Chap 10: Sự thật

Tôi đã thức cả đêm để ngắm nhìn gương mặt em. Tôi sợ rằng qua ngày mai tôi sẽ không được ở bên em như thế này nữa. Tôi đã quyết định sẽ làm theo ý em. Nếu khi em tỉnh dậy mà không tỏ ra ghét tôi thì tôi sẽ không đi đâu cả. Mãi mãi không rời xa em. Nhưng nếu điều tồi tệ xảy ra – em muốn rời xa tôi. Thì tôi sẽ trở về đất nước của mình. Vĩnh viễn không bao giờ để em xuất hiện trong tầm mắt nữa. Tôi nghĩ mình sẽ có thể quên em dù đau đớn. Và khi đã gạt em ra khỏi trái tim và lấy lại linh hồn mình đang nằm trong tay em, tôi sẽ làm đúng như những gì tôi phải làm – giết Olia. Tôi không thể tiếp tục để tình yêu điều khiển mình nữa. Và từ nay về sau cũng sẽ không yêu thêm bất cứ ai nữa.

Hai hàng mi của em khẽ mấp máy. Tôi vội nhắm mắt lại và giả vờ như mình đang ngủ. Tôi không muốn đối mặt với em trong lúc này. Nếu em muốn ra đi, hãy đi trong im lặng và tôi sẽ tìm cách chấp nhận những ngày tháng sau này không còn em ở bên.

Tôi nghe thấy tiếng em thở hắt ra. Rồi em khẽ cựa mình. Có lẽ em đã thức dậy. Tôi gần như nín thở để chờ đợi điều sẽ xảy ra.

Tôi cảm thấy bàn tay em đang di chuyển trên gương mặt mình. Từ vầng trán đến lông mày, sóng mũi và cuối cùng em miết nhẹ lên môi tôi. Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lòng ngực và dù đã dặn mình không được nuôi hy vọng nhưng cuối cùng tôi cũng buông xuôi và để mình chìm trong hy vọng.

Em không những không thoát khỏi vòng tay của tôi mà còn siết chặt tôi hơn trong vòng tay nhỏ bé của em. Em đang ôm tôi sao? Hay em chưa tỉnh táo hẳn.

“Ngay cả trong giấc mơ của em anh cũng quá hoàn hảo” – Tôi nghe em thì thào.

Rồi một thứ gì đó mềm mại chạm vào trán tôi. Rồi đến chóp mũi và cuối cùng là môi tôi. Em hôn tôi? Từ Đinh Hương, đây là lựa chọn của em đấy nhé. Và từ bây giờ em có chạy đi đâu cùng không thoát khỏi tôi đâu.

Môi em vẫn còn đặt lại trên môi tôi và tôi nghe tim mình đập rộn lên. Nó vừa được giải thoát sau những ngày bị vòng kẽm gai siết chặt. Vẫn nhắm mắt, tôi kéo sát em vào người tôi hơn và đáp lại nụ hôn của em. Chúng tôi hôn nhau rất chậm và thật nhịp nhàng, để yêu thương thấm sâu vào trong tim.

Nụ hôn kết thúc và tôi mở mắt ra mỉm cười với em. Em cũng nhìn tôi mỉm cười thật yêu thương. Nụ cười của em vừa ấm áp lại vừa có cái gì buồn da diết. Nó là tim tôi nhói đau. Em buồn chuyện gì sao?

“Em có cảm thấy hạnh phúc giống như anh lúc này không?” – Tôi hỏi em khi em đang rúc trong lòng tôi.

“Còn hơn cả hạnh phúc” – Em thì thào. Tôi nâng cằm em lên và nhìn thật sâu vào mắt em. Em nói thật, đôi mắt em đang sáng ngời và hai bên má ửng hồng rất đáng yêu. Nhưng tại sao nét u hoài vẫn phảng phất trên gương mặt em?

“Tại sao anh luôn có cảm giác là em đang buồn nhỉ?” – Tôi hỏi.

“Có một chút” – Em nói và cái nét buồn kia hiện lên rõ hơn.

“Hãy nói anh nghe điều gì làm em buồn?” – Tôi nhìn em bằng đôi mắt dịu dàng nhất có thể.

“Vì sau giấc mơ này anh sẽ biến mất” – Em buồn bã.

“Giấc mơ?” – Tôi ngạc nhiên. Em nghĩ mình đang mơ sao?

“Đồ ngốc của anh, đây không phải là giấc mơ. Em đang tỉnh mà” – Tôi nói rồi với vẻ âu yếm nhất, tôi hôn lên trán em.

“Không thể nào! Anh đã bỏ đi rồi mà. Em đã đi tìm anh khắp nơi nhưng không thể tìm thấy anh” – Giọng nói em buồn da diết. Lúc này tôi thật sự cảm nhận được là em cần tôi. Vậy là hôm qua em đi tìm tôi sao?

“Anh không bỏ đi. Anh chỉ ra ngoài có chút việc và khi anh về nhà thì không thấy em đâu. Anh đã đi tìm em và anh gần như phát điên lên khi nghĩ em đã bỏ đi” – Tôi thành thật. Nghĩ lại cảm giác hôm qua tôi còn thoáng rùng mình. Nó đau đớn ngoài sức chịu đựng của tôi.

“Vậy đây là sự thật sao?” – Em nhìn tôi nghi ngại.

“Anh cam đoan đây là sự thật” – Tôi nói chắc nịch.

“Vậy anh sẽ không bỏ em mà đi chứ?” – Em nhìn tôi như van nài.

“Ngốc ạ, em là linh hồn của anh. Làm sao anh bỏ linh hồn của mình mà đi đâu được”

Loading...

Đọc Tiếp Chương 73

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Hãy Biến Tôi Thành Ma Cà Rồng Chương 72