39’5o? Em làm gì mà để bị sốt cao thế này hả? Cũng may trong tủ thuốc có thuốc hạ sốt (dù tôi chẳng bao giờ dùng đến nhưng để cho giống con người).

Em uống thuốc rồi và cũng bắt đầu hạ sốt (chỉ còn gần 38o) nhưng em vẫn mê man. Sau khi dùng khăn ướt lau sạch gương mặt dính máu của em, tôi ngồi bên giường nhìn em. Em không bị thương ở đâu cả, vậy thì máu kia chỉ có thể là do em khóc. Sao em lại khóc nhỉ?

Mỗi lần đôi lông mày em khẽ chau lại là một lần tôi thót tim. Tôi thật sự đã quá yêu em và lo lắng cho em. Tôi phải làm gì với cái trái tim sẽ ngừng đập khi rời xa em đây? Tôi sẽ lại tiếp tục tàng hình và âm thầm yêu em vậy. Như thế là đủ rồi.

“Dr…a…go…n” – Hình như tôi nghe lầm. Em vừa gọi tên tôi sao? Không thể nào!

“Dra… gon” – Lần này tôi nghe rõ hơn và còn nhìn thấy môi em mấp máy.

Từ khóe mắt em một dòng máu đỏ tươi chảy ra. Tôi luống cuống lau máu cho em bằng chiếc khăn còn cầm trong tay. Tại sao em lại khóc? Tại sao lại gọi tên tôi rồi khóc?

“Dra… gon… em… yê…u a…nh” – Tôi đứng bật dậy khỏi giường. Tôi vừa nghe thấy gì thế? À không, tôi vừa tưởng tượng ra gì thế này. Thật hết biết!

Tôi ngồi xuống lại và tiếp tục lau máu từ hai mắt em. Tại sao nó cứ chảy ra không ngừng thế kia. Và gương mặt em quặn lại, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Đột nhiên hai mi mắt đang đóng im lìm kia hé mở. Tôi bối rối đứng lên. Em rất ghét tôi, nếu để em nhìn thấy tôi chắc em sẽ sốt cao hơn cho coi. Tôi đoán tôi nên ra khỏi phòng.

Nghĩ là làm. Tôi đứng lên và bước về phía cửa phòng.

“Phịch!!!” – Âm thanh vang lên phía sau làm tôi giật mình. Tôi quay lại thì thấy em té dưới sàn nhà. Hóa ra nhìn thấy tôi em không sốt cao hơn mà là muốn bỏ đi ngay lập tức. Trái tim tôi lại tê buốt.

Dù biết em không muốn nhưng tôi buộc phải đỡ em dậy vì em yếu đến mức không thể tự đứng lên.

Tôi tiến lại gần và đỡ em lên. Em nhìn tôi nhưng không phải đôi mắt giận dữ hay ghê sợ. Nó rất hiền và có gì đó tiếc nuối. Em sốt cao quá nên lẫn lộn cảm xúc luôn rồi sao?

Tôi bế em lên và hai tay em quàng qua cổ tôi. Tiến lại giường, tôi đặt em nằm xuống và định đi ra ngoài. Nhưng hai tay em có vẻ không muốn buông cổ tôi ra. Tôi nhẹ nhàng gỡ nó ra rồi quay người đi.

Tôi đứng khựng lại khi nhận ra bàn tay yếu ớt của em nắm lấy tay tôi như muốn giữ lại. Quay lại nhìn, tôi thấy dòng máu đỏ tươi lại chảy trên khóe mắt em. Em nhìn tôi tuyệt vọng rồi lắc đầu yếu ớt.

“Em không muốn anh đi” – Tôi nghi ngại hỏi em và chuẩn bị tinh thần để đón nhận sự tuyệt vọng. Nhưng bất ngờ làm sao! Em gật đầu trước câu hỏi của tôi.

Sợ em nghe nhầm câu hỏi nên tôi hỏi lại một lần nữa và phát âm rõ hơn. Em vẫn gật đầu.

Tôi ngồi xuống lại bên giường nhưng đôi mắt vẫn dè chừng xem thái độ của em. Em nhìn tôi và trong đôi mắt em len lói vẻ yên tâm. Em mỉm cười yếu ớt. Một nụ cười thật buồn bã.

“Em thấy trong người thế nào rồi?” – Vừa hỏi tôi vừa lau hai vệt máu đã khô và dính trên mặt em.

“Em không sao” – Em trả lời yếu ớt.

“Anh đi nấu cháo cho em” – Tôi nói.

“Không, anh đừng đi đâu cả” – Em hét lên dù giọng như hết hơi. Gương mặt em đầy hoang mang và “nước mắt” em lại rơi. Cứ như thế này thì em sẽ chết vì mất máu mất thôi.

Tôi lại lau “nước mắt” cho em và trong lòng không ngừng thắc mắc vì sao em lại như thế này. Chợt em đưa tay lên nắm lấy bàn tay đang cầm khăn lau của tôi. Em yếu ớt kéo tay tôi như muốn tôi lại gần em. Tôi chủ động cúi xuống vì tôi biết em không đủ sức để kéo tôi. Em vòng tay ôm ghì lấy cổ tôi và kéo tôi áp sát vào người.

“Anh đừng đi đâu cả. Ít nhất thì cũng hãy ở lại trong giấc mơ của em. Xin anh đấy!” – Em thều thào.

Tôi không biết có phải lúc này em đang mê sảng do sốt quá cao hay không. Và mặc kệ khả năng ngày mai sau khi tỉnh lại em sẽ gào lên và đuổi tôi ra ngoài. Tôi để mình nằm xuống cạnh em và ôm em trong vòng tay mình. Em cũng ôm lấy tôi và yên tâm nhắm mắt lại. Chẳng mấy chốc hơi thở của em trở nên đều đều và em cũng ngừng khóc. Hình như em đã ngủ.

Bất chấp tất cả những nỗi đau sẽ ập đến vào ngày mai, tôi siết chặt em vào lòng hơn và vùi đầu vào tóc em. Rồi nhẹ nhàng hôn lên bờ môi mềm mại của em. Nó vừa ngọt lại vừa mằn mặn. Thì ra là tôi đang khóc. Những giọt nước mắt đã đóng băng từ lâu nay vì em mà tuôn chảy. Thiền thần của tôi - người đánh thức tất cả những điều dường như đã chết trong tôi - người tìm lại cho tôi những thứ tưởng như đã mất - em hãy nói cho tôi biết tôi phải làm gì!

Loading...

Đọc Tiếp Chương 72

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Hãy Biến Tôi Thành Ma Cà Rồng Chương 71