Sáng. Mặt trời theo cửa sổ len vào căn phòng, phủ lên chiếc giường lớn. Trên đó, một thân nữ tử với tấm lưng trắng muốt mịn màng, nửa dưới lưng đắp lên cái chăn mỏng. Mái tóc xõa dài trên gối, làm người ta có cảm giác quyến rũ không nói thành lời. Ta vươn mình tỉnh dậy, đầu óc còn váng hơi rượu nên hơi choáng. Hừm… hôm quá kí ức chỉ dừng lại ở lúc trên bàn rượu với Thái Hậu, thế mà lại say đến mức về phòng như nào cũng không biết, quả thực mất mặt quá. Ta day day day trán, cảnh tượng trong giấc mơ đêm qua lại hiện ra, chân thực một cách đáng sợ. Mặt bất giác lại đỏ lên. Ta không nhịn được tự chửi mình một câu, đúng là hoang tưởng quá rồi. Ta thử ngồi dậy thì đột nhiên thấy cả thân người nhức mỏi. Hả? Cái gì cơ? Nhức mỏi? Nghe nói… Ta đen mặt, trong lòng ngàn vạn lần cầu mong không phải như vậy. Giờ mới để ý, hình như mình không mặc quần áo mà ngủ… Chầm chậm vén chăn lên, ta chỉ hận không thể đập đầu vào tường mà chết quách đi cho rồi. Đúng không phải là mơ sao? Vậy… Ta xấu hổ nằm vật xuống giường, chùm chăn kín đầu, mặt đỏ lựng còn hơn tôm luộc. A, a, mẹ ơi, con gái mẹ thất thân rồi… Mà người làm ta thế này lại là cái người đó. Làm sao đây? Đến túm áo hắn bắt hắn chịu trách nhiệm hay là im ỉm cho qua chuyện? Hể, nhắc mới nhớ, người kia đâu? He hé mắt nhìn ra ngoài chăn, căn phòng yên tĩnh không một bóng người. Đừng nói là có người nào đấy có ý định ăn xong chùi mép đi. -_- Liếc mắt đến chiếc gối trống không bên cạnh, chợt thấy một mẩu giấy nhỏ. Mấy dấu hỏi chấm bay ra trong đầu. Ta tò mò cầm lên thì thấy một dòng chữ như rồng bay phương múa:” Ta ở Đại Điện. Dậy rồi nhớ ăn sáng, không được để đói. – Âu Dương Thần.” Trong lòng bỗng nhiên hạnh phúc đến kì lạ. Hắn lo lắng sao? Sợ ta bỏ bữa? Khóe môi nhẹ nhàng cong lên thành một nụ cười, hòa cùng nắng mai. Ta ra khỏi giường, vớ lấy cái áo ngủ khoác lên người. Lấy chân gạt gạt cái chăn che đi dấu tích của một đêm xuân, ta thay quần áo rồi gọi Tiểu Hương vào, sai dọn dẹp phòng và không quên bảo nha đầu đó giữ kín mấy thứ chăn gối kia. Bần thần ngồi nhìn ra khỏi phòng, ta lưỡng lự không biết có nên đến Đại Điện không? Có nên gặp mặt người đó không? Mà gặp thì nói cái gì bây giờ? …………. Một lúc sau, ta đứng trước Đại Điện, thầm nói với mình chỉ là do tò mò nên mới đến đây, là tò mò mà thôi ><. - Điệp Điệp? Cô đến à? Ta quay lưng lại thì thấy Kha Dương đang nhìn ta bằng ánh mắt kì lạ. Vẫn là cái mái đầu rối bù như ổ quạ cùng thanh kiếm là vật bất ly thân, hắn lững thững đi đến chỗ ta, cất tiếng hỏi. Trong Hoàng cung, hắn là cái người dám gọi hẳn tên ta ra như vậy, hoàn toàn không coi Hoàng hậu như ta ra cái gì -_-. Mà cũng phải, đến cả tên đương kim thiên tử hắn còn dám xưng huynh đệ cơ mà. Được rồi, bỏ qua vấn đề đó, đối với việc xưng hô, người hiện đại không cầu nệ tiểu tiết như ta cũng không để ý làm gì nhưng cớ sao hắn cứ phải nhìn ta bằng cái ánh mắt nhàn nhạt như thế chứ? - Ừ. - Này, chúng ta nói chuyện chút được không? – Kha Dương bỗng nói. Ta gật đầu. Hắn ngồi xuống lan can gỗ ở hành lang trước đại điện. - Cô biết tại sao Thái Hậu lại chọn hậu thuẫn cho Âu Dương Thần chứ không phải Âu Dương Phong không? - Tại sao? - Tại vì Âu Dương Thần sinh ra để làm vua. Từ phong thái, cốt cách đều toát ra một khí thế mà chỉ có kẻ đế vương mới có. Hắn ta biết dung hòa giữa tình cảm và lý trí trong cách trị quốc, Âu Dương Phong thì quá lý trí, quá lạnh lùng, không thể thành một vị vua thấu hiểu lòng dân được. Âu Dương Thần biết kìm nén cảm xúc, biết tự điều chỉnh hành vi của mình cho phù hợp với hoàn cảnh. Hắn là một minh quân, một Hoàng đế anh minh không thua kém gì Tiên đế. Ta bình thản nghe, lòng tự hỏi sao Kha Dương lại nói với ta những điều này? Khoe huynh đệ tốt sao? Hay bảo phải ta phải biết quý trọng người kia? Kha Dương lướt ánh mắt qua ta, chợt cười nhạt. - Nhưng hắn đã gục ngã trước cô. Trước mặt cô, hắn như một đứa trẻ bộc bạch hết suy nghĩ của mình, biết ghen, biết hơn giận, biết suy tư, biết vui vẻ, biết hạnh phúc chứ không chỉ mang cái mặt nạ giả tạo mang tên đế vương. Điệp Điệp, là cô giả ngốc hay là ngốc thật thế? Âu Dương Thần hắn yêu cô rồi. Chuyện của cô và Âu Dương Phong, ta biết. Ta không hiểu cô suy nghĩ gì nhưng người thuộc về cuộc đời mình, vốn chỉ có một mà thôi. Ta im lặng, cứng họng không biết nên nói gì, sắc mặt cũng kém đi vài phần. Giúp người ngoài giật ngôi báu của phu quân mình, ta có phải mang cái danh gian phu dâm phụ trong truyền thuyết không nhỉ? Khoảng khắc nhìn thấy Âu Dương Phong, đã tự nhủ rằng người đó không phải quá khứ của ta, vậy mà vẫn mù quáng mà lao đầu vào cái lưới Âu Dương Phong giăng sẵn. Là ta quá ngu ngốc sao? - Ta cũng không hiểu Âu Dương Thần yêu cô ở điểm nào. – Kha Dương chống tay nghiêng đầu nhìn ta. – Ngực thì lép, người thì lùn, đầu óc thì ngu ngốc, hậu đậu lại thích ra dáng nguy hiểm, suốt ngày nghịch ngợm quậy phá, cầm kì thi họa không suất sắc, rốt cuộc có thứ gì tốt? Tâm trạng nãy giờ bay biến hết, ta bực tức liếc Kha Dương, xì một tiếng. Tên đáng chết, ngươi là đang nói cạnh nói khóe ta sao? Này nhé, ngực to đều là não ngắn hết, ngươi không hiểu sao? Cái gì mà hậu đậu với ngu ngốc? Ta có thế à? Không có!!! >< - Nói với ta mấy thứ này để làm gì? - Để ngươi với cái người kia mỗi người nhường nhịn nhau một chút. Ta không muốn ngày nào cũng nhìn cái bản mặt hầm hầm giận dỗi của hắn đâu. Kha Dương bĩu môi, đứng dậy, trong ánh mắt là tia khinh bỉ như muốn nói rõ rằng:” Ngu ngốc, ngươi là nữ nhân ngu ngốc nhất trần gian!” Kha Dương, ngươi có biết là ngươi khó ưa lắm không hả? >< - Thôi, vào trong đi, không tên kia lại nổi máu ghen tuông. – Kha Dương cười gian. Ta không thèm nói vói hắn nữa, quay người định vào Đại Điện. - Hôm qua hai người có vẻ máu lửa nhỉ? – Kha Dương bỗng nổi hứng nói bóng gió. Ta trợn tròn mắt. Đừng nói hắn đứng ngoài Tây Ngọc Cung nghe trộm đi. Ta nghoảnh mặt lại: - Hả? Ngươi nói gì thế? Kha Dương trộm cười, chỉ chỉ cổ ta. Ta cúi xuống nhìn, đập vào mắt là một dấu hôn nửa ẩn nửa hiện sau cổ áo. Ta xấu hổ kéo cao áo lên. Mẹ nó, Âu Dương Thần, sao ngươi phải hành động mạnh như thế chứ? Hu hu, mẹ ơi, xấu hổ chết mất. ……….. Khi ta bước vào Đại Điện thì chỉ có một vài cung nữ, thái giám Âu Dương Thần và đối diện hắn là một nữ nhân xinh đẹp. Thân người kiều diễm, thướt tha đài các, ánh mắt có cao ngạo pha mấy phần tức giận nhìn người trên ngai vàng. Ấy thế mà cái người trên ngai kia không mảy may để ý, chỉ chống tay nhìn nữ nhân đó. Sáng nay, đang nằm nghịch tóc ngắm nghía Hoàng hậu của hắn. Hắn không ngờ rằng người nàng yêu lại là hắn. Tâm tình vô cùng tốt, vô cùng hạnh phúc. Âu Dương Thần hắn ngắm nhìn nữ nhân trong lòng, tự cười một mình. Bỗng nhiên bị thái giám gọi đến Đại Điện. Hắn bất đắc dĩ ngồi khỏi giường, vẻ mặt vô cùng miễn cưỡng. Đến nơi, tưởng chuyện gì quan trọng lắm, ai dè lại đến nghe công chúa phiền phức này nói này nói nọ, Âu Dương Thần cực kì không vui. Âu Dương Thần nhìn thấy ta, vẫy tay gọi ta lại gần hắn. Ta đứng cạnh hắn liền bị hắn tự nhiên kéo lại sát mình. Âu Dương Thần nở nụ cười xã giao: - Đây là Hoàng hậu của ta, mẫu nghi của Ngọc Quốc, ra mắt công chúa. Đây là đại công chúa Lung Linh Quốc- Tuyết Kỳ. Ta hơi cúi đầu ra ý chào vị công chúa kia, cô ta cũng cúi đầu đáp lễ rồi nhìn ta bằng con mắt đánh giá. Ở hiện đại, bao nhiêu năm là thành phần học sinh tiêu biểu của trường, những cuộc thi cấp quận đến cấp thành phố ta đều đã tham dự, thỉnh thoảng lại ra mặt tiếp đón các thầy cô ở sở về trường, đôi lần lại dẫn chương trình trong các cuộc thi văn nghệ lớn nhỏ toàn thành phố nên tính cách tự tin trước những ánh mắt như thế này ta phần nào đã được rèn rũa. Những lúc như này, nếu như né tránh, lại càng tỏ ra mình là người rụt rè, nhút nhát. Vì vậy, khi đôi mắt của công chúa kia di đến, ta gật nhẹ đầu, cười một nụ cười nhẹ nhàng khiến cô ta thu lại ánh mắt. - Vụ việc của hoàng muội thần thiếp, mong Hoàng thượng xử lí dứt điểm. Thần thiếp còn phải trở về Lung Linh Quốc nữa. - Nhưng ta đã nói rồi, kẻ gây ra toàn bộ sự việc này là Mai Phi- Mai Nguyệt Dung. Nhưng mấy ngày trước cô ta đã vượt ngục,với gia thế của gia tộc cô ta thì những việc này hoàn toàn có thể xảy ra dễ dàng. Ta cũng đã cho tìm kiếm và tìm thấy xác của cô ta trong rừng. Nếu quá thể quá thì ta có thể giao xác của cô ta cho người, người thấy thế nào? Mà một kẻ đã chết rồi thì như thế nào. Dù sao thì hoàng muội của người chết rồi cũng không thể sống lại, dù cho người có phanh thây Mai Phi cũng không thể làm gì. Vậy việc đó có ích không? Nếu đã không làm được gì thì bỏ qua đi, coi như tích đức cho đời, không phải sao? Âu Dương Thần rõ ràng muốn dứt điểm chuyện này. Hắn nói liền một mạch không để cho Tuyết Kỳ xen vào. Giọng nói trầm trầm vang trong Đại Điện khiến Tuyết Kỳ nhất thời không biết nên nói gì. Đôi lông mày khẽ nhíu lại, cô ta im lặng. Đường đường là một công chúa, thế mà lại không có lòng bao dung, nhỏ nhen tính toán thì quả thật mất hình tượng. Cô ta tự nhủ rằng mình không thể thất thố.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 14

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Hoàng Hậu Lắm Chiêu Chương 13