Đứng giữa sảnh, một thân nữ nhân xinh đẹp tuyệt mĩ, đôi mắt ánh lên sự giận dữ, môi đỏ màu son mím lại. Bàn tay cô ta nắm chặt lại nhưng ngoài mặt vẫn phải giữ vẻ cao sang. Tuyết Kì lớn giọng.

- Hoàng thượng, thần thiếp đã ở lại Ngọc Quốc hai tuần rồi, người muốn kéo dài thời gian sao? Vậy thần chịu đủ rồi, mong Hoàng thượng người nhanh ra chiếu về việc hạ sát kia. Thần thiếp không phải trẻ con, và sự việc này cũng không phải để đùa, nó liên quan đến uy danh đất nước thần. Một công chúa bị hạ sát, thần muốn để yên cũng không thể. Nếu việc này không xử lí triệt để thì người ta còn coi Lung Linh Quốc ra gì nữa?

Ngồi trên ngai vàng, Âu Dương Thần day day hai huyệt thái dương. Nữ nhân này, sao phiền phức thế? Mới sáng sớm, hắn đã bị dựng dậy bắt lên triều chỉ để nói mấy việc này sao?

Chuyện đêm hôm qua, hắn đã suy nghĩ rất nhiều, đến cả hình ảnh người hắn yêu ở trong vòng tay kẻ khác cũng cứ như in hằn trong trí não, muốn gột bỏ mà không thể. Điệp Điệp, nàng thành công trong việc bức chết hắn rồi đấy. Hắn vốn là một người dứt khoát, đã không yêu thì có níu kéo cũng không được gì. Là một hoàng đế, từ nhỏ hắn đã được dạy rằng phải thật lãnh khốc vô tình, không được lưỡng lự trước một vấn đề gì.

Hắn cười khổ, hình như cái tính cách kia ảnh hưởng đến hắn rồi. Buồn sao? Có buồn chứ. Nhưng buồn thì làm được gì. Giữ nàng lại, chỉ làm cả hai thêm đau khổ thôi. Nhưng cũng không đến mức hận muốn giết nàng đi. Thất vọng, đau lòng, khó chịu? Có, có hết, chỉ là không được phép bộc lộ ra thôi. Tiên Hoàng đã từng nói:” Một Hoàng đế giỏi phải biết che đậy cảm xúc tốt.” Từ nhỏ đến giờ, có buồn hắn cũng không được phép rơi một giọt nước mắt, có ngã cũng là phải tự đứng dậy. Người ta cứ mong muốn cái ngôi vị này, cũng có gì hay ho, tốt đẹp đâu?

- Công chúa, mong người bình tĩnh, trẫm sẽ cố xử lí việc này nhanh chóng.

- Không phải cố, ta muốn người ban chiếu chém Hậu. Ngay bây giờ. Thời gian của ta cũng rất quý giá. – Tuyết Kì đanh giọng nói. Ánh mắt sáng lên nguy hiểm kì lạ.

- Công chúa đã ở đây hai tuần, vậy chắc biết việc Hoàng Thái Hậu bị hạ sát chứ? Trẫm không muốn ra tay sát sinh ai trước khi Hoàng Thái Hậu tỉnh lại. Huống chi đây là Hoàng hậu, người Hoàng Thái Hậu rất coi trọng trước kia, ta kể cả muốn ban chiếu xử tử Hoàng Hậu cũng phải có một chút ý kiến của Hoàng Thái Hậu. Xử tử hình Hoàng hậu, đây cũng là việc lớn, ảnh hưởng đến uy danh Ngọc Quốc, đâu phải nói chém là chém được. Công chúa, Lung Linh Quốc để ý đến thanh danh quốc gia, vậy Ngọc Quốc thì không sao?

Âu Dương Thần nói liền một mạch thật dài làm Tuyết Kì loạn hết cả đầu. Cô ta nhất thời không biết nên nói gì và không nên nói gì. Âu Dương Thần hài lòng nhìn nữ nhân phía dưới. Muốn để một nữ nhân im lặng thì nên để cô ta suy nghĩ một chút.

Dưới điện một số đại thầm trộm cười thầm. Hoàng đế của hộ lại giở chiêu tung hỏa mù rồi. Mỗi lần không muốn chuyện gì xảy ra mà không muốn nói thẳng thì Hoàng thượng kia sẽ nói một thôi một hồi để họ loạn đầu mà suy nghĩ, rồi nhân cơ hội đó đuổi khéo họ về. Thật không ngờ, đến cả đại công chúa Lung Linh Quốc nổi tiếng kia mà cũng bị trúng chiêu đó.

Cả đại điện đang lặng im bỗng một thái giám chạy vào, quỳ xuống bẩm báo:

- Thưa Hoàng thượng, Thân Vương Âu Dương Phong, cận vệ Kiến Lưu và Kha Dương xin cầu kiến.

Âu Dương Thần nhíu mày. Âu Dương Phong? Hắn cứ coi như lên triều muộn nhưng còn Kha Dương và Kiên Lưu đến đây làm gì? Mấy hôm gần đây Kiến Lưu đột nhiên mất mặt, giờ lại xuất hiện ở ngoài triều xin cầu kiến. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Nghĩ vậy nhưng Âu Dương Thần vẫn một tiếng “Cho truyền”.

Nhanh chóng, Âu Dương Phong và hai người kia từ ngoài đi vào. Vừa vào đến điện, Kha Dương và Kiên Lưu đã quỳ xuống hành lễ, còn Âu Dương Phong chỉ hơi cúi đầu một chút.

- Miễn lễ.

- Tạ Hoàng Thượng.

- Thần có chuyện muốn tâu, liên quan đến thảm án Hậu cung vừa mới xảy ra.

Âu Dương Phong trầm giọng nói. Một câu nói đơn giản như đã thu hút cả đại điện, ai cũng hướng mắt về phía vị vương gia với nụ cười nhếch mép đang treo trên môi. Tuyết Kì cũng ngạc nhiên nhìn sang. Không phải thảm án Hậu cung là do Hoàng hậu gây ra sao? Giờ lại còn bẩm với báo gì nữa?

- Theo như thần điều tra, Mai Nguyệt Dung tức Mai Phi đã đặt hàng ở một cửa hàng rèn ở phía Nam kinh thành một số lượng lớn dao găm và một số lượng hoa mai giả lớn ở một cửa hàng đồ giả. Thần có mang theo đơn đặt hàng của cô ta.

Vừa nói, Âu Dương Phong vừa đưa ra một tờ giấy. Âu Dương Thần sai thái giám xuống lấy tờ giấy đó. Khi cầm nó trên tay, hắn chỉ hận không thể vò nát tờ giấy kia. Hắn thật ngu ngốc. Tại sao lại để người tìm ra tờ giấy này là người kia. Nhưng không phải rằng Âu Dương Phong muốn chiếm ngôi báu sao? Cớ chi lại giải oan cho Hoàng hậu?

Âu Dương Phong không để ý đến ánh mắt kì lạ của vị “Hoàng huynh đáng kính”, nói tiếp:

- Như vậy, giờ người đáng nghi nhất không phải Hoàng hậu mà là Mai Phi. Bằng chứng ngoại phạm, cô ta hoàn toàn có thể tự động tạo ra. Đút lót cho bọn phi tần một ít tiền là có thể bịt mồm họ. Hơn nữa, cô ta là con gái của Ngự Sử Quan, lại thêm là người Hoàng thượng sủng ái trong Hậu cung, hẳn là có uy quyền, việc để bọn phi tần nói ra mấy lời không thật có gì là khó chứ.

Âu Dương Phong cười thầm ngày hôm trước, chính hắn đã nói rằng sẽ không để nàng chết trước khi thấy hắn cướp được ngôi báu. Hoàng Hậu chết bây giờ, không phải là vô cùng mất hứng sao? Hắn thà giết đi một nữ nhân ngu ngốc là Mai Phi còn hơn để nàng mất đi mạng sống. Dù gì hắn cũng không có ý định để nàng chết. Với khả năng và uy quyền của hắn, việc tạo ra mấy lá đơn đặt hàng là quá dễ dàng. Cho dù Mai Phi có nói gì thì đâu có đủ lòng tin bằng một Thân Vương chứ? Hơn nữa cô ta còn là một kẻ tình nghi? Âu Dương Phong muốn cười thật lớn. Ngu ngốc, cuối cùng các ngưỡi cũng chính là bị ta dắt mũi thôi.

Các đại thần trong điện rì rầm to nhỏ. Âu Dương Thần nhíu mày. Sao hắn lại không nghĩ ra những chuyện này? Đó hoàn toàn có thể xảy ra. Vậy chẳng phải rõ ràng là Mai Phi mới là người gây ra thảm án Hậu cung sao? Tuyết Kì im lặng không nói gì.

Một vị đại thần nào đó lên tiếng.

- Thưa Hoàng thượng, vậy là quá rõ ràng rồi, Mai Phi nương mới là hung thủ. Hoàng hậu được giải oan rồi. Mai Phi thật mưu mô quá, đến việc như vậy cũng sắp xếp được. Đúng là lòng dạ đàn bà độc ác.

- Thưa Hoàng thượng, việc hạ độc Hoàng Thái Hậu cũng liên quan đến Mai Phi. – Kha Dương lên tiếng.

Ngay lập tức, một đại điện rộng lớn im ắng không một tiếng động. Các đại thần già im lặng không biết nên nói gì. Ngày hôm nay sao xảy ra nhiều chuyện như vậy? Con tim già nua yếu đuối của họ không chịu được sức ép nặng nề như vậy đâu. Toàn bộ đại thần thầm than trời than đất.

- Hôm trước, khi vào nhà lao một chút, thần có gặp Hoàng hậu. Người kể cho thần rằng Mai Phi đưa trà để người dâng cho Hoàng Thái Hậu, người không biết rằng trong đó có độc. Người còn nói phải cẩn thận với Mai Phi. Thần nửa tin nửa ngờ cũng Kiên Lưu đi điều tra thì biết được Mai Phi đã mua vô trùng độc. Đây là loại độc hiếm gặp nên chỉ có một số ít những cao thủ dùng độc mới có thể có được. Người đó trùng hợp lại là bằng hữu của Kiên Lưu nên việc tìm kiếm danh tính của người mua vô trùng độc khá dễ dàng.

- Lại theo như Thân Vương nói, vậy thì Mai Phi không những có ý định hạ sát Hoàng Thái Hậu mà còn gây ra những cuộc thảm sát ở Hậu cung. Mai Phi kiêu căng ngạo mạn, gây ra việc trời không dung, đất không tha, mong Hoàng thượng xử chém và minh oan cho Hoàng hậu. – Kiên Lưu tiếp lời.

Kiên Lưu và Kha Dương, một người hát, một người đàn, nâng đỡ cho nhau rất hợp tình hợp lí, câu văn trôi chảy rõ ràng, tất cả đều nhắm vào tội ác của Mai Phi có sức thuyết phục vô cùng mạnh mẽ. Đã thế, Kiến Lưu lại còn một thân quỳ xuống biểu thị cho lòng quyết tâm “minh oan Hoàng Hậu, xử trảm Mai Phi” của mình.

Các đại thần khác thấy thế thì cũng quỳ xuống, đồng thanh dõng dạc hô to:

- Mong Hoàng thượng suy xét.

- Vậy… Mai Nguyệt Dung với tội danh mưu sát Hoàng Thái Hậu, giết người hàng loạt, đổ oan cho Hoàng Hậu, xử tru di tam tộc. Công chúa Tuyết Kì, hình phạt như vậy người đã hài lòng chưa?

- Minh oan được cho Hoàng Hậu là việc tốt. Còn việc xử phạt kẻ có tội, mặc dù chỉ là tru di tam tộc nhưng cũng đã đủ để xả giận cho oan hồn của Hoàng muội thần. Hiện giờ thần thiếp hơi mệt, xin phép cáo lui.

Tuyết Kì cúi đầu nói. Âu Dương Thần cũng không nói nhiều, sai thái giám tiễn cô ta về phòng. Hắn không hiểu nổi chính mình, tại sao hắn lại có chút vui mừng khi Hoàng hậu được minh oan, thay vào đó, Mai Phi, người đã chung chăn gối với hắn được gọi là khá lâu bị hắn một câu nói đem tước đi mạng sống? Hắn có phải quá vô tình hay không?

…………

Một lúc lâu sau, Âu Dương Thần mới có thể bãi triều. Mệt mỏi bước từng bước nặng nề về Đông Cung. Tạm thời, hắn không muốn về Tây Ngọc Cung, không muốn giáp mặt nàng. Khi đã được giải oan rồi, giờ chắc nàng đang ở Tây Ngọc Cung. Hắn cũng không hi vọng nàng đang chờ hắn, chắc nàng ngủ rồi. Thời gian qua vất vả cho nàng rồi. Tuy đã biết trước sớm muộn gì cũng phải giáp mặt nữ tử kia, nhưng hắn vẫn chính là không muốn gặp hiện giờ, hắn không biết nên nói với nàng những gì mặc dù nên làm gì thì hắn đã biết.

Ai ngờ, người tính không bằng trời tính. Vừa về đến Đông cung, mở cửa phòng đã thấy một thân ảnh nhỏ nhắn nằm gục trên bàn. Mái tóc đen xõa dài ẩn hiển khuôn mặt xinh đẹp. Cả người giờ thay bằng trang phục tù nhân thì là trang phục của Hoàng hậu đẹp đẽ, kiều diễm. Nàng cứ gác đầu lên cánh tay nhỏ mà ngủ ngon lành, không hay biết có người đến.

Âu Dương Thần sững người ở cửa, do dự giữa đi hay ở lại. Hắn nhận ra, hình như khi trước mặt nàng hắn mới có cái tính do dự lưỡng lự này. Cuối cùng, không hiểu nghĩ gì, hắn lại bước vào phòng, đến bên nơi nàng đang ngủ gục kia, nhẹ cúi xuống. Nàng gầy đi rồi. Hắn hơi nhíu mày. Nữ nhân này, không phải hắn đã sai chuẩn bị đồ ăn thật tốt cho nàng rồi sao? Chẳng lẽ không chịu ăn. Đồ ngốc này không biết tự chăm sóc mình gì cả, thật hư.

Đột nhiên, nàng mở mắt, ngẩng mặt lên thấy hắn, dụi dụi đôi mắt ngái ngủ. Đôi môi nhỏ xinh mấp máy hỏi:

- Ngươi về rồi? Sao không đến Tây Ngọc Cung? Tránh mặt ta?

Ta hôm này đang ngồi trong nhà lao thì bỗng nhiên lại được thả ra, Tiểu Hương nói gì đó mà ta đã được mình oan. Nha đầu đó nói tía lia, vừa nói vừa khóc làm ta ù ù cạc cạc chẳng hiểu gì. Nhưng có thể hiểu được chút ít là mọi chuyện do Mai Phi làm, được Thân Vương Âu Dương Phong đích thân điều tra làm rõ. Cảnh tượng tối qua lại hiện lên rõ mồn một. Với tính cách của Âu Dương Thần, chắc chắn hắn sẽ không về Tây Ngọc Cung cũng sẽ càng không đến Mai Cung. Dò hỏi nơi hắn hay đến, ta liền chạy đến Đông Cung, như nào hắn lại chưa về đến. Ta bèn ngồi xuống lấy đống sách trên giá xuống đọc. Thật tệ, cổ ngữ, ta không thể tiêu hóa nổi và thế là lăn ra ngủ.

Đang ngủ, ta bỗng thấy một mùi hương quen thuộc gần kề. Hưm… thật thơm. Mở mắt ra thì thấy ngay khuôn mặt yêu nghiệt của ai đó.

- Đâu có. Ta không tránh mặt nàng. – Âu Dương Thần thẳng người dậy.

Nhìn người con gái kia, hắn lại nhớ đến chuyện tối qua. Hắn không chịu nổi. Cảm giác như tim vừa nhói lên một cái. Kết thúc thôi. Nếu nàng đã không có tình cảm thì có kéo dài thì cũng chỉ tốn thời gian thôi.

- Điệp Điệp, ta yêu nàng.

Ta sững người. Cái gì? Tên kia, hắn là đang nói yêu ta? Lời đó, không phải ta nghe nhầm đấy chứ? Hắn nói hắn ghét ta, hắn thích ta, ta còn có thể tin. Chứ đến yêu, không phải là hắn đang ngộ nhận đấy chứ? Một con người tự cao như hắn lại có thể nói ra từ “yêu” dễ dàng như thế?

- Ta…

- Nhưng ta không thể tiếp tục. Chúng ta hưu đi. – Hắn cắt lời ta, thở hắt ra nói một câu như thế.

Ngươi nói lời yêu ta rồi mấy giây sau muốn hưu ta? Thế là như nào? Ngươi là đang đùa cợt ta thôi đúng không Lấy người khác ra làm trò vui, ngươi thấy hay lắm à? Trò đùa này chẳng vui chút nào cả. Ta không thấy vui. Ngươi đang đùa thôi, đúng không?

Nhưng dường như hắn có vẻ không phải đùa.

- Nàng tâm nếu đã yêu người khác, ta cũng không bắt ép gì nàng. Chúng ta chi bằng tự trả tự do cho nhau đi. Đúng, ta theo lời nàng, ta là một hoàng đế ta vui thú oanh yến nơi hậu cung, nàng đi đường nàng với hạnh phúc của nàng. Chúng ta vốn không liên quan gì nhau mà.

Nói xong, hắn quay lưng đi thẳng ra ngoài, không một ánh mắt nghoảnh lại. Bóng long bào xa dần, một thân Hoàng đế âm lãnh vô tình này mới là hắn sao? Hay chỉ là ta ngộ nhận những yêu thương kia? Ta rõ ràng biết mà, hắn là một Hoàng đế. Chính mình cũng đã nói những cau nói kia, một Hoàng đế thì không thể một đời, một kiếp chỉ có mình nữ nhân nào, nhưng sao tâm lại đau như thế? Nên chạy theo giữ hắn lại nói rằng mọi chuyện chỉ là hiểu lầm hay để hắn đi để giữ lại lòng tự tôn của mình. Một dòng nước khi đã chảy qua tay thì không thể giữ lại, ta nên làm gì đây?

_________________

*Hưu: một hình thức tương tự li hôn ở thời hiện đại.

Một cơn gió thổi qua cửa sổ tràn vào phòng làm tắt đi ngọn nến đang cháy bập bùng. Cả căn phòng chìm vào bóng tối, nhờ vào ánh trăng mà sáng lên đôi chút. Ta nhìn bóng lưng người đang đần cách xa mình, trong tim chợt dội lên một chút nhói. Đôi chân không tự chủ mà cử động chạy về phía bóng lưng đó. Đôi tay nhỏ vòng qua bụng ôm lấy người đó từ phía sau.

Người trong tay ta khựng lại đôi chút. Ta áp mặt vào tấm lưng rộng của hắn, tim không nghe theo lời chủ mà đập nhanh hơn, nhảy nhót trong lồng ngực.

Hắn nói, giọng nói âm trầm bình thản như nước mùa thu:

- Làm sao thế?

- Đừng đi. – Tiếng nói trong veo thốt ra khỏi miệng như con chim đã xổ lồng sau tháng ngày kìm kẹp.

- Tại sao?

- Ta không biết, chỉ là… không muốn ngươi đi.

Âu Dương Thần chợt bật cười. Hắn là đánh giá mình quá cao sao? Vốn nghĩ nàng sẽ níu kéo hắn, trong lòng lại nhen nhóm lên chút hi vọng nàng đã động lòng. Hóa ra, chỉ là một phút nhất thời thôi sao? Hắn thất bại rồi. Lần đầu tiên, Âu Dương Thần hắn biết cái mùi vị này. Đây là bị cắm sừng trong truyền thuyết sao? Cảm giác… thật khó chịu.

Hắn một tâm muốn kéo nàng lại, nàng lại một lòng muốn đẩy hắn ra. Một người níu, một người thả thì có ích gì. Thôi thì, buông đi. Âu Dương Thần cúi xuống nhìn bàn tay đang vòng qua người mình, gỡ ra. Trong lòng, một chút xót xa dấy lên tận cuống họng.” Điệp Điệp, chúng ta vốn không ai nợ ai cả. Chi bằng cắt đứt tình cảm này trước khi nó quá sâu đậm đi. Âu Dương Thần ta, sẽ cố gạt bỏ nàng trong trí óc. Nàng vốn đâu thuộc về ta, đúng không?”

Bàn tay bị gỡ bỏ như không có gì bám víu, hụt xuống, hẫng một nhịp. Ta nhìn bóng lưng đi khỏi, không biết từ bao giờ nước mắt đã trào ra, tim như bị ai bóp chặt. Trong giây phút đó, ta chợt nhận ra, nam nhân kia, không biết từ bao giờ đã ngự trị trong trái tim ta rồi. Vậy mà đến khi chính mình nhận ra, thì cái người mình yêu thương lại đi mất. Làm sao đây? Đau quá, khó thở nữa. Ôi trời, ta bị làm sao thế này? Yếu đuối, không được phép. Không được, nước này, cứng đầu quá, sao cứ rơi ra mãi thế?

Ta cố lau đi khuôn mặt vẫn còn đẫm nước, tự tặng ình một nụ cười khinh thường. Âu Dương Thần, hắn vốn là vua một nước, một bậc đế vương phong lưu, ta làm sao chạm đến? Hắn đâu có đứng đó chờ ta mãi được. Ừ, người ta chán rồi, mình không giữ lại thì là do mình tự đánh mất thôi, trách ai được. Chẳng qua, xuyên một cái, vớ dược cái thân xác cao quý này. Ừ, ta đâu là ta, nếu hắn yêu, chắc có lẽ chỉ là yêu chủ nhân thực sự của thân xác này, đâu phải yêu bản thân ta. Vậy mong ngóng làm gì. Ừ, hắn nói đúng, chi bằng trước khi tình cảm này sâu đậm, một tay cắt đứt nó đi. Thật tốt. Nhưng cũng… thật tệ, là ta đã quá tự tin, nghĩ hắn sẽ mãi mãi chờ đợi ta. Giờ nhìn lại, hóa ra chỉ là ta ngộ nhận mà thôi.

Trong đêm, bóng tối bao trùm lên con người nhỏ bé đang thu mình trong góc. Mái đầu gục giữa hai gối, tóc đen xõa dài ra nền đất. Người con gái kiên cường nhất, hay cười nhất, ai biết chăng, trong tận sâu trong thâm tâm, có chăng cũng chỉ mong ước một vòng tay yêu thương khi mình suy sụp là đủ. Phút yếu đuối thoáng qua, không ai biết, cũng chẳng ai hay, chỉ mình bản thân nhận ra. Không mạnh mẽ, không vui vẻ hồn nhiên vô tâm vô tính, mình… cũng chỉ là một nữ nhân bình thường thôi.

……

Trên lầu cao, ánh trăng xuyên xuống, phủ lên mọi vật. Có một nam nhân đứng đó, ánh mắt mãi chỉ hướng về một phía: Đông Cung. Nữ tử hắn yêu đang ở đó. Giờ nàng đang làm gì? Vui vẻ vì nàng đã được tự do sao? Hay đang chìm trong giấc mộng an lành. Hừm, xem ra cuộc chơi này hắn thất bại rồi.

Bầu trời đen mịt cuốn lấy mọi vì sao vào lòng. Gió đêm nhẹ thổi, mang theo vị gió đẫm mùi hoa quỳnh. Phía sau Âu Dương Thần, rượu đã nguội lạnh. Cả thân người cao lớn ánh lên nét cô đơn khó tả. Hắn cứ đứng như thế, đôi mắt đăm đăm thủy chung nhìn về một phía. Bàn tay nắm chặt tại trong ống tay áo. Đế vương, chính là người cô đơn nhất thiên hạ.

…….

Điện Linh Kiều là nơi ở riêng của Thái Hậu. Ở hoa viên, Thái Hậu Lâm Phan Viên ngồi trên một cái ghế đá trong đình viện, đôi mắt nhìn xa xăm. Khóe mắt nếu không để ý sẽ không thấy được nét chân chim mờ mờ ở đuôi mắt được che đậy kín đáo bởi son phấn.

Một thái giám bất chợt chạy vào:

- Thưa Thái Hậu, Vương gia đến rồi ạ.

- Cho truyền. – Thái Hậu nói, nhưng trong đôi mắt không kìm nén được nén xúc động.

Một lúc sau, Âu Dương Phong một thân lam y bước vào đình viện. Đôi mắt lạnh lóe lên tia chán chường. Hắn cúi đầu hành lễ rồi đứng bên cạnh Thái Hậu. Thái Hậu dịu dàng nhìn hắn, cho đám người xung quanh lui ra, đưa tay chỉ cái ghế đối diện:

- Phong nhi, lâu lắm rồi con mới gặp ta. Ngồi đi con.

- Đừng gọi thần là Phong nhi. – Chất giọng nhàn nhạt tựa như không quan tâm đến bất cứ việc gì.

Thái Hậu cúi đầu, bờ vai hơi run lên. Mãi một lúc sau, bà mới thốt ra được một câu.

- Tại sao lại nhất quyết muốn tranh giành ngôi vị này thế? Con đâu có quan tâm đến quyền lực.

Âu Dương Phong liếc Thái Hậu một cái, nhếch môi cười. Nụ cười lạnh lẽo như băng đá ngàn năm.

- Thái Hậu, thần là nam tử, đương nhiên ham muốn quyền lực. Muốn tranh giành một chút, có gì sai sao? Chẳng lẽ Âu Dương Thần kém cỏi đến mức để vụt mất ngôi vị nhanh chóng như thế?

- Phong nhi, nghe ta, dừng lại đi. Ta là mẫu thân hai đứa. Có bà mẹ nào lại vui vẻ khi thấy con mình đấu đá nhau?

Thái Hậu định đưa tay lên xoa đầu Âu Dương Phong như xưa. Nhưng phút chốc, bà nhận ra, Âu Dương Phong từ lâu đã trưởng thành lắm rồi, không cần một bà mẹ như bà để dựa dẫm như ngày xưa nữa, cũng không có cậu bé con ngày nào bám theo chân bà với nụ cười ngây ngô đáng yêu nữa. Giờ chỉ là Thân Vương Âu Dương Phong âm lãnh băng lạnh. Bà luôn nghĩ rằng, Âu Dương Thần làm vua bởi vì Thần nhi trưởng thành hơn, điềm tĩnh hơn, biết làm chủ bản thân mình. Còn Âu Dương Phong thì bốc đồng quá, bà luôn muốn giữ cho hắn thật thảnh thơi ngao du đất trời thiên hạ như ý muốn của hắn, không lo lắng hay bị bất kì cái gì nơi Hoàng cung vướng bận. Nhưng giờ đây, nhìn hai đứa con mình vì một cái ngôi vị mà tranh đấu, mà mới tự hỏi, có chăng, quyết định năm xưa của bà là sai lầm?

- Xin lỗi, thần đã nói rồi, đừng gọi thần là Phong nhi. Phong nhi mà Thái Hậu vừa gọi tên đã chết từ ba năm trước rồi. Giây phút chính đôi mắt này nhìn thấy người sát hại chính người đã chung chăn gối với người hơn hai mươi năm chỉ để giành lấy ngôi vị Thái hậu, đưa Âu Dương Thần lên ngôi Hoàng đế, thần đã không còn là Phong nhi của người nữa rồi. Thái Hậu, xin thứ lỗi.

Âu Dương Phong lùi lại, đưa đôi mắt lành lạnh nhìn người trước mặt. Năm đó, hắn đã tận mắt thấy vị mẫu thân hiền từ của mình đổ độc vào chén thuốc của Hoàng đế- phụ hoàng hắn, người hắn luôn tôn sùng. Trước khi băng hà, khi hắn hỏi tại sao phụ hoàng biết trong thuốc có độc mà vẫn uống, chỉ nhận lại được một nụ cười:

- Con trai, khi nào con yêu một người, con sẽ hiểu được rằng khiến cho người mình yêu vui vẻ, dù có chết cũng đáng. Đừng hận mẫu hậu con, bà ấy không xấu, chỉ là Hoàng cung này ép buộc bà ấy thành như vậy thôi.

Cho dù phụ hoàng nói rằng đừng hận mẫu hậu, nhưng trong thâm tâm Âu Dương Phong vẫn không kìm được cảm giác kinh sợ với người phụ nữ kia. Hắn tránh mặt người được gọi là Thái Hậu suốt một thời gian dài. Đến khi giáp mặt thì chỉ là cái gật đầu cung kính giữa quân và thần. Tình mẫu tử không biết từ khi nào đã mờ nhạt dần.

Âu Dương Phong quay đầu, đi thẳng ra khỏi hoa viên. Phía sau hắn, Thái Hậu run run nói vọng theo:

- Phong nhi, ta không mong con tha thứ cho những gì ta đã làm. Ta chỉ muốn, con sống một đời không tranh đấu, không thù hận, thanh bình thoải mái. Có được không?

Âu Dương Phong khẽ khựng lại một chút rồi bước chân vẫn đi tiếp, như không để tâm. Ai biết rằng trong lòng hắn đang vô cùng hỗn loạn. Qủa thực, đôi lúc, hắn vẫn luôn tự hỏi rằng hắn làm những việc này, có nghĩa lý gì?

Bước chân ra khỏi hoa viên của Điện Linh Kiều lại vô thức đi đến Tây Ngọc Cung. Âu Dương Phong cười khổ. Hôm nay đầu óc hắn có vấn đề thật rồi. Sao đột nhiên lại đến nơi này cơ chứ? Thái giám thấy người đến là Vương gia thì định vào bẩm báo nhưng bị hắn chặn lại:

- Đừng, ta tự vào.

Thái giám ngây ngốc gật đầu. Sao nghe nói Vương gia lãnh khốc lạnh lùng lắm? Vậy mà cái người trước mắt lại ôn nhu thế này? Không lẽ bị quáng gà?

Âu Dương Phong đẩy cửa đi vào thấy bóng dáng nữ tử kia ngồi thu mình trong góc phòng thì hơi giật mình. Hắn tiến đến, ngồi xuống, ánh mắt cũng hơi cụp xuống, sự lạnh lùng trong mắt cũng bớt đi đôi chút.

- Làm sao thế?

Ta ngẩng đầu lên thì thấy Âu Dương Phong đang cúi trước mặt mình. Không để ý rằng mặt mũi mình hiện giờ như thế nào, ta đờ đẫn hỏi:

- Sao ngươi ở đây?

- Không biết. – Âu Dương Phong đáp rồi ngồi lại gần ta. - Ừm, nàng nghĩ ta có nên dừng lại không?

- Cái gì? – Ta lơ đãng hỏi.

- Cướp ngôi.

Ta bật cười. Âu Dương Phong, đầu ngươi có vấn đề sao? Hỏi ta mấy thứ đó làm gì? Ta đâu phải nhà tâm lí học, ta cũng không phải người bảo hộ của ngươi. Hay nói đúng hơn là ta với ngươi chẳng có chút quan hệ gì cả, cớ gì hỏi ta mấy chuyện đó? Nghĩ thế, nhưng ta vẫn trả lời. Ừm, dù gì cũng là người ta hỏi mà.

- Quyết định vốn là ở ngươi. Bỏ hay không bỏ, chỉ có mình ngươi biết nên làm gì. Ta không phải ngươi, ta cũng chẳng biết ngươi nghĩ gì, làm sao ta biết được như nào là tốt. Nhưng với ta, chỉ cần sống một cuộc sống vui vẻ, được làm những gì mình thích là tốt rồi.

Nụ cười mỉm bất giác nở trên khóe môi. Ngày trước, ta cũng từng có một ước mơ ngô nghê là có một căn nhà nhỏ di động để có thể phiêu du khắp thế giới, được khám phá những gì mình chưa biết. Thế nhưng, khi lớn lên, giấc mơ đó cũng bị sự thật ở đời xô đẩy, ném vào một góc tối. Khi đó, nhận ra, thực chất, đời người, chỉ cần tìm được một người hiểu mình, yêu mình là hạnh phúc rồi. Thế mới bảo, càng lớn, đôi khi, càng dễ thỏa mãn. Hay có chăng, đời thực quá phũ phàng?

Âu Dương Phong bên cạnh hơi ngẩn người. Hắn lúc tìm trong trí nhớ, tự hỏi từ bao giờ hắn lại trở thành như này? Rồi bất chợt biết rằng, hóa ra, những điều hắn làm, một phần cũng vẫn có không muốn. Đôi lúc, hắn thực mệt mỏi, muốn dừng lại nhưng lại không biết nên dừng thế nào. Lưỡng lự giữa dừng lại và đi tiếp. Cuối cùng, hắn vẫn chọn đi tiếp. Giờ, thứ cảm xúc này, là gì đây? Lần đầu tiên, hắn khoa khát được bình yên, một mình hắn, không ai cả. Ừm, thử tìm xem, biết đâu sẽ tốt hơn.

Im lặng một lúc, hắn thở dài, đứng dậy rồi cúi xuống xoa đầu ta:

- Tự chăm sóc mình, ta nghĩ ta sẽ vắng mặt một thời gian. Hẹn ngày gặp lại.

Ta ngạc nhiên nhìn nam tử trước mặt. Hắn nói hắn sẽ vắng mặt sao? Ý là… hắn sẽ đi đâu đó?

Âu Dương Phong nhìn ta chăm chăm. Hắn cúi xuống gần hơn, sát tai ta. Hơi thở nóng ấm quyến rũ lướt qua tai.

- Có một điều, ta vẫn muốn nói. Ta… hình như thích nàng rồi.

Ta đơ người, không biết nên phản ứng thế nào. Âu Dương Phong nói xong thì đứng thẳng người dậy, quay người đi ra khỏi phòng, trên môi thấp thoáng một nụ cười. Không có âm lãnh lạnh lùng, chỉ có một chút thỏa mãn và mang thêm… hơi ấm áp.

- Tạm biệt, Điệp nhi.

……..

Phía ngoài Tây Ngọc Cung, Âu Dương Phong ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh biếc. Một cánh chim lướt qua, vờn mây trắng. Một cơn gió thoảng qua làm bay tà áo. Bên cạnh Âu Dương Phong đột nhiên xuất hiện một thân hắc y. Hắc y kia hơi cúi đầu:

- Chủ tử…

- Tử Nguyệt, trò chơi này ta thua rồi. Dừng lại thôi.

Tử Nguyệt nhìn vị chủ tử trước mắt, trong lòng có chút khó hiểu nhưng vẫn không nói ra, chỉ im lặng. Chủ tử của nàng luôn kì lạ khó đoán như thế. Đôi lúc nàng cũng nổi lên một chút tò mò nhưng nàng biết chủ tử sẽ không vui khi nàng hỏi quá nhiều. Và nàng học cách im lặng.

Bất chợt, Âu Dương Phong ngoài đầu lại, ánh mắt lại hiện lên tia sắc lạnh.

- Đứng lại.

Tử Nguyệt nhìn trước nhìn sau, phát hiện một cung nữ đang bưng một cái khay đi về hướng ngược lại. Cung nữ đó nghe câu nói của Âu Dương Phong thì không dừng lại mà càng đi nhanh hơn. Âu Dương Phong nhún chân một cái, ngây lập tức đứng trước mặt cung nữ kia.

- Bổn Vương nói ngươi đứng lại. Ngươi điếc?- Liếc cung nữ kia một tia nhìn lạnh lẽo, Âu Dương Phong cười trào phúng – À không, bổn Vương không nghĩ thế.

Cung nữ kia ngẩng mặt lên, ánh mắt vằn lên tia dữ dội, bất chấp lao về phía trước. Một cái hất tay, Âu Dương Phong khiến cả cái khay chén cô ta đang cầm rơi xuống đất vỡ tan tành. Trà nóng cũng từ đó mà đổ ra. Cung nữ kia hoảng sợ sụp xuống nhìn đống ấm chén bị vỡ.

Âu Dương Phong lạnh lùng nhìn cô ta, một bước đi thẳng. Trước khi đi còn ném lại một câu cho Tử Nguyệt:

- Giết cô ta đi.

Tử Nguyệt cúi đầu.

…….

Phi ngựa như bay trong rừng trúc, Âu Dương Phong ánh mắt đăm đăm nhìn phía trước. Chết tiệt, Mai Phi, cô cũng giỏi lắm. Nếu không nhầm, thì ở đây. Ý nghĩ vừa dứt, hơn mười hắc y nhân lao ra từ trong tán trúc quây lấy ngựa của Âu Dương Phong. Con ngựa hí dài một tiếng. Âu Dương Phong bình thản nhìn mấy người đang vây quanh mình. Không để hắn có một giây suy nghĩ, đám hắc y nhân kia liền lao vào. Tiếng đao kiếm va chạm vang động cả một góc trời. Tà áo lam bay theo từng cử động, ánh kiếm sáng lên một thứ cảm giác lạnh lẽo nhanh chóng nhuốm đầy máu. Mai Phi, đúng là ta đã đánh giá thấp cô. Chặn cả Tử Nguyệt lại sao? Xem ra cô cũng tốn không ít tiền bạc nhỉ.

Một đám hơn mười tên cao thủ nhanh chóng làm Âu Dương Phong kiệt sức. Đâm một nhát kiếm vào cổ họng của tên sát thủ cuối cùng, Âu Dương Phong cắm cây kiếm xuống đất, cố đỡ người mình đứng thẳng. Đột nhiên, một thân áo choàng đen lao ra từ trong bụi trúc. Lưỡi dao găm sắc lẻm cắm ngập vào người Âu Dương Phong từ lưng. Ngụm máu tanh tanh từ trong miệng hắn hộc ra. Ôm lấy bên ngực đã bị con dao kia cắm vào, một cảm giác lạnh lẽo truyền từ lưng đến. Dùng chút sức lực còn sót lại, Âu Dương Phong quay người một đao chém vào kẻ phía sau. Mai Nguyệt Dung không phòng bị liền bị chém trúng người, áo loang ra vệt máu dài. Cô ta oán hận nhìn kẻ trước mặt, hét lên:

- Âu Dương Phong, ngươi là kẻ qua cầu rút ván, kẻ vong ân bội nghĩa. Ta hận ngươi. Cả con tiện nhân đó nữa. Nó cũng sớm sẽ chết thôi.

Âu Dương Phong lành lùng nhìn nữ nhân xấu xa đang gào thét trước mặt, cố đứng thẳng dậy, đưa mũi kiếm nhọn chỉ vào cô ta, nhếch lên một nụ cười.

- Mai Nguyệt Dung, cô quả là ngu ngốc. Cô tưởng ta không biết cô hạ độc Điệp Điệp sao?

- Sao… Sao cơ? – Mai Nguyệt Dung trợn tròn mắt, mặt trắng bệch, lắp bắp.

- Xuống dưới Âm phủ mà nói chuyện với nô tì của cô. Mai Nguyệt Dung, vĩnh biệt. – Âu Dương Phong cười lạnh, không chút do dự mà đâm mũi kiếm lạnh lẽo kia xuống, một đao kết liễu Mai Phi.

Vừa lúc đó, Tử Nguyệt cũng đến nơi, trên người đầy thương tích nhưng vẫn cố chạy về phía Âu Dương Phong. Nàng hoảng loạn nhìn vết thương trên người chủ tử. Mở mồm nhưng không biết nói gì, lại ngậm vào.

Âu Dương Phong khó khăn ngồi xuống, tựa vào tảng đá bên đường, thở nặng nề. Đúng là đã quá sức rồi. Trụ đến giờ này, hắn cũng thật tốt số.

- Chủ tử, người rõ ràng biết kế hoạch của con ả kia, sao vẫn còn đi đường này?

- Ngươi nghĩ cô ta không biết phục kích ở đường khác sao?

Tử Nguyệt im lặng, ngồi xuống định băng bó cho vị chủ tử của mình thì bị một bàn tay ngăn lại.

- Khỏi đi, cũng chẳng sống được bao lâu nữa. Tử Nguyệt, ngươi nghe đây. Thanh Vân Lâu giờ ta giao quyền quản lí cho ngươi, làm thật tốt. Bây giờ, ngươi tự do. Đi đi, ta cũng không ép buộc gì ngươi. Đừng nghĩ rằng ngươi nợ ta. Món nợ tám năm trước ta cứu ngươi, ngươi đã trả đầy đủ rồi. – Âu Dương Phong khó khăn nặn ra một nụ cười mỉm.

Tử Nguyệt hoảng hốt nhìn hắn, lắc đầu. Không, hắn không thể chết được. Nàng tuyệt đối không cho hắn chết. Nhào tới ôm lấy hắn, Tử Nguyệt bắt đầu khóc. Ai nói sát thủ không rơi lệ? Ai nói sát thủ không có tim. Có chứ, nàng có, giờ nó đang đau lắm đây.

- Chủ tử, người đừng nói nữa, máu sẽ chảy nhiều hơn mất. Ngươi không chết được đâu, em sẽ đưa người đi đại phu. Chủ tử, người phải cố lên.

- Tử Nguyệt, vô ích thôi. Bỏ ta ra đi.

- Không chịu – Tử Nguyệt gắt lên. – Người đừng tưởng rằng ngày ngày người tự hành xác mình mà em không biết. Em biết hết. Chủ tử, người ta không cần người cũng không sao. Em cần người mà.

Âu Dương Phong sững người. Hắn khó khăn đưa tay lên vuốt mái tóc dài được buộc gọn của Tử Nguyệt, thì thầm.

- Xin lỗi.

Nói rồi, hắn gục trên vai Tử Nguyệt, từ từ nhắm mắt. Ừm, hắn thực buồn ngủ, muốn ngủ một giấc. Xem ra, cái ước muốn kia, hắn có muốn cũng chẳng thể nào thực hiện được nữa rồi.

Tử Nguyệt thấy Âu Dương Phong im lặng gục trên vai mình thì trong lòng hỗn loạn. Nâng mặt hắn lên, nàng cười ngây ngốc:

- Chủ tử, người lạnh lắm đúng không? Người đừng lo, em sẽ đưa người đi gặp đại phu. Người sẽ không sao đâu.

Tử Nguyệt đứng dậy, mặc kệ những vết thương trên người mình cũng đang rỉ máu, vác Âu Dương Phong trên lưng. Thân hình cao lớn của hắn làm Tử Nguyệt di chuyển khó khăn nhưng nàng vẫn cố một tay giắt kiếm vào thắt lưng, cầm gậy gắng sức lết đi từng bước. Mấy lần ngã soài trên đất, cả người xây xước bám đầy bụi bẩn, nhưng nàng chẳng quan tâm. Khó khăn lắm, nàng mới đưa Âu Dương Phong đến nhà một đại phu gần đó nhưng nhận lại chỉ là cái lắc đầu:

- Xin lỗi cô nương, vị công tử này… đã chết rồi.

Cửa nhà đóng sập, Tử Nguyệt thẫn thờ nhìn người bên cạnh. Chết rồi? Chết rồi sao?

“Chủ tử, sao người không chờ em? Chỉ một chút nữa thôi. Chủ tử, người thật hư, không kiên nhẫn chút nào cả. Người đã dạy em chữ nhẫn mà, sao người lại dễ dàng mà phá bỏ như thế. Chủ tử, chủ tử, chắc người không biết, em đã yêu người từ lâu lắm rồi, người biết không?”

….

Trong đêm đông lạnh, ánh mắt ánh lên nét cười của người kia như in sâu vào tâm trí non nớt của một cô bé như sắp chết cóng trong trời tuyết rét mướt:

- Đi với ta, ngươi sẽ thành thuộc hạ của ta. Tên ngươi là Tử Nguyệt.

Dưới ánh nắng mặt trời chói chang của mùa hè, Âu Dương Phong trán đẫm mồ hôi, cầm cây kiếm chỉ vào người cô gái bé nhỏ đang ngã soài trên nền sân.

- Đứng lên, một sát thủ tốt thì không được phép gục ngã quá sớm. Ta nói, đứng lên.

Dưới bầu trời đầy sao, Âu Dương Phong đưa cho nàng một chiếc khăn tay nhỏ:

- Muốn khóc thì khóc đi. Tuy sát thủ phải biết che giấu cảm xúc nhưng ta không phải kẻ thù của ngươi. Ta là chủ tử của ngươi.

Cười một mình. Một lúc sau, Tử Nguyệt cúi xuống hôn nhẹ lên đôi môi đã không còn chút hơi ấm nào của vị chủ nhân đáng kính. Nàng, trong giây phút này, đã không khóc nữa. Chủ tử, người yên tâm, em sẽ sống thật tốt. Chủ tử, em sẽ không bao giờ quên người đâu. Chủ tử...

…………..

Tây Ngọc Cung…

Ta sau một ngày chán nản thì nhận ra có ủ dột mãi cũng chẳng được gì. Và thế là ta vực lại tinh thần. Ăn uống, sinh hoạt như bình thường.

Buổi tối, đang ngồi ăn cơm và buôn dưa lê với Tiểu Hương thì một Thái giám hộc tốc chạy vào, thở không ra hơi.

- Hoàng hậu, Hoàng Thái Hậu tỉnh rồi.

Ta trợn tròn mắt, suýt phun cơm ra ngoài. Ngay lập tức, không chậm chễ một giây, ta lao như bay đến Ngọc Long Cung. Đến nơi, mới nhớ ra, Âu Dương Thần cũng ở đây. Và thế là, hai người giáp mặt…

Loading...

Đọc Tiếp Chương 12

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Hoàng Hậu Lắm Chiêu Chương 11