Hello, cô ma nữ – Chương 23

“Tống Tống!” Tô Tử Tiêu vửa bước ra khỏi cửa nhà trọ, Đinh Đinh đã cười hì hì bay tới trước mặt Tống Gia Diễn nói: “Tại sao anh không cho Tô Tô biết em đang ở ngay phía trên cậu ấy chứ?”

“Em muốn chết à?! Vừa mới nhớ lại đã muốn cho người ta biết sự tồn tại của mình? Cẩn thận bị người ta tìm một đạo sĩ đi bắt em, giống như là Bạch nương tử đó.”

“Tống Tống, bắt Bạch nương tử không phải là đạo sĩ mà là hòa thượng, hơn nữa nàng ấy là yêu, còn em là ma, vẫn có chút khác nhau mà!” Đinh Đinh nói lớn hơn. *Bạch nương tử: Bạch Tố Trinh trong Bạch xà – Thanh xà

Tống Gia Diễn trừng mắt nhìn Đinh Đinh, lặng lẽ đem bát bỏ vào bồn rửa, bắt đầu rửa chén: “Em tha cho anh đi, nhìn anh chịu thua như vậy có phải rất thích hay không?”

“Nào có, nào có!” Đinh Đinh vòng tay qua cổ anh, khẽ dựa vào, “Tống Tống, anh thật tốt…”

Lại mấy ngày nữa trôi qua, Đường Đinh và Tống Gia Diễn vẫn luôn cho rằng bọn họ sẽ cứ tiếp tục cuộc sống như vậy, giống như trước đây, thay đổi duy nhất là Đường Đinh tìm lại được ký ức mà thôi. Tuy nhiên, cô dần dần phát hiện ra cơ thể mình của mình dường như xảy ra chút thay đổi, không thể nói rõ là loại cảm giác gì, cũng không biết là tốt hay xấu.

Đường Đinh không dám nói cho Tống Gia Diễn biết, sợ anh lo lắng cũng sợ anh sẽ suy nghĩ nhiều. Trước đây, lúc Đường Đinh quyết định sống cùng với Tống Gia Diễn, cô nghĩ mình là một con ma, có thể ở bên anh đến suốt đời, cho đến khi anh chết thì mới thôi. Trong kết cục của hai người, ít nhất anh còn tốt. Thỉnh thoảng cô có thể không chú ý đến cảm nhận của bản thân, nhưng cô sợ mình sẽ biến mất trước mặt anh, cô sợ mình sẽ hồn bay phách tán, không để lại chút dấu vết nào.

Nếu như có một kết cục như vậy, anh sẽ ra sao đây?

“Tống Tống, có thể tải GV bản không bị kiểm duyệt giúp em không?”

“Em nói lại lần nữa, em nói em muốn cái gì cơ?” Tống Già Diễn ngồi trước máy tính, ngón tay đang lướt nhanh chợt dừng lại, chậm rãi quay đầu nhìn vẻ mặt chân chó của cô ma nữ.

“Tống Tống, chính là cái đó……” Đinh Đinh híp mắt cười.

“Không thể, không được, không cho phép!” Tống Gia Diễn quả quyết chen vào, ngón trỏ chỉ vào Đinh Đinh, thiếu chút nữa xuyên thấu, “Kỹ thuật của anh không phải là để giúp em làm cái đó, em nghĩ cũng không được nghĩ!”

Nói xong, Tống Già Diễn thở phì phì tiếp tục làm việc trên máy tính, Đinh Đinh trợn mắt lườm anh một cái, bay ra khỏi phòng.

Chưa tới mấy phút, cảm thấy khẩu khí vừa rồi của mình nói hơi nặng, Tống Gia Diễn chột dạ nhìn ra bên ngoài kêu: “Đinh Đinh, nếu không anh tải phim hoạt hình cho em nhé? Em muốn xem “Sói Xám và Cừu Vui Vẻ” hay là “Bút sáp màu Tiểu Tân’?”

“Đều không muốn!!”

Kéo rèm cửa sổ ra, vốn định mở cửa sổ ra để thay đổi bầu không khí trong phòng, nhưng mà ngay khi ánh mặt trời kia chiếu vào, Đinh Đinh đột nhiên phát hiện bàn tay mình dần dần trở nên trong suốt, cô gần như có thể nhìn xuyên thấu qua lòng bàn tay đồ vật bên kia. Trong lòng cả kinh, cô kéo thật nhanh rèm cửa lại, bay nhanh vào trong phòng bếp trốn, chỉ sợ Tống Gia Diễn nhìn thấy. Mãi cho đến khi tay khôi phục lại trạng thái bình thường, trong lòng mới hơi thả lỏng.

Chờ tới lúc mặt trời gần lặn, Đinh Đinh xông vào thư phòng gọi một tiếng liền bay ra ngoài, chờ tới lúc Tống Gia Diễn đứng dậy đuổi theo ra ngoài hỏi thì đã không thấy cô.

Đôi vợ chồng ma nhà họ Trương ở tại lầu năm, tòa nhà thứ ba của khu D, lúc Đinh Đinh đến thì bọn họ đang cãi nhau cũng bởi vì anh Trương quên mất ngày kỉ niệm ngày cưới của bọn họ.

“A, Đinh Đinh tới à!” Chị Trương ánh mắt sắc liếc chồng một cái, chào hỏi Đinh Đinh đang ngoài cửa sổ.

Đinh Đinh nhếch miệng cười cười, bay tới trước mặt bọn họ, hai tay chắp lại, khẩn trương nói: “Anh chị, hôm nay em tới là muốn hỏi một chút việc.”

“Em cứ hỏi!”

“Em cảm thấy cơ thể gần đây không bình thường.” Nói xong, Đinh Đinh đưa tay ra, “Lúc trước bị ánh mặt trời chiếu vào, bỗng nhiên trở nên trong suốt, sau đó mới từ từ trở lại bình thường. Anh chị nói xem, nếu em bị ánh mặt trời chiếu vào nhiều hơn có khi nào sẽ bị biến mất hay không?”

Chị Trương thoáng cười, “Đinh Đinh ngốc, em cũng không phải là quỷ hút máu. Chỉ có điều, em vẫn phải chú ý nhiều hơn một chút. Chuyện này bọn chị cũng chưa bao giờ trải qua nên cũng không biết rõ rốt cuộc là chuyện gì xảy ra. Để chị đi hỏi những người khác xem sao, có tin tức gì thì sẽ báo cho em biết ngay.”

“Vâng, cảm ơn anh chị nhiều.” Đinh Đinh cảm kích nói, sau khi ngồi nói chuyện một chút, trong lòng cô vẫn thấp thỏm nhưng vẫn đi về.

Thấy Đinh Đinh trở về, Tống Gia Diễn vừa ăn cơm bên bàn trà vừa hỏi: “Đi tìm chị Trương tán gẫu sao?”

“Vâng, lúc em tới bọn họ còn đang cãi nhau về chuyện ngày kỉ niệm ngày cưới kìa.” Đinh Đinh ghé đến bên bàn trà nhìn Tống Gia Diễn ăn cơm, cô đột nhiên hỏi: “Tống Tống, anh có nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp mặt như thế nào không?”

Nuốt cơm trong miệng xuống, Tống Gia Diễn nói: “Đương nhiên, anh lớn như vậy vẫn là lần đầu tiên thấy ma, anh làm sao có thể quên được ngày đó chứ?”

“Vậy anh phải nhớ cho thật kỹ, ngàn vạn lần cũng không được quên.”

“Được.” Tống Gia Diễn cưng chiều cười, kéo dài thanh âm trả lời, vuốt tóc Đinh Đinh.

Hẹn hò hơn nửa tháng, Tống Gia Diễn tuy nói rằng hơi vô tâm nhưng cũng phát hiện ra một chút điểm khác thường của Đinh Đinh, làm cho bản thân cũng tự nhiên cảm thấy rối rắm. Lúc trước, cứ hai tuần hai người đi siêu thị một lần, hiện tại cô chỉ muốn đi một lần một tuần, hơn nữa mỗi lần mua đồ đều đem tủ lạnh nhét thật đầy, cứ như sợ anh chết đói vậy.

Trước kia cô luôn ở bên cạnh anh, theo anh đi chơi, đi xem phim, hiện tại thỉnh thoảng hai ba ngày cô lại biến mất một lúc, có lúc sẽ báo trước cho anh biết, có lúc lại không. Ngày trước, đầu cô dường như so với người ta thiếu một nửa, cả ngày không chịu để tâm, bây giờ trong lòng hình như lại ẩn giấu rất nhiều chuyện, thỉnh thoảng nhìn cô lại thấy một bộ dáng lo lắng ưu tâm, hỏi cô thì cô lại la hét là không có việc gì.

Thật sự Tống Gia Diễn không nghĩ ra rốt cuộc Đinh Đinh gặp phải chuyện gì nữa.

Mọi ngày vào lúc này, Tống Gia Diễn sẽ đi ngủ trưa, nhưng không hiểu sao hôm nay trằn trọc mãi không ngủ được, trong đầu hoàn toàn hỗn loạn. Vò vò tóc, từ trên giường ngồi dậy, anh vẫn nên đi viết chương trình kiếm tiền tốt hơn.

Lúc đi tới cửa vừa muốn xoay tay nắm, anh chợt nghe thấy tiếng nói chuyện. Tống Gia Diễn nhíu mày nhẹ nhàng mở hé cửa, hình như là chị Trương đến tìm Đinh Đinh.

Ý định ra ngoài của Tống Gia Diễn đột nhiên thay đổi, anh liền ghé sát tai lại khe cửa, có lẽ anh có thể nghe được một số chuyện liên quan đến nguyên nhân gần đây Đinh Đinh khác thường không chừng.

“Đinh Đinh, thời gian này em không nên tiếp xúc với ánh mặt trời thì tốt hơn. Tuy tình huống hiện tại của em chưa rõ ràng lắm, không biết có phải là do ánh mặt trời gây ra hay không nhưng tốt nhất là vẫn nên để ý một chút.”

“Chị, chị xem có phải em nhạt đi rất nhiều không? Gần đây làm chuyện gì hình như cũng đều giống như lúc em mới gặp Tống Tống, phải nhìn rất nghiêm túc em mới có thể cầm được đồ vật lên, thực sự rất khó khăn.”

“Đinh Đinh, đừng lo lắng, chị đã nhờ người đi hỏi, sẽ tìm được biện pháp giải quyết. Chúng ta đã là ma rồi còn có thể có tình trạng nào tồi tệ hơn nữa chứ?! Chết thì cũng đã chết….”

“Em chỉ sợ ngay cả làm ma cũng không được làm…”

Loading...

Đọc Tiếp Chương 24

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Hello, Cô Ma Nữ Chương 23