Giang hồ là một ổ tạp nham nguy hiểm

Thực ra, ta luôn luôn cảm thấy mình rất quái dị. Ví dụ như trong một bộ phim, người ta thích nhân vật chính diện dễ thương hiền lành thì ta lại thích nhân vật phản diện mang một lượng antifan đông đảo đến kinh người. Ví dụ, con gái người ta thấy phim kinh dị thì hét ầm lên rồi khóc lóc gào thét thì ta lại ngồi vừa ăn mì vừa xem con ma nữ tóc dài thườn thượt, mắt đỏ lòm đầy máu, mồm rộng ngoác đến mang tai, tay cầm kéo trên đó còn có một con mắt người dí sát mặt vào màn hình như muốn chui ra ngoài, vừa ăn vừa bình luận cách sắp xếp bối cảnh trong phim. Ví dụ như, hoàn cảnh hiện tại chẳng hạn.

Mỹ nữ bánh bao nhìn ta trân trối, ánh mắt thập phần kinh ngạc nhìn ta từ trên xuống dưới rồi sau đó tập trung nhìn chằm chằm vào “bộ phận dưới cổ” của ta. Hầy, cô nương, thực ra cô không cần thẳng thắn thế đâu.

- Ngươi là nam sủng của giáo chủ đúng không? – Cô ta ngồi trên ghế, chỉ vào ta đang ngồi đối diện mà hỏi.

Ta tự nhủ mình phải giữ bình tĩnh. Sát sinh là không tốt. Người ta cũng chỉ là ghen ăn tức ở với mình thôi. Nói thế chứ không phải thế. Là ghen tị với nhan sắc hoa nhường nguyệt thẹn của ta mà thôi. Ta cười:

- Ta là nữ nhân. Cô nương nhìn ta mà không phân biệt được sao?

Mỹ nữ bánh bao nhướn mày đầy nghi hoặc nhìn ta, như không chấp nhận sự thật rằng ta là nữ, mà còn là một mỹ nhân. Triều Vũ ngồi cạnh, vỗ vỗ vai ta, thì thầm nói:

- Ngươi cứ tự thôi miên mình đi. Ta thấy ngươi cũng không giống nữ nhân.

Ta cười. Đúng, ta đang cười đấy! Ta chỉ là ngực nhỏ một chút, chứ không phải là không có. Mắt các ngươi để đâu hết rồi? Nhưng mà, ta vẫn tỏ ra là một thánh nữ bao dung nhân hậu, thuần khiết không ganh đua với thế gian, ngẩng đầu làm bộ dạng cao quý. Người ta nói:” Thêm bạn bớt thù.” Ta đây chính là công dân nghiêm túc sinh hoạt tốt, không phải loại giang hồ chuyên đi gây thù chuốc oán. Với ý nghĩ đầy tự hào đó, ta quyết định làm thân với mỹ nữ bánh bao. Dù gì mình cũng chẳng tranh giành nam nhân với cô ta, gây ác cảm làm gì?

- Ta phải nói trước, ta không có ý định giành giáo chủ của cô làm gì, vậy nên quăng cái tinh thần thù địch của cô đi, ta là một người yêu hòa bình, vậy nên chúng ta chi bằng làm chị em tốt đi. Với cả ta thấy cô cũng có dáng dấp thực nữ hiền lành, sao cứ phải tranh chấp nhỏ nhen? Cô xem, ta…

- Sao cơ? Ngươi biết xem tướng sao? Thật hay quá, xem cho ta xem bao giờ giáo chủ lập ta làm chính thất? – Mỹ nữ bánh bao quay ngoắt 180 độ, hướng nhìn ta với ánh mắt sùng kính đầy ngưỡng mộ. Cô ta xúc động túm lấy tay ta, ra vẻ chúng mình là bằng hữu tốt.

Ta toát mồ hôi. Ta chẳng qua chỉ học tập ông thầy bói, nói bừa có vài câu. Ai mà biết được có đúng hay không chứ? Ai dè nữ nhân này lại tin tưởng như vậy. Triều Vũ bên cạnh tặc lưỡi, liếc mắt nhìn ta đầy khinh bỉ. Rõ ràng hắn biết ta đang nói dối, rõ ràng hắn tự cho rằng mình rất thông minh mà hiểu rõ hết sự đời, rõ ràng hắn đang khinh thường ta!!!

Đâm lao thì phải theo lao. Thêm nữa, cũng không thể để cho cái tên nam không ra nam, nữ không ra nữ đứng lù lù ở kia cười nhạo vào mặt được. Ta làm dáng vẻ tri thức, nói tiếp:

- Đáng tiếc, ta không thể tiết lộ cho cô quá nhiều. Nhưng mà có ông thần nào đó nói với tằng cô phải làm ăn thiện lương, sống hòa đồng thân thiện với mọi người thì mới có thể hưởng phúc. Cô xem, nếu như cô đánh đập, mắng mỏ cô tì nữ kia… – Ta chỉ về phía cô bé vừa bị chà đạp thê thảm đã được Triều Vũ băng bó đúng ở góc phòng. Cô bé đó thấy nói đến mình thì hoảng hốt run bắn lên, mặt lại rưng rưng như sắp khóc. Ta thở dài bó tay. Thế này là bị ngược đãi quá thể rồi. – thì chắc chắn cô bé đó sẽ nảy sinh cảm giác sợ hãi với cô, sẽ không yêu thương cô thật lòng mà chỉ là bổn phận. Nếu như cô đối xử tốt với cô ấy, thì chắc chắn cô cũng sẽ được yêu quý, cô ấy sẽ tự động tự tâm mà trung thành với cô hết lòng. Vậy chẳng phải rất tốt sao?

Sau khi nói ra hết những lời này, ta thấy thật khâm phục mình biết bao. Biết thế thì ở hiện đại đã thi vào khoa tâm lý xã hội, kiếm được ối tiền ấy chứ. Hầy, đúng là mình có thật nhiều tài năng thiên bẩm mà chưa được khám phá, phí hoài, phí hoài quá!

Mỹ nữ bánh bao ánh mắt mơ hồ nhìn ta, không biết là hiểu hay không hiểu.

Mặc kệ kết quả như nào, nhưng nói chung là, ta đang bước trên con đường vinh quang là bác sĩ tư vấn tâm lý cộng tẩy não mỹ nữ bánh bao, biến cô ta từ một con sư tử bệnh hoạn với dòng máu thích ngược đãi người khác thành một con thỏ con hiền lành dễ thương thích bị ngược đãi. Muahaha, cả nhà vỗ tay phát nữa nào.

…………………………………..

Thêm chừng hai, ba ngày nữa, Lãnh Hàn Băng đã xử lý xong đống công việc chồng chất và giờ khá là rảnh rỗi. Một ngày, hắn xuất hiện trong phòng ta mà hạ ra một tuyên bố động trời. À, thực ra cũng không động trời lắm đâu, chỉ là đến lôi ta đi săn thực hiện lời hứa thôi.

Lần này, thật kì lạ là chỉ có ta và hắn đi, hai người hai ngựa, không có bất kì ai đi theo. Đúng rồi, nghe thì có vẻ nó có cái mùi gian tình rất là nồng nặc ấy mà thực tế nó vẫn có cái mùi nồng nặc ấy đấy. Ta đứng nhìn con ngựa to tướng bên cạnh, lại nhìn Lãnh ma đầu đang thong dong ngồi trên ngựa của hắn, tiêu sai anh tuấn, bề ngoài rất là oách. Tuy ta không muốn thừa nhận nhưng khí chất của hắn… cũng rất oách ><.

Thực ra, nếu bỏ đi cái khí chất và cái bề ngoài thì Lãnh ma đầu cũng chỉ là một kẻ gian tà giả quân tử thôi. Trước khi ta lên tiếng, hắn đã giả vờ như không nghe thấy gì, chỉ lấy đúng một con ngựa. Mà một con ngựa hai người thì đi kiểu gì chứ? Đấy, đấy mới là vấn đề. Như vậy ta sẽ phải ngồi trước hoặc sau hắn. Ngồi trước? Cho ta xin đi. Các người có còn nghĩ ra cái hành động nào thân mật hơn cái cảnh chàng trai ngồi sau vòng tay dịu dàng qua eo thiếu nữ e thẹn không? Có không? Còn ngồi sau? Ai dám chắc là hắn sẽ không bày ra cái trò cẩu huyết gì để ta nhào đến ôm hắn chứ? Xuy, vậy mới nói Lãnh ma đầu chính là một kẻ gian tà giả quân tử!!!!

Ta dùng mọi kế sách cuối cùng cũng được hắn ưng thuận mà cấp ột con ngựa. Nhưng mà… ta không biết cưỡi ngựa ><. Nhìn đi, nhìn cái bản mặt thỏa mãn đầy vẻ thách thức của hắn kìa. Khó chịu!!!! Không cam lòng!!!!

Kết quả thế nào ư? Ta cực kì không muốn nhắc đến đâu. Mấy người tự nhìn đi. [nữ chính xấu hổ chui vào chăn tự kỉ]

Ta ngồi sau hắn, mặt viết rành rành chữ không phục. Lãnh Hàn Băng ngồi trước, chậm rãi cưỡi ngựa, nét mặt tươi cười vui vẻ. Lúc này, ta rất muốn đi guốc cao gót để mà đập vào cái bản mặt này đây.

Đi một hồi đi ngựa thì Lãnh ma đầu thả ta xuống một khu rừng rộng, đúng chất rừng cổ đại. Rậm rạm, um tùm toàn cây là cây. Ta xuống ngựa, sắc mặt cũng tốt lên đôi chút. Không khí ở đây rất trong lành. Nhưng tán cây cổ thụ cao lớn như muốn chạm cành đến tận trời xanh. Dưới đất, cây dại, bụi cây dại đầy rẫy. Lá khô trải đầy trên đất, đi nhẹ cũng tạo ra mấy tiếng lạo xạo. Xem ra săn ở đây, chỉ việc không đánh động thú rừng thôi cũng là một vấn đề. Lãnh Hàn Băng xuống ngựa, hỏi:

- Nàng biết sử dụng cung tên không?

Ta nhếch môi cười, rút ra một bộ cung tên cùng một mũi tên bằng gỗ có đầu tên nhọn hoắt, lắp vào cung, giương thẳng lên trời, ngắm bắn.

Viu.

Mũi tên xé gió lao đi. Chưa đầy một phút sau, một con chim to bằng con bồ câu trưởng thành rơi bịch xuống đất. Mũi tên cắm trúng cánh nó. Lãnh Hàn Băng đi đến, ngồi xuống lật lật con chim xem xét. Rồi, hắn ngẩng đầu nhìn ta, cười:

- Giỏi.

- Qúa khen.

Ta trước đây khi ở hiện đại từng học bắn cung ở một câu lạc bộ nào đó vì cuồng loạn Kikyou trong Inuyasha. Nha, thấy cái dáng thanh thoát khi bắn tên của chị ý có vẻ rất đẹp, việc bắn tên cũng có vẻ rất hay ho, thế là đăng ký đi học. Về sau còn trở thành huấn luyện viên của câu lạc bộ đó. Thật tự hào quá đi mất.

………..

Cuộc đi săn cũng diễn ra khá thuận lợi. Lãnh ma đầu bắt ta phải đi sát theo hắn. Hắn nói để đảm bảo an toàn. Xí, ta thì thấy để hắn tự thỏa mãn cái tính cuồng tự sướng của hắn thì đúng hơn. Thế nhưng, vẫn phải công nhận. Khi hắn bắn tên, nhìn rất phiêu, rất ngầu, rất cool, rất hút gái. Mái tóc dài bay theo gió, ánh mắt băng lạnh bình tĩnh lãnh đạm. Phong thái ung dung, nhàn hạ. Nhưng ta tự nhủ được mình là gái có chồng, nhất định không bị nam sắc dụ dỗ, nhất định, nhất định…

- Cẩn thận! – Lãnh Hàn Băng hét lên một tiếng, phi ngựa đến lôi ta lên ngồi trước hắn.

Loading...

Đọc Tiếp Chương 21

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Hoàng Hậu Lắm Chiêu Chương 20