Vận khí của Trầm Chuyết Ngôn thật sự quá kém.

Vì tỏ vẻ coi trọng ân khoa lần này, buổi chiều Minh Trạm rãnh rỗi liền dẫn Nguyễn Hồng Phi và Vệ thái hậu đến trường thi, làm cho đám sĩ tử đang rất khẩn trương càng bị tăng thêm áp lực.

Có người không hài lòng chuyện Đỗ Nhược Vương và Vệ thái hậu đích thân đến trường thi, Minh Trạm bèn nói, “Đỗ Nhược Vương muốn mở rộng nhãn giới về Thiên triều chúng ta, vì sao lại không toại nguyện hắn? Về phần Thái hậu, tháng năm nhiều muỗi, dược huân muỗi trong trường thi là do Thiện Nhân đường của Thái hậu cung cấp miễn phí. Thỉnh Thái hậu đến nhìn xem hoàn cảnh trong trường thi để biết dược huân muỗi này có dùng được hay không. Ta dùng bạc của Thái hậu, chẳng lẽ không thể cho Thái hậu nhìn xem bạc của mình dùng ở đâu hay sao?”

Vì thế cho dù trong lòng không phục nhưng mọi người vẫn phải câm miệng.

Minh Trạm mang đến tin xấu cho Lâm Vĩnh Thường, “Tiểu tử mà ngươi dắt đi dùng tảo thiện hôm trước, hình như để lỡ kỳ thi.”

Lâm Vĩnh Thường không hiểu rõ ý của Minh Trạm, Trầm Chuyết Ngôn là một tiểu sĩ tử, để lỡ kỳ thi hay không thì làm sao mà Hoàng thượng biết được? Chẳng lẽ Trầm Chuyết Ngôn dọn ra ngoài ở trong khoảng thời gian này lại có được cơ may kỳ ngộ Hoàng thượng hay sao?

Minh Trạm thiện tâm giải thích cho Lâm Vĩnh Thường nghe, “Hắn mê rượu của Thừa Ân Công phủ, uống rượu đến bất tỉnh nhân sự, tạt nước lạnh vào mặt cũng không tỉnh, làm sao có thể đến dự ân khoa? Khiến Tử Nghiêu bị dọa mất hồn mà vội vã truyền ngự y, trẫm còn tưởng Thừa Ân Công phủ có ai gặp chuyện gì cơ chứ. Thế mới biết, hầy, tuổi còn trẻ mà đã mê rượu hỏng việc. Ân khoa mùa xuân ba năm một lần, lần này trùng hợp trẫm lên ngôi nên mới tăng thêm một kỳ ân khoa trong năm nay, vậy mà hắn lại bỏ lỡ.”

Lâm Vĩnh Thường chẳng còn tâm tư để giám thị trường thi.

“Yên tâm đi, trẫm sẽ lệnh ngự y chiếu cố kỹ càng cho hắn, ngươi cứ yên tâm mà làm giám thị đi.” Minh Trạm nói dông dài.

Lâm Vĩnh Thường càng thêm lo lắng.

Trầm Chuyết Ngôn bỏ lỡ ân khoa mùa xuân.

Vừa kinh hoàng vừa tức giận mà hôn mê bất tỉnh, chẳng qua hắn cũng hiểu được chuyện này chẳng thể trách Ngụy Tử Nghiêu nhà người ta.

Tật xấu của hắn thì hắn phải tự biết. Mọi người đều có khuyết điểm, khuyết điểm của Trầm Chuyết Ngôn chính là không có tửu lượng nhưng lại rất hảo tửu. Hắn, hắn cũng không muốn uống nhiều, chẳng qua trước ngày ân khoa hắn khẩn trương đến mất ngủ, nghĩ rằng uống một chút rượu có thể giúp an thần.

Ai ngờ vừa nằm xuống ngủ thì không thể dậy nổi.

Trầm Chuyết Ngôn tuổi còn trẻ, vô cùng tự tin đến tham dự ân khoa mùa xuân, tự nhận là nắm chắc thắng lợi, kết quả vì rượu mà hỏng việc, khiến hắn ảo não và thương tâm, hung hăng khóc một trận, định thu dọn mọi thứ rồi đến chỗ của Lâm Vĩnh Thường, hắn không tham dự ân khoa mùa xuân, đương nhiên cũng không cần phải tránh né. Nhưng lại lo lắng nếu chuyện này để cữu cữu biết được thì chẳng phải sẽ khiến cữu cữu giận điên người hay sao?

Ngụy An thật sự tiếc nuối thay hắn, bèn an ủi, “Ngươi còn nhỏ, đợi ba năm sau vẫn kịp mà.” Nói cũng như không. Thậm chí càng đâm vào nỗi đau trong lòng của người ta.

“Đa tạ ngươi.” Trầm Chuyết Ngôn nhìn thấy Ngụy An thì lại muốn giận cá chém thớt, nhưng chỉ có thể trách chính mình sơ xuất, trong lòng vô cùng ảo não, thút thít một chút rồi nói, “Ta đi đây.”

“Chẳng phải ngươi không có chỗ để đi hay sao?” Ngụy An vẫn lo lắng cho sĩ diện của người đọc sách, “Ngươi ở lại nhà của ta đi, dù sao nhà của ta còn nhiều phòng trống mà.”

“Không cần, ta đến nhà của biểu thúc là được.” Trầm Chuyết Ngôn thật sự không còn khí lực để ý đến Ngụy An, cầm theo tay nải rồi đi ra ngoài.

Ngụy An vội vàng phân phó, “Tiểu Lý Tử, lấy xe ngựa đưa tiểu Trầm cử nhân quay về.”

Nghe thấy bốn chữ tiểu Trầm cử nhân thì Trầm Chuyết Ngôn cảm thấy giống như có người dùng đao đâm vào tim của mình, hận không thể hộc ra hai ngụm máu! Ôm tay nải, bỏ đi không hề quay đầu lại.

Ngụy An cảm thán một tiếng, ngoại trừ bảo rằng Trầm Chuyết Ngôn vận khí kém thì liền ném việc này ra sau đầu, một lòng một dạ chăm lo cho nghiệp lớn xuất bản tập san của hắn.

Không ngoài dự đoán của Trầm Chuyết Ngôn, sau khi ân khoa mùa xuân kết thúc thì Lâm Vĩnh Thường đã tức đến mất ngủ ba ngày liên tục vì tin tức Trầm Chuyết Ngôn để lỡ ân khoa, đem bài thi của thí sinh giao cho ngự tiền rồi xin về nhà nghỉ ngơi, vừa thấy Trầm Chuyết Ngôn, không nói hai lời, lập tức xắn y mệ mà đánh tiểu tử này một trận.

Ở thời này mọi người thường giáo huấn vãn bối bằng ngôn từ nhẹ nhàng, đôi khi hùng hùng hổ hổ cũng là chuyện bình thường, đến khi nổi đóa thì sẽ dùng nắm đấm quyền cước hung hăng mà đánh cho một trận, chuyện này cũng như ăn cơm bữa mà thôi.

Đi ra ngoài hỏi thăm một chút, có nam hài nhi nhà nào mà chưa từng bị đánh bị phạt đâu? Ngay cả Cổ Bảo Ngọc được sủng ái tận trời, được xưng là phượng hoàng đản nhưng có lúc cũng bị Cổ Chính lấy gậy đập cho một trận kia mà.

Chẳng qua, cùng bị đánh bị phạt nhưng các tiểu hài nhi sẽ có phản ứng khác nhau.

Tỷ như Minh Trạm, thuộc loại không sợ bị ăn đòn, không bận tâm Phượng Cảnh Nam đánh thế nào mắng thế nào, hắn cứ nói theo ý hắn, có khi cũng không thèm giảng đạo lý mà nhào vào giống như chó điên, thường xuyên khiến Phượng Cảnh Nam phải đau đầu.

Tỷ như Ngụy An Ngụy Tử Nghiêu, thuộc loại kêu cha gọi nương lớn nhất, nhu nhược nhất, bọn tay sai Hán gian đều là những người như thế. Bình thường Ngụy Ninh chưa kịp xuống tay thì Ngụy Tử Nghiêu đã nằm úp sấp nhận lỗi. Đương nhiên chỉ nhận lỗi mà không chịu sửa sai, càng khiến người ta thêm tức giận.

Tỷ như Trầm Chuyết Ngôn, tuổi không lớn nhưng xương lại rất cứng, thuôc loại liệt sĩ cách mạng. Biết mình sai thì đánh như thế nào cũng đứng im chịu trận, cũng không chịu van xin tha thứ, uổng cho cái bản mặt nhìn có vẻ thông minh này. May mà Lâm Vĩnh Thường là người có học, cộng với việc mất ngủ mấy ngày vì chuyện ân khoa mùa xuân nên không còn sức lực, chưa đánh được mấy cái đã bị lão nô khuyên nhủ mà ngừng tay.

Dù là như thế nhưng khi Minh Trạm và Nguyễn Hồng Phi cải trang đến Lâm gia thì Trầm Chuyết Ngôn vẫn đang bị phạt quỳ gối ở hành lang để học bài.

Lâm Vĩnh Thường đưa ra quy củ, mỗi ngày một canh giờ, phải học thuộc lòng.

Minh Trạm thổn thức, “Vĩnh Thường, nhìn không ra ngươi ở nhà lại nghiêm khắc như vậy.”

Lâm Vĩnh Thường thản nhiên nói, “Cá không ăn muối cá ương. Bệ hạ, thỉnh vào trong.” Đối với Lâm Vĩnh Thường thì Trầm Chuyết Ngôn không chỉ trì hoãn thời gian mà còn có cả tiền đồ. Chuyện quan trọng như vậy mà lại có người uống rượu làm hỏng việc, Lâm Vĩnh Thường nghĩ đến liền nổi trận lôi đình, hận không thể đánh Trầm Chuyết Ngôn một chút cho hạ hỏa. Vì vậy cũng không chịu nhượng bộ đối với Minh Trạm.

Minh Trạm nhấc chân đi vào, Lâm gia cũng không giàu có, chỉ có ba tiểu viện, tính từ trước ra sau cũng chỉ có hơn hai mươi gian phòng là cùng. Đối với một đại quan thì nhà ở như vậy xem như cũng hơi khó coi.

Lâm Vĩnh Thường tự mình bưng trà cho Minh Trạm, cười nói, “Bệ hạ thích cải trang xuất hành thì nên chú ý an toàn. Thần cũng không có trà ngon, uất ức cho bệ hạ rồi.”

“Không sao, ta uống trà cũng không phân biệt ngon dở.” Minh trạm thúc khuỷu tay vào Nguyễn Hồng Phi, cười nói, “Nhưng uất ức Phi Phi thì là thật, hắn để ý chuyện này hơn ta.”

Nguyễn Hồng Phi thản nhiên không để ý.

“Ôi chao, ta nghe nói Nội vụ phủ hay bảo thế này, không biết có phải thật hay không.” Minh Trạm vừa cười vừa nói tiếp, “Nghe người ta bảo, mặc dù bên ngoài cống đến thứ tốt thì trước tiên đều đưa cho đám nô tài sử dụng mà không để Hoàng đế hưởng thụ, các ngươi biết vì sao hay không?” Không đợi Lâm Vĩnh Thường lên tiếng thì Minh Trạm đã tự cười nói, “Bọn họ bảo rằng nếu hằng năm đem thứ tốt cho Hoàng đế ăn thì sợ rằng Hoàng đế ăn hoài sẽ nghiện, hằng năm đều phải ăn thứ tốt. Nếu không may vào một năm nào đó mà địa phương dâng cống phẩm lại không đạt năng xuất như dĩ vãng thì chỉ sợ Hoàng đế ăn quen thứ tốt, chợt đụng đến thứ kém hơn thì sẽ đòi mạng đầy tớ! Vì vậy, cho dù có dâng cống phẩm tốt nhất thì cũng không thể tiến vào bụng của Hoàng đế.”

Lâm Vĩnh Thường nghĩ rằng nếu có người của Nội vụ phủ nghe được thì e rằng chỉ muốn đập đầu mà chết. Đành phải nói, “Bệ hạ nghe được chuyện này từ đâu? Bệ hạ trí thâm như hải, nhất định là không có ai dám lừa gạt ngài.”

Minh Trạm cười ha ha, “Chỉ là nói đùa vài câu mà thôi, Vĩnh Thường tưởng thật hay sao? Ta thấy ngươi quá nghiêm túc nên trêu ngươi vui vẻ một tí ấy mà.”

Lâm Vĩnh Thường quả thật muốn chửi mụ nó, lời này của ngài chẳng có nửa điểm vui vẻ tẹo nào, còn tưởng rằng ngài có thâm ý gì ở đây.

Ngay cả Nguyễn Hồng Phi cũng liếc mắt khinh thường Minh Trạm, tự mình cười ngây ngô con khỉ khô.

Minh Trạm cười đã đời thì mới nói với Lâm Vĩnh Thường, “Trẫm xuất cung để lén đến đây thăm ngươi. Vì có chuyện riêng, cũng không tiện gọi ngươi tiến cung nên quyết định đến đây nói với ngươi một tiếng, ngươi sớm nên chuẩn bị tâm lý. Sau ân khoa mùa xuân, trẫm muốn lệnh cho ngươi xuống Hoài Dương chủ trì cải cách thuế muối.”

Tuy Lâm Vĩnh Thường có thể đoán được một chút tâm tư của Minh Trạm, bất quá hắn vẫn không dám xác định, dù sao hắn vẫn còn trẻ, luận về tư cách thì căn bản không sánh bằng các lão thần trong triều. Tuy cải cách thuế muối khó tránh khỏi đắc tội với người ta nhưng đã có tiền lệ từ Vân Quý thì cải cách thuế muối cũng không còn gian nan như đã nghĩ: Có thể sao chép.

Đây lại là một công lao to lớn, nếu có thể chủ trì cải cách thuế muối thì khi quay về triều nhất định sẽ được thăng chức.

Với niên kỷ và địa vị hiện tại của hắn thì có thể chủ trì ân khoa đã là rất hãnh diện.

Nay Minh Trạm lại phó thác chuyện thuế muối, cho dù là xưa nay Lâm Vĩnh Thường luôn bình tĩnh thì cũng khó có thể tránh được cảm giác thụ sủng nhược kinh, lập tức đứng dậy từ chối, “Thần có đức hạnh gì đâu, làm sao có thể dám đảm đương chuyện này?”

“Khi trẫm chọn ngươi làm chủ khảo ân khoa, cũng có nhiều người nói rằng ngươi không được, nay ân khoa mùa xuân đã qua, cũng chẳng có gì là không được.” Minh Trạm ôn hòa mỉm cười, “Xưa nay trẫm nhìn người rất chuẩn, trẫm nói ngươi làm được thì ngươi sẽ làm được.”

“Vĩnh Thường, trẫm không chọn người khác mà chỉ chọn ngươi, đương nhiên có đạo lý của trẫm.”

Minh Trạm chỉ tạm thời làm cho Lâm Vĩnh Thường chuẩn bị một chút tâm lý, cũng không nói sâu vào vấn đề.

Minh Trạm là người đã tạo ra tiền lệ cải cách thuế muối.

Năm nay ân khoa có ba vấn đề, vấn đề đầu tiên chính là Bình luận xem thuế muối có nên cải cách hay không. Tuy rằng đề văn thiên về luận đàm nhưng khi đặt chuyện này ở trước mắt triều thần và sĩ tử thì sẽ khiến những người này không thể không tự hỏi, không thể không nhìn sâu vào thế sự.

Minh Trạm có khả năng thiên phú trong việc nắm chặt thời cơ khiến người ta phải hâm mộ. Cùng nguyễn Hồng Phi đi trên đường, ngẫu nhiên có thể nghe được đám sĩ tử bình luận về việc cải cách thuế muối. Không cần ai dẫn đường thì bọn họ cũng chủ động đưa ra điều lệ cải cách thuế muối ở Vân Quý, thảo luận phân tích tỉ mỉ, tranh cãi vô cùng lợi hại.

Minh Trạm mỉm cười ngoảnh mặt nhìn Nguyễn Hồng Phi.

Nguyễn Hồng Phi nghĩ: thật sự là thiên tài.

Cho dù là Nguyễn Hồng Phi cũng không ngờ Minh Trạm lại có một chiêu thần kỳ như vậy, phải nói là chân chính hoàn mỹ.

Quay về Hạnh Hoa viên thì trời đã sập tối.

……….
Loading...

Đọc Tiếp Chương 26

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Hoàng Đế Nan Vi Chương 25