Ngạn Ngôn im lặng, tưởng tượng ra khuôn mặt biến thái của người nào đấy khi biết được cái bí mật đau thương huy hoàng thời thơ ấu của hắn, cắn răng cam chịu:

- Ta giúp ngươi.

Âu Dương Thần thỏa mãn vỗ vai Ngạn Ngôn, ngửa mặt cười lớn. Qủa nhiên, người đàn ông khi yêu rất dễ uy hiếp.

………………………..

Ta đang ở trong phòng của Lãnh Hàn Băng, tay ôm một chồng sổ sách, chạy đi chạy lại trong phòng như con thoi. Mồ hôi từ bao giờ ra đầm đìa trán, bết cả vào tóc. Tà váy cứ bay bay động đậy theo gót chân chạy lại chạy đi.

Lãnh Hàn Băng vùi đầu vào đống sổ sách làm việc không biết trời đất là gì. Tà Băng giáo ngoài là một giáo phái còn là một “tập đoàn kinh doanh xuyên quốc gia”. Chính vì vậy, những ngày cuối tháng, công việc của Lãnh ma đầu rất nhiều, kiểm duyệt một đống thứ. Bình thường sẽ có Liễm Phương trợ giúp hắn nhưng mà trước đó mấy hôm, Liễm Phương đã biến đi đâu mất, thế là Lãnh Hàn Băng liền lôi luôn ta vào làm chân sai vặt cho hắn.

Đáng nói là, nếu như việc chỉ dừng lại ở bưng bê sổ sách thì không nói làm gì cơ mà tại sao lại còn lòi ra cả việc chuẩn bị đồ ăn, bóc vỏ, gọt sách đưa đến tận miệng? Ta đã từng khiếu nại lên hắn việc này thì y như rằng sẽ diễn ra cảnh hắn cười bình thản rồi nói cũng bình thản:

- Ta chuộc thân cho nàng.

TMD, bà đây cần ngươi chuộc thân à? Ta đã nói rồi, là ngươi tự nhiên xông ra cướp ta đi. Chết dẫm!!!!!!!

Nhưng rồi sau đó, hắn lại dụ dỗ:

- Xong vụ này ta đưa nàng đi săn.

Mắt sáng, mắt sáng lấp lóe. A nha nha, là đi săn đó. Ta ở hiện đại muốn cũng không thể. Các loài động vật thì đều được chính phủ bảo vệ rồi, không thể. Chẳng lẽ lại chui vào vườn thú mà cướp động vật? Xuy, ta chưa có vấn đề về não bộ. Chim trời sao? Nhà cao tầng chắn hết tầm nhìn rồi, với cả ta cũng chẳng rảnh rỗi mà ra ngoại ô thành phố để bắn mấy con chim sẻ nhỏ nhỏ bé bé về chơi. Vậy nên, ta đối với vụ việc đi săn này cực kì hứng thú.

Mặt khác, Triều Vũ lại thảnh thơi vắt chân ngồi nhìn hai người đang bận rộn trước mắt mình, ăn nho uống trà, bày ra vẻ mặt hưởng thụ. Mấy lần Lãnh Hàn Băng đã nổi nóng ném cả con dao găm bên người về phía hắn để bịt lại cái mồm đang nói tía lia ảnh hưởng đến tiến độ làm việc của mình. Đổi lại, Triều Vũ nhẹ nhàng kẹp con dao đang lao tới với vận tốc kinh hoàng giữa hai ngón tay, gọt táo nhai ngon lành. Lãnh Hàn Băng tức muốn xì khói, lơ luôn Triều Vũ, nhét hai cục bông vào tai, tiếp tục làm việc.

…………..

Hôm nay, Lãnh Hàn Băng đột nhiên phải ra ngoài có việc nên thả ta ra ngoài, rảnh rỗi buổi tối. Lập tức, Triều Vũ liền kéo ta đi trộm đồ. Hắn nói trong Tà Băng giáo phía bên phòng của Gia Mỹ có một thứ đồ vật rất hay ho. Lúc đầu ta còn nguây nguẩy từ chối. Ta từ nhỏ đã được giáo dục rất cẩn thân. Mẹ ta, cô giáo ta, mọi người đều nói rằng ăn trộm là rất xấu, là không tốt. Nha, ta là một đứa trẻ ngoan nha, đứa trẻ ngoan sẽ không làm việc xấu. Ta từ chối.

Triều Vũ cười cười dưới lớp khăn che mặt:

- Đây không phải trộm, là tạm thời mượn thôi.

Ta nhìn trời suy nghĩ. Ừm, mượn không phải xấu. Ờ, vậy đi thôi. Ta nhe rằng cười, gật đầu xách váy chạy theo Triều Vũ đi “mượn đồ”.

Phòng của Gia Mỹ nằm ở phía Tây. Ta học theo Triều Vũ trèo tường nhảy vào sân. Đối với ta, người được huấn luyện trèo tường vặt xoài, khế đồng thời cũng là nữ sinh hoàn hảo được hâm mộ ở trường thì việc này chỉ là chuyện nhỏ. Tiếp đó, ta nhẹ nhàng lẻn đến cửa phòng Gia Mỹ, nép vào sau cửa.

Gia Mỹ đang ở trong phòng. Ô, kia là mỹ nhân bánh bao mà. Bên cạnh cô ta đang là một tỳ nữ cung kính dâng trà. Bất chợt, tỳ nữ kia lỡ tay đổ một chút trà nóng lên váy của cô ta. Thế là cô ta hét ầm lên:

- A, con tiện tỳ, sao mày dám? Mày muốn giết tao phải không?

Ta không biết nói gì, âm thầm cảm thương cho cô bé kia. Mỹ nhân bánh bao này khó tính quá. Chỉ là một chút trà thôi mà, cứ quan trọng hóa vấn đề.

Mỹ nữ bánh bao đúng là có hành động quan trọng hóa vấn đề thật. Cô ta hắt cả chén trà nóng lên người cô bé tỳ nữ kia, dúi đầu cô bé đó xuống sàn. A, cảnh bạo lực, không được xem. Ta cũng muốn cứu lắm, cơ mà mình là đang nhìn trộm, không tham gia chắc đỡ rắc rối hơn.

- Con ả này, ta ghét rồi đấy. – Triều Vũ nhỏ giọng nói, cười nguy hiểm.

Ta kéo áo hắn lại, ngăn hắn không hành động dại dột.

- Hừ, dạo gần đây giáo chủ không quan tâm đến ta. Cũng do con bé mới vào. Nhìn mặt cũng không có gì, nếu không xem kĩ có khi còn nghĩ nó là con trai ấy chứ? Không hiểu giáo chủ ưa nó ở điểm nào?

Gia Mỹ khoanh tay trước ngực, hừ lạnh đầy vẻ chán ghét. Cô bé tỳ nữ kia lồm cồm bò dậy, lặng lẽ đứng bên cạnh, cúi đầu đầy vẻ nhu nhược, trên trán đã chảy ra một dòng máu đỏ tươi, lăn xuông mặt, cả người lấm lem nước trà, thỉnh thoảng còn run lên vài cái.

- Ta nhìn con bé đó thật không vừa mắt.Nhất định hôm nào phải dạy cho nó một bài học. Ngươi thấy đúng không? – Gia Mỹ cười nửa miệng nhìn tỳ nữ. Thấy cô bé đó không trả lời, cô ta bực tức cầm cả chén trà trên tay ném về phía cô bé đó.

Chén trà trên tay bay sượt qua má, cô tỳ nữ hoảng sợ nhìn Gia Mỹ. Mỹ nữ bánh bao vẫn thấy không thỏa mãn, cô ta đi đến bên cô bé đó, đưa bàn tay đầy móng nhọn tát cho cô bé đó một cái bạt tai. Vệt móng dài sượt qua khuôn mặt trắng trẻo của cô bé, in hằn lên năm vết ngón tay đỏ lừ, có vết xước còn rướm ra chút máu đỏ.

- Hỗn xược, chủ nói mà không nghe sao?

Gia Mỹ giơ tay. Khi cái tát thứ hai vừa định hạ xuống thì Triều Vũ cũng không chịu nổi, gạt tay ta ra mà ra mặt. Hắn đứng ở cửa:

- Cô nương này… là đang tức giận gì sao?

Bàn tay từ trên không trung khựng lại, Gia Mỹ quay đầu nhìn Triều Vũ, mắt ánh lên sự ngạc nhiên:

- Ngươi là ai?

- Là hộ vệ giáo chủ cấp cho ta.

Ta bước ra, làm vẻ đạo mạo chính trực lên tiếng. Âỳ ầy… ta cũng không có ý định ra mặt đâu. Cơ mà thấy dù sao trò vui có mình góp mặt cũng tốt hơn nhỉ. Mà vừa rồi mỹ nữ bánh bao này nói ta nhìn như con trai? Đó là xâm hại danh dự và nhân phẩm. Vậy, ta lên tiếng là việc làm đúng đắn. Cả nhà vỗ tay nào, nữ hiệp ta lên sàn đây.

Loading...

Đọc Tiếp Chương 20

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Hoàng Hậu Lắm Chiêu Chương 19