Truyện Hoán Kiểm Trọng Sanh

Chương 18: Mẹ kế

Tác giả Xích Tuyết
Kỳ thật cũng không thể nói Phương Tuyết Di là một cô gái có lòng tham, cô chỉ là muốn có một sân khấu để có thể thể hiện được chính mình, muốn có một không gian để thi triển tài hoa.

“Nhưng ba sẽ không đồng ý đâu, cho dù như thế nào ba cũng đã chọn em làm người kế thừa sản nghiệp của ba, quản lý tập đoàn Thịnh Hâm.” Nói đến ba, đôi mày của Phương Tuyết Di nhất thời chau lại, ba đúng là cố chấp.

“Chị, chị yên tâm đi, có cơ hội em sẽ nói chuyện với ba. Em cũng trưởng thành rồi, có một số việc em tự mình có thể làm chủ.”

Phương Hạo Vân tươi cười để bà chị yên tâm, thản nhiên nói: “Chị à, em biết, chị mới là người thích hợp nhất để nối nghiệp tập đoàn Thịnh Hâm, kỳ thật ba và dì cũng đều biết, chỉ là quan niệm của ba có hơi truyền thống, em nghĩ em sẽ thử đi thuyết phục ba xem sao.”

“Hạo Vân. Em nói được như vậy, chị thật sự cũng không biết phải nói sao cho phải. Kỳ thật chị cũng không phải muốn làm mọi cách để được kế thừa tập đoàn Thịnh Hâm, chị chỉ là muốn một sân khấu để chứng minh chính mình, thi triển tài hoa. Nếu em tin tưởng chị, chị sẽ giúp em quản lý tập đoàn Thịnh Hâm thật tốt.” Phương Tuyết Di chân thành nói.

“Xem hai chị em nói chuyện hợp ý chưa kìa, đang nói cái gì đó?” Phương Hạo Vân đang định nói tiếp, không ngờ Trác Nhã đã đi tới, trên mặt nở nụ cười.

“Mẹ, con và em trai đang nói một vài chuyện cũ thú vị.” Phương Tuyết Di vội vàng đổi đề tài, tựa hồ không muốn cho mẹ biết chủ đề mà cô đang nói với Phương Hạo Vân.

“Ha hả, nhìn hai chị em có thể hòa hợp như vậy, trong lòng mẹ rất vui vẻ. Đúng rồi, Hạo Vân, dì và ba con đã nói qua, quyết định cho con tiến vào công ty, quen thuộc dần với tình hình trong công ty. Con nghĩ xem, con thích vào phòng nào hay chức vị nào?” Trác Nhã tìm Phương Hạo Vân, chính là để nói chuyện này.

Nói cái gì tới cái đó, không ngờ vừa mới nói chuyện với bà chị xong, dì đã tìm tới cửa rồi.

“Dì, có thể không đi được không?” Phương Hạo Vân thật sự là không muốn tới tập đoàn Thịnh Hâm, không muốn tự đi tìm phiền toái. Cứ như bây giờ, hắn thấy rất tốt.

“Không được!”

Trác Nhã trầm giọng nói: “Hạo Vân, về chuyện cho con tới công ty, dì và ba con đã nói qua vài lần, thái độ của ba con rất kiên quyết. Lần này, ổng quyết định không nhân nhượng con nữa, muốn ép con vào công ty để làm quen trước. Hạo Vân, mẹ phải nhắc nhở với con là, bệnh tim của ba con gần đây lại tái phát, con tốt nhất không nên chọc cho ổng tức giận, làm tổn thương đến tim của ba con.”

Lời này vừa nói ra, cũng đã phá đi đường lui của Phương Hạo Vân.

Phương Tuyết Di vội vàng nói: “Hạo Vân, nếu đã như vậy, không bằng ngày mai em đi theo chị tới báo danh đi. Nếu không, em trước làm trợ lí của chị đi, có chị ở bên cạnh chỉ đạo em, em học sẽ rất nhanh thôi.”

“Thật sự là không còn con đường nào để thỏa hiệp sao?” Phương Hạo Vân có hơi đau đầu nói.

“Hạo Vân, ba kỳ vọng rất lớn vào con, mẹ hy vọng con sẽ không làm cho ổng thất vọng. Nhất là mấy ngày này, quả tim của ổng lại bắt đầu nghiêm trọng rồi, con không thể từ chối được nữa.” Trác Nhã tận tình khuyên bảo thuyết phục.

Phương Hạo Vân bất đắc dĩ thở dài một tiếng, gãi gãi đầu, nói đều đều: “Được rồi, một khi đã như vậy, con đi. Dì, chị, hai người cứ tùy tiện an bài một chức vụ, con thế nào cũng được. Có điều con nói rõ trước, con sẽ không làm quản lí đâu, tốt nhất ấy, là an bài cho con làm một nhân viên bình thường là được.”

Không phải là Phương Hạo Vân không thể đảm nhiệm chức vụ quản lí, mà là hắn không muốn gây phiền toái cho mình. Làm nhân viên bình thường còn sung sướng hơn, nói chung là cũng được ăn chung uống chung.

Trác Nhã hiểu ý cười cười, gật gật đầu nói: “Được rồi, sẽ như con muốn. Có điều con nên nói trước với ba một tiếng.”

“Vâng, dì yên tâm, bên phía ba con sẽ đi nói.”

Phương Hạo Vân biết, Trác Nhã sợ rằng phải chịu tiếng là mẹ kế độc ác, cho nên để cho Phương Hạo Vân tự mình đi nói rõ...

Sau khi đã nói qua với Phương Tử Lân, sáng sớm hôm sau, Phương Hạo Vân đã có mặt ở văn phòng tổng giám đốc của Trác Nhã.

“Hạo Vân, vào ngồi đi, nói với dì, con tính vào phòng nào?”

Tuy rằng Trác Nhã vô cùng hy vọng Phương Hạo Vân có thể gọi bà là mẹ, nhưng mà bà biết rằng trong thời gian ngắn là không thể được. Bà tin tưởng, chỉ cần bền lòng, cũng sẽ tới lúc Phương Hạo Vân chính thức tiếp nhận bà.

“Dì, công ty chúng ta có phòng nào chỉ tới ăn chung uống chung rồi về không?” Phương Hạo Vân ngượng ngùng cười hỏi.

Trác Nhã đầu tiên là sửng sốt, rồi liền che miệng cười, hơi giận nói: “Tập đoàn Thịnh Hâm chúng ta làm việc vô cùng nghiêm khắc, làm gì có phòng nào như vậy chứ.”

Phương Hạo Vân xấu hổ cười cười: “Nếu không, dì cố gắng sắp xếp cho con vào một phòng ít việc, không bị làm phiền, không cần động não được không?”

“Dì, sao dì lại cười, con nói thật đó, cứ cho là con xin dì đi, con từ trước tới giờ còn chưa từng xin dì cái gì, lần này dì nhất định phải giúp con đó.” Phương Hạo Vân chớp chớp mắt, nói như kiểu làm nũng.

Trác Nhã thấy Phương Hạo Vân bất ngờ làm nũng trước mặt mình, nhất thời liền vui vẻ, thoáng do dự một chút, rồi nói: “Được rồi, lần này dì sẽ giúp con, có điều con cũng không được làm gì quá trớn, nếu không ba của con sẽ mất hứng đó.”

“Dì, dì cứ yên tâm, chờ mấy ngày nữa khai giảng, con sẽ có lí do để không phải tới công ty nữa, mấy ngày này cứ đơn giản vậy đi, ứng phó trước cái đã.” Phương Hạo Vân bình chân như vại nói.

Trác Nhã âm thầm thở dài một tiếng, đứa con láu lỉnh này, quả nhiên không để ý kinh doanh, xem ra có cơ hội phải từ từ khuyên bảo Tử Lân, ổng thật là cố chấp.

“Hạo Vân, đợi lát nữa dì sẽ đưa con đi nhận chức, thủ tục dì cũng đã bảo thư kí đi làm. Hiện giờ chúng ta nói chuyện được không?”

Trác Nhã nhìn Phương Hạo Vân, đột nhiên nói: “Hạo Vân, ngày đó những gì con nói với Tuyết Di, kỳ thật dì đều đã nghe được. Dì ở đây cám ơn con, cám ơn con đã thành toàn cho Tuyết Di.”

Nhìn Trác Nhã thành khẩn nói lời cảm tạ, trong lòng Phương Hạo Vân dâng lên một cỗ tình cảm ấm áp, đã nhiều năm qua, chưa từng có cảm giác như vậy bao giờ.

Vô hình chung, Phương Hạo Vân cũng đã dần dần dung nhập vào gia đình này. Sự ấm áp của gia đình, khiến cho mũi hắn hơi cay cay.

“Dì, dì không cần phải cảm tạ con, kỳ thật con cũng chỉ là suy nghĩ cho tập đoàn Thịnh Hâm thôi, dì cũng biết, con không có hứng thú với kinh doanh mà.” Phương Hạo Vân thản nhiên cười.

“Không nên nói vậy, Hạo Vân. Kỳ thật con rất thông minh, nếu con chịu kinh doanh, tuyệt đối không thua kém Tuyết Di, chỉ là dì biết, chí của con không ở mặt này.”

Phương Hạo Vân mỉm cười: “Dì, vẫn là dì hiểu con. Kỳ thật. kỳ thật, mấy năm nay con vẫn cảm kích những gì dì làm cho con. Con trước kia vẫn chưa hiểu chuyện, luôn xích mích với dì, từ nay về sau, con sẽ không làm cho dì phải tức giận nữa.”

Nói thật, Phương Hạo Vân cũng chưa hề trải qua cái gì, nhưng mà theo tư liệu của Nguyệt Như, Trác Nhã làm mẹ kế mà làm được như thế này, quả thực là không hề dễ dàng. Rất nhiều thời điểm, bà còn thân thiết với Phương Hạo Vân hơn cả con gái mình. Ít nhất, Phương Hạo Vân hiện giờ rất thích hưởng thụ tình thương của người mẹ này.

Nghe Phương Hạo Vân nói như vậy, ánh mắt của Trác Nhã có hơi chút ươn ướt, đứa nhỏ thật là tốt.

Có thể nói rằng, những lời nói đó của Phương Hạo Vân, chính là sự khẳng định và báo đáp lại cho những cố gắng của bà những năm qua.

Do dự một chút, Trác Nhã ngẩng đầu, bộ dáng như muốn nói lại thôi, thấp giọng hỏi nhỏ: “Có thể gọi dì một tiếng 'mẹ' được không?”

“Hạo Vân, thực xin lỗi, dì.”

Lời vừa nói ra miệng, Trác Nhã đột nhiên cảm thấy mình hơi vội vàng quá, cúi đầu, thậm chí không dám trực tiếp nhìn vào mắt Phương Hạo Vân.

Thật lâu sau không có tiếng động gì, Trác Nhã tựa hồ có hơi thất vọng, bà ngẩng đầu lên, buồn bã nhìn Phương Hạo Vân, nhè nhẹ nói: “Hạo Vân, thực xin lỗi.”

“Mẹ. mẹ không có gì sai. trước kia là do con không hiểu chuyện.”

Thanh âm của Phương Hạo Vân rất nhỏ, nhưng mà tiếng 'mẹ' kia gọi lên rất lưu loát. Trong ký ức của Phương Hạo Vân, đây là lần đầu tiên nói lên tiếng gọi thần thánh này, một khắc đó, trong con ngươi của hắn tràn ngập nước mắt. Hắn là cô nhi, từ nhỏ đã không có mẹ. Hôm nay, hắn rốt cục cũng có cơ hội chính mình hô lên tiếng gọi thần thánh này.

“Con ngoan, con ngoan!”

Trác Nhã sau khi giật mình, liền nở nụ cười, cười thật sự ngọt ngào, mặc dù bà đã hơn bốn mươi, nhưng bởi vì nội tâm vui vẻ, nên giờ phút này nhìn qua cũng không khác thiếu nữ thanh xuân là mấy.

Hèn chi người ta nói, cười một cái, trẻ đi mười tuổi, hóa ra chính là đạo lý này.

Cười xinh đẹp như gió xuân, Trác Nhã kích động nói: “Hạo Vân, con ngoan, không uổng công. mẹ mấy năm nay luôn yêu thương con.”

Có thể bỏ qua ngại ngùng trước kia, gây dựng mối quan hệ hòa hợp với Phương Hạo Vân, đối với Trác Nhã mà nói, chính là chuyện tốt đến nằm mơ cũng muốn, đó cũng là tâm nguyện của vợ chồng bà mấy năm gần đây. Hôm nay, bà rốt cục cũng làm được.

“Hạo Vân, con chờ một lát, mẹ sẽ giúp sắp xếp văn phòng cho con.”

Trác Nhã lấy cớ rời đi, kì thật bà muốn tìm một chỗ không người để khóc rống lên, sau đó nói tin tức tốt này cho chồng mình. Tin rằng, chồng bà một khi biết chuyện này, nhất định sẽ rất phấn khởi.

Phương Hạo Vân dường như cũng đã nhìn ra tâm tư của Trác Nhã, nên cũng không bóc trần lời nói dối của bà, mà nhu thuận gật đầu, nói: “Mẹ, mẹ đi đi.”

Ước chừng hơn nửa giờ sau, Trác Nhã thân mặc một bộ trang phục công sở màu trắng tiến vào, mỉm cười nói: “Đã sắp xếp xong rồi, trước mắt công ty chỉ có phòng thị trường là hơi thoải mái một chút, mẹ cũng đã nói trước với quản lí phòng thị trường, chú ý đặc biệt đến con. Bây giờ mẹ sẽ đưa con tới đó.”

Phương Hạo Vân vừa nghe bà nói, vừa cẩn thận quan sát bà, phát hiện ra bà đã trang điểm lại, xem ra bà thực sự là đã khóc vì hạnh phúc.

“Đúng rồi mẹ, mẹ không để cho đồng sự trong công ty biết thân phận thật của con đấy chứ?” Phương Hạo Vân đột nhiên nhớ tới điều gì đó.

Trác Nhã mỉm cười: “Con yên tâm, mẹ đã sớm sắp xếp tốt cho con rồi. Chỉ cần con không nói ra, cả công ty cũng không ai biết con là đại thiếu gia của tập đoàn Thịnh Hâm.”

Loading...

Đọc Tiếp Chương 19: Nữ nhi quốc

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Hoán Kiểm Trọng Sanh Chương 18: Mẹ kế