôn nghe có tiếng Thanh Uy, Thanh Vũ đang nói chuyện:

-Thanh Uy, huynh nói xem, Triều Đan nữ hiệp ra vào Tà Băng giáo nhiều như vậy để làm gì chứ? – Thanh Vũ nằm trên cành cây, một chân thả xuống đung đưa, tay gác đầu nhìn lên trên.

Thanh Uy đang luyện công ở dưới sân, như có như không đáp lời:

-Sao? Ngươi lại nhìn thấy Triều Đan cô nương à?

-Đúng thế. – Thanh Vũ gật đầu. – Này, huynh bảo có khi nào Lãnh giáo chủ lại có sức hấp dẫn kinh người như thế, mê hoặc cả nữ vương Nữ Nhi Quốc rồi không?

Ngạn Ngôn lấp sau vách tường nghe được, mặt tối lại, hận không thể đi ra đá bay tên nhiều chuyện kia, lại dám nói Triều Đan của hắn như vậy. Nhưng mà, Ngạn Ngôn vẫn đè cục tức của mình lại, nghe tiếp, trong lòng, sự hiếu kì lại nổi lên.

-Aizz… Nhỡ mà như thế thì có phải là Minh chủ sẽ bị đội mũ xanh không? Người cầu hôn Triều Đan nữ hiệp nhiều như vậy mà. – Thanh Vũ tiếp tục thở dài cảm thái, thực tâm thì sợ muốn chết. Òa òa, nếu Minh chủ biết y đang lừa người thì nhất định người sẽ đá đít y mất.

-Ừ hửm… Cũng có thể lắm. Nhưng ngươi có chắc là đã nhìn thấy Triều Đan cô nương không? Biết đâu người giống người.

-Không, chính cô ấy mà. Làm sao ta có thể nhầm được, đến khí chất và tầng nội công cũng giống nữa. – Thanh Vũ chắc chắn.

Ngạn Ngôn nắm chặt tay, nghiến răng. Quay người bỏ đi. Dù có phải hay không, cũng phải nhanh chóng đến Tà Băng giáo, không thể chần chừ được nữa. Hắn đến thẳng biệt viện phía Nam, thấy Âu Dương Thần đang cho cá ăn, không có chút gì là vội vã. Ngạn Ngôn hầm hầm đi đến:

-Đi thôi, bây giờ chúng ta sẽ đến Tà Băng giáo.

-Hửm? Không phải Huyền Cát còn đang… - Âu Dương Thần ung dung hỏi.

-Xử lí xong hết rồi. Ngươi nhanh nhanh vào thu dọn đồ đạc đi, chúng ta đi ngay bây giờ. – Ngạn Ngôn cắt ngang, tay nhanh chóng đẩy Âu Dương Thần vào phòng, giục giã.

Ngạn Ngôn không nhìn thấy, khóe miệng của Âu Dương Thần đang nhếch lên đầy cao ngạo, che giấu sau phiến quạt trang nhã. Minh chủ đáng thương, thật đáng thương…

………

Thanh Vũ lo lắng nhìn Thanh Uy:

-Chúng ta làm vậy có sai không?

-Thông tin cũng có phần xác thực mà.

-Ừ, vậy cứ coi như chúng ta một phần báo cáo với Minh chủ đi. – Thanh Vũ cười tươi, thở phào nhẹ nhõm.

Loading...

Đọc Tiếp Chương 25

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Hoàng Hậu Lắm Chiêu Chương 24